Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 50  ·  28%
Mở Cửa
Chương 14: Xá Ngu đại vu
22/08/2026 18:00· 1,768 từ

(Xá Ngu: nghĩa bỏ mọi ngu muội)

Câu nói “pháp không chúng” này, ở chỗ Hoa Thiết tất nhiên là chẳng hề có dụng gì. Trước đây từng hành hung đám khốn kiếp một trận ra bã, giờ qua chỉ là tẩn thêm thứ hai trong giai đoạn khó rối bời mà thôi.

Thư Triển sờ đầu mỉm cười nhìn cảnh tượng gió mưa máu trước mắt. Đừng tưởng không biết “Thiên Tàn” đang nói anh. Hiện tại năng phân tích của anh cao đấy!

Không muốn Thiên Tàn Anh còn chả muốn đến nơi

Trước đó anh còn phải Hoa Thiết Nhi cư hơi tàn bạo chút không. Còn giờ... anh chỉ cảm đánh rất hay!

Có vài người suốt cứ thèm ăn đòn ấy mà!

Dường như đại vu anh bị dọa sợ bèn ôn giải thích cho anh nghe: “Yên đi, không đánh chết được đâu. Bát điện hạ còn giữ chúng lại làm việc

Ông lão nhìn lại, hiện Thiên Tàn này làm gì chỗ nào lộ vẻ sợ hãi

Chẳng những không sợ, như cậu ta còn đang mỉm

Nhìn cậu ta vuốt thú lông dài đến là nhã thế kia, nếu không phải người cậu ta toàn bùn nhão thì ông còn tưởng ta là quý tộc đang biểu diễn trong vương thành là.

Đại vu dời một hứng thú từ Đại Hắc lên Thư Triển.

Ông lần nữa Thư Triển, cuối cùng kết luận lẽ đây là một Thiên Tàn quý tộc nuôi dưỡng, sống sung túc, chưa từng bị xử khắt khe bao giờ.

Bây giờ cậu ta bát điện hạ dẫn về, chỉ không phải đi lạc mà là tuổi bị vứt bỏ.

Tuy Thư Triển da trắng nõn không tỳ vết, mặt cũng không có bất kỳ sẹo hay nếp nhăn nhưng xem ra cậu ta đã 30. Đối với những quý nuôi dưỡng Thiên Tàn, bọn càng thích những người tuổi trẻ nớt hơn.

Thiên Tàn 30 tuổi lên, trừ khi có thể sinh đẻ cái hoặc có tác dụng định với chủ nhân, thì nói không chừng chủ nhân họ còn sẵn lòng nuôi tận ngày họ nhắm mắt tay. Dù sao tuổi thọ của Tàn so với người bình vẫn kém xa.

Thư Triển quay đầu, mắt đối diện đại vu.

Đại vu vươn tay xoa đầu Thiên Tàn.

Thư Triển ngoẹo đầu thoát.

Đại vu kinh ngạc. lẽ Thiên Tàn này không biết nghĩa của việc được đại vu đầu?

Tuy Hoa Thiết Nhi đánh người nhưng vẫn luôn phân ngó về phía Thư Triển và vu. Nhìn thấy Thư vậy mà tránh khỏi tay đại hắn vội vàng mặc xác khốn kiếp kia, chạy thẳng trước mặt đại vu giải thích: vu, trước đây Thư Thư Thiên Tàn hoang dã được lắm lông Đại Hắc lớn, anh ta không rõ nhiều kiến thức thông thường.”

Hoa Thiết Nhi vừa tay múa chân với Thư Triển chậm rãi nói: “Thiên Tàn muốn lại nơi nào, ngoại được thủ lĩnh ở đó đồng tốt nhất là có thể đại vu tiếp nhận.

Đại vu chỉ cần phản đối là được. Nhưng nếu đại vu đồng ý xoa đầu thì chẳng những là tiếp nhận anh mà còn có là sẵn sàng giúp anh trừ nguyền rủa. Thiên Tàn đại vu xoa đầu, mọi người càng dễ chấp nhận hơn.”

Thư Triển bắt được từ mấu chốt, miễn cưỡng hiểu sơ đối phương muốn diễn đạt gì. Thế nhưng anh giả vờ nghe không hiểu, bởi Thư đại quốc bảo anh thích bị người khác xoa như con nít, bất kể đối có thân phận gì.

Hoa Thiết Nhi thấy Triển nghe không hiểu cũng không thấy kỳ lạ. Hắn chẳng trông chỉ trong vòng nửa mà một Thiên Tàn không biết phổ thông có thể nghe ý hắn. Tuy hắn đoán lẽ đối phương đã từng học rốt cuộc đâu ai biết chân tướng thế nào.

Hắn xem đây do, nói với đại vu: “Ngài ngay cả những từ thông dụng anh ta cũng không

Đại Vu gật đầu, lượng tha thứ cho Thiên Tàn kính.

Hoa Thiết Nhi vỗ lúc này mới nhớ ra hắn chưa giới thiệu đại vu với Triển bèn lập tức sung: “Thư Thư, đến đây. Đừng vị này là Xá Ngu vu, là người được tháp vu của Trấn Hải quốc phái trợ giúp tôi.

Đồng thời, Xá Ngu vu cũng là một dã luyện (nhà tinh luyện kim loại) rất hại. Ông ấy còn chữa bệnh và chế thuốc nữa. này lãnh địa của chúng rất nhiều chỗ cần vào ông ấy đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=14]

Xá Ngu đại vu khiêm tốn vừa hiền lành cười: già rồi, nhiều việc không làm càng không thể xưng lợi hại được.

Kỹ thuật dã luyện tàm tạm, chữa bệnh và chế lại càng không ổn. Chỉ là cạnh bát điện hạ thời không có người trị liệu thầy thuốc nên ta mới thế một thời gian.”

Xá Ngu đại vu muốn nói: “Đừng sợ, ta không loại đại vu bài xích Thiên Nhưng khi ông nhìn Thư Triển tò mò nhìn ông vẻ dò xét, chẳng hề ra tí ti cảm xúc hãi hay dè dặt nào liền ngược câu nói kia vào

Trước đó ông chỉ thú lông dài hiếm thấy hấp dẫn, bây giờ nhìn kỹ mới phát hiện Thiên này khắc hẳn những Thiên Tàn từng gặp.

Trên người đối phương nửa điểm biểu hiện: tự nhát gan, rụt rè, sợ phiền thường thấy ở Thiên bình thường.

Ngược lại, dù cả bọc trong bùn nhão cũng có bình tĩnh như đang mặc bộ phục lộng lẫy nhất từ da của dị thú lông dẫu nhìn thấy đại vu chỉ như gặp mặt người

Đương nhiên chuyện này thể liên quan đến việc Thiên hoang dã hoàn toàn “không hiểu hết”. Tục ngữ nói sai, người ngu dốt không biết

Nhưng thế thì lại hiện nghi vấn mới: nếu người quả thật là Thiên Tàn hoang cái gì cũng không thì đến tột cùng cậu ta sao có thể tự bảo mình tốt đến vậy?

Xá Ngu đại vu gác những nghi vấn về Thiên hoang dã Thư Triển sang một Hiện giờ, điều quan hơn là xây dựng lãnh địa.

Bát điện hạ rời để tìm hiểu hoàn cảnh xung lúc đi đã sắp xếp ổn Nhưng đám lười nhác thấy hắn đi thật thì chưa một ngày đã lộ rõ hình.

Một kẻ hai kẻ lười nhớt thây, những người khác phục, thế là cả bọn đều mọi hoạt động. Kết công cuộc kiến thiết lãnh địa mới bắt đầu đã rơi trì trệ.

Ông làm đại vu, thể trấn áp bọn họ. Nhưng đám người bị giao cho bát hạ này hầu như nào cũng là cái gai nhọn.

Tên nào tên nấy tráo trở, lật mặt như lật tráng, trước mặt một bộ sau một vẻ, thực hành hết sức trơn tru. Thời điểm ra mặt, cả đám đều vâng dạ dạ nhưng ông quay lưng đi thì lại nằm trở về.

Suy cho cùng, ông đại vu, không phải người giám cũng lười quản nhiều.

Theo ông được biết, nhãi ranh phiền phức này đều do một số người đặc biệt ra cho bát điện mục đích là để bát điện sớm ngày chịu thua, ngoan quay về vương thành làm hoàng tử của hắn chứ đừng tục mơ mộng chuyện lãnh nữa.

Ông là người của đại vu. Tháp đại vu chỉ dưỡng đại vu, không hề tham vào cuộc tranh đấu lực của vương quốc.

Quốc vương bệ hạ cầu tháp đại vu phái một đến trợ giúp con trai ngài xây dựng lãnh địa, đại vu liền cử ông đi ước định.

Nhưng nếu bát hoàng quay về vương thành, chịu yên ổn ổn làm hoàng tử điện của hắn, vậy thì không có bất kỳ tổn thất chỉ cần về lại tháp vu là xong.

Đối với bản thân nói, thật ra ông càng ở lại tháp đại vu tài phong phú hơn là lãnh địa siêu nghèo khó, muốn không có nấy, ngay cả cửa phòng ốc để trú cũng không luôn này.

Nhưng bát điện hạ chi là bướng bỉnh, để rời vương thành và có được một lãnh địa mà chấp từ bỏ toàn bộ tài sản danh nghĩa hoàng tử của Bản thân biết rõ đám hạ có vấn đề nhưng vẫn nguyện nhận lấy, hơn nữa chủ động chạy đến lấy ông, tặng cho ông lễ vật ông không cách từ chối.

Đương nhiên một món không đến mức đổi lại được trung thành một lòng một dạ ông. Nhưng cân nhắc trị của món đồ kia với thân, ông chấp nhận trong huống không vi phạm nguyên của mình, cố hết sức trợ vị bát điện hạ này dựng lãnh địa của hắn.

Với lại nhiệm vụ ông không thuộc loại vô thời tháp đại vu đưa ra thời hỗ trợ là 5 Nếu 5 năm sau ông đồng thì có thể tiếp tục lại làm tiếp nhiệm vụ, không muốn thì có thể đổi đại vu sơ cấp khác

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận