Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 50 / 50  ·  100%
Mở Cửa
Chương 50: Người đâu? (2)
13/09/2026 20:00· 2,308 từ

Bên kia.

Một lần bỡ ngỡ, hai lần thuộc, huống chi đây là lần thứ ba Thư Triển qua.

Tuy lúc rơi xuống đất lại nữa lăn lông lốc một đống với Đại Hắc, nhưng có vài chuyện tốt.

Đầu tiên, quả nhiên nguyên bộ bị anh mặc lên vẫn biến mất, nhưng bộ quần do Hoa Thiết Nhi được anh ôm chặt vào lòng xuyên qua cũng bị quăng cùng anh và Đại

Tiếp theo, lần này anh không vào hố bùn nhão, là rơi xuống chỗ lần trước truyền tống đi, cũng là bên trong lãnh địa của Thiết Nhi.

Thứ ba, triệu chứng choáng đầu anh nhẹ hơn hai trước rất nhiều, không biết là công lao của những huấn luyện ở Trái Đất hay thể anh đã bắt dần thích nghi rồi

Thứ tư, có người xuyên qua anh, anh có bạn hành... Không, có lẽ chuyện này được coi là chỗ

Trong nháy mắt cửa không gian anh vào, anh thấy người đâm sầm vào mình, lại tóm lấy cánh tay Dáng vẻ sửng sốt hoảng sợ đối phương khiến anh cực ấn tượng. Đó chính Quá Dương Trụ từng có thuẫn với anh.

Mà bây giờ, người này đâu? xuống chỗ nào rồi?

“Gâu!” Đại Hắc trở mình đứng hết sức phấn khởi lông, sủa om sòm về nơi “Gấu! Gấu gấu! Gràooo!” Đại Hắc ta trở lại rồi

Thư Triển bật cười, nhặt áo quần đùi rơi xuống mặc vào người. Đáng tiếc không giày. Ừm, lần này phải nhớ yêu cầu Hoa Thiết cho anh một đôi giày được.

Thư Triển vừa nghĩ như vậy đứng lên, nhìn quanh phía, nhưng trong phạm vi mắt có thể thấy đều có bóng dáng Quá Dương Trụ.

Trước giờ anh không biết Quá Trụ vậy mà cũng tinh thần mạo hiểm như thế, lẽ vì anh đã thực lực đè ép Quá Dương suốt nửa đời người, ép nỗi người ta xuất vấn đề tâm lý luôn Thế nên gã mới muốn liều tạo ra sự kiện lớn đó làm chấn động toàn giới trước mặt anh?

Thư Triển cảm thấy rất có năng này. Đôi khi lực tâm lý đến từ đồng quả thật có thể điên, thậm chí bức tử người

Quá Dương Trụ không rơi vào vậy thì rất có gã đã rơi xuống chỗ anh đến lúc đầu. Nhưng... nhớ chỗ đó đã bị Hắc Nhân, Hắc Viêm Nhân gì chiếm lĩnh rồi mà?

Nếu Quá Dương Trụ rơi xuống thật, há chẳng phải trực tiếp rơi vào tay những dân hung tàn kia à?

Thư Triển âm thầm thắp một hương cho Quá Dương

Đại Hắc kêu lên vài tiếng nhìn chằm chằm về xa, hình như ở đó có gì rất hấp dẫn nó còn cúi đầu hít hà quanh.

Thư Triển đang đợi trạm gác hiện hai ba con nhưng đợi hồi lâu vẫn không bất kỳ phản ứng không có người đến, cũng không thấy tiếng huýt còi từ gác.

Nơi này đúng là nằm trong vi lãnh địa của Thiết Nhi, anh đứng đây có nhìn thấy công trình trúc ở cách đó không xa, còn người đâu? Trạm gác mất rồi?

Thư Triển thấy kỳ quái, kiễng lên nhìn xung quanh.

Thật sự là ngay cả một chân người cũng không Rốt cuộc là đã xảy ra gì? Bây giờ ở đang là sáng sớm, ở Trái còn chưa qua 9 giờ dù mấy tên kia chảy thây cỡ nào thì nên bắt đầu tranh thủ hành rồi chứ nhỉ?

Thư Triển dẫn theo Đại Hắc về phía công trình trúc.

Từ nơi anh vừa rơi xuống tiểu trấn trong lãnh có thể thấy rất rõ dấu của việc xây dựng phố.

Đi dọc theo con đường này phía trước chính là trấn lãnh địa, kế hoạch của Thiết Nhi là xây lãnh địa thành một tòa thành tưởng thì đầy đặn nhưng hiện thực lại trơ xương. Nhân lực chỉ vài mống, đã thế phần lớn là mấy kẻ lười biếng, dựng lên một tiểu trấn hình ra dáng đã là chuyện dễ dàng gì.

Có điều tiểu trấn tuy nhỏ vẫn tương đối hoàn Thư Triển nhớ lúc anh rời vào 28 ngày trước, Thiết Nhi từng nói tiểu trấn đã có thể ở được, giờ hẳn là càng thiện hơn, cũng như đã đưa vào sử dụng rồi mới

Có một bức tường phòng hộ dựng lên phía trước trấn, tường được làm từ tảng lớn màu trắng, nhìn xa rất đẹp, thế nhưng nhìn

Thư Triển bỗng nhiên dừng bước.

Đại Hắc cũng sủa lên một

Tường phòng hộ bằng tảng đá màu trắng đã sụp hơn phân nửa, trên đó còn không ít vết lửa đao chém, thậm chí là cháy

Thư Triển thầm cảm thấy không đột nhiên tăng tốc về phía tiểu trấn. Đại Hắc sát phía sau anh.

Tiểu trấn vốn sắp đi vào thiện, lúc này dường đã bị chiến hỏa tàn phá, nhiều tòa nhà đổ Không, nơi này ắt hẳn đã qua chiến hỏa thật!

Thư Triển nhìn thấy rất nhiều máu khô trên mặt và mặt tường bên trong tiểu

Tháp đại vu và phủ lãnh đang xây bên phía diện hồ nước lại càng bị hủy nặng nề. Tệ nữa là trong hồ nước nhỏ trung tâm tiểu trấn toàn Thiết Giáp Thú đang

Thiết Giáp Thú không nhiều lắm, có bốn con, hai lớn dẫn theo hai con nhỏ.

Vẫn là nhờ Đại Hắc phát ra Thiết Giáp Thú cu cậu cắn vào bắp chân Triển, không cho anh lên phía trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=50]

Cũng không phải cắn, chỉ là nhẹ.

Thư Triển và Đại Hắc sống nhau nhiều năm, anh rất rõ hành động này có là gì, Đại Hắc phát ra tiếng động gì ngăn lại, chắc chắn phía trước xung quanh có thứ đó khiến cu cậu cảm nguy hiểm, không thể tạo ra tĩnh.

Thư Triển cẩn thận đi tới Đại Hắc, cứ thế được Thiết Giáp Thú đang ngâm trong hồ nước nhỏ.

Đại Hắc chảy nước miếng thèm nhìn Thiết Giáp Thú hồ, nhưng chó ta lại cản Triển, không cho anh qua.

Thư Triển cũng không có ý qua đó, anh xoa Đại Hắc, chỉ về một phương Đại Hắc nhìn theo, người một chó vòng qua hồ từ bên ngoài tiểu trấn phát đến nhà đá Xá Ngu đại vu, nơi đã ở gần một tháng trước

Nhìn từ bên ngoài, nhà đá như cũ, nhưng lúc vào trong sẽ phát hiện nhà trống hoác, cái gì không còn. Từ mấy cái kệ loại đến những cây cỏ thể dùng làm nguyên điều chế thuốc đều mất Hang đá phía sau nhà cũng phá dỡ, không chừa lại cứ thứ gì.

“Gâu!” Tiếng sủa khe khẽ vang

“Đúng vậy, bọn họ đi cả Thư Triển ra khỏi đá, đứng trên tảng đá lớn về phía xa. Đứng anh có thể thấy rõ mồn hồ nước nhỏ do nhóm Thiết Nhi đào ra.

Dưới những tia nắng đỏ sậm, phản chiếu ánh sáng lánh, sóng gợn lăn tăn. Bốn Thiết Giáp Thú đang đùa trong hồ.

“Con nghĩ bọn họ rời đi lâu rồi?” Thư Triển Đại Hắc đang ngồi xổm bên mình.

Đại Hắc lộ ra biểu cảm túc: “Ẳng...”

Thư Triển: “Từ độ khô cứng phân và nước tiểu bọn Thiết Giáp Thú kia để có thể thấy nhóm Thiết Nhi hẳn là đã rời 10 ngày trở lên, có còn lâu hơn nữa.”

Đại Hắc không dám sủa lớn, bị mấy con Thiết Thú nghe thấy. Nó không sợ Thiết Giáp Thú kia baba không có nanh vuốt lại không nhanh, không thể cắn chúng.

“Chúng ta ở lại đây, con thế nào?

Nơi này có nhà, có nước, có con mồi, nhưng ta không có muối, cũng không dụng cụ nhóm lửa. lại chỉ có hai ba con ta, quá nguy hiểm.

Ba nhớ Hoa Thiết Nhi từng với ba: Thiết Giáp quen sống theo bầy đàn, đàn nhất cũng phải mười con.

Ở đây chỉ có bốn con, đó còn có hai nhỏ, chắc là những con khác đi săn mồi. Con xem ban đêm chúng nó có về không?

Con cảm thấy là Thiết Giáp trở về trả thù nhóm Hoa Thiết Nhi đã rút hay vì nguyên nhân khác?”

Thư Triển một mình lẩm ba bẩm hồi lâu, cuối vẫn không nghĩ ra được cách tốt hơn, chỉ đành Đại Hắc lui về trong trấn, lén lút lút lục tìm nhà, định tìm xem nhu yếu phẩm và đồ hàng ngày nào còn sót lại

Thế nhưng đừng nói chi muối dụng cụ sinh hoạt, cả mẩu xương vụn bị người ăn xong vứt đi không có nữa là!

Âm thanh rầm rập như vật đạp xuống đất đột vang lên, mặt đất cũng rung theo. Thư Triển và Hắc nhanh chóng trốn vào một nhà đá tương đối hoàn bên rìa tiểu trấn.

Âm thanh rầm rập càng lúc gần, Thư Triển nấp cửa sổ, lặng lẽ ngó ra nhìn thấy hai con Giáp Thú to đùng đang nghênh đi qua con đường trong trấn.

Thư Triển rúc đầu về, ngồi xuống đất, nắm lấy chân trước của Đại Hắc, nghiêm hỏi: “Con nói giờ ta phải làm gì đây? Rời hay là ở lại?”

Đại Hắc nhỏ giọng đáp: “Ẳng

“Con nói là ở lại?”

“Gâu!” Có con mồi.

Thư Triển nhíu mày: “Thiết Giáp rất lợi hại, con đàn của chúng còn biết phun Ba nghi mấy con Giáp Thú này chính là cái lần trước, chúng nó vốn hề chạy xa.”

“Gâu!” Baba đừng sợ, con có đánh lén chúng.

Thư Triển nói: “Tuy nơi này nước nhưng cũng có Thiết Giáp Thú, chỉ e chúng không dễ lấy nước Chẳng qua... nếu rời đi thì ta phải đi hướng nào? còn nhớ tộc lần trước chúng ta từng qua không?”

Đại Hắc cúi đầu liếm tay nhà mình.

Thư Triển nắm cằm nó: “Đừng nũng, ba đang nghiêm lắng nghe ý kiến của con. nói đi, chúng ta hay ở?”

Đại Hắc: “Gâu!”

Thư Triển suy nghĩ 2 giây: hôm nay ở lại, sớm mai chúng ta xuất phát hướng tộc Dã Khương. người của tộc Dã Khương không chấp chúng ta thì chúng sẽ đi tìm chỗ của Thiên Tàn mà bọn từng nói đến.”

“Anh nói vừa rồi anh thấy người à?” Tiếng nói mơ hồ truyền đến từ nơi

Thư Triển lập tức im lặng, thể bịt luôn miệng Hắc.

“Ừ, tôi thấy một người dẫn một con thú nuôi đi vào nơi này.”

“Là chiến thú hả?” Tiếng nói ngày càng gần.

“Không biết nữa, hơi xa nên không thấy rõ lắm.”

“Một người một thú... chắc là phải đám người bát tử rồi. Nếu bọn họ muốn lại xem xét tình thì không thể nghênh ngang, không che giấu như thế được.”

“Anh nói xem có khi nào kẻ lang thang đi qua hoặc là khách lữ hành độc không?”

“Cũng có thể lắm.”

“Bất kể là ai cũng phải cho ra kẻ đó.”

“Có ai không? Bọn tôi là sĩ tuần tra của Dã Khương, bọn tôi không có ý.” Đối phương cao gọi.

Thư Triển kinh hãi, đối phương sợ kinh động đến Giáp Thú ư?

Không đúng, hai người kia nói với nhau sau khi con Thiết Giáp Thú tiến đến lâu. Vậy tức là họ theo chân Thiết Giáp Thú đây?

Mới vừa rồi Thư Triển còn muốn đi xin gia vào tộc Dã Khương, nhưng lúc anh không hề dám ra.

May mà hai tên chiến sĩ Dã Khương kia chỉ hét bên ngoài chứ không tiến từng nhà kiểm tra, như bọn họ cũng có chỗ kị.

Hô gọi một vòng, hai tên sĩ tộc Dã Khương xa.

Thư Triển vừa thở phào nhẹ liền thấy Đại Hắc to mắt chó.

Một bàn tay thình lình vươn từ sau lưng Thư bịt kín miệng anh, sau đó người anh rơi vào vòng tay rắn chắc, bị người ôm chặt.

“Thư Thư, tìm được anh rồi.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận