Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 50  ·  14%
Mở Cửa
Chương 7: Thư Triển bị lừa
20/08/2026 20:00· 2,038 từ

Ban đêm, Thư Triển đang ngủ chợt bị tiếng dã thú đánh thức, anh thể phân biệt được loài dã thú nào, nhưng không hiểu sao lại cảm kinh hãi.

“Ngủ đi, ngủ đi, không có hiểm gì đâu, nếu thì tôi sẽ biết ngay mà!” Thiếu niên lực đang ngủ bên cạnh mơ mơ màng màng nói.

Thư Triển thầm nghĩ: ngủ bụi này mà không cần đêm hả?

May mà anh còn có Đại cu cậu có tính giác rất cao. Nếu quanh gì nguy hiểm, thể kịp thời cảnh

Đại Hắc duỗi móng vuốt ra Thư Triển, có vẻ cũng đang thúc giục anh ngủ.

Thư Triển nhắm mắt lại nhưng mãi không ngủ được. có một tật xấu là tỉnh dậy giữa chừng rất khó ngủ lại. Hơn anh đang đói meo, dạ dày có cảm giác nóng rát.

Hầu hết các nhân viên nghiên khoa học như bọn đều mắc phải một số đề về dạ dày chế độ ăn uống thất Thư Triển cũng không ngoại lệ.

Anh có để thuốc trong tòa thực nghiệm, với lại anh không ăn uống đúng trợ lý Lý Vận sẽ nhắc nhở anh.

Nhưng nơi này vừa không có ăn nào để Thư có thể ăn ngay vào lại vừa không có giúp dịu bớt cơn đau dày, xung quanh còn có rất nguy hiểm khiến anh càng trở về Trái Đất hơn.

Có điều không biết lý do sao cậu thiếu niên sĩ kia lại ngăn không anh ở gần vũng

Suy nghĩ miên man cả đêm, cứ thế thức luôn sáng hôm sau.

Khi thiếu niên ra hiệu chuẩn xuất phát, Thư Triển gắng giao tiếp với đối lần nữa bày tỏ định muốn quay lại vũng

Hoa Thiết Nhi đoán mò một cũng hiểu được ý anh, lập tức lắc đầu “Không được, anh mà về chính là tìm chết, lại chúng ta đã cách chỗ xa lắm rồi.”

Bởi vì dã thú bùn nhão bổ nhào đuổi theo nên hắn đã chạy bằng sức bình sinh. Nếu thành thể lực và tốc của “Thiên Tàn” hoang dã này cho dù dọc đường không nguy hiểm gì, e rằng đối vẫn phải mất tầm hoặc hai ngày đi mới có thể về nơi.

Nhưng mà từ trước tới nay đường hoang dã giờ là không nguy hiểm

Thư Triển cũng lắc đầu, dùng tay vẽ một ngôi hình tam giác và một tròn tượng trưng cho bùn lên tảng đá, nói: muốn về nhà, tôi muốn quay chỗ vũng bùn kia.”

Hoa Thiết Nhi gãi đầu, đột nhảy xuống khỏi tảng lát sau mới gom một đá vụn đi lên.

Hắn dùng một cục đá có khắc ra những vệt để vẽ vòng tròn trên đá lớn: “Đây là bùn…”

Đống đã vụn được chia thành chồng, chất cạnh vòng “Đây là kẻ địch, có phe.”

Sau đó, hắn nhặt một cục màu đỏ, chỉ vào Triển: “Đây là anh.”

Cuối cùng, Hoa Thiết Nhi cầm đá đỏ, dùng ngón đi đến cạnh vũng bùn, nắm lấy một trong đống đá, nện mạnh xuống đá đỏ: “Nếu đi, anh chắc sẽ bị đám người Hắc Nhân giết chết. Hiểu chưa? Anh bị xử đấy!”

Thư Triển nhìn cục đá bị vỡ vụn trên tảng miễn cưỡng đoán được ý đối phương: “Ý cậu hiện giờ có rất nhiều ở chỗ vũng bùn. Nếu tôi lại, bọn họ sẽ... giết tôi?”

Hoa Thiết Nhi nghe không hiểu, đang diễn đạt lại của hắn.

Thư Triển ấn tay lên trán, không về… chẳng lẽ ở lại hành tinh xa này luôn ư?

Đương nhiên là không được! Anh rất nhiều việc phải

Nghiên cứu anh dày công thực suốt bấy nhiêu năm đã có hướng phát triển, anh làm sao mà bỏ? Hơn nữa chưa chắc có thể thích nghi với cuộc ở đây.

Quan trọng nhất là chỗ này có ai giúp anh tra vấn đề của Đại Một khi gen của Hắc bị suy sụp thì cả anh cũng không thể cứu được.

“Tôi nhất định phải trở về.” Triển gằn từng chữ

Hoa Thiết Nhi ngừng múa may tả, hắn nhận ra định của Thiên Tàn hoang này: Anh ta vẫn trở về.

“Giờ tôi cho anh hai lựa Hoa Thiết Nhi dựng ngón tay lên trước mặt Triển: “Một là đi cùng tôi, lãnh địa của sẽ tiếp nhận anh. Anh có sống những ngày tương đối ổn.

Hai là tôi đưa anh về Nhưng ân cứu mạng nợ anh xem như dứt Với lại mặc kệ gặp phải chuyện gì vũng bùn kia, tôi đều sẽ cứu anh. Anh chọn đi.”

Thư Triển nhìn thiếu niên lực giơ hai ngón tay, toàn không rõ hắn đang cái gì.

Hoa Thiết Nhi thấy anh không lời nào: “Tốt lắm! ra anh đã lựa chọn Tôi thấy anh là thông minh trong số Thiên tất nhiên sẽ không ngu ngốc cái thứ hai. Đi thôi, xuất phát rồi.”

Thư Triển nghi ngờ chỉ xuống tròn: “Cậu dẫn tôi chỗ vũng bùn hả?”

Hoa Thiết Nhi nhìn vòng tròn, cũng không thèm chớp gật đầu: “Ừ ừ.”

Thư Triển xoa đầu Đại Hắc: trai, nhớ rõ đường không?”

Đại Hắc: “Gâu!” Con nhớ… chết Trước đó con toàn rượt theo cái tên người hành tinh trọc lóc thôi.

Thư Triển tưởng Đại Hắc nhớ thì vô cùng yên đi theo thiếu niên lực

Ặc, tảng đá này cao quá Xuống kiểu gì đây? mà dốc dữ vậy? Thiếu lực sĩ và Đại đi lên thế nào đấy?

Thiếu niên lực sĩ nhìn anh lưỡng lự ở mép đá mãi không dám xuống cười hô hố, ra hắn có thể vác anh

Thư Triển xoa xoa dạ dày, quyết từ chối.

“Nể tình ân cứu mạng của đấy!” Hoa Thiết Nhi ý bảo Thư Triển leo lưng hắn.

Anh nhìn đống đá vụn rải mặt đất bên dưới đá, không chút do dự tức bò lên lưng niên lực sĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=7]

Hoa Thiết Nhi giữ chặt hai của Thiên Tàn hoang đôi chân hắn bật mạnh, lình nhảy từ tảng lớn xuống dưới.

Thư Triển: “...”

Sức bật tốt thật! Nếu anh này tham gia thế hội Olympic, dám chắc có đạt được một đống chương vàng, đã thế lại là phá kỷ lục cho xem!

Sau đó, Thư Triển chẳng những kiến được sức bật thiếu niên lực sĩ mà được mở mang tầm trước tốc độ chạy, tốc phản ứng, vân vân và mây của đối phương.

Đại Hắc đi theo bên cạnh, bốn móng vuốt chạy điên, gió thổi tung những lông dính đầy bùn đã khô của nó đến đứng cả lên.

Thư Triển thấy dáng vẻ chạy hớn ha hớn hở Đại Hắc, chợt giật mình lại hình như từ chào đời đến nay, cu chưa lúc nào phấn khích chạy giống vầy bao giờ.

Trước đây anh không biết Đại có thể nhảy từ cao thế này xuống mà an toàn không hề gì, đừng nói chi đến nó có thể chạy nhanh như Anh tin tám trên mười viên nghiên cứu Đại Hắc đều biết chuyện này.

Thư Triển nghĩ thiếu niên lực đã hiểu ý cậu định dẫn cậu về chỗ bùn, lại tưởng Đại nhớ rõ đường đi sẽ anh giám sát hắn, thế là sức yên tâm nằm sấp tấm lưng dày rộng, cứng cáp thiếu niên, dọc đường tranh thủ chợp mắt xíu.

Chờ chút! Đó là thực vật

Thư Triển đột nhiên ngẩng phắt nhìn chằm chằm vào cây phía xa. Đó hẳn bụi cây nhỉ…? Tuy sắc hơi quỷ dị, trong xanh lá lại lấm tấm điểm

Thư Triển không biết mình đã bao xa nhưng suốt hôm qua lúc mới đến tới giờ, anh chưa thấy bất kỳ gốc thực nào.

Suýt nữa anh còn tưởng có nào hành tinh này có thực vật sinh trưởng, thực vật có hình khác hẳn với định nghĩa về thực vật trên Trái Đất không.

Bây giờ, cuối cùng thì anh trông thấy cây cối đưa theo gió, có cành lá, nhìn mới biết vật ở đây không khác “thực vật” mà anh biết.

Đúng lúc này, Hoa Thiết Nhi giảm tốc độ, lên “Chúng ta đã rời khỏi giới của ba tộc Hắc Tạp Nhân, đi tiếp phía trước chính là tộc Dã Anh biết tộc Dã Khương

Hoa Thiết Nhi không nghe Thư trả lời cũng tự tìm niềm vui nói “Tộc Dã Khương chính tộc đã phát hiện ra dại, bọn họ dựa vào hiệu trị liệu thần kỳ của mà trong quá khứ đã kiếm được rất rất nhiều nguyên, của cải.

(Trong tiếng Trung, khương là gừng; khương là gừng mọc

Thế nhưng bọn họ đã trở tệ hại. Để không người khác tìm ra phương trồng gừng mà mỗi bán ra, bọn họ đều nhuyễn gừng thành bột.

Thẳng đến khi bọn họ bị Hải quốc chúng tôi bại, rốt cuộc mọi người biết bí mật của gừng, còn phương pháp trồng cũng rất đơn giản.

Hiện giờ Trấn Hải quốc bán với giá rất rẻ, cơ bản thì người thường thể mua được.”

Hoa Thiết Nhi xốc Thư Triển cho ngay ngắn lại nói đến trọng điểm: “Tuy Khương đã đầu Trấn Hải quốc chúng tôi rất lâu trước đây nhưng ít gì bọn họ vẫn còn chứa một ít thù hận với tôi.

Mấy năm nay bọn họ vẫn muốn thoát ra khỏi Hải quốc, phụ vương của mới ban cho tôi địa này, có ý để giám sát tộc Dã Khương.

Ừm hửm, cho nên chúng ta từ nơi này phải thận không để bọn họ hiện. Không phải tôi bọn họ mà chỉ theo anh nên làm gì cũng bất tiện, anh hiểu chứ?”

Tâm tư của Thư Triển đã toàn bị sự xuất của thực vật hấp dẫn, sao thì thiếu nói cái gì anh nghe không hiểu.

Anh vỗ vỗ thiếu niên, chỉ về phía bụi cây kia, tỏ ý muốn qua xem thử.

Hoa Thiết Nhi nói: “Chúng ta tăng tốc. Tôi biết đói rồi, đợi chút nữa đường tôi sẽ ngó gì cho anh ăn không, còn bây giờ thì không dừng lại.”

Thư Triển nhìn thiếu niên chuyển chạy đến chỗ bụi bèn vô cùng mừng rỡ, định xuống khỏi lưng chàng, kết quả… thiếu niên thế chạy đi luôn.

Lúc Đại Hắc chạy ngang qua cây liền nhấc chân một vũng, trông thấy người hành tinh cõng baba xa thì vội ba chân cẳng đuổi theo.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận