Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 36 / 50  ·  72%
Mở Cửa
Chương 36: Thực tế khắc nghiệt (1)
08/09/2026 21:00· 2,126 từ

Chạng vạng 6 giờ, tất những đầu não cấp liên quan đều ngồi phòng họp ở tầng 16.

Thư Triển nhớ tầng 16 là tầng lầu thí thuốc của viện nghiên nào đó trực thuộc trường đại Bây giờ xem ra viện nghiên cũng có tí liên quan đến nước.

Tòa nhà thực nghiệm thuốc cao 19 tầng, tầng và 19 đều tạm đóng cửa. Từ tầng 1 đến 10 được trường đại học sử Tầng 11 trở lên thì khá phức tạp, có phòng nghiệm hợp tác với học, một số phòng thuộc nhà nước, cũng có của nhân liên kết với nhà ngoài ra còn có hoàn thuộc về tư nhân, hạn như tầng 17 của

Thư Triển nhìn từ cửa hành lang xuống, phát bên dưới có rất xe tải cỡ lớn, từng tốp nhân rõ ràng đang di chuyển gì đó.

Này là trưng dụng cả nhà thực nghiệm thuốc à?

Lúc này Thư Triển còn biết: không chỉ tòa ốc này, mà lấy làm trung tâm, tất cả những trình kiến trúc trong phạm vi mét của trường đều bị trưng Tuyệt hơn nữa là tòa nhà ngoài cùng, cả con đường ở đều bị vây kín bằng tấm màu trắng, bên ngoài trạm soát tạm thời có treo tấm biển cảnh báo: rỉ hóa chất, xin đừng tiện đi vào. Hãy trân trọng sống” .

Ban đầu, phía trên vốn dùng phương pháp tương nhẹ nhàng để giữ mật, nhưng nơi này là khuôn trường đại học, mà sinh viên là những đối tượng tò nhất, nếu không đe họ, hàng ngày chỉ mỗi sinh viên “không thận đi nhầm chỗ” thôi thì gác cũng có thể bắt mười người, đôi khi trong đó còn có cả học sinh.

Tất nhiên treo biển cảnh kiểu này chắc chắn khiến lũ gián điệp ý, chẳng qua vẫn có thể dài thêm một lúc.

Trước khi cuộc họp chính bắt đầu, Thư Triển chóng nhìn một vòng quanh, đánh giá những người đang trong phòng.

Thiếu tá Hồng và giáo Trịnh đều có mặt, thiếu tá Hồng không đội trưởng đội cứu hộ mà biến thành phó đội trưởng thăm dò, đội trưởng là Trần

Giáo sư Trịnh vẫn dẫn đầu đội nghiên khoa học, có điều cạnh ông tòi ra thêm một tá, là nhà nghiên cứu khoa trẻ hơn ông, tuổi ngoài bốn tên là Thôi Minh

Lúc nào người tên Thôi Chí này cũng treo gương mặt tươi cười mọi người, nói gã nghiên cứu học... không bằng bảo gã đang chính trị còn hợp lý hơn.

Thành viên đội an ninh đang trong quá trình nhắc, cụ thể còn thuộc vào những gì Thư Triển thiệu về thế giới khác.

Cục phó cục Sự Vụ Biệt - Uông Sâm từng xuất hiện cách không lâu và cục trưởng - Chu vừa chào sân cũng đang chình ình trong này. Theo như Miện giới thiệu với trước đó, nhân viên cục Sự Vụ Đặc chủ yếu chịu trách nhiệm giao thân thiện với những ‘sinh có trí tuệ’ có khả xuất hiện.

Về phần tại sao bọn có thể đảm nhận vụ này, nghe nói cục Sự Vụ Đặc Biệt tiếp xúc rất nhiều ‘sinh vật biệt’ trong các nhiệm vụ trước Họ tự nhận bản nhiều kinh nghiệm lưu với “phi nhân hơn bất cứ tổ chức, cá nào.

“Chào các đồng chí!” Một lão tuy tuổi đã nhưng vẫn nhanh nhẹn, sảo, cặp nách một xấp tài đi đến, vừa bước vào đã tức lớn tiếng chào mọi người.

Trần Miện, Hồng Nhất Vinh cả vị cục trưởng kia nhìn thấy ông đều lộ vẻ kinh ngạc, ai vội vàng đứng phắt dậy, đồng hô lên: “Chào thủ trưởng!”

“Ngồi xuống ngồi xuống, ngồi đi.” Ông lão cười, nhiên bước đến trước bàn dài rồi nói với tất mọi người đang có mặt:

“Xin được tự giới thiệu, là Uất Trì Phi, hôm nay trở đi sẽ phụ trách tất cả các tác điều phối của bộ phận Nối Thế Giới Mới.

Yên tâm, ông già này dễ nói chuyện, mọi có chuyện gì đều thể đến tìm tôi, tôi giỏi sự với người khác lắm đấy, tôi có bí mật gì toàn với tôi chứ chưa răng với ba nó đâu.”

Mọi người cùng cười rộ bầu không khí trong trở nên thoải mái nhiều.

Ông lão nhìn về phía Triển, nói: “Vị này là giáo sư Thư nhỉ? Ngưỡng mộ đã lâu!”

Ông lão vươn tay, Thư cũng vội vàng đứng bắt tay ông.

Ông lão nắm chặt tay, lắc: “Đôi tay này quý báu hơn gấu nhiều, tôi phải nắm lâu thêm nữa mới được.”

Mọi người trong phòng lại cười.

Có điều Thư Triển âm sinh ra chút cảnh với ông lão này. mặt ông đầy ý cười nhưng mắt nhìn anh lại ẩn chứa nghiêm khắc và suy tính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=36]

Chẳng qua Thư Triển vẫn như không biết gì, cười đáp lại, cũng chặt tay ông lão: “Chào ngài.”

“Ngồi đi, thời gian quý bây giờ chúng ta bắt đầu cuộc họp. người không có ý kiến gì Ông lão ngồi xuống.

Chờ Thư Triển ngồi lại chỗ, ông lão chỉ anh, nói với mọi “Vị này là giáo sư Thư chắc hẳn các vị đều biết rồi. Bắt đầu từ hôm nay, sư Thư sẽ là vấn đặc biệt của phận này, đồng thời là tổng phụ trách của đội cứu khoa học.”

Thư Triển vẫn tỏ ra thản, chuyện này khác những gì Trần Miện tiết lộ với anh trước đó. lời Trần Miện, tuy anh đảm vị trí cố vấn đặc biệt chỉ giữ chức tổ tổ điều chế thuốc đội nghiên cứu khoa chứ không phải tổng phụ trách toàn đội nghiên cứu khoa

Tiếp đến, ông lão lại thiệu chức vụ của người khác, cuối cùng mọi người: “Các vị đang ngồi có tán thành với loạt bổ của cấp trên như vậy không? có ý kiến khác mời đưa ra. Ba sau, nếu không ai đối, tất cả bổ nhiệm nêu sẽ lập tức có hiệu

Mọi người quay sang nhìn không có người nào ý phản đối.

Thư Triển thấy không ai tiếng liền giơ tay

Ông lão cười hỏi: “Giáo Thư, cậu có ý gì?”

Thư Triển mỉm cười trả “Tôi cảm thấy mình thích hợp đảm nhiệm vụ tổng phụ trách của đội cứu khoa học. Lý do là đội nghiên cứu có các nhà học trên đủ mọi vực, bao gồm: vật hóa học, thiên văn… tôi chỉ là nhà điều chế thôi.”

Ông lão khó xử nói: cậu không sẵn sàng nhiệm chức tổng phụ của đội nghiên cứu khoa học điều cậu yêu cầu trước đó: cả những thí nghiệm của cậu định phải được bản cậu đồng ý và vai trò chủ đạo có thể tiến hành’ sẽ không nào làm được.”

Này là đang ra oai đầu à? Hay chỉ giản là không hài anh đã “thể hiện sức ?

Thư Triển vẫn cứ mỉm bình tĩnh đáp lại: thì chắc chắn người đến việc này đã quên tôi có một tiền đề khác, chính đồ vật của tôi thì tôi có thể làm chủ. tức là nếu ai nghiên cứu các sự sự việc dính dáng đến tôi, sinh vật, kể cả thứ phải sinh vật có liên mật thiết với tôi, nhất định phải để tôi quyền chủ đạo hoặc được tôi phép. Tôi nghĩ yêu này không quá đáng chút nhỉ?”

Ông lão không trả lời mà nhìn về phía người khác: “Các vị thế nào? Có ý kiến gì Có thì mời nói luôn nhé.”

Lão giáo sư Trịnh giơ chậm rãi nói:

“Tôi tán thành đề nghị giáo sư Thư, đồ ai người nấy làm Muốn nghiên cứu đồ của người tất nhiên phải được người ta ý.

Về phần vị trí tổng trách đội nghiên cứu học, tôi làm rõ chuyện trước... Mọi người làm nghiên không lẽ cứ nhất định phải thêm cái danh tổng phụ trách được à? Hay là cả hạng mục của nghiên cứu khoa học phải treo dưới danh nghĩa của giữ chức tổng phụ trách?”

Uất Trì Phi lập tức lời vấn đề này:

“Tất nhiên là không rồi. cả thành quả của nghiên cứu khoa học thuộc về mỗi thành viên trong bất kỳ ai cũng không thể công của các vị.

Trừ khi bản thân tổng trách tham gia vào mục nào đó, vậy phân công lao động, vị ấy đáng được nhận công lao gì sẽ nhận thế nấy. Nếu không chẳng có hạng mục liên quan đến anh cả.”

Giáo sư Trịnh nghe vậy yên tâm: “Nếu đã thì tôi không có kiến gì với người đảm nhiệm tổng phụ trách hết, ai ngồi đó cũng được. Nhưng dám chắc điều, chúng tôi không vọng đó là một ất ơ thích ra hiểu biết, lại hay khoa tay chân.”

Nói cách khác, chỉ cần làm ảnh hưởng họ cứu, không tranh giành đoạt thành quả của họ thì đội nghiên cứu khoa học chả quan tâm ai chạy tới nhận lão đại này.

Uất Trì Phi lại nhìn người còn lại: “Các thì sao? Ý kiến các vị thế nào?”

Uông Sâm Đào vừa định miệng đã bị bàn lão Chu đá nhẹ gầm bàn.

Uông Sâm Đào ngậm miệng, bỏ ý định ra

“Vậy được rồi, nếu tất mọi người không có kiến gì, giờ chúng tạm thời tán thành việc ‘đồ ai người nấy làm chủ’. Nếu người muốn nghiên cứu đồ vật thuộc sở hữu hoặc liên quan đến giáo Thư thì phải được ấy đồng ý.” Uất Trì Phi nhiên quay đầu, nói với trẻ tuổi ngồi ngay sau ông: “Cậu nhớ ghi mọi việc, chờ lát nữa xong thì gửi biên bản cuộc cho mọi người.”

Người trẻ tuổi gật đầu.

Thư Triển cảm thấy đó là lạ, anh tưởng ông lão sẽ vào mình, thế nhưng từ kết xem ra hình như ông còn giúp anh nữa thì phải?

Ông lão lại nói tiếp:

“Ai đảm nhiệm chức vụ phụ trách đội nghiên khoa học sẽ do thể thành viên trong đội cùng cử. Công việc chủ yếu của phụ trách là kiểm soát, điều và cung cấp hỗ hậu cần. Nếu trong một ngày, đội nghiên khoa học vẫn không đề cử người phù hợp thì bộ sẽ trực tiếp chỉ định.

Được rồi, việc bổ nhiệm vụ trong các đội đến đây là xong. ta tiếp tục chuyển sang chủ thảo luận thứ ba.”

Mọi người:... Ủa! Chúng ta luận đến chủ đề ba từ hồi nào

Đến lúc này mọi người nhận ra ông lão mắt lợi hại cỡ Nhìn ông cứ như đang thoải bàn luận việc nhà, nhưng trên tế ông đã giải quyết được vấn đề rắc rối thể khiến mọi người vào tranh cãi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận