Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 31 / 50  ·  62%
Mở Cửa
Chương 31: Trở về Trái Đất (1)
02/09/2026 20:00· 3,307 từ

Ngày 12 tháng 9, bầu trong xanh.

Đại học đã mở cửa mấy ngày, trong học chỗ nào cũng thấy sinh nhưng lại có một cách chừng trăm mét đã bị tỏa, ngã tư nào cũng quân nhân đứng gác.

Trong phạm vi này, dù giáo sư hay công cũng đều phải xuất trình thông hành thì mới thể đi qua. Công tác kiểm vô cùng nghiêm ngặt.

Lúc đầu thầy trò trong chẳng ai hay biết xảy ra chuyện gì. Có một tháng trôi qua, đồn mười, mười đồn trăm. Tuy có lệnh cấm ngôn (cấm nói, nhắc đến chuyện/người đó) nhưng mọi người chỉ không chuyện này lên mạng chứ xì xào truyền tai nhau. Giáo lẫn sinh viên đại học Tử đều lờ mờ biết chút gì đó.

Nghe nói có một nhà chế thuốc siêu cấp đã mất tích trong nhà thực nghiệm thuốc! hạ đồn nguyên nhân mất tích liên quan đến nghiên cứu nhất của người này, năng cao là đã bị gián nước ngoài bắt cóc!

Nhưng cũng có người nói nhà điều chế thuốc cấp trâu bò kia đã mấy thí nghiệm phi trong tòa nhà, dẫn đến một vi khuẩn truyền nhiễm hay biệt nào đó thoát ngoài nên phạm vi trăm mét tòa nhà mới bị phong như thế.

Rồi lại có người nói này đã tiến hành nghiệm phi pháp trên động khiến bản thân thú kia bị biến dị, giờ còn lẩn trốn trong tòa Chính phủ đang truy nhà điều chế thuốc và con của anh ta.

Còn có tin tức khá đường, nói nhà điều thuốc kia bị người ngoài tinh bắt cóc...

Tin vịt bay đầy trời vẫn có thể tổng lại một vài điểm đáng người mất tích vật cực kỳ trâu bò. Là nhà điều chế thuốc cấp siêu siêu siêu cao giới, cao đến mức có thể chính phủ phải điều động đội đến bắt giữ hoặc bảo

Đám sinh viên đưa ra kiểu phỏng đoán về phận của nhà điều chế này. Cứ dựa vào bậc và việc vị giáo sư chưa từng đứng lớp, bọn đã khoanh ra được phạm vi nhất định. Tên của Triển cũng nằm chình ình đó.

So với đám sinh viên già đoán non mò, đội trưởng phụ trách kiếm giáo sư Thư thì sầu sắp chết luôn rồi.

Một tháng qua, bọn họ thăm dò đủ kiểu là vật sống hay đều không thể đi cánh cổng ánh sáng kia. Ném kỳ thứ gì vào thì cũng đều xuyên thẳng rồi rớt xuống, giống như cánh ánh sáng chỉ là một ảnh.

Còn với Trịnh Trường Đông, giáo sư già kiêm khoa học nổi tiếng, chuyên cứu cổng ánh sáng thứ này đúng là bó tay chết, nghĩ mãi cũng không nào hiểu được.

Thế nên cánh cổng ánh cứ vậy mà áng ngoài cửa hông của tòa thực nghiệm thuốc. phát ra bất cứ từ trường ánh sáng khác lạ nào, vật phẩm đặt xung để làm thí nghiệm cũng không biến dị.

Tóm cái quần lại là hóa học hay vật thì nó cũng chẳng có ứng mịa gì!

Ban đầu, vì không muốn lộ chuyện cánh cửa gian, chính phủ đã bỏ cái giá không nhỏ. làm một cái lồng siêu to nó lại, như vậy thì sợ có người đứng cao nhìn thấy cổng ánh sáng

Thế nhưng sau khi nghiên hơn nửa tháng, dùng các loại thiết bị đo và siêu cấp máy để kiểm tra cổng ánh sáng chẳng thu hoạch được gì, nhà khoa học bắt phỏng đoán: có lẽ không nên cái lồng kia. Muốn đo kiểm tra chính xác, đương nhiên để nó ở tình trạng giống lúc vừa xuất hiện

Thế là cái lồng bự kia bị hủy bỏ, không gian lại lần nữa hiện lồ lộ giữa trung.

Thêm mười ngày trôi qua, quả kiểm tra vẫn con số 0.

Nhiều nhà vật lý học, văn học, lượng tử thậm chí còn có cả hóa học siêu giỏi đến thế mà kết quả cuối nhận được vẫn là: chỗ chẳng có cái mịa

Đúng thế, bạn dùng mắt cũng có thể thấy cửa không gian nằm lù ở đó, thế nhưng sờ không thấy, thăm dò không

Hôm nay, một học giả điện tử (chuyên nghiên ứng dụng các thiết bị, thống điện tử tìm phát hiện và điều khiển ánh thường được coi là một vực con của quang học) tham gia nhóm nghiên cứu, khi tổng kết đã mạnh đưa ra một suy nghĩ: “Tôi ngờ cánh cửa không gian này là một hình chiếu. cửa không gian thật không nằm ở chỗ này.”

Những người còn lại của nghiên cứu khoa học vậy thì bắt đầu phản “Nếu nó chỉ chiếu, vậy chuyện giáo sư Thư con chó của anh ấy tích phải giải thích nào đây?”

“Có khi nào sau khi cửa không gian truyền giáo sư Thư và con của anh ấy đi đã lập tức thay đổi vị không?”

“Vậy sao còn để lại chiếu? Lại còn lâu thế? Chúng tôi cũng rất ý tin tức, trước thì trong nước vẫn chưa có hợp mất tích nào tương

“Hoa Hạ rộng lớn đến mỗi ngày có không bao nhiêu người mất tích, phải vụ nào cũng lên báo hay tivi. Với lại cửa không gian có thể chuyển, có lẽ truyền tống một người sống thì đổi chỗ một lần nên nhiên là không tìm được rồi. chưa nói đến chuyện nó thể chạy loạn khắp giới.”

Mắt thấy cuộc họp tổng hôm nay sẽ biến suy đoán và cãi lộn, chủ trì Trịnh Trường không thể không gõ bàn, hắng nói: “Các vị, ý của trên là nếu còn đưa ra kết luận thì mời người đưa ra phỏng đoán khả năng tổn thất, sau đó... này coi như kết thúc.”

Các thành viên tổ nghiên khoa học bỗng yên như gà.

Ý của câu “việc này như kết thúc” bọn đều hiểu. Đó chính là dùng cái lồng khổng kia che kín cánh cửa không hoặc phong tỏa khu vực chỉ cho vài người xem. Hoặc là chỉ tiến hành nghiên cứu có kế hoạch toán, muốn giá nào cũng phải cứu như bây giờ là không nữa rồi.

Ngay ở sát vách phòng một trợ lý nghiên phụ trách quan sát và lường số liệu cửa gian vẫn đang nhìn chằm chằm màn hình máy tính, bỗng vô cùng nghi ngờ hai mắt mình.

Hình như vừa rồi số hơi nhúc nhích, đúng nhỉ?

Trợ lý cứ nghĩ mình ảo giác nhưng sau nhìn chằm chằm thêm mấy anh ta phát hiện liệu vẫn luôn nằm im bất đã thật sự thay đổi. rất rất nhỏ nhưng là đã có động tĩnh thật!

Trợ lý muốn gọi người lại sợ đó ứng nhầm, kiểu có người cẩn đưa mấy thứ điện thoại di động đến gần không gian. Thế nên anh định chờ thêm chút mới báo cáo.

Trong phòng họp.

“Một tháng là quá ngắn, ai biết cánh cửa gian này có chu kỳ hóa thế nào. là một năm hoặc còn lâu Tôi đề nghị thành lập phòng nghiên cứu, tòa thực nghiệm đã có sẵn rồi.” người đề nghị.

“Những người có liên quan đại học Tử Kim, gồm cả mấy vị bên đều đến hỏi chúng Bao giờ mới có thể sử lại tòa nhà thực nghiệm bình thường. Dù sao cả tòa nhà này cũng có phí khá cao, đấy nói đến một đống máy móc, cụ thí nghiệm cao cấp bên Làm gì có ai nổi tổn thất lớn thế.” Trịnh Trường Đông nhắc nhở người.

“Có thể chuyển đi mà. chỉ thấy rất lạ sao bọn họ không chịu đi thôi? Tại sao ai buồn hỏi han đến nhân công tác trong tòa nhà hết vậy? Có lẽ cửa không gian có liên quan bọn họ, là một âm kinh thiên động địa... mà cũng khi chỉ là một vụ bắt bình thường cũng nên.”

Xoảng!

Két... két!

Một cái cốc nện mạnh đất, tiếp đó chân ghế cạ xuống nền cực chói tai vang trong phòng họp. Chuyên gia quang tử trẻ tuổi bỗng đứng dậy, nhìn ra ngoài sổ, kích động đến mức cả run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=31]

Đột nhiên anh ta vùng ra ngoài, lúc tông còn đụng ngã bạn trợ đang định đẩy cửa vào.

Nhà khoa học trẻ chỉ lại một câu ‘thật lỗi’, thậm chí còn chẳng đỡ người ta dậy chạy biến.

Có thành viên trong tổ cứu khoa học thuận nhìn theo anh chàng. Một sau, tiếng xô ghế két, tiếng quăng sách vở lộp lại liên tục vang lên.

Rốt cuộc cũng có người ra ngoài cửa sổ, toáng lên: “Mọi người xem cánh cửa không gian thay đổi!”

Lúc này trợ lý cũng được dậy, nắm chặt cửa, rống to đầy kích “Số liệu có thay Thay đổi cực lớn!”

Rầm, rầm!

Một nửa số người vọt cửa sổ, số còn thì chạy thẳng ra ngoài. Trường Đông nhìn thì tuổi nhưng lại là người chạy nhất.

Lúc này, không chỉ có nghiên cứu khoa học chính những quân nhân phụ canh giữ quanh cửa gian mới là bên đầu tiên hiện ra dị tượng.

Cánh cửa không gian suốt tháng không hề tĩnh gì, giờ lại tỏa ánh sáng chói lóa. chính giữa là nơi sáng nhất.

Những quân nhân này vội truyền tin lên rồi chóng phong tỏa khu vực quanh. Mọi người đều vào trạng thái cảnh giác cao với cánh cửa kia.

“Đừng đến gần! Tản ra! ra hết đi!”

“Tôi là thành viên của nghiên cứu khoa học. tư cách đến gần sát!”

“Không được! Tình hình bây quá nguy hiểm!”

“Nguy hiểm cái rắm gì! mãi mới được giây này, các cậu mau tránh cho tôi!”

Quân nhân muốn bảo vệ toàn cho mấy nhà cứu khoa học nhưng bọn thì đều đỏ mắt, muốn sáp lại gần cánh cửa gian.

Thiếu tá Hồng Nhất Vinh tốc độ nhanh nhất đến, định khuyên nhủ mấy bối già của quốc bình tĩnh lại.

“Giáo sư Trịnh! Cửa không đang mở rộng, số đang tăng rất cao!” Nhóm thủ vẫn luôn phụ quan sát dụng cụ đo lường hô to.

“Mau! Mau chuẩn bị vật thí nghiệm!”

“Kiểm trắc, tranh thủ thời kiểm tra và đo đi!”

Hiện trường rối thành một Nhưng cũng may thiết bị, dụng cụ đều sẵn 24/7, lại viên trông coi nên mọi người kích động, hỗn loạn nhưng tác kiểm trắc cửa gian lại không có nửa điểm lầm.

“Có phóng xạ không?”

“Từ trường thay đổi thế

“Có thể tiến hành thí trên vật thể không?”

Hồng Nhất Vinh không phải khoa học mà chỉ một quân nhân, thế nên với đám nhân viên nghiên cứu đang mừng như điên anh và những quân nhân lại đề cao cảnh nhìn chằm chằm cánh cửa không đang tỏa ra ánh sáng diệu kia.

Trực giác nói cho Hồng Vinh biết: thứ này muốn tác yêu tác quái.

Một giây, hai giây...

Có bóng đen đột nhiên ra khỏi cánh cửa.

Không! Không phải một mà hai, lại còn một một sau!

Nói thì dài dòng chứ tế từ lúc cánh không gian sáng lên cho khi có vật thể ném ra, tất cả cũng chỉ có một phút đồng hồ.

Ngay khoảnh khắc này, phía tòa nhà thí nghiệm đã lặng ngắt như tờ. những người đang cúi bận bịu làm việc thì quá số người ở đây đều mắt nhìn cảnh tượng

Bịch! Bịch!

Hai tiếng vật nặng rơi liền sát nhau.

“Gâu!” Một tiếng chó sủa thức tất cả mọi đang có mặt.

Thư Triển lại lần nữa nhận được sự khốn như bị ném vào máy Anh gần như đã ngất, đến mức bị ném cái lên bãi cỏ cũng chẳng đau đớn gì.

Đến tận khi có một quái vật khổng lồ, nặng ngã huỵch lên lưng, Triển mới rên lên thiết, cùng Đại Hắc lăn thành nùi.

Hai tiếng rưỡi sau.

Thư Triển tắm nước nóng cảm thấy vô cùng mái dễ chịu. Anh thay đồ mới sạch sẽ mại, vừa lau tóc vừa đi nhà ăn nhỏ trong phòng nghiệm riêng của anh.

Trở lại địa bàn của cảm giác sướng thật

Thư Triển ung dung ném mặt vào một góc. nhiên là nếu không có đám đực rựa nhìn chằm anh tắm rửa ăn cơm sẽ tốt hơn nhiều.

Trở lại hai tiếng rưỡi

Thư Triển và Đại Hắc bị ném ra ngoài đã thấy một đám quân vây quanh, còn cầm chỉa vào mình.

“Giáo sư Thư đấy à?” Nhất Vinh nhìn người ông đang lồm ngồm bò nghẹn ngào kêu lên.

Thư Triển ngồi bệt dưới đợi cảm giác choáng biến mất.

Đại Hắc gác cái đầu chảng của mình lên anh.

“Kiểm tra mau! Còn đứng ra đấy làm gì? đi làm kiểm tra đi!” nhân viên tổ nghiên khoa học kêu lên.

“Chờ chút đã! Cứ xác xem người này sự là giáo sư Thư đã.” Hồng Nhất Vinh quân nhân cản mấy nhà khoa lại: “Trước tiên phải phong khu vực này đã.”

Thế là chưa đến 3 Thư Triển, Đại Hắc mặt cỏ xung quanh đã một cái lều bơm siêu to quây kín lại.

5 phút sau, bác sĩ nhân viên trong bộ nghiên cứu khoa học mặc áo bảo hộ từ đến chân, kèm theo bốn anh nhân súng ống đầy đủ vào lều.

Đầu tiên, bọn họ kiểm không gian xung quanh Triển và Đại Hắc, sau là mới đến bản hai ba con.

Đầu óc Thư Triển vẫn choáng váng nhưng không đối nhân viên nghiên cứu học tiến hành kiểm mình. Kêu há miệng thì há kêu hà hơi thì

Nhưng Đại Hắc thì không vậy. Vừa có người đến gần, cu cậu đã dựng lên, dáng vẻ đuối hồi nãy đã bay sạch, thấy đâu nữa.

“Gừ... Gâu!” Chó ta lộ vẻ hung ác, còn cho những người khác lại Thư Triển.

Quân nhân thấy thế thì tức kéo chốt súng, thẳng vào nó.

“Giáo sư Thư.” Hồng Nhất đi đến, ngăn trước binh lính của mình: “Tôi Hồng Nhất Vinh, phụ nhiệm vụ giải cứu ngài. Xin bảo Đại Hắc dừng lại. vậy sẽ tốt cho đôi bên.”

Thư Triển cố gắng chịu vừa nhấc tay day vừa vỗ lên lưng con “Đại Hắc, ngồi xuống. có sủa loạn.”

Đại Hắc không chút do ngoan ngoãn ngồi xuống, đuôi còn đập qua đập

Quân nhân cảnh giới thấy Hắc nghe lời thì nhanh chóng thu súng lại.

“Mấy anh chờ chút, đầu còn choáng lắm, để thở tí đã.” Thư Triển tay, tỏ vẻ giờ không muốn nói chuyện.

Trịnh Trường Đông chen đến, điệu khá mềm mỏng: thể cho bọn tôi thu ít lông trên người Hắc không? Cả chút nước bọt

Khóe miệng Thư Triển hơi lên, anh biết Trịnh Đông. Trong mấy cái họp hội nghị, hai người gặp nhau vài lần nhưng không quen.

“Nghiên cứu lần này là dẫn đội à?” Thư vẫn ngồi bệt dưới đất, một tay lên đùi

“Đúng thế. Giáo sư Thư, này cậu đỉnh lắm Thế mà có thể tự trải nghiệm việc xuyên cánh cổng thời gian. Nhìn bộ cậu đang mặc... gặp được tộc có trí tuệ phải không?” Trịnh Trường Đông hỏi, chữ cuối giọng đã run rồi.

Thư Triển xoa xoa huyệt dương, ngẩng đầu lên lại: “Tôi biết mọi người rất nhiều điều muốn nhưng có thể để tôi nghỉ một lát được không? Giờ tôi còn quay mòng đây này.”

“Tất nhiên rồi! Cậu cứ ngơi trước đi. Nghỉ cho thật thoải mái vào, có gì gấp gáp Không vội, không vội, hahaha.” Thật thì ông và mấy nhân tổ nghiên cứu khoa đã gấp muốn chết rồi.

Dưới sự vỗ về của Triển, cuối cùng đám Trịnh Trường Đông cũng lấy lông và nước bọt Đại Hắc.

Sau đó còn cạo tí rút tí máu... một kiểm tra lằng nhằng phức Đại Hắc bị làm phát bực.

Tuy Thư Triển có thể cho hành vi của nghiên cứu khoa học nhưng thân anh cũng cảm chịu không nổi, cuối cùng phải mắt tỏ vè muốn tắm ăn cơm đi ngủ. ai còn lôi kéo đi làm tra thì anh sẽ ngậm miệng, không nói chữ nào.

Dùng mấy thứ khác để dẫm thì tổ nghiên khoa học còn lâu mới Có điều họ sợ lại là Thư Triển ngậm miệng nói, thế nên có muốn đành ấm ức, tạm rút lui.

Cuối cùng Thư Triển tranh chạy về phòng thí trên tầng 17... nói gì không chịu đợi trong cách ly. Còn bảo nếu không cho về ký túc để anh lên tầng ở đó cũng có phòng nghỉ gian ngủ - khách đầy tiện nghi. Bình thường công việc rộn, anh và Đại Hắc vẫn nghỉ ngơi ở đây, coi như nửa cái

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận