Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 50  ·  22%
Mở Cửa
Chương 11: Đến lãnh địa
22/08/2026 18:00· 1,653 từ

Hoa Thiết Nhi dừng lại, quay nhìn quanh, lòng cảm kỳ quái: Hắn đã cổng chính của lãnh luôn rồi mà sao không có nào nhảy ra chào hắn hết vậy? Hắn còn cho thành viên mới chiêm oai phong của lãnh chúa hắn đấy!

Không có ai chào đón hắn thôi đi... nhưng mà cổng đâu? Ngay trước lãnh địa mà không lấy một người canh gác là

Trong lòng Hoa Thiết Nhi có cảm chẳng lành: Không đám khốn kiếp kia bị người của thế gần đây bắt làm tù binh? là cả đám chuồn rồi?

Nhưng đúng vào lúc này, Thư đói đến bừng tỉnh.

Đại Hắc mừng đến mức cái dựng đứng, vẫy lia bổ nhào về phía Thiết Nhi để hắn Thư Triển ra.

Hoa Thiết Nhi cúi đầu, hớn hỏi: “Anh tỉnh rồi

Thư Triển nuốt nước bọt, đói đi! Từ trước đến anh chưa bao giờ thế này. Anh cảm đói tới nỗi có thể nuốt một con bò!

Hoa Thiết Nhi đặt anh xuống một tay đỡ anh, kia chỉ về phía tảng đá trên mặt đắc ý khoe khoang: “Đến lãnh của tôi rồi. Đây cột mốc biên giới tự tay dựng lên đấy. nào, tốt lắm đúng không?”

Thư Triển nghiêng mắt nhìn qua, tảng đá được chạm những hoa văn méo như chữ viết và án, trông đến là xấu tệ... xấu tới cực hạn tự có chỗ đặc sắc của nó.

“Có gì ăn không?” Thư Triển

Hoa Thiết Nhi nghe tiếng bụng Tàn réo vang rột bèn cởi cái bọc đang treo bên hông đưa cho anh: “Đói bụng không? đi.”

Thư Triển ngửi được mùi đồ nhận lấy cái bọc làm bằng da không là gì kia. Miệng nhỏ được buộc chặt bằng dây

Anh run tay kéo mở nút mùi thịt nướng đậm chui vào mũi, còn thoảng mùi hôi thối thịt ôi thiu, sau đó thì hết vững, mông tiếp cái bịch.

Đại Hắc nằm úp sấp bên anh.

“Gấu!” Đại Hắc lo lắng rúc người anh.

Thư Triển xoa xoa cái đầu sạch sẽ của nó: sao, ba bị hạ huyết tí thôi.”

Anh không biết mình đã mê bao lâu, tỉnh lại lát đã cảm thấy người hốt hoảng, máu kịp lên não, ngực đánh trống hồi, đây rõ ràng phản ứng khi bị hạ huyết.

Lúc này nên ăn ngay một kẹo, không thì tốt là nằm xuống nghỉ

Thư Triển chờ cảm giác khó qua đi, không thèm tâm thịt trong bọc hơi có mùi ôi, tiên liếm thử một miếng, sau xác định có thể liền mặc kệ mọi thứ một ngụm. Anh đói dữ rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=11]

Ui...! Miếng thịt dai nhách, so thịt bò khô anh ăn trước đây còn nhai hơn, chẳng khác đang gặm một cục thịt xông bị đông cứng ngắc mùa đông.

Nhưng Thư Triển biết anh buộc ăn, càng cần cung một lượng muối nhất cho cơ thể. Vậy miếng thịt này đã hơi lại còn rất khó khó cắn thì anh vẫn ráng sức cắn mạnh, giật được tí xíu thịt rồi nuốt từng chút một.

Hoa Thiết Nhi lộ vẻ không tưởng tượng nổi: “Đến chín mà anh cũng cắn nổi luôn hả?” đã mang về một tên Thiên yếu nhớt cỡ nào trời?

“Đưa tôi.” Hoa Thiết Nhi duỗi ra.

Thư Triển tưởng hắn cũng muốn vừa khéo anh đã được một ít thịt trả miếng thịt còn cho hắn.

Đại Hắc ngửi mùi miếng thịt tỏ vẻ ghét bỏ. dù nó là một chó cũng chưa từng loại thịt nào thối như vậy! đáng thương quá huhu~

Hoa Thiết Nhi chộp lấy miếng roẹt một phát xé thành từng miếng nhỏ ngót út dễ như bàn tay, sau đó cho mấy thịt vào bọc da đưa cho Thư Triển: “Vầy chắc anh cắn được rồi không?”

Thư Triển khẽ giật mình, sờ cái cổ vẫn còn cùng đau nhức của quyết định bỏ qua thiếu niên ngoài hành tinh này lần.

Hoa Thiết Nhi lượn quanh một không thấy bóng dáng nào thì quay lại.

Hắn quyết định cho mấy tên kiếp kia thêm một hội, hắn sẽ ngồi ở đây đợi xem khi nào bọn họ mới phát ra vị lãnh chúa nhân vĩ đại của bọn đã trở về!

Hoa Thiết Nhi đặt mông ngồi tảng đá được khắc “thư pháp” của hắn, Thư Triển ăn.

Thư Triển còn tưởng đang trong gian nghỉ ngơi dọc nên tranh thủ ăn miếng thịt, nhai đến hàm mỏi nhừ, miệng cũng khát sau đó hỏi Hoa Nhi: “Có nước không?”

Hoa Thiết Nhi thấy anh làm tác tay như cầm gì đó để uống, đoán hỏi: “Anh muốn nước à? Đợt lát nữa mới gần đây không có nước, chúng ta phải đi trung tâm lãnh địa đã.”

Thư Triển:... Cậu đang nói gì

Hoa Thiết Nhi cảm thấy chắc hắn phải dạy Thiên hoang dã này học phổ thông thôi. Dù thì sau này Thiên Tàn hoang cũng sẽ ở cùng chỗ với hắn mà.

“E hèm, nghe này, tôi, Hoa Nhi. Hoa Thiết Nhi, hoàng tử, bát điện Sau này anh phải tôi là điện hạ, hiểu không?” Thiết Nhi chỉ vào nói, lặp đi lặp lại lần phát âm điện hạ.

Thư Triển nhìn ra có vẻ đối phương muốn dạy nói chuyện nên đọc một lần: “Điện... hạ...”

“Đúng rồi!” Hoa Thiết Nhi mừng cực kỳ có cảm thành tựu: “Nào, anh thêm một tiếng đi, hạ...”

Thư Triển xoa xoa quai hàm, âm chuẩn xác: “Điện

“Quá tuyệt!” Hoa Thiết Nhi nhảy lên: “Anh chắc chắn người thông minh nhất số Thiên Tàn đấy! nào nào, gọi lại đi, Mao...

Thư Triển thử phát âm: “Mao

Đại Hắc: “Gâu!” Đây là tên hành tinh của mình

“Đúng đúng đúng! Chính là Mao úi chà, anh giỏi đấy!” Hoa Thiết Nhi sức phấn khởi ngồi trước mặt Thư Triển: “Anh có chứ? Có muốn tôi cho anh một cái không?”

Thư Triển nghe không hiểu ý hắn nhưng theo phép sự có qua có anh cũng thử chỉ mình, chậm rãi nói: “Thư Triển.”

Hoa Thiết Nhi suy đoán: “Là của anh đó hả? tên là Thư... Chiếm?”

“Thư Triển.”

“À, hiểu hiểu, Thư Triển đúng Sau này tôi gọi là Thư Thư nhá!” niên mỉm cười rạng tỏa sáng như ánh nắng: “Chào Thư, hoan nghênh anh nhập lãnh địa của tôi, thành con dân của bản tử.”

Thư Triển sửa mấy lần nhưng niên lực sĩ quyết muốn gọi anh là cuối cùng anh đánh tay, chỉ có thể xua tay “Tùy cậu đi, cháu to xác. Phải rồi, đây đâu thế? Chúng ta còn vũng bùn xa lắm à?”

Hoa Thiết Nhi chớp mắt mấy lông mi của hắn dài, gương mặt cũng đẹp trai. Hắn chớp như vậy, đến cả Thư Triển nhận bản thân không loại mê sắc đẹp cũng nhịn được cảm thấy thiếu ngoài hành tinh này trông là ổn áp.

Hoa Thiết Nhi nghe hiểu hai “vũng bùn”, bởi vì từ nãy đến giờ Triển đã nói quá lần, lần nào anh cũng chỉ vòng tròn tượng trưng vũng bùn và nói hai này.

Hoa Thiết Nhi tự nhận mình người thông minh nhất hạ, tất nhiên nhớ cách phát âm của này.

Anh đã theo tôi đến lãnh của tôi thì chính người của bản hoàng rồi còn gì nữa, ra chuyện tôi có thể để quay về chịu chết

Hoa Thiết Nhi giả vờ như không hiểu ý của Triển, hắn chỉ vào trong lãnh địa nói: đi, trong đó có nguồn nước.” đó làm động tác nước.

Thư Triển ăn thịt mặn, lại uống nước hơn nửa trời, khát nước muốn Anh liếm môi, nghĩ nếu đã vậy thì trước tiên xem thử thiếu niên hành tinh này muốn làm đi.

“Con trai, nơi này còn cách bùn xa lắm à?” Triển hỏi Đại Hắc.

Đại Hắc: “Gâu!” Xa lắm luôn baba!

Thư Triển tự lừa dối mình: lắm à? Thế thì rồi.”

Đại Hắc:... Baba vui là được.

Hoa Thiết Nhi thấy Thư Triển no rồi mà vẫn gặp được bản mặt đám khốn kiếp kia, chuẩn bị sẵn tâm lý cho huống xấu nhất. Nhưng lòng hắn ít nhiều gì ôm một tia hy vọng... lẽ đám khốn kiếp kia bỏ bê nhiệm vụ trông biên giới thôi, chứ thực thì xây dựng bên trong không tệ lắm?

Hoa Thiết Nhi ôm chút xíu vọng mong manh, dẫn Thư Triển và Đại bước vào lãnh địa mình.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận