Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 50  ·  60%
Mở Cửa
Chương 30: Dược sư Thiên Tàn lợi hại (3)
02/09/2026 00:30· 3,372 từ

Xá Ngu mệt muốn cuối cùng thở hắt ra hơi, mỉm cười chỉ nóc nhà: là cậu leo lên đó ra xa đi. Ở đủ cao, hầu như có thể được toàn bộ công trường. cậu choáng máu thật, có ngất trên đó cũng không bị Thiết Giáp Thú ăn

Thư Triển bò lên nhà theo lời Xá Ngu vu thật, anh đứng đó nhìn phía công trường.

Nói tới thì mấy nay anh toàn ở nhà đá hoặc khu vực xung nhà, chưa từng đến công lần nào.

Mặt trời mọc trên trung đỏ rừng rực, hai trời nhỏ ở hai bên giống một đôi hộ vệ nhỏ. mặt trời cùng chiếu rực rỡ khắp đất trời.

Thư Triển nhìn thấy có con suối ở chính công trường trước đây giờ đã thành một cái ao khá không... phạm vi ấy thể gọi là một hồ nước

Lúc này, trong hồ nhỏ chiếm diện tích khoảng mẫu đang chật ních Thiết Giáp trông như tê giác.

(Một mẫu Trung Quốc khoảng 667m², nên 5 mẫu đây bằng khoảng 3335m²)

Thiết Giáp Thú có thể siêu to khổng lồ, Triển nhìn từ bên này, thấy là con nhỏ nhất mà to cỡ một con trưởng thành, còn con Thiết Giáp trung tâm, cũng là lớn nhất kia thì... mỗi mình đã có chiều rộng với năm con bò.

Bầy Thiết Giáp Thú hoặc đứng hoặc nằm ghé hồ nước nhỏ, con nào cũng vẻ thỏa mãn, hoàn toàn giống vừa đánh một xong tí nào.

Thư Triển tiếp tục xung quanh hồ, chỉ thấy đống đá tảng và từng cái to nhìn như lộn xộn thực chất lại rất trật tự.

Người đâu? Mọi người đi đâu cả rồi nhỉ?

Thư Triển chờ một đúng lúc anh định xuống mái nhà thì nhìn thấy một đen xuất hiện từ trong đá lộn xộn, điểm kia lặng lẽ ném thứ đi.

Ngay sau đó, một Thiết Giáp Thú bên hồ lình quay đầu.

Nhưng Thiết Giáp Thú nhìn thoáng qua liền quay trạng thái ngâm mình thoải mái.

Điểm đen kia lần nhảy ra, lại quăng thứ đó đi.

Sau vài ba bận, cuộc Thiết Giáp Thú cũng chọc giận, bước ra khỏi hồ từng bước đi về phía đá loạn.

Điểm đen quen thuộc nhảy ra, tuy cách hơi nhưng Thư Triển vẫn nhận ra chính là Hoa Thiết Nhi.

Anh thấy Hoa Thiết ném ra một miếng thịt con Thiết Giáp Thú kia, nó định tiến lên chợt khẩn phanh xe lại, cúi hít hà.

Hoa Thiết Nhi chờ Giáp Thú ăn xong miếng mới lấy ra một hòn đá, vào nó, ngay khi nó giận chạy đến chỗ hắn liền nhanh chân bỏ chạy.

Trên đường, Hoa Thiết lại vứt xuống một miếng lớn hơn chút đỉnh.

Con Thiết Giáp Thú nữa phanh lại.

Cứ thế lặp đi lại, đến lúc Thiết Giáp ăn xong miếng thịt thứ ba, thể khổng lồ của nó bị đống đá loạn mất, đừng nói từ chỗ hồ nhỏ không thể nhìn thấy, ngay cả Thư Triển đang đứng mái nhà cao cũng trông thấy nổi.

Đại Hắc đặc biệt động, cu cậu cảm thấy thú kia đều quá ngu xuẩn. khi tên nhóc này đã béng chuyện nó bị đám Thiết Giáp Thú truy đuổi, chạy trốn về phía công

Giữa trưa, Hoa Thiết vẫn không quên nhiệm vụ đầu bếp của mình, hắn dẫn một đám đại hán đầu bị bỏng cùng đi

Thư Triển bôi thuốc bỏng cho đám đại hán, Hoa Thiết Nhi thì nấu thịt ngoài.

Lúc mùi thơm lan mấy đại hán đều thèm chảy nước miếng, định vọt đến mặt bát điện hạ của họ xin thịt ăn, bị Hoa Thiết Nhi đánh cho tên chạy trở về.

Có người muốn nhân Hoa Thiết Nhi không để lấy trộm thì bị Đại Hắc chằm chằm trông coi bên cắn tới áu áu loạn xạ.

Hiện giờ Đại Hắc biết đám đại hán đầu đáng ghét này là người phe tất nhiên sẽ không tùy cắn xé cào cấu bọn họ bị thương, nhưng dẫu thì hàm răng của chó cũng có thể khiến lớp da của mấy gã đau không chịu thấu.

Mà không ít người đám đại hán đã nhìn dáng vẻ sau khi biến thân Đại Hắc, tuy cơ thể lồ ấy không thể nổi con Thiết Giáp Thú lớn nhưng cũng không xê xích nhiều so với con nhỏ nhất Sau khi Đại Hắc nên to lớn, cộng thêm điện hạ chi viện, nó đã cắn chết con Thiết Giáp Thú tiên.

Có điều Đại Hắc hơn dường như cũng trở hết sức hung tàn, nếu không Hoa Thiết Nhi hô lớn của dược sư Thiên kia thì có lẽ Đại Hắc cắn chết tươi hai người bọn họ luôn rồi.

Tổng hợp những nhân loạn xà ngầu này lại nhau, bây giờ trong lãnh địa còn mấy kẻ dám chọc Đại Hắc nữa.

Nửa ngày trôi qua, lượng Thiết Giáp Thú ngâm trong hồ nhỏ hụt đi hai

Bầy Thiết Giáp Thú hề phát hiện, bọn chúng mình trong hồ đủ rồi mới ngoài tìm đồ ăn, nhưng này đã sớm bị Hoa Thiết Nhi đào sâu ba đất, bọn chúng không tìm cái gì ăn được, nên cứ rời đi.

Tất cả nguy hiểm được giải trừ, đám đại nhốn nháo bò lên chỗ cao, bầy Thiết Giáp Thú đi nhịn rồi lại nhịn lâu, cuối cùng cũng reo sòm!

Thịt thịt thịt! Cuối bọn họ cũng lấy được nhiều thịt tươi, đủ ăn trong khoảng thời gian rồi!

Phòng bện tạm thời đại vu lại đột nhiên nên đầy ắp, những đại hán chỉ bị thương nhẹ, không khỏi chiến trường trước trận chiến kết thúc đều chạy đây. Cả đám luôn miệng ào nói bản thân bệnh nặng chết, nếu không đòi vu thuốc tinh lực thì tỏ ý muốn nằm phòng bệnh vài ngày, thương tích lành lại mới có thể sống nổi.

“Bệnh nặng? Không thể việc? Muốn chiếm phòng bệnh Thư Triển bảo Xá Ngu đại đang tức điên lên nhường cho anh.

Đám đại hán đầu nhìn Thiên Tàn yếu đuối đứng chặn cửa, rất muốn tay đẩy anh ra.

Nhưng người đưa tay nhất chợt nhớ ra Thiên này là dược tề sư, ngón sắp đụng vào anh lập rụt trở về.

Thư Triển há miệng.

Đại hán đứng trước đột nhiên cao giọng hét: biết cậu định gọi thú nuôi của mình chứ gì! Lần cậu cũng làm vậy không được đâu, quá hèn hạ! thế là đang ức hiếp

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=30]

Thư Triển: “...” Nhìn thước, cơ bắp, số lượng mấy người coi rốt cuộc trong ta là ai ức hiếp hả?

Các đại hán khác đầu lia lịa, đồng loạt “Đúng đấy, cậu gọi Đại Hắc là đang ức hiếp người Cậu là dược sư, bọn tôi là bệnh nhân, sao thể chặn cửa không bọn tôi vào nhà dưỡng thương

“Dưỡng thương? Tôi thấy anh muốn lười biếng thì hơn.” Thư Triển cũng lười lo bao đồng nhưng để thuận nghiên cứu thuốc và một môi trường dưỡng thương miễn được xem như sạch sẽ những bệnh nhân bị thương nặng phòng, anh đã bỏ rất nhiều thời gian cẩn dọn dẹp và sắp nhà đá, há có cho phép những kẻ hám, cả người toàn hôi lại còn lười này vào làm ô nhiễm ốc được?

Biết bao lâu rồi mới tự tay quét tước, vệ sinh nhà cửa đấy nhé!

Đôi bàn tay quý của Thư đại quốc bảo cầm ống nghiệm, không đi làm cứu mà lại cầm chổi khăn lau bận tới lui khắp nơi kiểu này, đây chỉ là thương thiên hại bình thường nữa đâu mà là đất khó dung luôn

Thế nên Thư Triển sức bất mãn với tên Lực được phái đến làm trợ cho mình. Từ khi Thiết Thú xuất hiện đến anh chưa từng gặp lại người

À, giờ mới thấy, tên kia đang trốn sau người, còn cầm một miếng thịt đến là ngon lành nữa

“Ê, nhường đường tí bọn tôi biết cậu sư, sẽ không bài xích cậu Nhưng cậu cũng phải tôn bọn tôi, bọn tôi dũng sĩ, là những dũng đánh bại Thiết Giáp Thú, không?”

“Bọn tôi cần dưỡng cần nghỉ ngơi, cần thuốc lực để bổ sung thể lực tinh lực. Nếu cậu không bọn tôi vào phòng lấy thuốc tinh lực tới đây, thuốc là tôi sẽ đi

“Cảm ơn thuốc của nhé, rất có tác dụng. Thiên Tàn đại nhân vĩ ngài có biết chế thuốc lực không? Hoặc là nhái thôi cũng được, có thể cho tôi hai bình không Một đại hán đỏ bừng cả đầy nịnh nọt đẩy người ra, chen lên phía nói.

Đại hán này vừa xong lập tức thắp sáng tuệ” cho những người khác, cả vừa nói muốn nghỉ ngơi, dưỡng thương đều nhất sửa lời: “Huhuhu! Dược sư Thiên đại nhân vĩ đại ơi, nhất định biết chế hàng nhái đúng không? Chỉ cần thưởng cho tôi hai bình thì ngài bảo tôi gì cũng được!”

“Đại nhân, ngài nhìn nhìn tôi đi, chỉ cần chịu cho tôi thuốc, dù hiệu chỉ được một phần mười, cũng có thể trở nô lệ của ngài!”

“Đúng là vô sỉ, muốn làm nô lệ cho Thiên Tàn, mày cút đi! Đại ngài nhìn tôi đi, tôi thể nuôi sống ngài, đảm bảo bản thân có thể ngài hài lòng, ngài xem cường tráng cỡ nào này!”

“Tôi tôi tôi! Đại chọn tôi đi, chỉ cần thuốc tinh lực, tôi sẵn sàng vệ ngài mãi mãi!”

Hẳn là đám đại này cũng biết Thư Triển thế nào, phế ra sao, nên tên nào tên nấy đều ào ầm ĩ nhưng một ai đụng chạm vào người

Xá Ngu đứng ở muốn đóng phắt cửa lại yên tĩnh.

Nếu tinh thần ai hăng hái như vậy..., Thư nhìn đám người hỗn loạn tụ trước cửa bèn vứt thứ đang nắm chắc trong ra ngoài.

Một luồng bột phấn ra.

Mấy đại hán đứng chịu sào ngứa ngáy lỗ lập tức: “Hắt xì...!”

Từng tiếng hắt hơi lượt vang lên.

Thư Triển đã sớm vào phòng từ trước rồi sầm cửa lại.

Bên ngoài tràn ngập hắt xì.

Lúc Hoa Thiết Nhi đến, nhìn thấy Đại Hắc nhiên dừng bước, hắn cũng dừng theo.

Cứ thế không lâu đám đại hán đứng sựng cửa nhà đá bắt đầu hắt như chó.

Đại Hắc ngoe nguẩy “Gâu!” Baba của nó mới người vô địch và đáng sợ vũ trụ đấy nhá!

Hoa Thiết Nhi cười nhặt được mồm, tuy Thiên nhà hắn có thể chất hơi ớt nhưng lại siêu trâu siêu ngầu lòi!

Qua chiến dịch này, cả lãnh dân đang sống lãnh địa của bát hoàng tử không dám xem thường dược Thiên Tàn trông có yếu đuối dễ bị hạ gục Những người vốn bài xích Tàn cũng vì dùng thuốc của Triển mà không tiếp công khai tỏ vẻ tẩy anh.

Cuối cùng thì Phòng và gã to con cũng được thuốc của Thư Triển, là Thụy cho bọn họ dùng.

Hai ngày sau khi Thiết Giáp Thú rời đi, vết thương của cậu ta đã lại, có thể đứng lên tới đi lui và một số việc đơn giản. Cậu hết lòng tuân thủ hứa trình bày với Hoa Thiết Nhi cậu ta tự nguyện lại bên cạnh Thư Triển, trợ thủ cho anh.

Đúng lúc Thư Triển rất không hài lòng về Lực, Hoa Thiết Nhi liền điều đi.

Sài Lực thầm vui trong lòng, dù bị phạt việc nặng nhọc cũng chấp nhận. gã cũng không muốn làm nặng cho lắm nhưng sao vẫn tốt hơn hầu hạ nhân, cái việc kia quá khiến dũng sĩ như gã mất

Sau khi Tây Thụy trách chăm sóc bệnh nhân, bị Phòng Lợi đe dọa nên lén giấu nhẹm đi một thuốc chữa bệnh tiêu lại cho Phòng Lợi và con dùng.

Phòng Lợi ép buộc Thụy không được nói việc với bất kỳ ai nhưng lại biết Thư Triển chỉ cần tra phòng bệnh một vừa nhìn sắc mặt, động tác thời gian hồi phục của người bọn họ thì gần như hiểu ra ngay là chuyện gì.

Thư Triển nhân lúc rỗi, gọi Tây Thụy đến mặt: “Tôi biết cậu đã làm đây là lần cuối cùng, sau này không được cho phép mà cậu lại lén đưa đồ của tôi cho khác nữa, không cần biết là gì, dù chỉ là cọng cỏ thì cậu cũng ngay cho tôi!”

Tây Thụy điên cuồng đầu: “Tôi biết rồi ạ, không dám nữa ạ! Tôi xin

“Không cần thề, cậu có cơ hội thứ hai Đây cũng là tình huống đặc ở nơi này. Đổi lại bất cứ phòng thí nào trên Trái Đất, nếu lấy trộm thuốc của thí nghiệm cho bệnh nhân dùng không chỉ đơn giản vấn đề khai trừ phải chịu trách nhiệm pháp luật.

Tây Thụy cũng vì này mà càng chán ghét Lợi hơn, mỗi ngày đều nghĩ làm sao thoát khỏi sự dọa và dính líu Phòng Lợi.

Thoáng cái hơn hai ngày trôi qua, số thịt Giáp Thú còn lại sau lần săn trước đã gần hết, Thiết Nhi nói với Triển: hắn định sắp tới sẽ hơn phân nửa nhân thủ trướng ra ngoài đi săn tiếp.

Thư Triển thương lượng Hoa Thiết Nhi: “Trên đường thể đi ngang Cửa Rơi Bảo kia không? Tôi muốn đến xem thử.”

Hoa Thiết Nhi cũng rịch muốn đến gần Cửa Bảo Vật, thế nhưng: “Bây giờ đó đã bị đám Hắc Nhân, Hắc Văn Nhân Hắc Viêm Nhân chiếm lĩnh, ngang chúng ta cũng không đến gần. Anh định qua đó gì?”

Thư Triển vẫn chưa tin tưởng Hoa Thiết Nhi, nhiên anh sẽ không nói rõ lịch của mình và Đại cho hắn biết, chỉ bừa cái cớ nói: “Lần trước đi ngang chỗ đó, phát có một vật rơi xuống từ Rơi Bảo Vật nhưng mãi không được. Trực giác tôi mách bảo vật rất có ích cho tề sư.”

Thư Triển quá muốn về, dù anh còn rất mò về chỗ này, cũng tiến hành nghiên cứu một nhưng anh lại không có cảm giác thân thuộc với đây, chỉ muốn quay về thí nghiệm của anh.

Ban đầu Hoa Thiết vốn không có ý định gần Cửa Rơi Bảo Vật, thế Thư Triển đã mở miệng vả hắn, vậy thì đường vòng một chút cũng không vấn đề, miễn là không ba tộc người kia để ý được.

“Được rồi, chỉ nhìn thôi, không thể đến gần

Thư Triển đảm bảo: sẽ không tự tìm đường đâu.”

Ngày xuất phát, Thư xoa đầu Đại Hắc, quay nhìn công trường.

Anh tính toán hôm là ngày thứ hai mươi anh đi đến thế giới này, là vừa tròn một tháng thời cổ đại trên Đất.

Hai mươi tám ngày nơi này vẫn là một đá ngổn ngang lộn xộn, không thấy bao nhiêu dấu vết trúc, càng không giống nhân loại sinh sống.

Nhưng chỉ mới qua mươi tám ngày mà công bừa bộn nay đã biến thành trấn nhỏ ra hình ra

Những tảng đá khổng không biết được dán dính với nhau bằng cách nào, từng nhà đá được xây dựng gàng chỉnh tề theo hoạch.

Nhà đá có hình đơn giản nhưng thoạt nhìn thấy rất chắc chắn, Thư Triển từng tham quan bên trong, ra một số ý Có thể nói nhà ở khá thực dụng, diện tích sinh không hề nhỏ.

Chẳng qua “chim sẻ nhỏ nhưng cũng đầy đủ mề”, trấn nhỏ vẫn có đủ gì Hoa Thiết Nhi quy ngay từ đầu: khu cư, khu huấn luyện, khu thương khu văn phòng, còn có quảng trường thị trấn, chỉ là suối nước ban đầu biến thành hồ nhỏ.

Đối diện hồ nước bên cạnh phủ lãnh chúa tháp đại vu đang được xây phủ lãnh chúa cũng sẽ dựng lại.

Hoa Thiết Nhi vô ôm vai anh khoe khoang: thấy thế nào, không tệ đúng Nếu đám lười biếng này năng chịu khó hơn thì anh đã có thể chuyển từ lâu rồi. Có điều Cương đã khỏi hẳn, có hắn đại vu trông coi, người kia sẽ làm tốt việc còn lại thôi. chúng ta về tới dọn nhà được ngay, lúc đó anh có ở một mình một Hay là anh ở cùng đi?”

Đại Hắc quay sang, gầm gừ với Hoa Thiết ý bảo hắn buông baba nó

Hoa Thiết Nhi làm không thấy, ôm Thư Triển chặt hơn, cái tay còn trơn sờ soạng bờ vai anh, mắt lóe sáng lấp nói: “Da anh mịn màng thật sờ đã ghê.”

Đại Hắc: “Gấu!”

Thư Triển quay đầu, nói gì, chỉ nhìn chằm vào cái tay trơn trượt kia, định làm gì đó.

Thình lình! Anh cảm có một lực hút rất dội.

Thư Triển thậm chí không kịp phản ứng, Thiết Nhi đang ôm choàng vai chợt cảm nhận được một sức mạnh lôi kéo phía ngoài, còn tưởng Thư Triển tránh thoát mình. Hắn không làm Thư Triển bị thương nên tay tự nhiên buông

Thế nhưng vừa buông thì người liền biến mất.

“Thư Thư?!”

Cả Đại Hắc cũng mất tiêu luôn rồi?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận