Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 22 / 50  ·  44%
Mở Cửa
Chương 22: Hoàng tử thích khoe khoang
29/08/2026 20:00· 2,650 từ

Đại Hắc phun miếng trùng ra, nhớ kỹ không thể thấy máu bèn dẫm vuốt lên che chỗ bị ngẩng đầu sủa gâu gâu anh.

Thư Triển không hề ý định vạch móng cu cậu lên xem, chỉ xoa nó: “Làm tốt lắm! Bây có một vấn đề, ba mười ngón tay không dính xuân, ở nhà dùng bếp gas, cơm điện, lò vi sóng không thành vấn đề nhưng này là ngoài hoang nhóm lửa chính là vấn đề

Đại Hắc nghe hiểu, bảo nó đi tìm bếp đến.

“Gấu!” Đại Hắc vứt trùng lại, quay đầu vó chạy đi.

Thư Triển sửng sốt. chỉ là nhàm chán nói đùa với con trai cưng chút thôi mà, thằng nhóc chạy đi làm gì thế?

Anh vừa định về quấy rầy vị Xá đại vu kia, xem ông có cụ nhóm lửa nào không, đó lại mượn thêm nồi đấy.

Không đến 10 phút, Hắc lại đuổi theo người chạy trở về.

Hoa Thiết Nhi nhảy chỗ cao, nhìn thấy trùng dưới chân Thư Triển, chớp mấy cái, dường như đã ra chuyện gì: “Đây là lậu Đại Hắc mang về anh à? Nó tìm Hỏa Nham từ đâu ra thế? Quanh không dễ tìm mấy con này đâu.”

Hỏa Nham Trùng trong những con mồi đối phổ biến, tuy gần khu này khá là hiếm thấy nhìn chung vẫn nhiều hơn so với những loài

Thư Triển nhún vai, “Có lửa không?”

“Gấu!” Đại Hắc nhảy lắc lắc cái đuôi công.

Thư Triển cho mắt khen ngợi. Giỏi quả nhiên là trợ thủ đắc của baba.

Đại Hắc đắc ý một vòng quanh Hoa Nhi, còn sủa một tiếng với Cu cậu cảm thấy bản cực kỳ có năng khiếu chó chăn cừu.

Hoa Thiết Nhi không chấp nhặt một chú lắm lông, quay sang hỏi Thư “Anh chưa ăn tối à? chúng không đưa đồ ăn anh hả?”

Thư Triển không vụ che giấu giúp đám khốn kiếp cố ý tẩy anh, lập tức thừa nhận: không đưa.”

Sắc mặt Hoa Thiết sa sầm: “Tôi có chia đồ ăn cho anh. Chắc là đám khốn kia trộm của anh rồi.”

Thư Triển vừa nhìn biết ngay dự định thiếu niên Barbie King Kong, chậm nói: “Anh... đánh bọn họ, họ sẽ... càng hận tôi

Hoa Thiết Nhi lia nhìn anh: “Đúng là Nhưng nên đánh vẫn phải đánh, nhất đánh một trận cho chúng biết anh không phải bấm bụng chịu đựng, uy của tôi cũng không thể xâm

“Vậy cũng tốt, cứ mấy lần nữa đi.” Triển chỉ thịt trùng trên mặt bản thân anh không nhìn chỉ hỏi: “Giúp tôi, nhóm lên.”

Hoa Thiết Nhi bật ha hả, cảm thấy Tàn này đặc biệt hợp khẩu hắn. Hắn thích người không sợ, lập tức chộp lấy thịt: “Chờ chút.”

Hoa Thiết Nhi quay nhà đá, mấy phút cầm theo một đống đồ vật ra.

Thịt trùng đã được sạch, Hoa Thiết Nhi giàn bếp lò xuống đất, cho tảng đá vào trong, sau bắc một cái nồi lên thịt trùng thành từng nhỏ rồi ném thẳng vào nồi đang đun nóng.

Hoa Thiết Nhi còn theo một bình nước

Đúng lúc Thư Triển rất khát, anh nói ơn xong liền nhận lấy, đồng tò mò nhìn chằm chằm bếp lò.

Từ khi nhìn thấy thứ trong nhà đá, đã biết xã hội nơi đây phải thời nguyên thủy, lúc nhìn thấy bếp lò tất cũng không quá ngạc nhiên. tảng đá đỏ rực trong đó gì? Tại sao ném nó bếp lò là có thể nóng nhỉ?

Hoa Thiết Nhi nhìn anh đang tò mò chỉ vào bếp lò nói: “Có anh chưa thấy bao giờ Đây là lò Phù Văn, trong là đá Hỏa Diễm, phù văn để kích hoạt, rất lợi.”

“Phù văn?” Thư Triển thức cảm thấy từ rất quan trọng.

“Ừ, phù văn. Anh hiểu cái gì là văn à? Người nhà anh chưa nói với anh hả?”

Thư Triển lắc đầu.

Hoa Thiết Nhi lập chỉ vào hoa văn đầu hắn, nói: “Anh thấy không? chính là phù văn, có là phù văn chưa thức Chờ nó thức tỉnh rồi, văn trên đầu tôi sẽ đổi các đường nét cũng sẽ liền với nhau tạo thành văn hoàn chỉnh.

Một khi phù văn tỉnh thì sẽ có năng lực phù văn. Ví dụ Xá Ngu đại vu, ông đã thức tỉnh năng lực văn loại dã luyện mới thể trở thành dã luyện sư.”

Thư Triển cái hiểu không.

Hoa Thiết Nhi vừa thịt trong nồi vừa lên đầu mình, cực kỳ tự nói: “Tuy bây giờ tôi thức tỉnh nhưng tôi biết thức tỉnh thì năng của tôi chắc chắn sẽ kinh động địa cho xem! Thế tôi đã chuẩn bị rất rất nhiều.”

Thư Triển vốn không đáp lời, thế nhưng thiếu niên đưa mắt nhìn anh chằm, rõ ràng là muốn tiếp nối cuộc hỏi đáp anh bèn thuận theo ý hỏi: “Chuẩn bị cái gì?”

Hoa Thiết Nhi quả như được gãi đúng ngứa, tỏ vẻ khoe khoang nói: Thiên Trụ tinh chúng tôi, hại nhất, được nhiều người kính nhất chính là phù đại sư, mà tôi từ nhỏ đi theo vài vị phù đại sư học tập.

Tuy tôi chưa thể dụng năng lực phù nhưng tôi đã học xong tất kiến thức liên quan tới văn rồi. Các đại sư dạy tôi đều nói tôi còn thiếu mỗi bước thức tỉnh thôi, chờ tôi thức tỉnh, đời này sẽ không có nào lợi hại hơn đâu.”

“À.” Thử hỏi trên này có thằng nhóc không thích khoe khoang!

Hoa Thiết Nhi chọc một miếng thịt, đầy tin chém gió tiếp: “Tôi chính phù văn đại sư lợi nhất trong tương lai, không người thứ hai đâu nhé! đi theo tôi chắc chắn không

Hơn nữa tôi đang hiện một nghiên cứu đại, chờ tôi thành công rồi, dù cả đời tôi không tỉnh, tôi cũng sẽ là văn đại sư lợi hại đảm bảo độc nhất vô nhị, ai sánh bằng!”

Thư Triển vốn không lời nói của thiếu vào lòng: “Thịt ăn được chưa?”

“Tôi thì được, còn phải chờ thêm chút Hoa Thiết Nhi bắt đầu cho vị vào nồi.

Thư Triển nhìn dáng “hào phóng” kia của niên thì không còn miếng hy nào đối với nồi thịt này nữa, chỉ mong có nhét đầy bao tử là

Chỉ chốc lát sau, thịt thơm ngon bay từ trong nồi, ngay cả Thư từng thưởng thức rất nhiều ngon vật lạ cũng không được hít hà.

“Chờ tí, xong ngay Hoa Thiết Nhi khuấy hơn để thịt không dính vào nồi.

Đại Hắc cũng bị thịt này hấp dẫn, đầu to nhích lại gần, rất liếm một miếng.

Hoa Thiết Nhi đẩy nó ra: “Mày dám bản hoàng tử, nồi thịt này chắn không có phần của

“Gấu!” Đại Hắc nhe

Thư Triển: “Cẩn thận nồi đi, nó mà một phát là tối nay tôi thịt một người một chó cậu luôn.”

Đại Hắc và Hoa Nhi đang định giáp cà đồng loạt giật bắn mình, hai đều ngoan ngoãn ngồi

Cuối cùng thì thịt chín, Hoa Thiết Nhi thìa múc một bát cho Thư tất nhiên không thể thiếu bát cho mình.

Đại Hắc thèm ăn, gâu gâu réo gọi.

Thư Triển thổi miếng chờ nó nguội rồi nếm thử, sau đó sờ đầu của Đại Hắc: “Ngoan, con ăn cái này được.”

Đại Hắc: “Gâu gâu Cái gì con cũng được hết á baba!

Thư Triển nhìn con cưng ra vẻ đáng lập tức rửa đi rửa lại thịt trong nước sạch rồi đút cho Đại Hắc.

Đại Hắc ngoài miệng mà trong lòng đầy mãn: Con thật sự ăn được thứ mà, sao lần nào cũng không tin con hết

Thư Triển thấy con cưng cắn thịt, bản mới bắt đầu ăn bữa của lúc này Hoa Thiết Nhi phía đối diện đã sắp xong bát thịt của hắn.

Thịt vừa vào miệng, vị tươi ngon, mềm lập tức tràn ngập khoang miệng, nếm thử vừa rồi anh cảm thấy không chê vào được, bây giờ nhấm nuốt lại càng có cảm giác như ăn mỹ vị trân tu.

Thư Triển vô cùng ngạc, không ngờ phương nấu ăn “hào phóng” thế kia thiếu niên mà có thể ra món thịt luộc ngon như vậy. Là vì bản thịt trùng này ăn ngon thật do thiếu niên đặc biệt tài nấu nướng đây?

Có điều... một hoàng giỏi nấu nướng à? như có gì đó sai sai!

Hoa Thiết Nhi thấy mắt kinh ngạc của Triển bèn hỏi: “Ăn ngon không?”

Thư Triển không kìm gật đầu: “Đúng là ngờ...”

Hoa Thiết Nhi nhếch cười, huênh hoang tự nói: “Tôi là ai nào? Là hoàng tử Trấn Hải quốc, đời này chỉ cần bản tử muốn học thì không gì là tôi không học được học không giỏi.”

Thư Triển bật ngón cái với thiếu niên, ăn nhanh hơn. Còn cái đầu của Đại Hắc lại sáp

Hoa Thiết Nhi ăn bát rồi ngưng, nếu mà ăn thả ga thì nguyên thịt này còn chẳng đủ hắn nhét kẽ răng.

Thư Triển ăn hết bát thịt luộc nóng hập, thơm phức mới ra lò húp sạch nước dùng, cả khoan khoái đến híp mắt. kể ở đâu, con người là phải ăn no trước mới thể nói tới chuyện khác.

Đại Hắc gần như nguyên cái đầu vào Lúc cu cậu nhìn thấy trong không còn tí gì thì ức nhìn về phía baba, gâu gâu.

Thư Triển hơi xấu xoa đầu nó. Tuy có hai ngày nhưng anh cứ thấy như đã xa rời sống của người thường lâu rồi. Thế nên khi gặp đồ ăn nóng hổi thơm ngon, liền không cẩn thận mải ăn uống đến nỗi quên luôn con trai cưng thèm thuồng kêu réo inh ỏi cạnh.

Đại Hắc cũng không bụng mà chỉ là ăn, sẵn tiện làm nũng với nhà mình thôi.

Thư Triển thuận theo con trai, ôm Đại vào lòng, xoa bụng vuốt lông nó.

Đại Hắc say độ cả thân chó mềm nhũn ra như miếng bánh.

Một cái đầu đột áp sát vào mặt Triển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=22]

Anh giật nảy mình, đó mới nhìn rõ Hoa Thiết Nhi.

Đôi mắt Hoa Thiết lóe sáng như sao, chằm chằm vào Thư Triển, nói: chỉ từng nấu thịt luộc mẫu phi tôi ăn thôi. cả phụ vương và anh tôi muốn ăn, tôi cũng không đấy.”

Thư Triển: “...”

Hoa Thiết Nhi lộ mục đích thật sự: ăn thịt tôi nấu, sau này là người của tôi.”

Thư Triển: “Có phải ta... có hiểu lầm không?”

Hoa Thiết Nhi bày “Không hiểu lầm. Tuy tác anh hơi lớn nhưng dáng hợp khẩu vị của tôi, thích. Anh lại còn cứu sau này tôi sẽ nuôi cả đời, chỉ cần anh không bội tôi, tôi sẽ thường nấu thịt cho anh ăn, sẽ bảo vệ anh.”

Thư Triển: “Cảm ơn. tôi không...” Tôi không đi theo cậu, càng không muốn thành người của cậu đâu.

Hoa Thiết Nhi đứng nói: “Mấy thứ này để ở đây đi, lát nữa có người đến dọn dẹp, trời không còn sớm, chúng đi ngủ thôi. Chờ mấy kia biết anh là người của rồi thì đố chúng dám tục bắt nạt anh đấy!”

Đến tận lúc này, Triển vẫn không hiểu ý thiếu niên. Là một người trực, anh cứ nghĩ thiếu nói anh làm người của kiểu ý trên mặt tức là trở thành thuộc hạ trướng hắn. Mà câu tiếp kêu anh đi ngủ cùng thì không còn gì thường hơn ngoài việc bảo đồng đi nghỉ ngơi.

Thế là Thư Triển dậy, cùng thiếu niên về phía nhà đá, Đại Hắc sát bên cạnh hai người.

Lúc đi vào hang phía sau nhà đá, chính là chỗ ngủ tạm thời Thư Triển, anh thấy thiếu ngồi xuống chỗ anh đã sẵn chăn đệm như lẽ nhiên, còn vẫy tay ra hiệu Triển mau bước đến.

Thư Triển rất muốn rửa lần nữa nhưng vẻ nước ở đây vô cùng giá, anh không thể tùy lãng phí, chỉ đành bước ngồi cạnh hắn.

Ăn no rồi, máu não cũng giảm xuống, nay anh mệt mỏi cả ngày, giờ bắt đầu căng da trùng da mắt.

Trước khi nằm xuống, thản nhiên hỏi thiếu “Cậu cũng ở lại đây à?”

Thật ra điều Thư muốn hỏi là: Cậu xấu gì cũng là một vị tử điện hạ, sao Xá đại vu có thể ở mình một phòng mà cậu phải chen chúc trong đống chăn làm tạm thành giường, ngủ một Thiên Tàn thế?

Hoa Thiết Nhi lắc khẽ liếm môi, hai sáng rực nhìn Thư Triển lom “Không, tôi không ở đây, chúng ta ngủ trước, lát xong việc tôi lại đi

Thư Triển vẫn chưa ý thiếu niên, thẳng khi...

“Áu áu áu! Đại dừng miệng!” Thiếu niên mông nhảy dựng lên, bị Đại đuổi theo, chạy loạn khắp

Đại vu đã vào trong phòng chợt nghe tiếng ồn ào, đi ra xem thì thấy là hoàng tử hạ đang làm ầm ĩ. không biết nói gì cho chỉ đóng chặt cửa, thể hiện chút ý phản đối, thế người ta cũng không thèm ngoài.

Thư Triển chỉ huy trai cưng, sắc mặt như băng ra lệnh: “Đại Hắc, Cắn chết thì baba chịu nhiệm!”

Đại Hắc giơ móng bén nhọn, mặt đầy ác: “Gấu! Gấu gấu gấu!”

Hoa Thiết Nhi vội cái bịch lên mặt cực kỳ oan ức hét to: Thư làm gì thế? Sao bảo Đại Hắc cắn tôi? lại mau, còn không dừng, liền phản kích! Tôi phản kích đấy... Áuuuuu!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận