Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 50  ·  32%
Mở Cửa
Chương 16: Đôi mắt xảy ra vấn đề
24/08/2026 20:00· 2,606 từ

Thư Triển đứng trong nhà của Xá Ngu đại vu, đứng mất 5 giây.

Anh cứ nghĩ bản thân đi đến một tinh cầu siêu nguyên thuỷ, nơi mọi văn minh đều chỉ mới đầu.

Tuy anh đã nhìn thấy thứ trông rất giống sợi xích nhưng những gì trước đã mạnh mẽ phá vỡ thức anh vừa thiết lập

Đại Hắc theo sau sủa một tiếng.

Vừa rồi hai người ngoài tinh kia còn không muốn cho tiến vào, nghĩ nghe theo chắc? Baba đi đâu, nó theo đến đấy

Nhìn từ bên ngoài, nhà có diện tích tối đa mét vuông.

Thoạt nhìn, nhà đá được ra làm hai gian bằng một kim loại.

Bên trái có vẻ bệnh, có ba bệnh nhân đang

Bên phải có một số cũng được làm từ kim loại. kệ đặt rất nhiều hoa, trong chậu trồng vài thực vật sống.

Mấy cái cây kia trông là kỳ quái, hình như anh thấy một làn sương màu sắc gì đó lơ xung quanh chúng. Nhưng lúc chớp mắt và nhìn kỹ lại phát hiện làn sương lúc nãy đã biến

Thư Triển nhìn chằm chằm mấy cái cây một lúc vẫn nhìn thấy sương vừa rồi. Anh tự hỏi biết đôi mắt của mình xảy ra vấn đề gì không, đó nhìn về phía tường mà đại vu lúc mới bước vào, nơi có một phòng tắm ngăn ra.

Tổng thể phòng tắm giống một chiếc thùng kim loại lớn, thể mở được cửa. trên thùng có lắp đặt bị tắm gội, tuy rất giản, chỉ là một chiếc thùng loại cỡ lớn nhưng dưới có lỗ hở một vòi nước nhô ra

Đây vậy mà là vòi kìa!

Vòi nước là đồ vật kỳ phổ biến ở Trái Đất, như không nơi nào không có. Nhưng trên thực nó chứa đựng rất nhiều lượng kỹ thuật.

Dù vòi nước anh đang lúc này có kiểu dáng rất giản nhưng lại đầy các bộ phận cần thiết, hạn như van điều khiển.

Ngoài ra còn có những giá trước mắt anh, vừa sờ thì chắc chắn liệu kim loại, chẳng qua không hề nhìn thấy bất dấu vết của mối hàn nào. như thể những cái kim loại này đều làm từ nguyên khối trong xưởng.

“Thần kỳ lắm đúng không?” Thiết Nhi nghĩ rất có thể Triển sẽ không sử được đồ đạc trong nhà vu nên sau khi ghé những binh lính bị thương xong đi theo đến bên

Hắn nhìn thoáng qua đã Thư Triển quả nhiên vừa trông cơ sở vật chất nhà đã sửng sốt đến ngác, thế là lập tức ý nói: “Đây chính là chỗ hại của dã luyện đấy. E rằng trước anh chưa từng thấy thành kim loại bao giờ phải không?”

Thư Triển lặp lại: “Dã sư?”

“Ừ, dã luyện sư. Đại là dã luyện sư trung cấp, luyện (tinh luyện kim tinh chế, dung hợp đều làm.

Đáng lẽ bên cạnh một vu sơ cấp nên có ít một đại vu thực và hai học đồ (người việc) đi cùng, nhưng... vì vài nguyên nhân mà tạm thời giờ chỉ có Xá đại vu và tôi sang đây.

Có điều lãnh địa của ta vừa bắt đầu bước vào đoạn xây dựng, chỉ một dã luyện sư như Ngu đại vu cũng đủ Hoa Thiết Nhi chẳng mấy để nói.

Hắn lại vỗ vào xích quấn bên hông: “Ngay cả cái còn không được tính sản phẩm dã luyện sơ cùng lắm chỉ là đồ thử tay nghề cho học đồ đấy. Ưu điểm duy là đủ cứng chắc.

Được rồi, để tôi dạy cách dùng phòng tắm. Dễ lắm, cần vặn van vòi là xong. Bây giờ thời oi bức, nước trong bể trên nóc nhà bị mặt trời tới nóng rát. Nhưng khi được đại vu lý thì không còn bỏng nũa đâu, tắm rửa thoải mái.”

Hoa Thiết Nhi mở cửa tắm rồi lấy một cây bàn ra, đưa cho Thư “Cái này dùng để cọ tắm, anh có thể dùng để cọ rửa sơ lớp bùn người. Nhưng mà da anh mỏng yếu quá, thận đừng để cọ rách luôn đấy nhé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=16]

Thư Triển nhìn thiếu niên sĩ, nghĩ thầm đây đúng hoàng tử không kiêu căng phách lối nào mà anh từng gặp. Hơn nhìn tư thế của đối phương kìa... rặt một vẻ anh không biết tắm hắn sẽ tắm giúp anh

Dường như Đại Hắc rất mò với mấy cái cây kia. cậu bay nhảy muốn với chúng nhưng lại bị Triển tóm đuôi.

“Đừng lộn xộn. Con canh đây, không được đụng chạm những kia.” Thư Triển ra cho con trai cưng.

Đại Hắc ngoan ngoãn ngồi xuống đất, cái đuôi sau mông dựng lên, lắc qua lại.

Hoa Thiết Nhi thấy Đại lanh lợi khôn khéo như vậy, nhịn được muốn vuốt cu cậu.

“Gấu!” Đại Hắc lập tức răng.

Hoa Thiết Nhi ghét bỏ “Mày phân biệt đối xử!”

Thư Triển cười, nhận lấy chải, nói cảm ơn, tiện tay hai bộ quần áo đầu Đại Hắc rồi bước thùng tắm.

Đại Hắc: “Gâu?”

Hoa Thiết Nhi nhìn dáng ngốc nghếch của Đại Hắc, vui cười ha hả.

“Anh biết cách dùng không? thì tôi làm mẫu cho anh nhé?” Hoa Thiết Nhi tỏ hắn hoàn toàn không giúp Thư Triển tắm rửa sẽ.

Hắn thích Thiên Tàn thông này, có lẽ vì dáng dấp phương rất vừa mắt đã thế còn yếu ớt mức chỉ cần một ngón của hắn cũng có thể đâm chăng?

Thư Triển đóng mạnh cửa tắm.

Hoa Thiết Nhi sờ mũi, lực vô hạn đi ra ngoài, tục giày vò đám lười biếng kia. Trước hết bảo bọn họ gánh thêm đổ vào bể nước lớn trên căn nhà đá cái

Thư Triển mất hơn nửa mới tắm rửa sạch sẽ xong Không còn bùn nhão đầy người, anh cảm thấy bản thân đã được giải khỏi bộ áo giáp vừa cứng vừa nặng nề, cả khoan khoái dễ chịu nhiều.

Lúc tắm, anh để ý toàn bộ nước bùn anh xối đều chảy vào một lỗ to cỡ nắm tay, còn nghĩ sẽ bị nghẹt trên thực tế lại không hề chuyện đó.

Chờ anh tắm xong, mặc áo chỉnh tề, Xá Ngu đại cũng đúng lúc đi như đã tính sẵn thời

Nhìn thấy Thư Triển trắng sạch sẽ, hai mắt Xá Ngu vu sáng lên. Trước ông đã cảm thấy có Thiên Tàn này là thú được người quyền quý nuôi dưỡng, giờ lại càng thêm nịch.

Nhưng cũng không hẳn, Thư có khí chất quá tốt, da quá đẹp, dáng dấp đường nét gương mặt không vào đâu được. Quan trọng là trên người Thiên Tàn này hề có nửa điểm hèn, thậm chí đối còn mang lại cho người cảm giác ngạo nghễ nhạt.

Xá Ngu đại vu sinh chút tò mò với Thư Triển, mò dần tăng lên thiện cảm, từ đó khiến nói chuyện với Thư Triển nhàng hơn khá nhiều.

“Đi theo ta, sau này cứ tạm thời ở đằng sau ta. Chuyện bên này không cần để ý tới, bên dưới sẽ có người thu dọn, thùng tắm lớn cũng người phụ trách rửa.”

Thư Triển đi theo đại vu ra đằng sau. Anh nghĩ ngợi xem họ đi đâu thì trông thấy lão đi đến cuối nhà, tay đẩy một cánh cửa kim ra.

Thư Triển: “...” OK fine, anh kiến thức hạn hẹp rồi.

Không ngờ đằng sau căn đá này vẫn còn không gian, Triển nhớ lại những anh thấy trước đó, đoán có thể mấy tảng đá lồ được dùng làm nền và tựa đều rỗng ruột.

Đại Vu quay đầu, cười hả nói: “Kinh ngạc lắm à? đó ta chọn nơi để xây nhà ở tạm chính là vì nhìn trúng sơn động này đấy.

Đây vốn là một ngọn đá nhỏ, có điều bây giờ lớn đá tảng trên đều đã bị bát điện bọn họ khai thác làm liệu xây dựng lãnh địa cả

Ta bảo bọn họ chừa cái động, sau đó chắp lại thì đã tạo nơi trú ẩn tạm thời Đằng sau còn rộng rãi đằng trước nữa, vào đi.”

Đằng sau chẳng những rộng hơn đằng trước nhiều mà còn gió tốt hơn, vừa vào liền cảm thấy hết mát mẻ.

Không gian bên trong được cách rất ngay ngắn, trật tự. vừa nhìn là anh thấy có phòng ăn, phòng và... phòng vật liệu à?

Đại Hắc tự nhiên cũng sau anh đi vào. Cu cậu đuôi tò mò, nhìn chằm không gian hơi tối này. Nó thích nhiệt độ này lắm, rất mát mẻ, rất mái dễ chịu.

Thấy Thư Triển nhìn chăm vào xưởng dã luyện của mình, vu cười giải thích: là xưởng làm việc của đồ đạc bên trong hơi bộn, nếu ta không dặn dò thì cậu tốt nhất đi vào để tránh thương. Cậu hiểu lời ta chứ?”

Thư Triển tỏ vẻ cái cái không.

Đại Vu không lặp lại chỉ vào một góc phòng ăn, “Cậu tạm thời đó đi, tự mình thu có gì không hiểu thì hỏi ta.”

Đại Vu bước vào phòng của mình, chỉ chốc lát sau bê một tấm trải ra đưa cho Thư Triển.

Xá Ngu vốn không muốn ga trải giường của mình cho Thiên Tàn sử dụng. cho cùng, ông không mang nhiều, thế nhưng sau khi dự một lúc trong phòng, cuối ông vẫn lấy một ra.

Bát điện hạ đã nói Tàn này là ân nhân cứu của hắn, còn cố để cậu ta vào ở ông. Nếu ông thật sự cho cậu ta cái gì, cứ để cậu ta trực ngủ trên nền đất đám người lười biếng ngoài chỉ e bát điện nhìn thấy cảnh đó, lòng sẽ cảm thấy khó chịu.

Hơn nữa, không giống như Thiên Tàn bình thường khác, ông là có thiện cảm cậu trai này, không đành bắt cậu ta ngủ dưới

Thư Triển không biết trong Xá Ngu còn có nhiều gút như vậy, cũng không chỗ quý giá của tấm giường này.

“Cảm ơn.” Nét mặt Thư bình thường nhận lấy tấm trải rồi đi đến một phòng ăn.

Vị trí góc đó cũng tệ lắm, còn có một cái sổ trong lớn ngoài thông ra bên ngoài.

Thư Triển lập tức trải ga dưới cửa sổ, thế thì ngồi dậy là nhìn ra ngoài cửa sổ

Chất liệu của tấm ga giường giống như một loại da nào đó, có lớp bên trong, dày khoảng 5 độ mềm vừa vặn để nằm ngủ phía trên.

Xá Ngu đại vu còn thêm cho anh một chiếc chăn từ chất liệu không rõ, sờ vào rất mại.

Xá Ngu thấy Thư Triển đầu đến giờ vẫn luôn giữ mặt bình tĩnh. Nhưng không biết trước đó lúc nhìn vào đống giá kim đã ngơ ngác tới cỡ nào, tưởng anh thường xuyên thấy những thứ này quen, thế là càng chắc suy đoán của mình.

Xá Ngu đại vu thấy Triển đã trải ga xong bèn tay gọi anh đến, “Cậu biết cái gì?”

Thư Triển chỉ chỉ vào cây đặt trên bàn ăn kim trả lời: “Điều chế

“Cậu nói gì cơ? Cậu nói tiếng phổ thông không?”

“Chút chút.”

“Ừm, ta nghĩ đầu tiên phải học nói tiếng phổ thông đã.” Xá Ngu không thời gian cũng không rảnh đi dạy một Thiên Tàn thành học tiếng phổ thông.

Ông thản nhiên nói: “Trước cậu hãy chăm sóc những thương kia. Đi theo ta.”

Thư Triển đi theo ông trở lại mặt trước căn nhà

Nhiệt độ trong nhà đá hơn bên ngoài rất nhiều nhưng nóng hơn sơn động đỉnh.

Đại Hắc lắm lông bất sủa “gâu gâu”.

Thư Triển xoa đầu chó ủi con trai cưng.

Đại Hắc đói bụng nên mấy tiếng với baba nhà mình.

Thư Triển nhớ đến dáng gã đại hán đầu trọc xin ăn ở chỗ Hoa Nhi lúc nãy, đoán có bọn họ cũng không có đồ ăn để cung cấp cho Hắc bèn thương lượng cu cậu: “Tự con ngoài tìm đồ ăn được

“Gâu!”

“Nhớ đường về chứ?”

“Gấu!”

“Vậy đi đi.” Thư Triển tay.

Đại Hắc vèo một phát ra khỏi nhà đá. Cuối cùng nó có thể tìm nơi hoang dã rồi!

Xá Ngu đại vu nhìn Hắc chạy mất, lên tiếng nhắc “Dã thú lông dài khá là quý giá, bình chúng chỉ xuất hiện ở bắc, cậu cẩn thận nó đi ngoài sẽ bị người bắt mất đấy.”

Thư Triển bắt được vài khóa mấu chốt, cảm thấy hơi lắng cho Đại Hắc. ngay cả anh đến nơi cũng phải làm việc mới thể tự nuôi sống bản thân, Hắc ăn uống như cơm kiểu đấy, nếu dựa vào mỗi mình anh chắc chắn không nuôi Nếu Đại Hắc còn được tự do, vậy chỉ có để cu cậu tự đi săn

Xá Ngu không nói chỉ về phía ba thương binh phòng bệnh tạm thời nói với Thư Triển: “Từ cậu sẽ ở đây chăm họ, nhớ chú ý mớm nước họ, xử lý phân nước tiểu của họ, thân thể vệ sinh và băng cho họ nữa.

Đúng lúc đến thời điểm băng rồi, ta dạy cậu cách băng trước nhé.”

Thư Triển dời mắt lên cọng thực vật ông lão vừa ra.

Anh lại nhìn thấy sương có màu lơ lửng phía trên vật nữa rồi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận