Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 45 / 50  ·  90%
Mở Cửa
Chương 45: Chữa trị thành công (2)
09/09/2026 20:00· 3,165 từ

“Thế nào? Có kết quả à?” Tả Ngạn lo lắng

Thư Triển gật đầu, không lời Tả Ngạn ngay mà hết là nhìn về phía người giáo sư Trịnh Miện: “Tôi đã nghiên cứu ra sinh trị bệnh. Dựa trên phản của động vật dùng thuốc, có xác định tỷ lệ bệnh là 80%.”

Nhóm người giáo sư Trịnh rỡ: “80%? Vậy còn chần gì nữa? Có thể dùng trên cơ thể người luôn

Thư Triển không nhúc nhích, không giao thùng ướp lạnh mang theo ra: “Có lẽ vị chưa nắm rõ quy thiết yếu khi sử dụng thuốc. khi được cục Quản lý Thực và Dược phẩm xét duyệt phê các hợp chất thử mà tôi đã nghiên cứu triển trong phòng thí nghiệm còn được xem là thuốc.”

Người trong các ngành nghề quan đều hiểu: giờ bọn đang phải đối mặt với vấn đề thực tế... chính vấn đề về trách nhiệm.

Ai sẽ là người chịu nhiệm cho loại thuốc mới?

Nếu sử dụng thuốc mới mọi chuyện đều diễn biến đẹp thì còn dễ nói, một khi xảy ra bất vấn đề gì... vậy thì từ đồng ý dùng thuốc đến người cứu phát triển ra thuốc đều bị chỉ trích nặng thậm chí còn phải chịu nhiệm pháp lý. Đây không phải chỉ cần bệnh nhân hoặc người bệnh nhân chịu vào giấy đồng ý nghiệm thuốc là có thể giải được.

“Tác dụng phụ là gì? còn lại có khả năng tử vong không?” Tả Ngạn tĩnh hỏi.

Thư Triển trả lời: “Trước thể thấy các tác phụ trên động vật thí bao gồm: rụng lông, chán buồn nôn và tiêu chảy. Trong có một trường hợp bị tăng tim rất mạnh, nhưng tôi đã được.”

Quá Dương Trụ vội cướp anh: “Tức là cũng có năng tử vong nhất định.”

Thư Triển không thèm đoái đến lời khiêu khích của chỉ nhìn bệnh nhân trong bệnh rồi dõng dạc nói: mắc bệnh chủ yếu là bệnh có sức khỏe kém, một số nhân còn có sẵn bệnh nền. gian 2 ngày quá cho dù các thí nghiệm động vật cho thấy tỷ lệ bệnh là 80% nhưng không ai khi thật sự dùng người những bệnh nhân sẽ có hậu quả thế nào.”

Quá Dương Trụ cười lạnh: vậy là cậu không dám trách nhiệm chứ gì?”

Thư Triển mặc kệ gã, thùng ướp lạnh cho Lý đi theo anh đến đây, bản thân thì bắt đầu tới xem xét tình trạng của nhân, đồng thời hỏi Tả Ngạn các bác sĩ khác tình hình thể.

Tả Ngạn và các bác giải thích tỉ mỉ tình của bệnh nhân cho Thư Thông qua lời kể của có thể thấy rõ những bệnh này đang rất nguy hiểm, cần trương tiến hành điều trị hiệu bằng loại thuốc tương

“Chào anh, tôi là Uất Ưng Phi, người nhà của trưởng Uất Trì.” Một chàng trẻ có dáng người cao vươn tay về phía Thư Triển.

Thư Triển bắt tay chàng trẻ rồi buông ra: “Chào tôi là Thư Triển.”

“Ông nội tôi có chuyện nói với anh.” Uất Trì Phi ra hiệu.

Bộ trưởng Uất Trì không hỏi đặc quyền mà vẫn cùng phòng với ba bệnh mắc bệnh nặng khác.

Lúc Thư Triển đi đến, lão này đang mở mắt trừng, cổ tay được đặt thông tĩnh mạch, thoạt nhìn như ông đột ngột già thêm tuổi.

Nhưng bộ trưởng Uất Trì rất có tinh thần, nhìn Thư Triển liền cười nói: cậu còn sợ lắm không?”

Thư Triển nhíu mày: “Tôi sợ gì cả.”

“Không, cậu đang sợ. Cậu trở thành tội nhân của Hạ, thậm chí là của Trái Đất.” Ông lão kiên nói.

Thư Triển bất đắc dĩ: ngài bàn vấn đề này tôi có vẻ không thích lắm nhỉ! Tôi còn tưởng bảo tôi vào là muốn nói tôi rằng: ngài muốn làm chú non đầu tiên nữa đấy.”

Ông lão cười ha hả, trai Uất Trì Ưng Phi ông lập tức trừng ông vẻ không tán thành.

Bộ trưởng Uất Trì hít một hơi, chậm rãi nói: Thư à... Tôi có thể cậu như vậy được không?”

Thư Triển: “Tất nhiên là

(Tiểu Thư này là 小舒 shū], thư trong thư thả, của bạn Thư Triển nhà khác hoàn toàn với tiểu 小姐 [xiǎojiě] kia nhé)

Ông lão cười:

“Tiểu Thư này, cậu là khoa học có ý thức nhiệm, có lương tâm, nên mới sợ hãi. Biết sợ chuyện tốt, không cần xấu hổ

Khụ, điều tôi muốn nói cậu là: cậu xem, dù ta không làm gì thì kia cũng ảnh hưởng tới ta. Nếu đã vậy, tại sao ta không to gan hơn một

Có lẽ chúng ta sẽ thương, sẽ chịu thiệt hại, chẳng lẽ chúng ta không chiếm được lợi ích à?”

Ông lấy hơi lần nữa, “Có lẽ cậu không hiểu sao bọn tôi lại sốt muốn đi thăm dò một giới mà chúng ta không hề nó nông sâu thế nào như

Thư Triển đáp: “Tôi hiểu. nguyên trên Trái Đất đang tục tiêu hao. Hoa Hạ ta thoạt nhìn có vẻ rộng, của nhiều, thế nhưng cũng vậy mà tài nguyên của chúng càng tiêu hao nhanh hơn. Còn ô nhiễm, nạn phá bừa bãi, xói mòn đất, giảm nguồn nước ngầm, tài nguyên sản không thể tái tạo, chỉ không tăng. Trong khi khẩu nhìn như có hiệu tăng trưởng âm nhưng thực tổng dân số trên Trái Đất gia tăng hàng năm. Sớm gì cũng có ngày Trái Đất chịu nổi gánh nặng nữa.”

“Cậu còn quên chưa nói điều: ngoài tài nguyên bị hao, còn có lòng người khuyết. Tuy không có người thường nào thích chiến tranh nhưng có một số người muốn thông chiến tranh để đạt được những đích nhất định.

Đất nước Hoa Hạ chúng đã từng trải qua sự giũa của hàng trăm năm tranh, tuy hiện giờ chúng đang phấn khởi tiến lên, nỗ bắt kịp, nhưng trên vài phương chúng ta quả thật vẫn còn hậu hơn một số gia khác. Thậm chí vì ta ù ù cạc cạc không không rõ, lúc đầu bị lừa... đã đánh mất rất tài nguyên quý giá mấy chục năm qua.”

Ông lão thành khẩn nhìn Triển:

“Vậy nên dù hy vọng manh xa vời cỡ nào bọn tôi cũng phải nắm mọi cơ hội. Bọn tôi mưu cầu xưng quyền xưng bá, ít nhất không thể để người khinh nhục, đừng nói chi... lỡ tương lai có xảy chiến tranh sẽ bị người đe dọa, chi phối.

Bọn tôi chỉ mong nắm nhiều quyền phát biểu hơn, vọng có thể tích lũy càng nhiều năng lượng. Nếu thể tiếp xúc với thế giới bên kia, việc đó có ý gì với toàn bộ Hoa Hạ... hiểu được mà, phải

Thư Triển vô cùng bình nói: “Rất nguy hiểm. Ngài đấy, loại virus mới lần chính là một... ví dụ.”

Lúc đầu Thư Triển định ‘cảnh cáo’ nhưng lại thấy từ này quá nghiêm

Ông lão lắc đầu: “Những thăm dò mới há có không trả giá đắt? Cậu xem như đây là một cửa mới mở ra cho chúng đi. Năm xưa tổ tiên chúng vì sợ hãi đủ điều, dè nhiều yếu tố ngoại mà chọn bế quan toả nhưng kết quả thì sao?”

Ông lão nhìn chằm chằm Thư Triển: “Lịch sử nói chúng ta biết: sợ hãi chỉ khiến chúng ta lùi Đôi khi cân nhắc quá nhiều tổ bó tay bó chân, ngược còn gây bất lợi cho sự triển.

Phụ nữ sinh con đều thắt từng cơn, giữa lúc nở lại càng đau đến đi sống lại, thế nhưng cơn đau chính là sinh mệnh chào đời. Tiểu Thư, tôi không chết, rất nhiều người Hoa Hạ không sợ chết, điều tôi sợ chính là lạc yếu đuối và bị người khác nạt!”

Sống mũi Thư Triển cay Anh im lặng vài giây ngẩng đầu đáp lại ông “Tôi hiểu rồi.”

Ông lão bật cười:

“Hiểu rồi thì tốt. Vậy cũng đừng lo sẽ có lấy loại virus mới này do công kích cậu Đại Hắc. Đây không phải lỗi các cậu, mà là một trong nỗi khổ tất yếu phải chịu mở rộng và chào tương lai mới.

Với lại chúng ta đều đây không phải kết thúc, là khởi đầu. Cho nên sợ, có quốc gia chống cho cậu, cậu chỉ cần làm chuyện mình nên làm là được.”

Thư Triển siết chặt tay, nhiên cảm thấy vô cùng hổ vì sự ích kỷ lấp liếm của mình.

Nhưng cũng chỉ là cảm thôi, anh vẫn không ý định nói ra chuyện thân và Đại Hắc đều thức tỉnh năng lực phù văn, không định nói loại virus mới này thực chất chính là vì Hắc muốn trả thù Nhiễm mà cố ý tạo

“Cửa không gian chưa chắc mở ra lần nữa đâu

“Chuẩn bị trước luôn luôn mà. Vả lại...” Ông lão vẻ thần bí nói: “Tôi trực giác, cửa không gian chắc chắn sẽ mở ra lần đấy. Ít nhất nhờ có cậu Đại Hắc mà chúng ta đã trên đời này thật có người ngoài hành tinh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=45]

Thư Triển: “... Bộ trưởng nhân, bây giờ chúng ta thể nói tới vấn đề sinh điều trị virus mới chưa?”

Hai phút sau, ngay trước cháu trai ruột, vài thuộc và nhóm bác sĩ Tả bộ trưởng Uất Trì mình vào thỏa thuận đồng ý trừ trách nhiệm khi sử dụng

Ông lão còn muốn bản được là người đầu tiên thuốc.

Những người khác ngăn cản ngay cả Thư Triển cũng tán thành.

Thư Triển không chịu không thân phận của ông mà còn do căn bệnh thư dạ dày của ông. lão cũng không phải một đối phù hợp để theo dõi việc thuốc.

Nhưng ông rất kiên trì: bộ trưởng của bộ Thế Giới Mới, dù làm hay bất cứ điều tôi đều phải là người đầu dùng thuốc. Các cậu đừng khuyên các cậu xem ngay cả cháu tôi còn không khuyên nữa là.”

Sắc mặt Uất Trì Ưng lãnh đạm, người trong nhà biết rõ: trong một vài ông lão cố chấp cỡ Cho nên anh vốn không muốn nhiều lời. Không cần phải thể lòng hiếu thảo của nhà họ Trì trên khía cạnh

Thư Triển là người đã cứu phát triển thuốc, cuối anh đành phải đồng ý.

Lý do đồng ý là: kháng sinh anh mới tổng được là thuốc nhắm trúng tức là thuốc có hiệu điều trị loại virus cảm cúm do Đại Hắc tạo ra đạt 99.9%.

0.1% còn lại là... sự tốn của anh.

Còn 80% anh nói lúc chỉ là không muốn người nghi ngờ tại sao anh bỏ ra thời gian 2 mà đã có thể tổng hợp thuốc có hiệu quả chữa khỏi như 100%.

Thư Triển cười thầm trong năng lực mới của anh là số dách trong lĩnh nghiên cứu thuốc mà!

Những dụng cụ cao cấp độ chính xác cao đã ích rất nhiều cho y hiện đại, tựa như người đường sắm được một chiếc ô Chẳng qua bây giờ anh không có được ô tô, mà còn hẳn một chiếc phi vũ trụ.

Tuy hiện tại anh vẫn điều khiển phi thuyền vũ được đến mức rành rẽ, chỉ với một số chức tiện lợi mà nó mang lại giúp anh dễ dàng vượt xa chiếc ô tô thông thường.

Thế là lúc bộ trưởng Trì dùng thuốc, mọi người hết sức hồi hộp, lo chỉ riêng Thư Triển có cảm xúc gì.

Có người không ngừng điên cầu nguyện trong lòng, mong vô hiệu, mong ông lão... thảm. Nhưng mà!

Thư Triển vẫn luôn thi năng lực Thải Siêu Thấu của mình, bí mật quan tình trạng thể chất của lão.

Loại kháng sinh mới vừa đưa vào cơ thể ông lập tức kéo binh đi virus cảm cúm mới. Một sau, ông không chịu nổi việc hụt năng lượng do trận chiến liệt’ này nữa.

Thư Triển nhân lúc kiểm tình trạng sức khỏe của ngay khi xuất hiện tín nguy hiểm liền lặng lẽ năng lượng rời rạc cần thiết cơ thể ông.

Lúc Tả Ngạn và các khác vừa thấy thiết phát ra âm thanh cảnh thì vội vội vàng vàng tới, thế nhưng ngay sau đó bị lại ngừng kêu vang, tình ông lão vậy mà chuyển từ hiểm về trong mức toàn.

Mấy lần như vậy, Tả các bác sĩ đều thầm ngạc nhiên. Nhưng do tìm được nguyên nhân nên chỉ có thể cho rằng mọi xảy ra là nhờ ông lão khát vọng sống cực kỳ mãnh

“Hạ sốt rồi!”

“Nhịp tim đã ổn định, độ cơ thể đã trở bình thường!”

“Thuốc kháng sinh mới có dụng rồi!”

Tất cả mọi người trong bệnh đều cười vui vẻ, người còn vừa nhảy cẫng vừa hô to, vui sướng phát rồ.

Các bệnh nhân khác nghe tin tốt này còn mừng Họ vỡ òa trong niềm mãnh liệt.

Nếu có thể sống sót làm gì có ai muốn đâu!

“Giáo sư Thư! Phiền cậu chúng tôi biết thành phần thuốc kháng sinh này và cậu tìm ra công thức hợp.” Quá Dương Trụ nhanh chân đến chất vấn.

Thư Triển nhíu chặt mày: nhiều bệnh nhân đang chờ vậy, anh có thể né một bên tí đi được

Trần Miện lập tức đến trì trật tự, để những không liên quan đều rời khu vực phòng bệnh, giúp Triển và các bác sĩ thuận tiếp tục tiến hành điều trị bệnh nhân.

Buổi tối, dưới sự bảo của Trần Miện và nhóm sĩ, Thư Triển trở lại túc xá. Anh muốn ngơi thật tốt.

Đóng cửa lại, Thư Triển nữa kiểm tra xem trong có máy nghe lén hoặc bị giám sát nào không. khi xác nhận không có, anh kéo Đại Hắc tới trước mặt.

Đại Hắc hưng phấn thè muốn liếm baba nhà mình lại bị Thư Triển né

“Nước bọt của con có toàn không đấy? Ba không bị hủy dung. Ngừng, không con nhào tới nữa.”

“Gâu!”

“An toàn cái rắm! Sau con tuyệt đối không được loại năng lực kia ở Đất nữa. Không, nếu không ba cho phép, ở đâu con không được sử dụng, hiểu chưa?” Triển nắm chặt Đại Hắc, mặt hết sức nghiêm khắc.

Đại Hắc sợ hãi: “Ư...”

“Đừng giả vờ đáng thương!” Triển nghiêm nghị nói: “Nếu sử dụng thêm lần nữa bị người khác phát hiện, gì ba cũng không bảo vệ con, không có đường nào cứu đâu. Thế thì con chết chắc, cũng bít cửa luôn biết chưa?”

Đại Hắc vội vàng bày quyết tâm: “Gâu!”

Sắc mặt Thư Triển dịu “Nếu con không kiêng dè thì người nhận nuôi con ba chắc chắn sẽ phải trách nhiệm. Đến lúc đó hai con chúng ta rất có thể trở thành kẻ thù, con có như vậy không?”

Đại Hắc bị dọa sợ: ẳng...”

Cuối cùng Thư Triển cũng tín hiệu hoà giải, đưa xoa đầu Đại Hắc: “Nhưng con gặp phải nguy hiểm cùng, ba cho phép con tổng ra thành phần virus khiến mọi vật rơi vào hôn mê, nhưng thể có tính truyền không thể gây tử vong tàn tật. Thôi bỏ đi, ba mấy thứ này với con, con có hiểu được đâu!”

Dù nghe hiểu thì Đại làm sao có thể tổng chính xác thành phần virus cần được?

Thư Triển lắc đầu, cảm năng lực phù văn của Hắc vừa đáng sợ vừa nắm bắt.

Đại Hắc hoảng lên, lắc lia lịa với Thư Triển: gâu gâu gâu!”

Thư Triển: “Ừ, ba tin năng của con. Tóm lại, hy vọng trước hết con thể bảo vệ tốt chính cũng sẽ không gây hại cho khác, ít nhất là không trở ôn thần biết đi.”

Đại Hắc giơ móng vuốt vào tay Thư Triển, nâng anh lên, muốn thả xuống mình.

Thư Triển tưởng nó đang nũng, lại tiếp tục xoa nó.

Đại Hắc thấy Thư Triển hiểu ý nó thì trở nóng nảy. Thế nhưng chó ra hiệu mấy lần, baba không hiểu, nó cũng hết cách, nằm rạp trên mặt đất, dùng mắt ‘đời chó không còn gì tiếc’ nhìn baba nhà

Thư Triển dùng bàn chân xoa eo chó rồi đi nhà tắm.

Đại Hắc: “Gâu ẳng...” Baba nói có thể nghe hiểu toàn là lừa chó thôi!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận