Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 43 / 50  ·  86%
Mở Cửa
Chương 43: Bí mật của Đại Hắc
09/09/2026 20:00· 3,324 từ

Vấn đề của Vương và bạn trai cô ta tính là lớn lao gì, người tiết lộ này, dù hôm nay không hiện thì ngày mai cũng lòi thôi. Tuy hiện tại đang thủ nghiêm ngặt, nhưng bất cứ gì chỉ cần hơn hai người đều khó đảm bảo không bị lan truyền, khi lượng người biết nhiều thì khả năng bị lộ cũng sẽ tăng gấp bội.

Trọng điểm bây giờ nguồn gốc của virus.

Mới đầu Vương Nhiễm chịu nói, chỉ rặt một muốn kéo theo tất cả người chết chung.

Trần Miện định bảo Triển rời đi, bọn họ một số thủ đoạn tra không thích hợp để thường chứng kiến.

Thư Triển nhìn vẻ chết lặng của Vương Nhiễm, rãi nói:

“Cô không nói thì cũng phân tích ra được chỉ là phải tốn thêm thời gian. Cô chịu ngay bây giờ thì không cứu người khác đâu mà là cô đấy.

Nếu cô tiếp tục im lặng, tôi sẽ xem là kẻ biến thái phản loại. Đối với loại này, tôi không có nghĩa phải cứu chữa. Nói cách khác, tôi nghiên cứu phát triển loại thuốc chữa bệnh tương ứng, tuyệt đối sẽ không nằm trong sách bệnh nhân được dụng thuốc đợt đầu.

Cô cảm thấy cô thể kiên trì bao lâu?”

Mặt mày Trần Miện nghị, trông khá là đáng anh tiếp lời Thư Triển: sư Thư, anh đi việc đi, ở đây giao tôi. Có kết quả tôi sẽ cho anh, nếu không có, anh hãy kiên nhẫn thêm lúc

Thư Triển: “Không sao, gần như tính toán cả

Thư Triển định rời thời điểm anh quay người cửa, Vương Nhiễm không kìm nữa, nghiêng đầu yếu lên tiếng: “Tôi nói.

Nhưng tôi yêu cầu có thuốc điều trị, tôi bạn trai tôi nhất định được sử dụng đợt đầu tiên.” Vương Nhiễm đưa yêu cầu.

Trần Miện cười giễu.

Thư Triển quay người nói: “Tôi là nhà khoa không phải kẻ giết người.”

Cuối cùng Vương Nhiễm kể lại toàn bộ những cô ta biết trước và khi phát bệnh. Vừa miệng, phòng ngự tâm lý cô ta liền sụp đổ, cô không muốn chết, chẳng những rõ chi tiết mọi việc mà nói luôn cả những suy đoán bản thân.

Chẳng hạn: “Như tôi nói, tôi nghĩ các anh là có thể phân tích bệnh tôi mắc phải này có lẽ là cảm theo mùa thông thường. Vì mới không tới nỗi nghiêm trọng tôi không uống thuốc, chỉ uống C. Tôi tưởng chỉ cần nghĩ có thể chống lại tật’ là sẽ vượt được.

Mấy lúc bị cảm đây, trừ khi tôi sốt không thì dù có uống hay không vẫn phải khoảng một tuần tôi mới bệnh. Lần này tôi nghĩ cũng vậy… nhưng đến ngày thứ tính từ lúc tôi bắt đầu triệu chứng thì tôi nhận được vụ kiểm tra sức cho Đại Hắc.”

Vương Nhiễm nói rồi đầu nhìn về phía Đại đang ngồi xổm trước cửa, mắt hết sức phức

“Lúc đó tôi định thêm tí máu của Đại nhưng nó thông minh đến sợ, nó thấy tôi rút được số lượng cố là ba ống như mọi lần không có ý định ngừng đột nhiên sủa to với tôi. cứu viên chịu trách nhiệm khống nó suýt nữa đã thể giữ nó lại. sợ bị người khác hiện nên không dám lấy chỉ có thể vội vàng thúc.”

Vương Nhiễm nói đến còn tỏ vẻ như biết cho người khác, nói: “Một thú có hình thể lớn như Đại Hắc phải khống chế khi tiến hành kiểm sức khoẻ, không chỉ bốn mà cả miệng của nó cũng Tôi không hiểu, ngay cả bệnh thú y cũng biết làm thế, tại sao thí nghiệm bọn tôi không được làm?”

Thư Triển: “Bởi vì có cẩu quyền.” (giống như người có nhân quyền)

Trần Miện và Tả đều không nhịn được, phụt tiếng bật cười ha hả.

Rốt cuộc Vương Nhiễm hiểu tại sao mỗi lần đến Thư Triển thì rất nghiên cứu viên phòng thí nghiệm đều lộ vẻ tránh tránh né né: ‘đừng tới tên của người đó tôi’.

Vương Nhiễm dằn cơn xuống, cô ta còn chưa đến chuyện quan trọng nhất, nhiên lúc này không nổi nóng, cô ta chỉ thể vờ như không nghe thấy kia của Thư Triển, nói “Điều tôi muốn nói là… ngay khi tôi từ bỏ việc lấy máu, Đại Hắc vẫn chịu bỏ qua cho lúc đó nó tự phun mấy ngụm nước bọt tôi.”

Nhóm Thư Triển đều mắt lại.

“Tôi áp quá sát Đại Hắc nên dù muốn cũng không tránh kịp, có phần nước bọt của dính lên mặt tôi.” Vương lên án.

Thư Triển hỏi: “Lúc cô có đeo khẩu trang

Vương Nhiễm: “Sao không

“Sau khi bị dính bọt, cô có đi rửa và khử trùng kịp thời

“Có.”

“Sau đó thì sao? nhắc đến chuyện này là nghi ngờ tình trạng bệnh mình thay đổi quan tới Đại Hắc à?” Triển bình thản hỏi.

Vương Nhiễm gằn giọng “Phải! Giờ tôi nghĩ lại, có chuyện đó đáng nghi thôi. Sau khi bị Hắc phun nước bọt, ngay đó tôi mới đột nhiên bắt sốt cao.”

Để chứng minh lời tội của mình là đúng, Nhiễm còn đưa ra bằng khác: “Trước đó tôi bị cảm 3 ngày, đồng trong phòng thí nghiệm có thể chứng cho tôi. Mà trong ngày này, ngoại trừ một số thì những người khác đều không tôi lây bệnh. Nhưng sau khi tôi bị nước bọt của Đại liền có đồng nghiệp trong thí nghiệm giống như bị lây nhiễm, sau đó là bạn tôi. Chuyện tiếp theo... các đều biết rồi.”

Trần Miện nghe đến cũng không nhịn được nói Thư Triển: “Chúng tôi đã minh, trước mắt nhiều bệnh nhân đã đến bạn bè vào tối hôm qua, tối qua Vương Nhiễm và trai cô ta cũng có mặt trạm kiểm soát. Nếu bọn họ cảm cúm thông thường dù ở trong môi khép kín cũng không cùng lúc lây nhiễm cho người như vậy được.”

Thư Triển: “Bộ trưởng Trì thì sao?”

Trần Miện còn chưa trả lời, Tả Ngạn đã “Chúng tôi đã tổng hợp phần số liệu, phát ngoài việc tiếp xúc với truyền nhiễm, những người mắc bệnh là người lớn tuổi hoặc thân có bệnh nền.”

Thư Triển: “Nói cách những người có thể chất sẽ càng dễ bị lây

“Ừ.” Tả Ngạn khẳng “Tối hôm qua, hai người Nhiễm cũng có tiếp xúc các binh sĩ nhưng nay vẫn không có binh nào bị lây nhiễm. Tương tự, số những người đến tiễn vào hôm qua, chỉ cần là đủ khỏe mạnh đều không hề lây bệnh.”

Thư Triển: “Trong mấy rời đi tối hôm qua ai phát bệnh không?”

Về vấn đề này, Ngạn không rõ lắm.

Trần Miện trả lời: một người, nhưng đã bị tôi đưa về. Tất cả người khác đều được tra sức khoẻ, trước mắt ổn.”

“Vậy là tốt rồi.” Triển không sợ cái khác, sợ phạm vi lây nhiễm rộng.

Mọi chuyện đã được sáng tỏ, Thư Triển và Miện chào tạm biệt, nói dẫn Đại Hắc về, dịch trong miệng nó ra tiến hành phân tích kiểm tra.

Trần Miện và Tả đi theo anh ra ngoài.

Đại Hắc thấy Thư bước ra, lập tức dính tới vẫy đuôi.

Trần Miện đầy sầu nhìn Đại Hắc, hỏi Thư “Tôi nhớ trong cơ thể Hắc toàn là vi đúng không?”

Thư Triển tỉnh bơ đầu chó:

“Vi khuẩn... à, cũng Trước đây Đại Hắc vốn vật thí nghiệm vừa xui vừa đáng thương. vài nguyên do mà nó phòng nghiên cứu xấu xa bắt làm thí nghiệm bệnh lý, đó biến thành bị tiêm vào loại bệnh khuẩn.

Hết lần này đến khác nó đều ngây ngốc đỡ, vẫn sống sót không thế là người phụ phòng nghiên cứu xấu xa càng thêm điên khùng bệnh hoạn, gửi nó vào dự án đó, tiến hành hàng loạt thí cực kỳ tàn ác. Cuối cùng tôi phát hiện, mua Đại Hắc và chữa cho nó đến tận giờ.”

Đại Hắc: “Ư...”

Trần Miện giật nảy ánh mắt nhìn Đại Hắc tức tràn đầy thương xót, thời mặt mày áy nói: “Tôi biết hồ sơ Đại Hắc thuộc loại cơ mật, tôi cần hiểu rõ hơn có thể biết mình có nên hết toàn lực bảo vệ Đại hay không. Năm đó vì lý do gì bị phòng nghiên cứu xa để mắt tới, bắt làm vật thí nghiệm vậy?”

Thư Triển nhìn Tả

Tả Ngạn rất thức nhanh chân đi xa khỏi hai người.

Lúc này Thư Triển trả lời Trần Miện:

“Đại Hắc từ khi trong phôi thai đã vì hoạch không gian gì đấy bị đưa vào sau đó lại vì trục kỹ thuật nên trang bị chứa thai của nó bị thất đâu đó trên mặt trăng.

Đến tận khi phi gia lần nữa lên mặt phôi thai chứa Đại Hắc những vật phẩm khác được mang về Trái Đất.”

Trần Miện trừng to “Tôi từng nghe về chuyện có điều tôi nghe nói ta mang theo rất hạt giống, ai ngờ còn cả phôi thai động vật.”

Thư Triển thản nhiên

“Chuyện anh không biết nhiều lắm. Sau khi Đại được mang về, các nhân nghiên cứu khoa học viện nghiên cứu phát hiện thai của nó vẫn còn sống đã nuôi dưỡng nó.

Trong lúc đó, nghe họ còn làm vài thí không thể tuyên bố ra với phôi thai chứa Hắc. Dù tôi điều tra, hiểu cỡ nào cũng không tìm phần ghi chép này. Tóm là Đại Hắc vẫn ra đời nhưng nó chẳng những không đặc như đám nhân viên cứu khoa học mong mà ngược lại còn kỳ ốm yếu.

Thế là nhân viên cứu khoa học thuộc viện cứu chỉ chú ý nó khoảng thời gian liền đầu lơi lỏng, không lâu thì phát hiện Đại Hắc mất

Trần Miện trượt chân: nó trốn đi à?”

Đại Hắc lắc lắc đuôi, mặt chó tràn ngập ý. Trần Miện còn tưởng thân nhìn nhầm.

Thư Triển khẽ mỉm

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=43]

“Đúng đấy, nó tự Chính vì chuyện này, sau Viện nghiên cứu biết tôi Đại Hắc, đối phương định kiện tôi để giành sở hữu Đại Hắc, tôi liền luật sư nói thẳng với họ: nếu bọn họ muốn kiện tôi sẽ công bố quá trình Hắc chào đời nhân nó chạy trốn. khi hiện nay, cả giới đều không cho phép hành loại thí nghiệm trên vật này, không chỉ về mặt đức mà còn cả quy pháp luật.

Sau đó viện nghiên kia thấy không thể thông cách thức hợp pháp để được Đại Hắc liền luật rừng. Tôi là người thủ pháp luật, có người muốn chuyện phạm pháp với tôi chó của tôi nên tôi đã cảnh sát.

Khéo sao cái viện cứu kia từng làm khá chuyện bẩn thỉu ở Hoa không chịu nổi việc điều tra, cuối cùng bọn tự rút lui khỏi Hoa Hạ, thì lủi đi sạch sẽ bỏ lại tất cả dụng cụ thiết bị thí nghiệm.”

Trần Miện âm thầm to: “Làm tốt lắm!”

Thư Triển thầm nghĩ: có thể làm được như là nhờ lời tôi nói giá trị trong ngành Những gì tôi công bố thể chưa chắc là thật, thế người nghi ngờ cũng sẽ tra trước rồi lại chất vấn

Đây cũng là lý tại sao viện nghiên cứu không muốn anh công khai chuyện. Công ty dược đằng sau đối phương không được sóng gió dư luận kiểu

Trần Miện tò mò: Hắc bị tiêm đủ thứ loạn xì ngầu như vậy, vẫn có thể sống được thế?”

“Đây cũng là bí mà tôi muốn phá giải, từ trước đến nay, sinh luôn là điều thần Đống câu đố trên người Hắc đủ để tôi nghiên cứu 100 năm luôn đấy.” Thư không trả lời thẳng.

Trần Miện không định qua: “Thế nước bọt do Hắc phun ra có thể người ta nhiễm bệnh à?”

“Tất nhiên là không Thư Triển nói chắc như đinh chặt sắt:

“Không thì anh nghĩ sao hồi đó tôi có mua được Đại Hắc hả? tưởng những người được Y tế, hội Chữ Thập quốc tế và tổ chức Bảo động vật quốc tế cử hay các nhân viên thẩm tra từ nhiều quốc gia và lĩnh khác nhau đều mờ cả à?

Không hề. Họ toàn người có uy quyền trong vực sinh vật học, hóa y tế... cả trong ngoài nước đấy. Họ cùng nhận Đại Hắc giống y như chú chó bình thường, chỉ nó không chủ động cắn người, nhìn thấy máu thì sẽ không nguy hiểm gì.

Đã thế, nuôi Đại còn an toàn hơn mấy chó bình thường nhiều. Những chó nuôi trong nhà 30% nguy cơ bị nhiễm bệnh chó dại, nhưng Đại gần như không có khả này.”

Thư Triển cố tình qua bí mật nhỏ là Hạ không muốn Đại Hắc mặt bên ngoài nên hợp tác với anh trên phương diện.

Trần Miện bắt được điểm: “Có nghĩa là nếu máu thì nước bọt của Hắc vẫn có tính hiểm nhất định, đúng không?”

“Ngay cả chó nuôi nhà cắn chủ chảy máu, khi nó đã được tiêm nếu không cũng nguy như thường mà.” Thư Triển lời.

Trần Miện cười khổ: sư Thư, tôi biết anh lòng muốn bảo vệ Đại nhưng bây giờ sự dính líu đến loại virus cúm mới, chúng tôi cần biết cuộc thì nước bọt của Hắc có vấn đề gì.”

“Khả năng gây hại nước bọt và máu của Hắc đều có đủ trong cáo kiểm tra sức Mỗi tháng, phòng thí nghiệm sẽ nộp báo cáo kiểm tra Đại Hắc lên. Các anh xem hết rồi mà, bao gồm sau lần xuyên về này, nước và máu của Đại không hề có thay đặc biệt gì.” Thư nghiêm mặt nói.

“Vậy những gì Vương nói...”

“Nên tôi mới muốn Đại Hắc đi kiểm tra kẽ một lần.” Thư Triển dài: “Tôi có thể vệ Đại Hắc, nhưng nếu biết rõ nước bọt của Đại có chứa loại virus không nguồn gốc thì chắc chắn sẽ giấu giếm. Nếu tra ra được gì, tôi nhất định cố gắng hết sức quyết lần truyền nhiễm Tin tôi đi, được chứ?”

Trần Miện đứng nghiêm, kiểu quân đội với Thư Đương nhiên anh tin Thư Giáo sư Thư không người hoàn hảo, tuy anh có khá nhiều vấn đề nhỏ mặt cá tính, nhưng không có thể nghi ngờ đạo đức nghiệp và năng lực chuyên môn anh ấy!

Lúc đưa Thư Triển cửa, Trần Miện nói nhỏ tai Thư Triển: “Trong lời của người phụ nữ gài không ít mìn Đại Hắc, mà anh là chủ của Đại Hắc, lại còn nhân vật chính trong sự kiện không. Tôi không cách nào che chuyện này.”

Thư Triển rất tỉnh “Không sao, tôi có tính anh cứ báo cáo bình là được.”

Chờ đến lúc tiến thang máy, không còn người Thư Triển mới túm chặt tai Đại Hắc, mắng: chó ngốc nghếch này! Đã con khiêm tốn, kiềm chế cái lại một chút. Con nhìn bị người ta lợi dụng rồi thấy chưa!”

Đại Hắc: “Ẳng!”

Thư Triển: “Giờ mới bị vu cáo nhức nhối nào rồi hả? Nếu lần không giải quyết được thứ virus cảm cúm loại kia hoặc khiến người ta tử thì con chờ xem, ngay baba cũng chưa chắc bảo vệ con đâu.”

“Gâu! Ẳng ẳng ư Đại Hắc kích động bày ở đây không vui gì làm gì cũng phải tránh né né, còn không đến chỗ mấy tên đầu trọc đi baba. Tuy động vật đó hung mãnh nhưng con có cắn xé thoải mái nha! Ngay với người ở chỗ con cũng muốn cắn cắn, muốn cào là Mấy người họ muốn đối con, cùng lắm là đòi thịt con thôi, tuyệt đối không tên nào muốn trói con bàn thí nghiệm để phẫu, càng không có người tiêm lum thứ thuốc vào cơ thể khiến con đau đớn khổ

Thư Triển nhận ra vậy mà có thể hiểu tiếng kêu của Đại Hắc, xoa đầu con trai thấp giọng nói: “Tốt nhất con cầu nguyện cửa không gian không mở ra lần nữa trực giác của ba nói cho biết trước khi Trái Đất chúng chiếm được lợi lộc đối phương, chỉ e phương sẽ xâm lược ta trước một bước đấy.”

Tuy anh vẫn chưa cơ hội nhìn thấy thực tổng thể và sức mạnh cao của Thiên Trụ nhưng chỉ với phần nổi tảng băng trôi mà anh từng đã khiến anh có dự chẳng lành.

Chỉ mới là cá chưa thức tỉnh ở bên mà đã có thực lực đương với quân nhân thể lực tốt nhất trên Đất. Nếu uy lực vũ khí bọn họ còn có thể kịp, vậy cửa không gian mở lần nữa có thật là chuyện không?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận