Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 50  ·  16%
Mở Cửa
Chương 8: Thức tỉnh
20/08/2026 20:00· 2,164 từ

Thư Triển nghĩ thầm: chẳng lẽ cây kia có độc? không thì tại sao thiếu niên sĩ nhìn thấy loại thực vật gặp như vậy mà thèm dừng lại?

Bọn họ đã không được ăn tối, bữa sáng, cũng hề uống miếng nước nào. Không hai bữa thì không thành vấn điều không uống sẽ phải trả giá mạng sống đấy!

Nhưng mà đến tận lúc này họ vẫn không nhìn nguồn nước nào!

Có thực vật nghĩa là nước.

Hay là thiếu niên đang chạy phía nguồn nước nhỉ?

Thư Triển quyết định chờ một

Trong khoảng thời gian này, cậu thấy hình như mình bỏ qua chuyện gì đó... thế nhất thời lại không nghĩ ra gì.

Thiếu niên chạy cực nhanh, thật như trong cơ thể ẩn chứa sức mạnh vô hạn.

Tốc độ của Đại Hắc cũng hề kém cạnh. đến phấn khích, hệt như được ngoài thả gió. Nhưng kỳ quái không sủa tiếng

("thả gió" thường dùng để chỉ điểm tù nhân được ra ngoài đi dạo trong sân)

Bụi cây kia cách bọn họ càng xa, đến tận hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt. qua, chuyện khiến Thư Triển cảm an ủi là: trên đi vẫn có lác vài bụi cây xuất hiện.

Cuối cùng thì bọn họ cũng được một nguồn nước.

Không chỉ Thư Triển hưng phấn cả Hoa Thiết Nhi Đại Hắc cũng vui mừng tới phát ra tiếng gầm nhẹ. Một một chó tăng tốc đến chỗ dòng suối thể thấy được thấp kia.

Hoa Thiết Nhi thả Thư Triển bỗng ụp đầu xuống cạn.

Đại Hắc sủa “gâu” một tiếng, nhảy vào dòng nước

Hoa Thiết Nhi ngẩng đầu lên, giận hét to với Hắc: “Cút xuống hạ du đi!”

Đại Hắc không thèm để ý hắn, hớn hở đạp lõm bõm rất chi là vui còn sủa gọi Thư Triển, bảo cũng mau đến uống tắm rửa đi.

Thư Triển hoạt động thân thể, xoa dạ dày đang như thiêu như đốt của mình.

Dẫu có là bác sĩ cũng thể chữa khỏi bệnh chính mình, anh từng nghiên cứu dạ dày, uống vào bụng đương rất có hiệu quả vẫn không trị dứt gốc rễ. Chuyện này không quan đến năng lực điều thuốc của anh mà chủ là do anh có thói sinh hoạt thất thường.

Hoa Thiết Nhi nhìn thấy Thư đến gần nguồn nước bước qua giữ chặt anh: “Anh cạnh tôi, đừng đi xa. Chỗ trông có vẻ an nhưng dưới nước lại mấy thứ biết cắn người

Hoa Thiết Nhi đi sang thượng - chỗ của Đại ngồi xổm xuống, dùng tay khuấy dòng nước. Sau khi xác định trong không có nguy gì, hắn mới gọi Triển: “Anh có thể đến nước ở chỗ này, thấy hiểm thì gọi tôi.”

Thư Triển có kha khá kinh sống ngoài tự nhiên, còn từng đi theo quân đội hành nhiệm vụ mấy lần. Đương anh chỉ phụ tìm thuốc, chiết xuất thành phần có thể sử điều chế, bảo quản thuốc hiện trường, vân vân và mây.

Nhưng mỗi lần hành động, những nhân kia đều sẽ dẫn cho anh một số kiến khi đi dã ngoại. Những lúc ngoài, bản thân anh sẽ tìm dân bản kinh nghiệm chỉ bảo dẫn đường, vậy nên anh mấy xa lạ với cuộc nơi hoang dã.

Chỉ là mọi khi đều được bị đầy đủ, không như bây giờ... phải ở truồng hiểm.

Thư Triển đầu tiên là ngó mép nước xem loài sinh vật hút máu như không, lại nhìn ven bờ xem cỏ dại không.

Có cỏ dại, chẳng những vậy có khá nhiều.

Thư Triển bứt một phiến dùng đầu lưỡi liếm chất lỏng chỗ mặt cắt, xác nó vô hại với cơ thể Sau đó anh lại ngón tay xuống suối, ít nước lên nếm thử, này mới yên tâm ngồi rửa mặt.

Nhưng cân nhắc đến việc anh đang trần như nhộng, không muốn “khoe dáng” trước mặt của hành tinh khác, thế nên chỉ rửa mặt và

Thật ra thì lớp bùn nhão người anh đã khô dọc đường cũng rơi rớt không nhưng tốt xấu gì vẫn còn cưỡng che đậy được. giờ có nước, anh thể làm mềm lớp bùn cứng rồi bôi lại lên

Dòng suối nhỏ khá hẹp, Đại vừa nhảy vào đã hết toàn bộ mặt cắt ngang nó. Cu cậu còn vung vẩy tăng trong nước, làm con suối đều biến nước bùn nhão màu đỏ

Chờ đến lúc Thư Triển bước dòng suối nhỏ trong càng bị ô nhiễm dữ dội

Thư Triển rửa mặt xong thì sang vị trí khác nước. Chất lượng nước rất trong, trong có vài thành phần không hợp cho người Trái uống trực tiếp nhưng lượng nhỏ hẳn là tạm sẽ không gây ra vấn gì, anh phán đoán thế.

Bản thân anh là nhân loại, không uống nước thì không đời nào sống tiếp nổi.

Hoa Thiết Nhi cũng tắm rửa uống một bụng nước. đến hắn ngẩng đầu, chỉ về mặt trời mọc, mừng rỡ nói: con suối nhỏ này sắp đến lãnh địa tôi rồi.”

Bên cạnh hắn thình lình truyền tiếng “TÕM”.

Hoa Thiết Nhi vội quay đầu lập tức nhìn thấy Tàn hoang dã vậy mà ngã đầu xuống suối, hôn mê bất

“Ế!”

“Gấu!”

Hoa Thiết Nhi và Đại Hắc loạt chạy đến chỗ Triển té xỉu.

Thư Triển vẫn chưa nhận ra thân đã hôn tỉnh. Sau khi uống hết mấy nước, anh chỉ cảm thấy một choáng váng dữ dội ngột ập đến. Anh nghĩ không biết liệu đây phải là di chứng do ném ra khỏi cánh cổng sáng hay không thì hai đã tối sầm.

Nhưng sau đó đầu óc của cứ như được xịt bạc hà vào, tạo nên một giác mát lạnh sảng khoái, xua mọi khó chịu, tâm anh thoáng chốc đã nên cực kỳ minh mẫn.

Hóa học, vật lý, dược lý, dược, dược liệu học, sở lý luận Trung y, dược lực học, dược phẩm lâm sàng...

Đủ loại đủ kiểu kiến thức học lần lượt lướt trong đầu anh, y như để học lại toàn bộ những kiến này một lần nữa.

Đầu tiên là kiến thức trong giáo khoa, sau đó những hiểu biết thu thập được sách báo, luận văn, báo cáo cứu...

Còn có mỗi một thí nghiệm từng thực hiện, rất số liệu anh đã sớm quên bây giờ lại hiện rõ mồn trong tâm trí anh.

Càng học được nhiều kiến thức càng dễ xem một ba, nghe một hiểu mười. Nhưng thời cũng sẽ khiến bạn cảm còn rất nhiều điều chưa hiểu.

(gốc là "dung hội quán thông": là tích hợp, hợp tất cả các khía cạnh của thức để thâm nhập, đi sâu biết toàn diện và đáo vấn đề)

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=8]

Trong lĩnh vực Dược học, nhất điều chế thuốc lâm Thư Triển dám nói mình đứng top 3 toàn thế giới.

Nhưng dù vậy anh cũng không nói bản thân đã tường tận tất cả các kiến liên quan. Thậm chí đôi khi xong một thí nghiệm, còn không biết bại vì lý do tại sao lại thành công, thể chờ sau khi tất thì phân tích ngược

Vậy mà hôm nay anh chợt ra có rất nhiều thức trước kia lúc học anh cảm thấy mơ hồ, thế nhưng giờ lại có thể xếp chúng đến mạch lạc.

Những thí nghiệm anh từng làm một vài nguyên nhân rõ mà thất bại hoặc thành giờ anh cũng có thể tìm nguyên nhân thật sự trong đống dữ liệu sao chép.

Xem lại tất cả kiến thức đầu anh một lượt việc chẳng nhằm nhò gì nhưng làm anh hết sức kinh ngạc những kiến thức này như số liệu được vào ổ USB, anh không nhớ hết toàn bộ mà thể phân loại để trữ theo từng danh mục.

Hơn nữa, mỗi khi anh muốn đến kiến thức nào kho trí nhớ của bộ não lập tức hiển thị ngay những anh cần.

Điều ngạc nhiên bất ngờ chưa lại ở đó, trước anh có thực hiện một dự nghiên cứu khoa học do chính ủy thác trong nhiều Tên đề tài là: cứu điều chế thuốc cai ma tuý.

Những năm gần đây đã nhiều loại thuốc cai ma túy nhưng mỗi loại đều khuyết điểm riêng, có vài loại chí còn có khả trở ngược lại thành tuý.

Trong hầu hết trường hợp, sẵn thuốc điều trị thì cũng cần người ở trung cai nghiện chuyên môn tiến hành thiệp, nếu chỉ dựa mỗi bản thân bệnh sẽ rất khó để vượt cơn nghiện ma túy.

Điều Thư Triển muốn là nghiên điều chế ra một thuốc không gây hại cho cơ người, chỉ cần uống vào sẽ sinh ra phản ứng ghét ma tuý, quả sau một lần hoặc liệu trình điều trị.

Ý tưởng của anh là một ai đó sử dụng cai nghiện do anh điều chế tương đương với việc họ tự vắc xin vào người.

Sau này đừng nói tái nghiện, dù chỉ gặp phải tuý thì sinh lý của họ tự động cảm thấy ghê tởm, cả khi không cẩn dính vào thì vẫn chóng bị cơ thể bài

Nhưng mộng tưởng thì đẫy đà còn hiện thực lại trơ xương. Không phải cứ có tưởng và chủ đề là chắc thể làm được mình mong muốn.

Thư Triển vẫn luôn mắc kẹt công đoạn làm thế để người nghiện sinh ra phản chán ghét ma tuý sau khi dụng thuốc cai nghiện.

Nhưng bây giờ, anh phát hiện đậy vốn che chắn chẽ những điểm mấu chốt đã thành tấm voan mỏng, tuy vẫn phủ kín nhưng đã anh loáng thoáng nhìn được khả năng.

Khả năng này chính là thành thuốc mới vừa xuất trong đầu anh, ngoài ra còn một số ký hiệu nguyên tố Anh vô thức nghĩ

Chúng được gọi là thành phần mới bởi vì anh từng học hay nhìn thấy những phần cấu tạo này bao giờ, đừng nói chi đến ký hiệu nguyên tố kia.

Thế nhưng anh biết chắc những phần này có liên đến thuốc. Nếu sử dụng đúng thuốc do anh điều chế sẽ vỡ xiềng xích ràng nâng lên tầm cao

Hóa ra anh có thể làm thế này, lại còn được cả thế kia...

Trong đầu Thư Triển hiện ra số tổ hợp sắp mỗi cái đều có thể cho kết quả báo trước dựa theo đoán, thật sự chẳng gì máy tính, thậm càng có linh tính hơn với máy tính.

Đó là nguồn cảm hứng của điều chế thuốc cấp bảo, là kinh nghiệm đúc kết, sự tỏa sáng của thiên phú, trực giác kỳ lạ thường như ngựa thần gió xuyên mây, vô cùng sắc và không bị giới

Thư Triển hôn mê nên không trên da đầu mình xuất hiện những đường nét hoa dần dần tạo thành một đồ phù văn đặc biệt.

Hoa Thiết Nhi bế anh từ nước lên cũng không chuyện này. Ai bảo cái tên Tàn hoang dã này mọc một tóc đen dày đặc thế làm gì!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận