Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 48 / 50  ·  96%
Mở Cửa
Chương 48: Lần nữa xuyên qua (3)
13/09/2026 20:00· 2,287 từ

Từng giờ trôi qua, cửa không gian hay số kiểm trắc trên người Thư Triển Đại Hắc... đều không có bất thay đổi nào.

Mắt thấy trời đã sáng, Triển nhìn màn hình máy nãy giờ bắt đầu cảm thấy ngủ, bèn dựa vào sofa chợp một lúc, không ngờ cứ thế ngủ thiếp đi.

Nhưng một trận ồn ào khiến anh bừng tỉnh.

“Số liệu của cửa không thay đổi rồi!”

“Từ trường đang biến động.”

“Mọi người nhìn dụng cụ tử xung quanh kìa!”

“Đừng hoảng, mọi người bình theo dõi số liệu đi! cả hãy ổn định lại!”

Thư Triển mở to mắt, Hắc đã thò đầu đến mặt anh: “Gâu!”

“Hi con trai. Cửa không có thay đổi gì à?” Triển xoa đầu chó, ngồi thẳng Ngủ sai tư thế khiến anh đau nhức đến răng nhếch miệng.

Thư Triển đứng dậy, hoạt tay chân. Anh nhìn chằm vào cánh cửa không gian đang tỏa sáng kia, hơi mừng rỡ.

Anh không hề cảm nhận lực hút nào, phản ứng Đại Hắc cũng bình thường, chẳng điều này có nghĩa là: chỉ anh và Đại Hắc chủ động đến gần cửa không thì sẽ không bị hút vào

Cửa không gian có phản liền thu hút sự chú của mọi người, nhưng mọi người không quên Thư Triển và Đại một đội lính được bị vũ trang tận răng vây một người một chó.

Bộ trưởng Uất Trì nghe đã nhanh chóng chạy đến, gồm các nhân viên nghiên cứu học khác, ai có thể tìm do đều có

Thư Triển còn thấy cả Trì Ưng Phi.

Uất Trì Ưng Phi nửa tháng để chăm sóc trưởng Uất Trì, nửa tháng sau rời đi. Thế nhưng hôm nay này lại xuất hiện đây, trên người là quần áo luyện của đội an ninh. Trần mặc đồng phục của thăm dò đi ngay cạnh anh. Hai người đang thấp nói gì đó.

Thư Triển đoán rất Uất Trì Ưng Phi đã nhập đội an ninh của bộ Thế Giới Mới, trở thành phụ của Trần Miện. Tuy trưởng Uất Trì và Uất Trì Phi là quan hệ ông cháu, ‘cử hiền bất tị đồng thời cân nhắc trạng sức khỏe của bộ trưởng Trì thì không có đáng ngạc nhiên khi Uất Trì Phi xuất hiện tại đây.

(Cử hiền bất tị thân: tiến cử một người, không biệt đó là kẻ thù hay thân, chỉ quan tâm người đó giỏi, đức hạnh)

Bộ trưởng Uất Trì vẫy với Thư Triển.

Thư Triển đành đi qua: trưởng đại nhân.”

Uất Trì vui vẻ: “Sao lần cậu gọi tôi lại cái danh ‘đại nhân’ vào chi

Thư Triển trả lời: “Vì kính trọng ngài ạ.”

Bộ trưởng Uất Trì cười hả: “Tiểu Thư à, cậu hước thật đấy!”

Thư Triển: “...”

Bộ trưởng Uất Trì vỗ Thư Triển: “Đừng sợ, lần chúng tôi cử rất nhiều người theo cậu, cậu không cần lo bị xem như Thiên bị người ta khinh thường, bắt nữa.”

Thư Triển rất không muốn gần cửa không gian, chỉ yên tại chỗ, không nhúc nhích bước.

Bộ trưởng Uất Trì cũng ép buộc anh đi qua, lại còn đứng cùng anh ở cách cửa không gian 40 mét.

Đại Hắc yên tĩnh kỳ nó chỉ nhìn chằm chằm cửa không gian, lắc lắc cái

Có người đến mời Uất Phi.

Ông khoát tay: “Tôi đứng được rồi. Tôi không có để nói nữa, những chuyện nên đều đã nói hết với mọi còn lại đều là của chuyên gia, tôi sẽ không qua khoa tay múa chân.”

Uất Trì Phi ngoài mặt tĩnh là thế nhưng thực không ai biết ông muốn đi thế giới khác dạo chơi tới nào, chẳng qua ông biết trước khi xác định an tuyệt đối, ông sẽ không được xuyên qua cánh cửa gian kia. Lúc này chỉ có thể nhìn người khác công tác chuẩn bị thèm.

Mọi người đều đứng ngoài giới được cho là an Tuy trước đó có rất nhiều ồn ào ầm ĩ nói muốn xuyên không một lần, đến thời điểm có thể xuyên thật thì gần phân nửa số lùi bước.

Một nửa còn lại đều những người yêu thích nghiên khoa học hơn cả mạng của chẳng hạn như giáo sư Trịnh viện sĩ Cao dẫn nhóm các nhà khoa học, lòng mò của bọn họ hoàn toàn bại tâm lý sợ

Người trong giang hồ nói: hết các nhà khoa học là những đứa trẻ chưa trưởng bọn họ kiên trì đến mức chấp đối với những mình thích. Đối với bọn họ, sống chết của bản thân còn bằng giải mã được bí ẩn khoa học.

Mà thực tế cũng đúng thế. Thử hỏi những người nghiên cứu hơn mạng, luôn nghĩ đời này chỉ có thể rong quanh Trái Đất, giờ tận mắt nhìn thấy một thế ngoài hành tinh bày ra trước há có thể kìm không muốn đi sang dạo chơi, tự mình trải nghiệm phen được chắc?

Lúc này danh lợi trong lai chỉ là thứ yếu, vì chỉ từ bản báo cáo học “Tôi ở Thiên Trụ tinh ngày” do Thư Triển ra đã có thể nhìn rõ nguy hiểm của Thiên Trụ tinh, chi ai cũng không đảm bảo lần này không gian vẫn sẽ đưa tất đến Thiên Trụ tinh nơi con người có thể sinh được hay là nơi nào khác.

“Xếp hàng đi, theo trình rút thăm.” Lão giáo sư nhờ có bàn tay ‘thơm’ nên xếp tại vị trí thứ nhất.

À thì... là vị trí nhất trong đội nghiên cứu học.

Đội hình đứng đầu trước không là các thành viên đội an ninh, tất cả đều chiến sĩ mặc quân phục chiến trang đầy đủ.

Xếp thứ hai là đội dò. Các thành viên của nghiên cứu khoa học đứng xen với thành viên đội thăm bước vào cửa không

“Tôi nghĩ hay là chúng thử nghiệm trên động vật đi đã, thử nghiệm với người nguy hiểm.” Đại quản gia Thôi Chí của đội nghiên khoa học bày tỏ.

Nhưng hiện giờ nhóm người sư Trịnh đang chìm đắm phấn khởi, vốn không có người thèm nghe gã nói.

Nghiên cứu viên theo dõi liệu của cửa không gian đầy mồ hôi ở hai bên dương, mắt nhìn chăm chú vào hình máy tính, không chớp lấy một cái.

“Trị số đang tăng cao, đạt tới giá trị mở lần thứ hai... cửa không gian mở rồi!”

Dụng cụ xung quanh bắt rung lắc.

Tất cả thiết bị điện có màn hình đều xuất những đường kẻ sọc, cái nào âm thanh thì trở nên

Một số người còn tận chứng kiến lông tơ mình đứng cả lên.

Thình lình, từ chính giữa không gian hình bầu dục ra luồng hào quang chói lóa. sáng chiếu thẳng về phía trước, mét, 5 mét, 10

Đến vị trí cách đó mét, ánh sáng dừng lại.

Đội đầu tiên xếp hàng ngoài vừa vặn đứng cách không gian đúng 10 mét, ánh dừng lại ngay bên cạnh hàng

Vụt! Mọi người đồng loạt đầu nhìn Thư Triển và Hắc, kết quả thấy một người chó vẫn đang đứng vững đó.

Uất Trì Phi hít một thật sâu, nhấn nút bật lớn tiếng nói: “Đội an ninh, thăm dò của bộ phận Thế Mới, xin hãy chuẩn sẵn sàng. Xuất phát!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=48]

Hai chiến sĩ đứng đầu thứ nhất chính là Uất Ưng Phi và Trần Miện.

Hai người nhìn nhau, đồng tiến lên vài bước, cùng tay chạm vào cửa không gian phát sáng...

Không có bất kỳ thay gì.

Uất Trì Ưng Phi cau lại cùng Trần Miện tiến mấy bước, muốn đi vào cửa gian.

Thế nhưng! Hai người họ thế bước thẳng qua phía diện cửa, y như đâm xuyên một ảo ảnh ánh sáng.

Mọi người nhất thời đều ngẩn.

Viện sĩ Cao nóng lòng to: “Để tôi thử xem!”

Trước khi viện sĩ Cao thử, các chiến sĩ đứng kể cả những thành viên không chiến sĩ trong đội thăm đã thử một lần.

Các nhân viên nghiên cứu nhóm viện sĩ Cao và sư Trịnh cũng bước tới thử cửa không gian vẫn không hề phản ứng nào.

“Chuyện gì đây?” Viện và những người khác lại đến chỗ thiết bị giám sát, vàng đọc số liệu.

Nhân viên nghiên cứu phụ giám sát vừa rầu rĩ khó hiểu nói: “Trị số vẫn hệt lần mở cửa trước, nhưng sao lại không có ứng gì thế này?”

Cao Minh Quất nhìn lướt số liệu, đột nhiên ngẩng nhìn về phía Thư Triển.

Không chỉ Cao Minh Quất lúc này những người khác lần lượt quay đầu nhìn anh Đại Hắc.

Thư Triển chậm rãi siết nắm tay rồi từ từ lỏng.

Bộ trưởng Uất Trì Phi hốc miệng, hình như ông khó xử nhưng vẫn nói: “Giáo Thư, mời cậu đi qua thử, chứ?”

Thư Triển khó lòng quyết

“Gâu!” Đại Hắc đột nhiên cọ vào bàn tay đang xuống của anh, sủa một tiếng.

Thư Triển ngờ ngợ mình thấy được khát vọng sâu trong mắt Đại Hắc.

Con muốn qua bên kia Thư Triển véo tai chó Đại Hắc, thu lại tất cả xúc, nói: “Đi thôi, chúng ta thử xem.”

Đại Hắc liền hồ hởi tới, nhưng lúc nó chạy phạm vi ánh sáng lại không hút đi như mọi người suy Đại Hắc bèn dừng chờ baba Thư Triển nhà mình.

Thư Triển nhích từng bước phạm vi ánh sáng. Anh đầu mơ hồ cảm nhận được hút.

“Đưa bộ quần áo kia tôi.” Thư Triển chợt quay lại, hét to với giáo sư

“Gì cơ?” Lão giáo luống ca luống cuống.

Uất Trì Ưng Phi trở từ phía sau cửa không phản ứng rất nhanh, chộp lấy quần áo đặt trong cái túi đó rồi ném cho Triển.

Thư Triển nhận lấy bộ áo nhưng đã không kịp vào... lực hút càng lúc càng anh chỉ có thể ôm chặt quần áo kia.

Đại Hắc sủa “gâu” rồi lại gần, áp sát vào Triển.

Thư Triển bị lực hút đi hai bước về phía Đại Hắc một tấc cũng không khỏi anh.

Vèo! Ánh sáng bùng nổ, người vô thức che mắt.

Lúc này, một bóng đen ngột lao vào ánh sáng tốc độ nhanh hết sức bình do lấy đà quá mạnh nên đâm sầm vào Thư sợ té ngã mà thuận tóm lấy cánh tay anh.

Uất Trì Ưng Phi Miện phát hiện ra, định tay níu người nọ lại, nhưng hai người đứng cách đó hơi đối phương lại chạy nhanh. Chỉ thiếu một chút xíu vậy đã để đối phương lọt vào bên trong luồng

Nói thì rất dài dòng, chất mọi chuyện chỉ diễn chóng vánh trong 2 giây. Chờ tất cả mọi người bỏ tay liền nhận ra Thư Đại Hắc đã biến mất, cánh cửa không gian kia thì trở về dáng vẻ lặng như trước.

“Xuyên qua rồi? Vậy qua thật kìa!” Có người bẩm.

Những người vây quanh cửa gian rất nhanh đều “sống”

“Giáo sư Quá Dương Trụ Vừa rồi ngài ấy còn đây mà, các vị có ai thấy ngài ấy đâu không?” Trợ của Quá Dương Trụ lắng hỏi.

Trần Miện trả lời với mặt rất khó coi: “Gã vào rồi.”

Mọi người sửng sốt: “Nói là giáo sư Quá cũng công xuyên qua cửa không gian ư?”

Nhóm người viện sĩ Cao giáo sư Trịnh không khỏi hận, đáng lẽ ra họ nên cùng Thư Triển mới phải.

Uất Trì Ưng Phi Miện càng khó chịu hơn. người họ là người phụ trách vệ, theo lý thì họ mới người phải đi cùng Triển, vậy mà động tác còn nhanh bằng một tay nghiên cứu học.

Chậc, cũng là vì họ thử nhưng không xuyên qua không cẩn thận đứng đó suy ngẫm lại, tưởng rằng bản thân định không đáp ứng một số điều kiện nên mới chân như vậy.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận