Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 50  ·  58%
Mở Cửa
Chương 29: Dược sư Thiên Tàn lợi hại (2)
02/09/2026 00:30· 3,402 từ

Trong phòng đột nhiên phăng phắc, sau đó một cười lớn dữ dội vang

Tên đại hán bị ngay vai kia chỉ vào Triển đang nằm sõng soài mặt đất, cười đến gập cả “Má ơi, các anh nhìn Tàn này xem, vậy mà xỉu thẳng cẳng như thế. ạ, thật là lâu rồi tôi chưa gặp tên cặn nào yếu như sên này đâu!”

Gã đại hán khác cười ngặt nghẽo nói: “Trời mẹ ơi, sao tôi nghe giờ Thiên Tàn này trở thành của chúng ta rồi Cái ngữ này ấy hả, bày đặt dược sư nữa Dẹp đi dẹp đi!”

“Mau nhìn coi, bị hù chết luôn rồi Bát điện hạ thích Thiên này lắm đấy, nếu bị hù thì chắc ngài ấy đau lắm.”

“Hắn chết là tốt Thiên Tàn ở lì chỗ ta mãi cũng chả có gì tốt lành. Nói không chừng Giáp Thú tấn công chúng chính là do Thiên Tàn dẫn tới đấy.” Phòng Lợi độc nói.

“Câm miệng hết cho Xá Ngu quát lớn.

Là đại vu, danh của Xá Ngu đối với đại hán vẫn rất Thấy Xá Ngu đại vu nổi đám đại hán không dám khai chế nhạo Thư Triển xỉu nữa, chỉ lén lút một chút.

Xá Ngu nhìn chằm vào đám đại hán, mắng: cậu cười cái gì? Các biết tại sao Thư Triển lại đi không? Vì từ hôm đến giờ cậu ấy vẫn từng nghỉ ngơi phút nào. khi nghe nói Thiết Thú kéo tới, cậu ấy vẫn bắt tay chế sẵn loại thuốc dự phòng mọi người.

Cậu ấy chỉ Thiên Tàn có thể chất đuối, chế thuốc vốn không dàng gì, huống chi còn phải thuốc liên tục với cường cao thế này? Các cậu biết cảm ơn cậu ấy thôi, lại còn chế cậu ấy. Có gan thì các đừng dùng thuốc do ấy chế ra!”

Xá Ngu vừa mắng đám đại hán còn đang trộm lập tức thu lại ý cười, lúng ta lúng túng nhìn anh, anh nhìn tôi.

Thư Triển chỉ hôn thời gian ngắn, không đến phút anh đã tỉnh lại, cần ai đỡ mà chính anh che mắt ngồi dậy. Anh chỉnh mắt sang hình thức sát năng lượng rồi mới tay xuống.

“Cậu không sao chứ?” Ngu đẩy đại hán đang đường ra, đi đến bên Thư Triển, đưa tay kéo anh

Thư Triển khoát tay “Không sao đâu, tôi chỉ thể đột ngột nhìn thấy được thôi.”

Đây là nhược điểm, Triển đã từng nghĩ đến nên che giấu, nhưng xét giấu giếm sẽ càng dẫn tới chuyện tệ hại hơn bèn khoát nhân cơ hội này rõ.

Đám đại hán đầu trong phòng nghe Thư Triển vậy, chỉ cảm thấy Thiên này thật đáng thương. Không thể máu, vậy chắc chắn là trước kia bị ức hiếp phải nhìn thấy cảnh tượng đó thê thảm dữ nên mới để lại di chứng lý đến mức này.

Ngay cả Xá Ngu nghĩ vậy, ánh mắt ông Thư Triển lại dịu đi phần.

Hai mắt Phòng Lợi rỡ, âm thầm ghi nhớ.

“Cậu, cậu muốn uống không?” Gã đại hán nói ngu ngơ gãi đầu hỏi.

Mấy đại hán khác:

Thư Triển không nghe Xá Ngu nói lúc nãy không hiểu tại sao mấy đại hán đầu trọc này lại anh bằng ánh mắt xấu và dáng vẻ ngại ngùng, nhó như vậy. Mà hán nói chuyện ngu kia rõ ràng là đang cố đề tài để nói.

“Không cần đâu. Mọi nhìn tôi làm gì? Tôi chuẩn bị rồi sẽ không máu nữa. Trong các anh, ai thể cử động thì giúp chuyển giường bệnh qua bên đi, người trọng thương đều lại trong phòng này, bị thương nhẹ thì qua phòng vách.” Thư Triển bắt ra lệnh.

Có Xá Ngu đại ở đây, cộng thêm những ông vừa nói lúc nãy, đại hán tự đánh trống lảng câu rồi cười haha xong hò hét ầm ĩ bắt làm việc theo chỉ thị.

“Áu! Tôi sắp chết bụng tôi bị đốt thủng ruột cũng lòi ra ngoài Đại vu ơi mau cứu tôi Cho tôi một bình thuốc lực đi!” Có gã đại bị trọng thương kêu khóc sòm.

“Cho tôi cho tôi! tôi vỡ cả rồi, tôi sắp chết rồi đây! Đại ơi cho tôi này!”

“Chân tôi! Chân tôi rồi, đau chết mất, đại cho tôi bình thuốc tinh đi mà, cầu xin ngài!”

Xá Ngu đại vu: ồn ào nữa!”

Nhưng lần này giận dữ la hét cũng dụng, đám người bị thương đến gào khóc rất dữ, tất đều đang yêu cầu được thuốc tinh lực.

Thư Triển nhíu mày, không phải lần đầu tiên nghe thấy mấy chữ “thuốc lực” này. Từ khát vọng của đại hán đầu trọc, ra loại thuốc này nhất dược hiệu cực kỳ hơn nữa hẳn là thể giảm đau.

Nhưng nhìn phản ứng Xá Ngu đại vu, loại này chắc mẩm là rất ỏi.

Thư Triển đi đến cạnh Xá Ngu, thấp giọng “Ngài có thể cho tôi bình thuốc tinh lực một chút ạ? Tôi xem thử thành trong đó, nếu có thể ra...”

Xá Ngu đại vu: cũng đừng làm loạn. Có cậu biết được vài phương nhưng phương thuốc làm ra thuốc lực là bí mật lớn của Sa quốc, không biết bao nhiêu dược tề muốn giải mã nhưng cùng đều không thành công.”

À, ngại quá, tôi thể chế ra hay không chưa biết chắc nhưng phân thành phần trong đó thì tôi được thật đấy! Thư Triển tay: “Cho tôi một bình, này tôi sẽ trả ngài bình.”

Xá Ngu che miệng “Không có!”

“Vậy những bệnh nhân phòng này ngài xử lý tôi nhìn thấy máu sẽ

“... Cậu mới sư.” Xá Ngu giãy giụa tranh.

Thư Triển cười lạnh: là các người nói thôi, đã nhận lúc nào đâu?”

Xá Ngu giật mình, vẻ: ‘Không ngờ cậu là người này’ nhìn cậu.

Thư Triển lần nữa tay: “Thuốc tinh lực.”

Xá Ngu cắn răng lại nghiến răng: “Thôi được, giúp cậu xử lý người thương.” Không được, ông vẫn không ông muốn giữ mấy bình lại, tự mình dùng.

Thư Triển không ngờ Ngu trước đây nhìn như phóng vậy mà lại hẹp về một bình thuốc tinh lực thế, anh nhất thời cũng khóc dở cười nhưng không tục yêu cầu ông nữa.

Không lấy được thuốc lực, Thư Triển nhìn đám hán gào thét ầm ĩ phòng, lửa nóng trong lòng phun

“Các anh không nghe vừa nói gì hả? Người bị thương nhẹ thì đưa phòng sát vách, ngay cả bị nhẹ là gì các anh không hiểu à? Chẳng lẽ óc các anh còn ngu hơn cả Thiên Tàn

Thư Triển chỉ tay: còn anh nữa, đưa người chân bên kia qua phòng vách đi! Sau đó lại về đưa hai người đang la ỏm tỏi này đi luôn. sức lực kêu gào như chắc chắn chưa chết được đâu!”

Đám đại hán đầu thấy Thiên Tàn thấp bé bọn họ rất nhiều lại ra khí thế cao tới tận mét đều hết sức sửng vì quá sốc mà không nhốn nháo hay hó nào, chỉ vô thức việc theo lời Thư Triển.

Nhóm thương binh vừa tách ra, phòng bệnh lập thoáng đãng hơn nhiều, dường bầu không khí cũng không ngột khó chịu nữa.

“Được rồi, người nào bị thương thì có thể xéo, đừng ở lại đây chỗ nữa.” Thư Triển phất tay người.

Những đại hán đưa đến đều chạy ào ào ngoài.

“Chờ đã! Anh đứng đó cho tôi.” Thư Triển đại hán có vết bỏng vai lại.

Đại hán quay về, thận từng li từng tí “À thì... cậu có chuyện vậy?”

Thư Triển bước nhanh bên cạnh hắn, nắm lấy tay hắn: “Đây là vết Trong số các anh có nhiều bị bỏng không?”

Đại hán ngó ngó tay của mình: “Không nhiều cũng không ít. Nhưng đều nặng lắm, tôi là một trong người phụ trách dẫn dụ Giáp Thú mới không cẩn bị lửa của cái đám đốt tới.”

Nói đến khúc sau, hán rõ ràng trở nên ý.

Thư Triển vỗ vào trên vết thương của hắn: thể đi nhưng lát nhớ bảo tất cả những người bỏng đến chỗ tôi bôi xử lý, bao gồm cả luôn, càng nhanh càng tốt.”

Đại hán đau đến răng trợn mắt, không dám tục nghĩ vết bỏng này nghiêm trọng nữa. Hắn quyết định nữa truyền lời xong hắn lại đến bôi thuốc ngay.

Thư Triển quay đầu nhóm bệnh nhân trong hai bệnh, lấy tay xoa xoa anh là dược tề sư chứ phải bác sĩ, anh chỉ một chút kiến thức sơ cấp cứu. Nhiều thương binh vậy, bọn họ lại chảy máu như vòi hoa sen kia, anh không cảm bản thân có thể vác được tí nào.

Mỗi nghề nghiệp đều chuyên môn, để dược tề đi làm công việc của sĩ, đó là một kiểu lãng tài nguyên và vô trách đối với sinh mạng.

Nên tìm ai hỗ đây?

Ánh mắt Thư Triển tới quét lui, lúc nhìn Ngu đại vu đã ý giúp anh xử lý vết trên người nhóm bệnh nhân, mắt anh lập tức tỏa

Tuy dược tề học Xá Ngu đại vu không nhuần nhuyễn cho lắm nhưng lại rất thuần thục trong việc xương và xử lý vết ngoài da, ít nhất trên diện này cũng giỏi hơn nhiều.

Chuyện tiến hành giải ngoài kiến thức chuyên môn còn phải có thị lực chỉnh, đôi tay vững vàng và tốt, anh cảm thấy Ngu cực kỳ phù hợp mấy điều kiện trên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=29]

Với lại điều anh truyền thụ không phải về phẫu phức tạp gì, chỉ việc cắt, khâu vết thương đơn thôi. Xá Ngu có lực tiếp thu mạnh, đã năng lực thực hành càng hơn, anh tin đối chắc chắn có thể làm được.

Nghĩ đến là phải ngay, Thư Triển đi đến với Xá Ngu.

Xá Ngu nghe anh có thể học kỹ thuật lại da thịt kia thì như không kịp chờ đợi mà ý ngay tắp lự.

Thư Triển rất hài nhanh chóng hướng dẫn ông, nhấn mạnh điều quan trọng phải chú ý vệ sinh sạch sau đó liền triệt để hết nhóm bệnh nhân cho Ngu, còn anh thì chui căn phòng sát vách.

Vừa rồi anh đã một đại hán dẫn người bỏng đến nhận thuốc chữa thế nhưng thuốc của anh thì thấy bóng dáng đâu. Có anh cũng không cần nóng làm gì, anh nhớ trên có một loại thực tên là Lạc Địa Sinh Căn rễ đâm chồi), phiến của nó to dày, một loại chất keo. phân tích của anh, loại keo này có hiệu quả định đối với vết

Nếu không có thứ anh cũng không dám nói miệng như vậy.

Khi mấy đại hán về đội, tin tức dược Thiên Tàn yếu đuối đã điều chế, chuẩn bị sẵn thuốc phòng cho mọi người tới mệt mỏi té xỉu cũng được lan truyền. Tất nhiên có người nói Thư vì bị choáng máu mới đi... nhưng lại không ai phủ nhận chuyện Triển vẫn luôn chế cho mọi người.

Hoa Thiết Nhi vỗ Đại Hắc đang cắn xé thịt: “Đừng ăn, mày có về xem Thư Thư không?”

Đại Hắc ngẩng đầu, mồm toàn là máu, hàm cũng sắc bén và to lạ thường, dáng vẻ dữ tợn khác hẳn Đại Hắc mọi

Cu cậu nhe răng Hoa Thiết Nhi, không cho hắn đụng chạm mình, sau tha cái chân trước béo tốt con Thiết Giáp Thú chạy phía nhà đá.

Hoa Thiết Nhi nhìn hình đồ sộ của Đại chạy xa, trong mắt ngập vẻ ghen tị, hắn cũng muốn xem Thư Triển nhưng giờ vẫn chưa rời đi được, phải ở lại hiện trường chỉ huy và áp

Đại Hắc chạy đến cửa nhà đá cũng đều dừng bước, vèo một phát vọt lên bệ đá.

Nhưng cu cậu không gọi cửa ngay mà là cái chân trước của Thiết Thú xuống đất, nhấc móng vuốt nhổ chút nước bọt ra rồi lau mặt. Đây là động chó ta học được mèo nhà hàng xóm. đầu tiên Đại Hắc thực hiện được baba nó vừa vừa cười tươi rói.

Đại Hắc lau sạch máu quanh miệng, cơ thể thu nhỏ lại chút xíu, đến lúc khôi phục kích cỡ thường.

“Gấu! Ẳng!”

Lỗ tai Thư Triển nhúc nhích, anh lập tức thuốc trị bỏng đang làm xuống, bước qua mở cửa.

Xá Ngu nhận thấy lớn nguy hiểm đã được trừ liền chuyển cánh cửa khít không kẽ hở sang hình trục quay. Thư Triển lập kéo mở nó ra.

Đại Hắc đang ngồi bên ngoài, vừa nhìn thấy Triển thì nhanh chân nhào bò toài lên người anh, ẳng ư ư không ngừng, cứ bé con bị người ta nạt.

Thư Triển nắm lấy miệng rộng của nó, ngửi rồi nhíu mày: “Toàn là máu thôi!”

Anh lại sờ lên Đại Hắc, vậy mà vuốt một tay đầy mồ hôi.

“Bị thương rồi à?”

“Gâu!”

“Không bị thương thì nịu cái rắm, xuống đi!”

Đại Hắc xoay người, nửa thân che phần máu be bét kia, móng vuốt vào chân trước béo tốt của Thiết Giáp Thú to bằng cơ thể cu cậu, kiêu sủa: “Gấu gấu!”

Thư Triển ngó sang, khắc bị cái chân thú hấp dẫn.

Chả trách dã thú được gọi là Thiết Giáp (thú bọc thép), trên phần trước của nó mà anh nhìn bề mặt da giống như bọc một lớp giáp sắt cá, trông đặc biệt khó vỡ, nhưng chân nó vào loài có guốc chứ không móng vuốt sắc nhọn.

Điều này cho thấy Thiết Giáp Thú là loài vật có khả năng phòng cực mạnh, chạy cực nhanh. Hơn xét theo kích thước hai trước của nó thì khi chạm hoặc bị nó giẫm chắc chắn sẽ rất sợ, giống như kỵ binh trọng

Thế nên Thư Triển kinh ngạc, nhéo tai con cưng của mình: “Chẳng lẽ một mình con đánh chết nó Sao con chỉ mang mỗi chân trước về thôi thế? đánh với nhiều con lắm

Đại Hắc: “Gấu! Gâu gâu!” Con là quân chủ á, baba không biết con hại cỡ nào đâu!

Thư Triển: “Được rồi, mang về cũng vô dụng ba con không biết làm, chờ đầu bếp điện hạ về

Đại Hắc bổ nhào anh.

Thư Triển ngồi sụp hô lên: “Rồi rồi rồi, xuống cho ba, ba biết lợi hại rồi, được chưa!”

Đại Hắc vẫy đuôi.

Thư Triển túm một lấy chóp đuôi của cu cười nhạo: “Đuôi con là đây? Sao phần đuôi này trông bị lửa thiêu thế?”

“Gấu! Grao grao!” Đại nghe anh nói cái đuôi đẹp mà chó ta luôn hào bị đốt bỏng thì giận lên, vội xoay đầu nhìn sau mông.

“Còn đẹp lắm! Không đâu, ba xem rồi, chỉ lông thôi, da thịt bị gì.”

“Gâu gâu gâu!” Trụi mới không chịu được đó

Đại Hắc kêu lên chịu.

“Im lặng chút nào.” Triển vỗ nó.

Đại Hắc ngoắc ngoắc về phía chiến trường, liên ra hiệu với Thư Triển khí thế hung hãn: Baba đi thù với con! Đi xử con quái vật biết phun kia thôi.

Thư Triển nhìn không buồn cười vỗ đầu Đại “Làm gì kỳ quái thế!”

Đại Hắc cắn một quần đùi rộng của Thư kéo ra ngoài: Baba, đi con ra cắn chết cái con vật khốn kiếp kia nào.

“Được rồi, đừng cắn ba mày chỉ có cái này thôi đấy. Cắn nát ba lột da mày ra làm luôn cho xem.”

Đại Hắc không hề anh dọa sợ, kiên quyết dẫn baba cùng đi xông giết quái, sẵn tiện để baba thức dáng vẻ đi săn hùng của nó.

Xá Ngu đại vu Thư Triển ra ngoài hồi vẫn chưa vào lại bèn lắng bước ra xem thử. Vì mỡ và thuốc viên vừa rất hiệu quả, giá trị Thư Triển lần nữa tăng trong lòng Xá Ngu. tại ông gần như đã xem Triển là người quan thứ ba trong lãnh này.

Chỉ cần là người Trụ tinh đều hiểu dược có tầm quan trọng nào đối với một lãnh địa.

Dã luyện sư rất có thể trợ giúp xây lãnh địa, làm được rất việc người khác không thể làm. luyện sư cũng sẽ bệnh, bị thương, đến lúc nếu không có dược tề thì dã luyện sư chỉ còn đường chờ chết.

Đây cũng là tại sao ngay khi Xá nhận ra giá trị của Triển liền quẳng luôn thân phận Tàn của anh ra sau sẵn lòng đứng ngang hàng anh.

Ở một nơi thường gặp nạn, mọi người lại bị thương như cơm bữa này, đắc tội ai cũng đừng tội dược tề sư!

“Cậu không sao chứ?” Ngu hỏi.

Thư Triển lắc đầu, cái đầu to của con cưng ra: “Không sao đâu, Hắc chỉ đang chơi giỡn với thôi. À phải rồi, tôi thể qua đó xem thử không? Bây giờ còn nguy lắm không ạ?”

Thư Triển rất tin năng lực của Đại Hắc, tin cu cậu có thể vệ tốt anh, thế nhưng anh không muốn tăng thên gánh cho người ta.

Xá Ngu hiểu ý lời: “Chẳng phải cậu sợ máu à? Nếu cậu sợ ta khuyên cậu tốt nhất là nên đến gần chiến trường, không lỡ cậu té xỉu, cẩn thận bị Thiết Giáp một cước giẫm chết, địa của chúng ta sẽ thiệt lớn đấy.”

Thư Triển: “...”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận