Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 39 / 50  ·  78%
Mở Cửa
Chương 39: Phát hiện phù văn (2)
08/09/2026 21:00· 2,180 từ

Thư Triển dẫn Đại Hắc đến nghiên cứu, có điều Đại Hắc đi vào trong mà theo thói tự coi mình là bảo vệ sát, ở bên ngoài trông coi culi thí nghiệm làm

Thư Triển kiểm tra tiến độ cứu các hạng mục trong phòng nghiệm nhà mình, nên phê bình phê bình, nên khen ngợi thì ngợi, lại nhận một bản danh từ chỗ Lý Vận.

Thư Triển vẩy vẩy danh sách quay đầu bước vào văn phòng, điện thoại mắng người té tát.

Không phải ai trên danh sách có tư cách để anh mắng một trận, Thư Triển chỉ chọn hai người, truyền đạt rõ rõ ràng với bọn họ: Tôi đây chưa chết, mấy người không phải con cháu tôi đã gấp gáp chạy tới tài sản của chú người thế đấy à? Là nghèo không sống nổi hay cái đống cấp giả của mấy người date cả rồi? Bây giờ làm nghiên cứu không ra thành quả liền muốn của người khác hả?

Hai người kia nghe anh mắng, đến mức suýt nữa thì lên đau tim.

“Tôi đã tiếp quản dự án cứu khoa học trọng điểm được gia lên kế hoạch cho 50 tới. Vì nhiệm vụ nặng nề thời gian eo hẹp nên tôi định tìm vài người tác với mình, có điều... tiêu chuẩn của mấy người, giờ muốn tiếp nhận án này cũng không có cửa Thư Triển thở dài rồi cúp

Người ở đầu dây bên kia thoại nổi xung thiên, đập vỡ thoại di động của mình, sau lại vội vội vàng vàng tìm chiếc điện thoại mới, nhanh chóng ngóng tin tức khắp hỏi thăm thông tin về án hỗ trợ trọng điểm

Với lý lịch, kinh nghiệm và vị của Thư Triển, số lượng án nghiên cứu trong tay anh thể gọi là nhận mãi không xưa nay chưa từng thiếu kinh nghiên cứu.

Không hề quá lố khi nói ngày đều có hơn chục người các ông trùm tài phiệt y trong nước và ngoài nước phái ngồi xổm trước cửa phòng thí của anh. Một khi làm ra thành quả gì, họ sẽ xông đến y định tấn công người vừa đưa tiền vừa đưa lợi chỉ sợ sẽ bị người khác lên giành lấy trước.

Về phần những đơn vị thí làm việc như trâu như bò, lớn có nhỏ khác, một số còn lăn lộn được, ít nhất đến mức chết đói. Nhưng đại số đều chỉ ở xoàng xoàng vừa đủ ăn, năm phải tranh giành quỹ chính nghiên cứu với bên khác. Bên nào ra được quả nghiên cứu còn đỡ, bán vẫn có thể đổi lại tí tiền. Mà những tốp cứu ròng rã suốt mười hai mươi năm cũng có thành quả gì thì phải tìm xem công ty nào sẵn sàng “từ thiện” hay không.

Vì thế mà các dự án trợ trọng điểm cấp quốc gia trở nên vô cùng quan trọng. dự án kiểu này thường cung nguồn kinh phí khá dồi dào, nữa khoe ra ngoài tương đối hãnh diện. Nếu thể tham gia vào thì như đây là đường dẫn đến cả danh tiếng và lộc.

Nhưng bất cứ chuyện gì tốt trên cơ bản đều là mật ruồi nhiều, ở Hoa Hạ vẫn tình trạng phân biệt đối xử ưu ái người quen, thường thì khi một dự án trợ được duyệt, mấy hầm trong đó sẽ bị người chiếm hết trong vòng nốt nhạc.

Vậy nên việc móc nối lẫn trong ngành thật sự rất quan

Bây giờ Thư Triển “không cẩn nói lộ ra, bọn họ tất phải nhanh chóng thăm dò, nếu cơ hội thì tốt nhất là thể thò một chân vào. Một trình mà ngay cả đại quốc bảo vừa không tiền vừa không thiếu dự đang tích cực tham thử hỏi có thể bình thường chắc?

Về phần thù hận hả? Bọn có thù hận gì đâu? Không chỉ là sau khi giáo sư mất tích thì bọn họ muốn quản phòng thí nghiệm của cậu thôi à? Đó là phòng ngừa lãng phí tài ấy mà! Huống chi bọn còn chưa đoạt được. người đều là đồng nghiệp, chỉ không chân chính giẫm lên điểm chốt: âm mưu trộm cắp quả nghiên cứu của người thế thì chẳng có thù qua đêm gì hết. lắm thì ai lo dự người nấy, có chạm nhau thì trao đổi vài câu là được chứ gì!

Thư Triển ở lại phòng thí đến chạng vạng, hơn 6 giờ Anh đang phân tích cặn kẽ liệu và kỹ thuật làm ra quần áo kia, thẳng đến khi Vận gọi anh đi

“Đội hậu cần có được thành không?” Thư Triển hỏi.

Lý Vận gật đầu, đưa một sổ nhỏ cho Thư Triển: “Đây đội hậu cần đưa đến ạ. đó sắp xếp thời gian sinh trong thời gian tới của chúng Em xem rồi, có tòa nhà ký túc xá công nhân viên chức đây sẽ được thu lại trước 12 giờ tối nay, này người của bộ phận Thế Mới đều sẽ vào tòa ký túc xá kia. ngài có thể chọn tiếp ở lại phòng thí

Thư Triển mở sổ ra, nhìn ảnh chụp tòa nhà ký túc liền biết đó là nơi anh ở: “Tôi chạy qua chạy lại bên vậy. Đại Hắc thích ở ký túc xá kia Căn tin được bố trí nào? Có phòng cắt tóc

“Căn tin nằm ở tầng 1 tòa nhà ạ. Trước đây cũng một chỗ, chỉ là mọi người thường đến đó lắm, bây giờ thức mở cửa rồi, bên trong có một siêu thị nữa.”

Lý Vận không hổ là trợ đắc lực ‘ngự dụng’ nhiều năm Thư Triển, đến cả những chuyện Triển không hỏi cậu cũng nói sành sanh cho anh biết. Cuối cậu còn nói: “Phòng tóc thì chắc là cũng đấy ạ. Lát nữa em đi hỏi thử, ngài chút nhé! À, từ giờ trở văn phòng làm việc của đội cần nằm ở tầng 1, em sẽ dán số điện của họ và bảo vệ bảng trắng ngay cửa. nghe nói toàn bộ bảo của tòa nhà đã người trong đội an ninh tiếp quản luôn rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=39]

Thư Triển chờ chưa đầy 2 đã từ miệng Lý Vận biết ngày mai sẽ có một phòng tóc hoàn chỉnh ở tầng 1 tòa nhà ký túc xá.

“Người bên đội hậu cần hỏi ai muốn cắt tóc, còn nói ngài thì họ có thể xếp người đến ngay lập tức.” Vận bổ sung.

Thư Triển suy nghĩ một lát xua tay: “Thôi bỏ đi, không điều động nhân lực vậy đâu. về ký túc xá tìm xem, nhớ hồi trước mình từng mua cái tông đơ rồi.”

Lý Vận lập tức xung phong việc: “Em đẩy cho ngài.”

Thư Triển không từ chối: “Được.”

Giáo sư Thư công khai cầm cụ đo lường điện tử trong nói muốn về ký túc xá, bảo vệ thuộc đội an ninh đến ở tầng 1 cũng không cản, nhắc nhở anh được rời khỏi khu vực rào chắn xong liền cho

Dẫu vậy vẫn có hai quân đi theo Thư Triển, Lý Vận Đại Hắc, một đường đưa hai một chó đến tận cửa ký xá của anh.

Lúc bước ra khỏi cổng tòa thực nghiệm, Thư Triển cố ý qua cánh cửa không gian kia, trông như một mặt kính hình dục, cao khoảng 2 mét, rộng mét, cách mặt đất 50 centimet, cứ thế treo lửng ở đó.

Mọi người đang chuyển đồ ở nhà ký túc xá của công viên chức. Mấy trăm quân nhân ra vào vào, tất cả vật trong mỗi nhà đều được đóng thùng hàng. Không cần nhà có mặt, mọi việc được làm theo đúng quy đảm bảo ngay cả mẩu giấy vệ sinh cũng không sót.

Thư Triển thở dài, xoa đầu trai cưng. Đây chính là sức của quốc gia, chỉ trong một tất cả những nhân viên không quan trong hai tòa nhà thực đều bị giải tỏa, người ở lại phải ký thuận bảo mật. Toàn bộ thí nghiệm và dụng đều bị trưng dụng, lượng lớn cụ mới vẫn đang được liên vận chuyển đến. Một tòa giảng dạy y khoa cũng trưng dụng nốt, các giảng và sinh viên đều dời đến cơ sở mới. trăm hộ gia đình tòa nhà ký túc xá di dời, tái định cư, tất phòng ốc lần nữa được bố lại.

Từng chuyện từng chuyện đều tiêu vô số nhân lực, vật lực, lực, mà quốc gia chi trả giá lớn như thế, cuối cùng sao có thể chấp nhận mấy báo cáo học thuật hợt?

Trước đây anh từng nghĩ xuyên Thiên Trụ tinh là một cơ đột phá cực lớn trong nghiệp dược học của mình, anh vui sướng biết bao nhiêu, thế bây giờ anh không nghĩ như vậy nữa.

Xâm lược...

Chỉ cần nghĩ đến từ này, Triển liền đau đầu.

Đúng thật là! Không thể để làm trong âm thầm lặng lẽ hả?

Với lại hiện giờ cửa không có vẻ chỉ phản ứng với Đại Hắc, việc này thoạt như anh chiếm được lợi ích cùng lớn nhưng một khi có quả ác liệt nào xảy ra, anh cũng chính tội nhân lớn nhất đứng chịu sào.

Tội nhân? Thư Triển cười khẩy, không có hứng thú với cái chụp lên đầu này đâu.

Lý Vận quả là ba đầu tay, vừa vào ký túc xá quét sạch lớp bụi tích tụ cả tháng trời trong nhà. Còn sư Thư của chúng ta thì dụng cụ đo lường tử kiểm tra một lượt bốn phía, cuối cùng mới định trong nhà không bất kỳ thiết bị giám sát máy nghe trộm gì.

Thư Triển tìm thấy cái tông đeo tấm choàng vào, ngồi trên công.

Phía ngoài, cách ban công 5 là một bức tường cách ly như giàn giáo, được dựng lên mặt tiền của tòa nhà phụ Từ trên xuống dưới tường treo tấm nhựa trắng lớn.

Trước đây, từ ban công anh thể nhìn thẳng đến hồ nước, con đường rợp bóng cây hay vận động trong trường ở cách không xa, giờ thì những phong này đều không thấy nữa, khiến người ta có tiếc nuối. May mà các viên nghiên cứu khoa không ở trong ký túc xá lâu, đè nén thì đè nén miễn ban công có thể quần áo là được.

Đại Hắc vui đùa xoay tới lui quanh anh.

Thư Triển đuổi nó đi, sợ hất tóc rơi xuống sàn văng khắp nơi.

Động tác của Lý Vận hết thuần thục. Lúc còn là sinh để tiết kiệm tiền mà cậu hùn hạp với nhóm bạn cùng mua chung một cái tông đơ cả phòng ký túc tóc cho nhau, trong đó thuật của cậu là tốt

Đầu tiên, Lý Vận lấy kéo tỉa lại mái tóc quá dài Thư Triển, sau đó mới dùng tông đơ.

Đẩy một hồi, Lý Vận chợt nút dừng.

“Giáo sư...”

“Hửm?”

“Trên da đầu ngài...” Lý Vận tóc Thư Triển ra, xem xét chút một.

Thư Triển bị cậu làm cho ngứa ngáy, ngẩng đầu hỏi: “Da tôi thế nào? Bẩn lắm à?”

“Không phải, là... ngài từng xăm nghệ thuật trên da đầu ạ?”

“Gì cơ?!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận