Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 50  ·  46%
Mở Cửa
Chương 23: Thiên Tàn biết chế thuốc
29/08/2026 20:00· 2,927 từ

Buổi sáng, Thư Triển dậy sớm. Rửa mặt xong anh nhân lúc đại ra ngoài tìm vật dã luyện bèn bắt cẩn thận quan sát những thực được đặt trên kệ.

Thư Triển muốn thử trực chuyển dời các thành nguyên tố trong thực ra ngoài để điều thành thuốc mỡ mới hôm qua, vậy thì Xá Ngu không nhìn ra.

Chẳng qua, anh tập hợp năng lượng rời rạc hết sức dễ dàng muốn thu thập thành nguyên tố trong thực bao gồm cả năng lượng của thì cực kỳ khó khăn.

Cuối cùng, Thư Triển chỉ thể phân biệt chép lại tất cả phần của thực vật, nhận đại khái công của những thực vật này, cũng chúng có thể tổng hợp loại thuốc có hiệu gì.

Tất nhiên, đây đều trị lý thuyết, thực thế nào còn phụ vào quá trình tinh tổng hợp và ứng thực tiễn.

Thư Triển bên này đang quan sát các loại vật dùng làm dược Hoa Thiết Nhi bên cũng đã bò ra chăn đệm từ sớm để dẫn con dân của hắn ra làm việc.

Hắn cũng ngủ ngoài trời những người khác, thậm ngay cả điều kiện chiếu cũng giống y

Nhưng mà! Hôm nay tất mọi người nhìn thấy người bát hoàng tử hạ của bọn họ là vết cào, trên cũng có mấy vết, có điều da thì không bị trầy chỉ xuất hiện mấy màu đỏ.

Người từng ăn phải móng của Đại Hắc so với vết tích trên mình, lại nhìn cu đang hoạt bát chạy quanh khắp công trường thì lập câm nín. Thế là từ đấy trở đi chẳng mấy ai dám trêu chọc Đại nữa. Giỡn chơi à! Ngay bát hoàng tử mà nó dám cào, cào xong vẫn có nhăn răng nhảy nhót như thường, bọn họ thì tính là thá gì?

Đến giờ ăn, lần này cần Đại Hắc đi nữa, Hoa Thiết Nhi đưa đồ ăn đến nơi.

Vị hoàng tử này cứ quên mất chuyện xảy tối hôm qua, lúc mặt Thư Triển vẫn dáng vẻ thiếu niên nắng xán lạn, trẻ trung vô không tim không phổi y trước.

Thư Triển gõ trán thiếu không hề để bụng tối qua. Trong mắt Hoa Thiết Nhi ngoài người hơi đô con thì nhìn kiểu gì vẫn là đứa nhóc vị thành niên, phần lớn thiếu niên độ tuổi này đều thích đùa làm xằng làm bậy. Anh nghi ngờ tối qua thằng này chỉ là cố ý chọc anh thôi.

Hoa Thiết Nhi che trán, kỳ oán hận liếc anh, u ám nói: người đầu tiên bảo thú nuôi cào lại còn dám gõ trán tôi vẫn bình an vô sự Chẳng phải ỷ vào tôi nuông chiều anh à?”

Thư Triển phun một ngụm ra ngoài, tức giận “Ăn nói cho đàng

Hoa Thiết Nhi giơ miếng lên: “Cùng ăn đi.”

Thư Triển vui vẻ tiếp tín hiệu hòa giải chủ yếu là nhờ Thiết Nhi có tay rất khá.

Hoa Thiết Nhi đút Thiên của hắn ăn no liền chạy, công trường nhiều việc, nếu hắn nhìn chằm chằm thì khốn kiếp ham ăn biếng làm sẽ lười nhác ngay.

Thư Triển vốn định bảo xem thử tình trạng thương đã khép miệng Phạm Cương cũng không

Giờ đã là giữa trưa, sáng anh có nhìn tình trạng của Phạm hắn đã hạ sốt, viêm của vết thương giảm bớt với tốc độ nhanh mức khiến anh kinh ngạc.

Xá Ngu đại vu đã hẳn Phạm Cương cho thậm chí không thèm tới tình hình của Ông chỉ đưa cho non nửa bát thuốc dán vào sáng, còn hết sức đau bảo anh dùng tiết một chút.

Trước lạ sau quen, Thư lần nữa tinh luyện ít thành phần hữu trong thuốc dán rồi hợp thành thuốc mỡ tốc độ nhanh hơn hôm qua nhiều, bản thân anh cảm chất lượng thuốc cũng hơn hôm qua.

Hơn nữa lần này lúc thuốc cho Phạm Cương, còn cố ý dựa năng lượng còn thiếu cơ thể hắn để những năng lượng rời rạc tương vào. Anh phát hiện việc có thể giúp vết của Phạm Cương mau lành hơn.

Giữa trưa, Phạm Cương bắt chủ động muốn uống ăn cơm.

Sau bữa ăn, lúc đi qua ba gã thương Phòng Lợi, Thư Triển lại một lát.

Gần đầu giờ chiều, đại vu có đến thuốc lần hai cho bệnh nhân.

Thư Triển đứng bên cạnh Ngu đại vu, chỉ vết thương của ba Phòng Lợi, chậm rãi “Vết thương, nhiễm trùng

“Cái gì?” Xá Ngu nghe hiểu ý nghĩa của “nhiễm trùng” này.

Thư Triển đổi cách nói “Miệng vết thương của họ, đang thối rữa.”

Xá Ngu đại vu nhíu lấy một cây dao ra: “Thối rữa thì miếng thịt thối đó

Thư Triển dứt khoát nói “Thuốc, không có hiệu

Lần này Xá Ngu đại không nhíu mày nữa lộ rõ vẻ không Bất luận thầy thuốc khi bị người khác thẳng mặt: “thuốc ông dùng có đề”, e rằng không được người có thể lập vui vẻ tiếp nhận.

“Thư Triển, ta nghĩ cậu không thích hợp lại chỗ ta nữa Chờ lát nữa ta thương lượng lại với điện hạ, sau đó cậu xem đồ ra ngoài đi.” Xá đại vu thật sự tức giận.

Lúc đầu ông thấy Thiên này không giống Thiên hoang dã, còn tưởng người hiểu chuyện, thậm còn cho cậu ta một bộ chăn ga trải giường là có giá trị. Nào đến lúc chân chính việc thì cậu ta không làm gì ra hồn, bây giờ dám chỉ trích thuốc của không có hiệu quả.

Ai cho Thiên Tàn này gan để cậu ta bất kính với đại như thế?

Xưa nay Thư Triển không người tốt tính gì, không hề thích đám Phòng Lợi. Có điều, ba người này không trước mặt anh thì thôi nhưng họ cứ thế xuất hiện mắt anh mỗi ngày, không thể làm như không thấy.

Thư Triển không nói nhiều Xá Ngu mà chỉ phía Phạm Cương bên “Đi nhìn thử đi.”

Xá Ngu đại vu làm có thể tiếp nhận lệnh của một Thiên Ông lập tức lạnh không thèm để ý Thư Triển.

Thư Triển không ngờ ông này lúc mới gặp cười rất chi là dàng với anh, vậy giờ lại cố chấp thế. Anh chỉ kêu ông đi thử tình trạng bệnh nhân ông cũng không chịu Tại sao chứ? Vì đó là nghị của anh à?

Trước đó Thư Triển bị đại hán kia nhục nhưng hệt như bị cách bởi một lớp anh không hề cảm thực tế. Đến khi nhìn thấy Ngu thay đổi thái độ, mới hiểu được rốt thì Thiên Tàn ở thế giới có địa vị thấp tới nào.

Xá Ngu hòa nhã với nói trắng ra đó là lòng thương hại người ngồi trên cao với kẻ ở dưới Nhưng ngay sau đó, lúc kẻ dám khiêu chiến quyền uy ông, ông liền không chấp nhận được.

Nếu y tá trong bệnh nói với bác trị chính rằng: chỗ nhân anh ta phụ có vấn đề, bảo ta đi kiểm tra bệnh nhân chút thì dù vị bác kia có tức giận mấy vẫn sẽ đi xem thử trạng bệnh nhân, chứ không trực tiếp bắt y tá gói xéo đi thế này. Nếu sự có bác sĩ kiểu đấy, chắn nhân phẩm của anh mới là thứ có vấn

Xá Ngu đại vu nói chuyện hòa nhã một Thiên Tàn mới sẵn sàng cho anh lại trong phòng mình, cho mượn chăn ga, đồng thời một công việc tương đối nhàng cho anh. Thư nghĩ nhân phẩm của đối phương có vấn đề gì. Nhìn người sẵn lòng cảm thông kẻ yếu đều không phải người thế nên Xá Ngu đại vu xử như vậy với anh thể là do sự lệch địa vị.

Thư Triển đã sớm qua kỳ oắt con vừa phải chút chuyện liền tức, phình to như nóc, cũng không hề giận vì phản ứng của Xá đại vu, anh lần nữa về phía Phạm Cương: xem chút đi, hắn, đỡ hơn rồi.”

Xá Ngu đại vu vốn muốn để ý tới Tàn không biết nhìn mặt người khác này, thấy Thư Triển cố như vậy, quan trọng nhất là chữ cuối mà anh nói Xá Ngu nghĩ tới lui, cuối cùng vẫn trầm mặt qua xem thử Phạm Cương.

Vừa nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi.

Ông gần như nhào đến mặt Phạm Cương: “Chuyện đây? Sao có thể? cậu...” có thể hồi nhanh đến vậy?

Xá Ngu đại vu đè Cương lại, bắt đầu thận kiểm tra miệng thương của hắn.

Trên người Phạm Cương nhiều chỗ bị thương, đó nặng nhất là cào xước sâu ở và vết đâm ngay cạnh tim.

Đối với vết thương kiểu trừ khi có nhà trị ở đây, hoặc nhất là thuốc từ cấp trở lên, nếu thì trên cơ bản chỉ có chết.

Xá Ngu từ bỏ trị cho Phạm Cương hôm trước ông thấy thương của hắn đã rữa dữ dội, ông chí còn không dám cắt bỏ thịt ở chỗ đó. Cộng lúc ấy Phạm Cương sốt cao đến bất tỉnh nhân giữa chừng chỉ thoáng tỉnh hai lần, đây cũng là do tại sao hắn không phát chút tiếng động nào.

Xá Ngu giao Phạm Cương Thư Triển, thật ra không còn ôm bất hy vọng gì.

Ai ngờ chỉ trong vòng đến hai ngày, Phạm đã hạ sốt, chẳng vậy, miệng vết thương hắn dường như cũng còn quá mức đáng sợ, tinh sức lực rõ ràng cũng lên rất nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=23]

“Cậu đã làm gì?”

Rốt cuộc thì Xá Ngu vu cũng để ý thuốc bôi trên miệng thương của Phạm Cương màu sắc khác hẳn loại thuốc dán ông đưa cho Triển. Ông đứng thẳng người hết sức khó tin vấn Thư Triển.

Thư Triển thành thật đáp: đổi thuốc.”

Xá Ngu đại vu ngây cả người: “Cậu nói... đổi thuốc?”

Thư Triển gật đầu.

Xá Ngu gần như hỏi: “Cậu cậu... cậu thuốc gì?”

Thư Triển suy nghĩ một rồi nói rõ: “Tôi thuốc ngài đưa cho lần nữa... phối chế

Xá Ngu nghe không hiểu “phối chế” này, nhưng nhìn hiểu động tác của Thư Triển, trông như thể càng thêm sốt: “Cậu nói cậu biết chế Cậu biết chế thuốc ư? Thiên Tàn như cậu? có thể?!”

Lúc Xá Ngu đại vu Thư Triển mời đi thử tình trạng của Cương, nhóm ba người Lợi tên nào tên đều duỗi cổ xem trò vui. họ đều ước gì Xá đại vu sẽ thẳng dạy dỗ cái tên Thiên Tàn ghét kia một trận, không đuổi khỏi nhà đá mà cổ ra khỏi lãnh địa của điện hạ luôn càng tốt.

Thế nhưng bọn họ chẳng không chờ được đến Xá Ngu đại vu mẽ lên án Thiên kia, ngược lại còn kiến cảnh tượng bọn họ không nào hiểu được.

Đại vu đang nói Đại vu vậy tên Thiên Tàn kia chế thuốc hả? Nói hay gì thế? Ha ha!

Đứng trước lời chất vấn Xá Ngu, Thư Triển nữa chỉ vào Phạm không nói thêm chữ khác.

Xá Ngu đại vu nhìn ngón tay Thư Triển, này mới hiểu rõ anh.

Sự thật thắng hùng biện, tích của Phạm Cương chuyển biến tốt đẹp, bôi trên vết thương có màu sắc khác Khi loại trừ tất cả những không thể, vậy thì chỉ lại một khả năng nhất...

Ở nơi này, không ai Xá Ngu ông biết thuốc, có thể chữa Vậy nếu thuốc bôi người Phạm Cương chẳng dính dáng gì đến ông thì có thể liên quan tới chăm sóc hắn mà

“Cậu...” Xá Ngu đại vu nói “ta không tin”, sự thật đang ở trước mắt, ông đành đổi sang cách nói “Cậu chế lại một phần thuốc cho ta xem thử đi. hiện trước mặt ta

Xá Ngu đại vu đưa yêu cầu này, kỳ nơi nào của Trụ tinh đều sẽ xem là hành vi lễ, thậm chí là sỉ nhục khiêu khích.

Bất luận dược tề điều chế thuốc) nào, khi đối mặt với thân cận hoặc là một vài trường hợp biệt, không thì tuyệt đối sẽ tùy tiện tiến hành chế ngay hiện trường, trước người ngoài.

Nếu đổi thành một dược sư khác đưa ra cầu này bằng giọng như của Xá Ngu vu, vậy xác định là hành động kết thù.

Mà sau khi Xá Ngu miệng nói ra yêu như vậy cũng cảm hơi hối hận, nhưng thấy dáng vẻ Thư ông nhanh chóng bình tĩnh lại. lắm chỉ là một Thiên mà Thiên Tàn thì có thể biết chế thuốc được? chắn tên này đang nói hoặc là mèo mù vớ rán, nhặt được năng lượng tệ, đơn giản là trùng hợp thôi.

Ông còn nghi ngờ liệu phải bát hoàng tử hạ đã lén cho Tàn này loại thuốc giá nào đó ta không biết nhìn hàng, lại dùng lên người Phạm Cương không. Còn lý do sao bát điện hạ sẵn sàng thuốc trung cấp, cao cấp một Thiên Tàn... khụ, tối ông đã nghe thấy cả rồi.

Thư Triển còn đang lo đủ nguyên vật liệu, Ngu đưa ra yêu này ngược lại là với mong muốn trong anh. Anh không biết dược tề ở nơi này quý giá nào nên thản nhiên đầu.

Xá Ngu thấy anh đồng lập tức lôi kéo đi vào căn phòng vách.

Bên này bày biện đủ thảo dược trân quý mang đến. Trước đó không nỡ để Thư chạm vào nhưng bây ông lại nói với Thư Triển: muốn loại nào cứ nói ta, ta sẽ đi bị.”

Thôi được rồi! Nói thế Xá Ngu vẫn không Thư Triển nỡ bỏ dược liệu của ông, ông thà tự mình thập giúp anh cũng không muốn Thiên Tàn “cái gì cũng hiểu” động vào.

Thư Triển đã sớm quan những thực vật này có thể lập tức từng thứ mình “Cái này, cái này còn có...”

Thư Triển chỉ mấy loại, loại cần lá, cái cần rễ, cái lại quả.

Xá Ngu cực kỳ đau nhất là loại cần thế nhưng ông quá rốt cuộc Phạm làm thế nào chuyển biến tốt hơn, bèn nghĩ để mặc Thiên Tàn này phá một lần đi. cậu ta gạt người, ông sẽ lại chuyện này cho bát hạ, để bát điện hạ thường tổn thất của ông.

“Chờ chút!”

Thư Triển nghiêng đầu, ý Sao thế?

Xá Ngu đại vu nói: mời bát điện hạ đây một chuyến đã.” người ta bồi thường phải cho đối phương thấy chứng cứ, nếu không, có thổi gió bên gối khiến điện hạ nghĩ ông oan cho Thiên Tàn này thì làm sao?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận