Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 50  ·  12%
Mở Cửa
Chương 6: Bảo bối à bảo bối
20/08/2026 20:00· 3,107 từ

Hắc Viêm Nhân là nhóm người tiên đuổi đến. Bọn họ đến đã nhìn thấy những thi xung quanh vũng bùn. Lúc thủ lĩnh lập tức biến sắc.

Sau đó, thủ lĩnh phất tay, người dẫn một dã thú nhỏ đến rồi nhanh tay ném về phía vũng bùn.

Dã thú rơi vào bùn, xung không có bất kỳ thay đặc biệt nào.

Đám Hắc Viêm Nhân đều thở nhẹ nhõm. Theo truyền thuyết, vậy chứng tỏ là tạm thời toàn.

Gã đàn ông cao to đứng bên thủ lĩnh thấp giọng “Quả nhiên là đám Hắc Tạp Hắc Văn Nhân đã đến đây trước. Chẳng biết có nhóm bảo vật đầu tiên rơi vào tay chúng rồi hay Hình như em vừa nghe thấy kêu của dã thú nào lạ chưa từng nghe bao giờ.”

“Chắc không phải vật sống đâu. đúng thì vật sống có rơi từ Cửa Rơi Bảo Vật sẽ mạnh đến mức nào Còn về tiếng kêu lạ à… thú chúng ta chưa từng còn nhiều lắm.” Thủ lĩnh vung

“Nhưng sao tự nhiên tiếng kêu thú lạ lại xuất ở đây?” Gã đàn ông to vẫn cứ cảm thấy gì đó quái quái.

“Không biết lý do thì tìm Nếu dã thú bình thường không sao, chỉ cần nhìn đó là loại gì Còn nếu là bảo vật rơi giá nào cũng phải cướp được.”

“Vâng đại ca! Em chỉ lo bối đã rơi vào tay đám người kia thôi.”

Thủ lĩnh Hắc Viêm Nhân ngẩng nhìn trời, cánh cửa ánh màu đỏ sậm vẫn vững vàng, bất động trên bầu

“Đừng lo, Cửa Rơi Bảo Vật trông có vẻ khá ổn có lẽ sẽ trở thành một Rơi Bảo Vật vững chắc đây. Dù chúng đã cướp mất bảo vật đầu tiên cũng vấn đề gì, chỉ cần chúng chiếm được Điểm Rơi Bảo Vật, này tự nhiên sẽ có những vật khác xuất hiện.”

Gã đàn ông cao to tiếp “Chỉ sợ Hắc Tạp Nhân Hắc Văn Nhân sẽ hợp lực nhau thôi ạ. Lúc trước đồng loạt rút lui vì sợ tổn thất quá nhiều nhân đến lúc đó thì có hợp cũng không đánh lại chúng ta.”

“Ừ, không sao. Tao đã tính cả rồi. Hai bang phái là kẻ thù truyền kiếp của có hợp tác thì chẳng được bao lâu.” Thủ lĩnh tay ra hiệu cho to không cần nói nữa.

Đội ngũ của Hắc Tạp Nhân Hắc Văn Nhân cũng đã Ba đội tạo thành hình tam đều, đóng giữ xung quanh bùn, cùng canh gác lẫn nhau.

Ai cũng muốn độc chiếm Điểm Bảo Vật nhưng lại sợ hai nhóm còn lại hợp lực công.

“Chư vị…” Hắc Viêm Nhân tiên mở lời: “Tôi có một nghị.”

Thủ lĩnh Hắc Văn Nhân lên “Anh nói đi.”

Thủ lĩnh Hắc Viêm Nhân nói “Cả ba bên chúng ta rất mạnh…nhưng đây là tin tức chưa truyền ra ngoài. Một tin tức về Cửa Rơi Bảo xuất hiện ở chỗ này lan truyền, chắc chắn sẽ có thế lực lớn hơn đến cướp với chúng ta. Vậy nên, giờ quan trọng nhất chính là ngăn tin tức. Mọi người xem đúng không?”

Thủ lĩnh của cả Hắc Tạp lẫn Hắc Văn Nhân đều đổi bằng mắt với thuộc hạ phúc của mình. Kế đến, lĩnh Hắc Văn Nhân trả lời: nói đúng. Nhưng phải làm nào để đảm bảo tin tức không bị tiết lộ ra ngoài?”

“Chuyện này có liên quan đến nghị của tôi.” Thủ lĩnh Viêm Nhân cười nói: “Nếu ba chúng ta đánh nhau, kết cuối cùng có khả năng là cả đều thua.

Đương nhiên, rất có thể Hắc Nhân và Hắc Tạp Nhân anh đã sẵn sàng hợp lực nhau. Có điều, sao các biết Hắc Viêm Nhân chúng tôi hề đàm phán với bên Nếu không thì sao tôi có trùng hợp, đến đây cùng lúc các anh như này?”

Thủ lĩnh Hắc Tạp Nhân hừ buột miệng nói: “Tôi biết mà!”

Thủ lĩnh Hắc Văn Nhân âm thở dài. Tuy Hắc Tạp khá là mạnh nhưng đầu óc thủ lĩnh bọn họ lại được thông minh cho lắm. Chỉ châm ngòi khiêu khích nhẹ hắn đã tin sái cổ.

Nhìn thái độ của đám người Tạp Nhân lúc này, e tám phần là không thể hợp với bọn họ để đối đám người Hắc Viêm Nhân mạnh trong ba bên được rồi. biệt là giữa Hắc Tạp Nhân Hắc Văn Nhân họ còn có thù truyền kiếp.

Chẳng qua Hắc Văn Nhân không để Hắc Viêm Nhân biết này, hắn nhất định phải tỏ như đã liên thủ với Tạp Nhân. Nếu không, trong cuộc phán tiếp theo, cả Hắc Nhân và Hắc Tạp Nhân đều không chiếm được bao nhiêu lợi

“Vậy đề nghị của anh là Thủ lĩnh Hắc Văn Nhân như thể không hề để tâm dáng vẻ châm ngòi của Viêm Nhân

Hắc Tạp Nhân cũng muốn nghe nghị của Hắc Viêm Nhân không hề phá rối.

Thủ lĩnh Hắc Viêm Nhân thấy họ đã cắn câu mới dung chậm rãi nói: “Cả ba chúng ta cùng nhau chiếm Rơi Bảo Vật này, thế thì bảo bối rơi xuống, ta sẽ chia đều. Trong trường không cách nào chia đều thì vật tư để trao đổi.

Sau này, một khi có thế khác đến cướp đoạt Điểm Bảo Vật, ba bên chúng ta kết, nâng cao số lượng thủ và thực lực để cùng chống lại kẻ địch. Nếu sự không đủ sức chống cự cả ba phải thống nhất đàm với đối phương, thiếu một bên không được. Chư vị nghĩ sao?”

Nghe có vẻ công bằng nhưng lĩnh của Hắc Văn Nhân cảm thấy Hắc Viêm Nhân không tốt bụng đến vậy. nếu không đồng ý thì rất thể Hắc Văn Nhân bọn sẽ bị cho ra rìa...

Ngay khi ba bên đám người Viêm Nhân đang lục đục giành quyền canh giữ Cửa Rơi Vật thì ở lối vào tòa nhà thực nghiệm thuốc trong viên đại học Tử Kim bị quân đội vây quanh.

Kể từ khi Thư Triển và cưng của anh bị hút cánh cổng ánh sáng và biến đến nay đã qua đúng tiếng đồng hồ.

Đầu tiên là bảo vệ của sau đó là cảnh sát, tức được báo cáo tầng tầng lớp, ngày càng nhiều người hiện trước cổng tòa nhà thực thuốc.

Chùm sáng kia vẫn luôn lù đó. Khi cảnh sát vây toàn bộ phạm vi xung thì lực lượng ập đến, họ lập tức vây cả tòa nhà, kể cả cỏ ở lối vào, không cho bất kỳ người không liên quan đến gần.

Rất nhanh, các nhà nghiên cứu học mặc quần áo bảo cũng ngồi ô tô đuổi đến.

Từng chiếc xe nghiên cứu khoa dừng trên bãi cỏ, các thiết bị máy móc nhanh chóng lắp ráp.

Khi các nhà nghiên cứu đưa phỏng đoán sơ bộ về sáng kia, cảnh sát vũ trang lui, thay vào đó có mặt của quân đội.

Sắc trời đã tối, chùm sáng chói mắt càng lúc càng ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=6]

Các nhà nghiên cứu khoa học đang bận tối mắt tối ở gần chùm sáng. Đầu não tổ nghiên cứu và những phụ trách từ nhỏ đến lớn quân đội thì mở một hội nghị ở tòa nhà đối

“Mời mọi người xem, đây là tin về người mất tích: giáo sư Thư Triển.” Thiếu Nhất Vinh mở máy chiếu, tất cả thông tin liên quan Thư Triển lên tường.

Dữ liệu được sắp xếp theo tự thời gian từ gần nhất trở ngược về trước.

Hàng đầu tiên là những danh vinh dự nghề nghiệp phó giáo sư đã nhận được đến hiện tại. Trong số “Nhà điều chế thuốc cấp quốc chính là danh hiệu sáng đến mức làm mù mắt người nhất.

“Cấp quốc bảo”, đây là cấp cực kỳ đặc biệt vượt cả cấp bậc đặc biệt. Cứ nhân tài nào có thể lên đến hàng này đều sẽ nhà nước xem là “Bảo cấp quốc gia” hàng thật giá đúng như tên gọi của nó.

Chỉ cần mất đi một người thể khiến quốc gia như bị móc tim móc phổi!

Sau khi cánh cổng ánh sáng hiện ở lối vào tòa thực nghiệm thuốc lần này, tại mức độ phản ứng của nước lại cao tới vậy?

Ngoài tính chất đặc biệt của ánh sáng thì còn vì bản thân Thư Triển!

Phía trên biết tin một nhà chế thuốc cấp quốc bảo tích, mệnh lệnh đầu tiên là: định phải cứu người!

Phần tiếp theo trên tài liệu một loạt các kết quả cứu khoa học dưới danh nghĩa vị phó giáo sư Thư Có thành tựu do một mình nghiên cứu phát triển, một khác do anh đóng vai trò đạo.

Trong đó có tên của vài thuốc từ khi được tạo đến nay đã trở nên quen với kha khá người, thậm họ còn từng sử dụng chúng.

Trâu bò nhất chính là nhiều án anh tham gia nghiên còn được thay thế bằng dấu thị và theo sau đó chuỗi ngoặc đơn thể hiện: “Đây thông tin tuyệt mật.”

Từng trang tài liệu giống như yếu lý lịch cá nhân lật qua.

Thiếu tá Hồng Nhất Vinh nói: giờ chúng ta đã biết khái người mà chúng ta muốn ai. Yêu cầu của trên là giá nào cũng phải được người ra!”

Các quân nhân đồng thanh hô “Rõ! Cam đoan hoàn thành vụ!”

“Chờ chút.” Trịnh Trường Đông, người trách tổ nghiên cứu khoa giơ tay nói: “Cứu người chắc rồi nhưng chúng ta mấy vấn đề quan trọng cần giải quyết trước đã.”

Thiếu tá Hồng Nhất Vinh rất trọng nhà khoa học lớn này, lập tức đứng nghiêm đáp: ngài nói.”

Trịnh Trường Đông đi về phía vươn tay kéo bảng trắng vừa viết lên đó vừa nói: nhất, chúng ta phải kiểm xem cánh cửa không gian này thể cho người khác qua nữa hay không.”

Trịnh Trường Đông dừng lại và thích: “Theo thảo luận của thành viên trong tổ nghiên cứu học, xét đến đặc điểm cổng ánh sáng này, chúng tôi đặt tên cho nó không gian”, như vậy sẽ giúp người dễ hiểu hơn.”

Mọi người đều gật đầu.

Trịnh Trường Đông nói tiếp: “Nhưng như thử nghiệm nhỏ trước của chúng tôi, không có bất thứ gì có thể truyền lại... tất cả những thứ bị vào đều sẽ xuyên qua không gian rồi rơi xuống bên

Tổ nghiên cứu chúng tôi suy cánh cửa không gian này mất đi hiệu lực, hoặc tần suất mở cửa nhất muốn biết đúng vậy không thì tôi còn phải tiến hành nhiều thí nghiệm.

Thứ hai, một khi cửa không thể sử dụng, chúng cũng cần xác định xem cửa gian và cả bên kia cửa có an toàn không. Quan nhất chính là phó giáo Thư bị hút vào có còn hay không.

Chúng tôi đề nghị nên cho máy mang theo camera hoặc dụng máy bay không người lái đó trước.

Thứ ba là tiến hành kiểm sức khỏe toàn diện đối toàn bộ vật sống có mặt xung quanh đây vào thời đó, đặc biệt là trên phương bức xạ.”

Thiếu tá Hồng gật đầu, nói: người có mặt ở đây lúc đó đều đã bị khống hiện giờ họ đang được tra thân thể.”

“Để chi tiết hơn, tốt nhất lấy thêm báo cáo kiểm sức khỏe gần đây nhất của Thông qua so sánh mới thể biết thêm càng nhiều thông

“Vâng.” Thiếu tá Hồng nhanh chóng công người thực hiện việc

“Ngoài ra, chúng tôi cũng cần báo cáo sức khỏe mới của phó giáo sư Thư sử bệnh của cậu ấy.”

“Không thành vấn đề, lát nữa sẽ gửi tài liệu cho

Trịnh Trường Đông đột nhiên bật “Còn chú chó của phó sư Thư nữa, chúng tôi cũng thông tin của nó.”

Thiếu tá Hồng khẽ nheo mắt đáp: “Chỉ là một con thôi mà.”

Lão giáo sư Trịnh Trường Đông dễ lừa như vậy: “Một chó có thể đi vào tòa thực nghiệm thuốc được à? giáo sư Thư không mù, cũng tàn tật. Thử hỏi lúc thì một chú chó bình thường thể tùy ý ra vào tòa thực nghiệm an ninh cao như

Thiếu tá Hồng không phân bua chỉ nói: “Tôi không rõ ạ. Thế này đi, tôi sẽ chỉ thị, cụ thể thì xem phía trên nói thế nào

“Được.” Trịnh Trường Đông gõ bút bảng trắng: “Chúng ta không biết rốt cuộc bên kia cánh không gian có cái gì, chí cũng không biết hiện tại giáo sư Thư có còn hay không.

Bất luận món đồ gì cậu mang theo bên người lúc kể cả chú chó của cậu đều có thể trở thành chốt cho chúng ta. Trong tình không có gì rõ ràng, chúng ta muốn biết thêm chi thì nhất định phải nắm được nhiều thông tin.

Nghiên cứu khoa học cũng giống phá án, càng nắm bắt thông tin, chúng ta mới suy ra kết quả càng với sự thật.”

“Tôi hiểu ạ.”

“Càng sớm càng tốt, đừng chậm Chúng ta không biết lần tiếp cánh cửa không gian mở khi nào đâu.”

“Vâng.”

Phía bên kia.

Lúc Thư Triển bị Đại Hắc láp đến tỉnh thì trời đã tối đen.

Bầu trời đêm ở nơi này giống với Trái Đất: rặt màu xanh thẫm, tinh tú trải trời, còn có một vầng Có điều mặt trăng ở đây nhìn hệt như một chiếc donut, vòng ngoài tròn tròn sáng chính giữa có một lỗ đen Hơn nữa, mặt trăng còn rất khiến nó trông có vẻ gần tinh cầu, như thể cần trèo lên đỉnh là có thể chạm vào.

Đại Hắc vui tới nỗi phát tiếng nức nở nghẹn ngào.

Thư Triển gắng gượng chịu đựng đau đầu, đẩy đầu Đại ra: “Nước miếng thối muốn chết.”

“Anh tỉnh rồi à?” Một cái bóng loáng phát sáng ngả trước mặt anh. Thiếu niên Barbie Kong cười lộ hai hàm trắng, nói: “Anh vô dụng quá Tôi chỉ đánh nhẹ hều anh cũng hôn mê lâu như

“Bốp!” Thư Triển giơ tay vỗ cậu chàng.

Hoa Thiết Nhi ngây người, sửng một lúc mới nói: “Anh tôi?”

Thư Triển ôm lấy phần gáy ngắc của mình, cau mày từ ngồi dậy.

Hoa Thiết Nhi hết sức ấm “Con thú nuôi dưỡng anh tôi, cả anh cũng đánh tôi, ràng là tôi cứu các mà!”

Thư Triển không thèm để ý hắn, đợi cơn đau nhức cảm giác choáng váng do hôn qua đi rồi mới nhàn quan sát nơi ẩn náu của

Đây là một vị trí khuất được tạo thành từ hai đá - một tảng lớn xếp lên một tảng khác lớn

Họ đang ngồi trên tảng đá kia, tựa lưng tựa vào tảng đá khác. Tảng đá dưới cao khoảng 5 mét tính mặt đất.

Hoa Thiết Nhi thấy anh cúi nhìn xuống bèn vội vàng qua nỗi niềm tủi thân đánh, túm lấy cổ anh về: “Cẩn thận chút kẻo rơi đấy! Anh yếu như sên ngã xuống không chết thì cũng xương cho coi.”

Thư Triển quay đầu nhìn chằm cánh tay hắn.

Thiếu niên lực sĩ hoàn toàn cảm nhận được tia sáng thần chết, bóp bóp cái gáy cứng ngắc của anh, nói: gầy thật! Yên tâm đi, sau anh đi theo tôi, tôi vỗ béo anh.

Nơi này rất an toàn, dã bình thường không leo lên đâu. Dù chúng có bò lên không sợ, có tôi rồi. Ngủ đi, ngày mai chúng còn phải cuốc bộ một đường nữa.

Tôi cũng phải nghỉ ngơi chút thú nuôi dưỡng anh quá, đánh nhau với nó mệt hơi tai luôn á!”

Lúc này, Thư Triển mới để thấy trên người thiếu niên King Kong có rất nhiều dấu vuốt cào xước. Thế nhưng hổ là thiếu niên lực sĩ, dẻ hắn vô cùng cứng ngay cả một vết máu cũng có.

Đại Hắc hung dữ gầm gừ Thiết Nhi, chẳng qua điều quái là nó không tiếp tục gâu gâu với hắn nữa.

Thư Triển xoa đầu Đại Hắc, ngợi: “Làm tốt lắm!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận