Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 50  ·  18%
Mở Cửa
Chương 9: Bát Hoàng Tử diễn sâu
21/08/2026 20:00· 1,781 từ

Hoa Thiết Nhi làm như thật, mí mắt Thư Triển nhìn rồi úp sấp trên ngực áp sát lỗ tai vào tiếng tim anh đập, cuối cùng ra phán đoán: “Chắc chắn là tới xỉu luôn đây mà.”

Phán đoán xong, hắn lại đưa ngón tay ra kéo da mặt Thư Triển, cảm thấy Tàn hoang dã này có da mỏng đến mức hắn không cả kéo mạnh: “Vậy mà có sống đến từng tuổi này... đúng không dễ dàng.”

Trên lớp da đang lộ ra của Thiên Tàn hoang không có vết thương nào rõ chuyện này cực kỳ hiếm đối với nhóm Thiên Tàn sống tự nhiên. Hơn nữa, da anh trắng, mặt mày trông tương đối thành, tuổi tác hẳn là trở lên.

Thiên Tàn hoang dã có thể tới chừng này, còn khỏe mạnh đến thế, làn da trắng nõn vừa không có thì lại càng hiếm thấy hơn.

Bình thường chỉ có Thiên Tàn người ta nuôi dưỡng có thể như vậy, với lại nuôi dưỡng còn nhất định rất có năng lực mới được.

Đại Hắc nhìn Hoa Thiết Nhi da mặt Thư Triển, giận tới nỗi sủa gâu gâu, miệng định cắn hắn.

“Đừng kêu nữa, bị nghe thấy giờ... Rồi rồi, đừng cắn! Tao đang nhìn thử xem ta đã bị gì thôi.”

Hoa Thiết Nhi nhanh tay túm cái mỏ vừa há của Đại Hắc, nhìn chằm chằm nó, cảm thấy quái lạ: lẽ là mày nuôi anh ta tốt thế này à? Tuy mày mạnh nhưng lại chẳng nhằm nhò so với Người Thức Tỉnh. là mày và anh vẫn luôn trốn ở một nơi dồi dào thức ăn an toàn?”

Hoa Thiết Nhi cúi xuống nhìn Hắc. Không phải hắn từng trông thấy dã thú toàn là lông, có điều đúng là hắn rất ít khi thấy nào trên người không có lấy mảnh vảy giống vậy. Đã thế của dã thú này trông chi là mềm mại, cũng khá là kỳ lạ.

Trước đây hắn từng thấy dã có lông nhưng mà lông kia chẳng những cứng y kim loại, đá tảng, không suôn mượt bồng bềnh, lại còn có hiệu ứng sáng bóng như thú trước mắt, làm người ta vào chỉ muốn bứt ra.

Bộ lông đặc biệt thế này chắn sẽ bán được hời khẩm ở vương thành cho

Hai mắt Hoa Thiết Nhi lập lóe lên, trong đó ngập ánh sáng của năng lượng

Đại Hắc cảm nhận được nguy lùi ra sau một nhếch miệng, nhe răng, bổ nhào cắn mạnh vào cánh tay ngoài hành tinh.

Cắn chết mi!

“Soạt!” Trên cánh tay Hoa Thiết xuất hiện một lớp ngăn chặn hàm răng sắc nhọn Đại Hắc.

“Ê, có còn là anh em không đấy? Chẳng phải ta đã thỏa thuận đình chiến à? Nếu mày có sức như vậy, không bằng đợi lát tìm chút đồ ăn mà Thiên nhà mày nhét vào bụng được anh ta đi. Mày xem, ta đói đến ngất luôn rồi kìa.”

Đại Hắc: Nghe không hiểu mi nói gì. Cắn chết

“Ê, mày chơi đểu à! Đợi cho tao, chờ tao Thiên Tàn nhà mày xuống rồi ta đánh tiếp.” Hoa Thiết thật sự đặt Thư Triển xuống

Thình lình! Đại Hắc và Hoa Nhi cùng quay đầu sang bên trái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=9]

Hoa Thiết Nhi lại nhanh chóng Thư Triển lên: “Chúng mau đi thôi, nghe tiếng động là đội tuần tra của Dã Khương. Nếu bị bọn họ gặp thì chúng ta khó chạy lắm.”

Đại Hắc chỉ nghe thấy có thanh vật nặng giẫm trên mặt đất, thế nhưng nó không phản ứng nhanh như dân bản địa mà còn đang nghĩ xem liệu có phải là tải lớn chạy đến không.

Lúc nó ở cùng baba Thư nhà mình, thỉnh thoảng xe tải lớn chạy ngang sát đường, chỗ họ dừng chân rung chuyển một hồi. Mới đầu cậu còn rất bất an, sau thì nhìn nhiều riết quen.

Hoa Thiết Nhi vừa định co chạy lẹ chợt thấy Hắc lắc mình, giũ rớt đống trên người, rặt một vẻ nhạt bình thản như thể đang “Người đến là cái thá gì, mà phải chạy?”. Thế lập tức xịt keo cứng

“Ế! Đi thôi! Mày muốn bị da ăn thịt hả?”

Đại Hắc nhấc chân sau lên cổ.

Hoa Thiết Nhi: “...”

Không thể giao tiếp nổi nữa! không muốn bị vây càng không muốn bị bắt lần Hắn còn chưa thức tỉnh, là bé con vị thành niên Mạng sống là trên hết, chuồn

Hoa Thiết Nhi bế Thư Triển, kệ Đại Hắc, vắt lên cổ chạy về hướng lãnh của hắn. Hắn không tin thú lông dài kia có thể được Thiên Tàn mà bản thân dưỡng nhiều năm như vậy.

Đại Hắc thấy baba của nó ôm đi, há có không rượt theo? Thế là chó vội vàng phi nước đại.

Nhưng rốt cuộc họ vẫn chậm bước, với lại họ sớm làm đội tuần tra của Dã Khương chú ý.

Đại Hắc nhịn được suốt một thế nhưng lúc nhìn suối nước vẫn không kìm được hai tiếng.

Ở nơi trống trải, âm thanh thể truyền đi rất đặc biệt là tiếng chó sủa tính xuyên thấu thế kia.

Tiếng kêu của dã thú xa khiến đội tuần tra tộc Dã Khương cực kỳ cảnh lần theo tiếng động tìm

“Dừng lại! Các người là ai? còn đi về phía nữa thì chúng tôi sẽ không tay!” Đội trưởng đội tuần giơ tay lên, trong lòng bàn hắn đột nhiên xuất hiện một tên lửa được tạo thành từ diễm.

Hoa Thiết Nhi nhìn đội tuần chặn đường ở phía cách đó không xa, không hề ý định đột phá mà ngoan ngoãn dừng bước.

Đại Hắc cũng đột nhiên phanh vừa cảnh giác vừa mò nhìn về phía nhóm người hành tinh thứ hai mới hiện.

Toàn bộ người trong nhóm này mặc giáp da, không những thi thể ngoài hành tinh đó, kẻ nào cũng trần trụi.

Hơn nữa hình như trong nhóm còn có người ngoài tinh nữ. Vài cô có tóc, cô không. Có cô còn kiểu dáng tóc tai cực kỳ dị, từng sợi tóc dựng thẳng cứ như xịt tận mười lớp vào.

Kỳ lạ nhất là mỗi người họ đều cưỡi một tê giác một sừng lớn.

Măt khác, đối với người ngoài tinh ở giữa nhóm, tay xuất hiện mũi tên lửa Đại Hắc hoàn toàn không để hắn vào mắt. Ngày nào cũng xem tivi, đã nhìn thấy nhiều vũ khí lợi hại rồi.

Đại Hắc lặng lẽ nhích từng ra sau lưng Hoa Nhi.

Baba nói lúc bên ngoài gặp nhiều người, nhất định che giấu sự khác thường của phải cụp đuôi làm chó như mấy chú chó bình thường. không sau này nó sẽ không sống chung với baba nữa.

Tuy đám người này đều là ngoài hành tinh nhưng vẫn tạm thời làm theo lời baba. Nếu bọn họ dám hại baba, nó sẽ cắn chết họ!

Hoa Thiết Nhi nhìn đội tuần của tộc Dã Khương đến bèn ôm chặt Thư Triển, cụp mày xuống, trong nháy biến thành một thiếu niên đang lắng, đau khổ, hoảng loạn nhưng cố gắng giữ bình tĩnh.

“Các người... các người đừng đến Chúng tôi không phải xấu, chúng tôi chỉ đến tìm uống thôi, sẽ đi ngay Thiếu niên Barbie King Kong lùi một bước, căng thẳng nói.

Giọng điệu gian xảo của thiếu đã thay đổi, biến giọng bản địa vương thành không tông cho lắm.

Đội trưởng đội tuần tra dò nhìn Hoa Thiết Nhi, hiện trên người hắn không có da, khuôn mặt lại rất nớt, xem ra vẫn còn là vị thành niên, lại nhìn thấy còn đang ôm ai đó trong tay...

Đó là Thiên Tàn hả?

Còn thứ đang nấp sau lưng là dã thú gì? toàn thân lắm lông thế kia?

Vừa nhìn đã biết bộ lông là của dị thú kẻ có tiền chăm bẵm như cưng, nom dáng vẻ rất ớt.

Những người còn lại trong đội tra đánh giá Hoa Nhi và Thư Triển xong cũng quan tâm họ nữa, ngược cảm thấy hứng thú với dã lông dài trốn sau lưng họ.

Đội trưởng đội tuần tra nhíu quát lên với Hoa Nhi: “Cúi đầu xuống tôi xem

Hoa Thiết Nhi lập tức cúi đầu, để đối phương rõ phù văn trên da đầu

Đội trưởng đội tuần tra thấy phù văn có màu hơn nữa các đường phù văn hoàn chỉnh liền mạch thì ngay thiếu niên còn chưa thức lúc này mới yên tâm hơn. hắn vẫn nghiêm mặt hỏi: “Các là ai, đến từ đâu? sao lại đến tộc Khương chúng tôi?”

Hoa Thiết Nhi ngẩng đầu, nức nghẹn ngào bằng giọng địa vương thành:

“Chúng tôi bị đuổi ra ngoài. trai tôi... là Thiên trước giờ nhà chúng tôi luôn lút nuôi anh ấy.

Nhưng cách đây không lâu, trong đi săn ba mẹ đã bị thú dữ cắn chết. còn chưa trưởng thành nên trong tộc muốn sắp xếp lại sống của tôi, kết quả bọn phát hiện ra anh trai, muốn anh ấy đi.

Tôi không chịu bèn dẫn theo ấy rời khỏi tộc. tôi lang thang khắp nơi, chỉ tìm một nơi yên ổn ở. Chúng tôi không biết nơi là tộc Dã Khương ạ.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận