Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 518: Áp Chế Tuyệt Đối Đến Từ Huyết Thống! Trở Về Nhà Họ Ân

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:45:44
Đừng nói là nhà họ Ân, cho dù là những gia tộc người tiến hóa khác cũng tuyệt đối sẽ không nuôi nhiều người thường như vậy.
"Không sai." Ánh mắt đại trưởng lão sáng rực: "Xem ra chúng ta cũng không cần ra tay nữa rồi. Bọn họ căn bản không thể quay về nhà họ Ân, cho dù có quay về cũng không thể uy hiếp được cháu."
Ân Vân Tịch khẽ cười, ánh mắt vô tình liếc qua, vừa hay nhìn thấy một thiếu niên dáng người cao ráo bước vào nhà hàng, kinh ngạc nói: "Ông nội, kia có phải là con trai của chú Nghiêu Niên không?"
Đại trưởng lão nhìn sang.
Niên Dĩ An vừa từ thư viện trở về. Cậu đặt balo xuống, đi tới bên bàn: "Mẹ, bên Tứ Cửu Thành đã chọn xong mặt bằng rồi, ngay trong khu đại học. Đợi chị quay xong phim là chúng ta chuyển qua đó luôn, vừa hay chú Úc cũng sống ở bên ấy."
Diệp Chẩm Miên ngẩng đầu: "Con gọi Úc tiên sinh là gì cơ?"
"Hả?" Niên Dĩ An ngẩn người: "Con với Úc Đường bằng tuổi nhau, cô ấy gọi là Cửu thúc, nên con cũng gọi theo."
Có gì không đúng sao?
Diệp Chẩm Miên thở dài, đẩy cậu một cái: "Gọi linh tinh gì thế, con phải gọi theo chị con mới không loạn vai vế."
Niên Dĩ An: "..."
Bảo cậu gọi Úc Tịch Hành là anh trai... thật sự có hơi khó mở miệng. Chị Khuynh gọi "Cửu ca" là tình thú giữa hai người. Còn cậu mà dám gọi như vậy, e là sẽ bị một ánh mắt tiễn đi luôn.
"Mẹ, sao mẹ nổi da gà vậy?" Niên Dĩ An chú ý tới sự khác thường của Diệp Chẩm Miên: "Lạnh à? Để con đi tắt điều hòa."
"Không phải." Diệp Chẩm Miên cau mày: "Mẹ cảm nhận được gần đây có người tiến hóa, hơn nữa còn mang ác ý. Một cấp A, một cấp S, ở trong phạm vi một trăm mét, nhưng mẹ không xác định được vị trí cụ thể."
"Mẹ vừa nhắn tin gọi bố con về rồi. Nếu thật sự xảy ra chuyện, chúng ta chạy trước. Bố con nói phương diện chạy trốn con rất có thiên phú, không ai đuổi kịp."
Bà còn khá lo đôi cánh của Niên Dĩ An có bị gãy trong lúc bay tốc độ cao hay không.
"Phụt--" Niên Dĩ An bị sặc nước, nhìn Diệp Chẩm Miên như nhìn quái vật: "Mẹ, thế này cũng quá..."
Hai chữ "biến thái" cuối cùng vẫn không dám nói ra.
Trong cơ thể Diệp Chẩm Miên đúng là có gen tiến hóa ẩn, nhưng hiện tại bà vẫn chỉ là người thường, vậy mà lại có thể chuẩn xác cảm nhận được sự tồn tại của người tiến hóa khác. Dù sao ngay cả cậu cũng chẳng cảm nhận được gì.
"Được." Niên Dĩ An gật đầu: "Mẹ yên tâm, chuyện chạy trốn này con đúng là rất thành thạo."
Bên ngoài, đại trưởng lão còn chưa biết mình đã bị phát hiện, vẫn đang quan sát tình hình bên trong nhà hàng Đình An.
Ông ta nheo mắt lại, ánh nhìn liên tục quét qua người Niên Dĩ An. Có dao động năng lượng của người tiến hóa, nhưng cực kỳ yếu ớt. Mà những người tiến hóa cấp cao từ cấp A trở lên, sức mạnh đều sẽ tự động tràn ra ngoài.
Cho dù có người có thể khống chế năng lực của mình, cũng không thể thấp tới mức gần như không cảm nhận được như vậy.
Quả nhiên, cho dù là người tiến hóa cấp S, hậu đại sinh ra khi kết hợp với người thường cũng không thể xuất hiện kỳ tích gì về huyết thống.
Đại trưởng lão cũng chẳng còn tâm trạng ở lại nữa, thản nhiên nói: "Đi thôi."
Ân Vân Tịch gật đầu, đang định theo đại trưởng lão rời đi thì bước chân bỗng khựng lại, như thể rơi vào một tầng kết giới vô hình.
Cùng lúc đó, không khí xung quanh hai người bỗng trở nên loãng hẳn đi.
Ân Vân Tịch chỉ cảm thấy hô hấp trở nên vô cùng khó khăn, cô ta chật vật lên tiếng: "Ông...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=518]

ông nội..."
Đại trưởng lão cũng lập tức cảm nhận được, sắc mặt biến đổi dữ dội: "Là Ân Nghiêu Niên!"
Cùng là cấp S, nhưng lại có thể áp chế Ân Vân Tịch trên phương diện huyết thống. Người xuất hiện ở đây lúc này, chỉ có thể là Ân Nghiêu Niên!
Đại trưởng lão đột ngột ngẩng đầu lên. Đây là lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm ông ta gặp lại Ân Nghiêu Niên. Làn da màu đồng cổ, đường nét cơ bắp lưu loát mạnh mẽ, bên trong ẩn chứa sức mạnh khổng lồ đáng sợ. Tựa như một ngọn núi lớn sừng sững không thể vượt qua.
Cũng đúng lúc ấy, Ân Nghiêu Niên liếc nhìn về phía bọn họ. Ánh mắt hai bên thậm chí còn chưa thật sự chạm nhau. Nhưng chỉ một cái nhìn từ xa ấy thôi cũng đã khiến đại trưởng lão cảm nhận được nỗi sợ hãi chưa từng có.
Hơn hai mươi năm trôi qua, Ân Nghiêu Niên vậy mà còn mạnh hơn trước!
Người tiến hóa cấp S muốn tu luyện khó hơn những người tiến hóa khác rất nhiều. Hai mươi năm nay sống bên ngoài, Ân Nghiêu Niên chắc chắn không dễ dàng gì, nếu không cũng sẽ không lưu lạc tới mức cưới một người phụ nữ bình thường.
Không có tài nguyên, không có tiền bối chỉ dẫn, vậy mà ông ấy chẳng những không thụt lùi, ngược lại còn tiến bộ hơn nữa!
Đại trưởng lão sống trong giới người tiến hóa nhiều năm như vậy, vẫn chưa từng gặp chuyện nào thế này.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Ngay lúc Ân Vân Tịch gần như không chống đỡ nổi, sắp quỳ sụp xuống đất, Ân Nghiêu Niên cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt.
Không khí lần nữa lưu thông trở lại.
Ân Vân Tịch lập tức ho dữ dội: "Khụ khụ khụ!"
Trên đường tới An Thành, cô ta đã nghe đại trưởng lão kể không ít về việc Ân Bắc Thần và Ân Nghiêu Niên mạnh tới mức nào, làm sao giúp nhà họ Ân vững vàng đứng đầu trong ba đại gia tộc người tiến hóa.
Lúc đầu cô ta còn cho rằng đại trưởng lão đã phóng đại quá mức. Bây giờ cô ta mới biết, hóa ra giữa cấp S và cấp S cũng có chênh lệch lớn như vậy.
Tuy cô ta cũng là cấp S, nhưng gần như không có sức chiến đấu, kỹ năng cận chiến cũng chỉ mạnh hơn người thường một chút mà thôi.
"Vân Tịch, đi thôi." Giọng đại trưởng lão trở nên gấp gáp: "Nó đã phát hiện ra chúng ta rồi, không thể tiếp tục ở lại nữa."
Hai người lập tức rời đi. Mãi đến khi cách An Thành mười kilomet mới dừng lại.
Ân Vân Tịch cũng đã khôi phục bình thường: "Ông nội, cháu muốn tới đoàn phim Trấn Quốc Nữ Tướng một chuyến."
"Được, cháu đi đi." Đại trưởng lão gật đầu: "Ông sẽ về nhà họ Ân trước."
...
Bên này, trong nhà hàng Đình An.
"Chẩm Miên." Ân Nghiêu Niên nắm lấy vai Diệp Chẩm Miên: "Em không gặp nguy hiểm gì chứ?"
"Không có." Diệp Chẩm Miên mỉm cười: "Em sẽ tự bảo vệ mình mà, còn có Dĩ An ở đây nữa. Hai mẹ con em chạy cũng rất nhanh. Là người nhà họ Ân sao?"
"Ừ." Ân Nghiêu Niên thản nhiên đáp: "Ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới."
Hơn hai mươi năm rồi, cuối cùng ông cũng sắp trở về nhà họ Ân.
"Anh không cần lo cho em." Diệp Chẩm Miên nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho ông, dịu giọng nói: "Anh về nhà họ Ân cũng tiện tìm đại ca và đại tẩu hơn. Dĩ An còn phải học ở Tứ Cửu Thành, em sẽ ở bên cạnh thằng bé."
Cơ thể vốn căng cứng của Ân Nghiêu Niên lúc này mới dần thả lỏng: "Được."
...
Buổi chiều, đoàn phim Trấn Quốc Nữ Tướng.
Ân Vân Tịch không ngờ lại có người chọn một nơi địa hình hiểm trở như thế này để quay phim. Ngay cả xe cũng không thể vào được, còn phải đi bộ thêm một đoạn đường.
"Xin chào." Ân Vân Tịch khẽ gật đầu: "Cho hỏi Tư tiểu thư có ở đây không?"
Đạo diễn Lộ nghi hoặc nhìn cô ta: "Cô là?"
Ân Vân Tịch vẫn giữ nguyên nụ cười, lấy giấy tờ ra: "Tôi là giám khảo trong kỳ liên thông quốc tế của Tư tiểu thư, có vài chuyện cần dặn dò cô ấy."
Giọng điệu cô ta rất ôn hòa, nhưng từ ngữ và cách nói chuyện lại mang theo cảm giác cao cao tại thượng như thể sinh ra đã vậy.
Đạo diễn Lộ cảm thấy hơi khó chịu, nhưng nghe tới bốn chữ "liên thông quốc tế" cũng biết chuyện này không nhỏ.
Ông lập tức bảo nhân viên đi tìm Tư Phù Khuynh. Sau khi được đồng ý mới dẫn Ân Vân Tịch đi vào.
Tư Phù Khuynh vừa quay xong một cảnh phim.
"Tư tiểu thư, lại gặp nhau rồi." Ân Vân Tịch khẽ gật đầu: "Hóa ra cô nói thích đóng phim không chỉ là nói chơi."
Thời tiết tháng bảy ở Đại Hạ vô cùng nóng bức. Nhưng Tư Phù Khuynh lại mặc bộ giáp nặng hai ba chục cân đứng dưới nắng lớn quay phim. Chỉ riêng việc đứng đã kéo dài tới bảy tám tiếng đồng hồ. Chỉ cần thể chất của người tiến hóa hơi kém một chút thôi cũng khó lòng chịu nổi kiểu dày vò này.
Tư Phù Khuynh tháo mũ giáp xuống, ngồi xuống ghế rồi uống cạn một chai nước: "Có chuyện gì?"
Ân Vân Tịch cẩn thận đánh giá cô gái trước mặt, chậm rãi lên tiếng: "Chắc hẳn Tư tiểu thư đã biết về nhà họ Ân rồi nhỉ?"
Nếu năm đó nhà họ Ân không xảy ra thảm án như vậy, Tư Phù Khuynh và Niên Dĩ An mới là đại tiểu thư và đại thiếu gia chân chính của nhà họ Ân.
Đáng tiếc thật.
"Ừ." Tư Phù Khuynh nhận khăn từ tay Nguyệt Kiến để lau mồ hôi: "Còn gì nữa không?"
"Không còn." Ân Vân Tịch đứng dậy: "Nếu Tư tiểu thư đã chuẩn bị trở về nhà họ Ân, tôi khuyên cô tốt nhất nên từ bỏ công việc diễn viên này đi."
Tư Phù Khuynh "ồ" một tiếng, giơ tay búng tay cái tách: "Đạo diễn Lộ, đưa người không liên quan ra ngoài."
Đạo diễn Lộ hỏi cũng không hỏi, lập tức bảo nhân viên "mời" Ân Vân Tịch ra ngoài. Nụ cười trên mặt Ân Vân Tịch cứng đờ. Cô ta không ngờ Tư Phù Khuynh lại chẳng nể mặt mình chút nào.
"Đại tiểu thư, cô đừng chấp nhặt với người ở nơi nhỏ bé như vậy." Hộ vệ cười nói: "Cô ấy căn bản không hiểu ý nghĩa của cô đối với giới người tiến hóa đâu. Y thuật của cô chỉ đứng sau Quỷ Thủ Thiên Y thôi."
Đương nhiên Ân Vân Tịch biết danh hiệu Quỷ Thủ Thiên Y. Có người nghi ngờ Quỷ Thủ Thiên Y là người tiến hóa, cũng có người cho rằng đó là âm dương sư. Nếu không thì sao có thể sở hữu y thuật cao siêu như vậy?
Số người từng được Quỷ Thủ Thiên Y cứu cũng không phải ít. Chỉ là những người đó đều được cứu lúc trọng thương hấp hối, căn bản chưa từng nhìn thấy Quỷ Thủ Thiên Y, càng không biết đối phương dùng thủ đoạn gì để chữa trị.
Ân Vân Tịch thu hồi ánh mắt: "Đi thôi."
...
Cùng lúc đó, nhà họ Ân.
Bà cụ Ân đã chuẩn bị mọi thứ cho việc Ân Nghiêu Niên và Tư Phù Khuynh trở về.
Ân Bình Sinh, thái thượng trưởng lão của nhà họ Ân, nay đã gần trăm tuổi, nhưng thân thể vẫn cường tráng như người trung niên hơn bốn mươi.
Gen đột biến của người tiến hóa có thể mang tới rất nhiều lợi ích cho họ. Ví dụ như thể lực, sức bền, tuổi thọ... đều vượt xa người thường. Đây cũng là nguyên nhân khiến rất nhiều người tiến hóa luôn tự cao tự đại.
"Uyển Ngôn, ta biết những năm qua con sống không dễ dàng." Ân Bình Sinh lên tiếng: "Nhưng con cũng phải hiểu, những người khác cũng không dễ chịu hơn. Người thân của họ cũng chết trong thảm án năm đó."
Bà cụ Ân im lặng không nói.
Bà đều biết cả. Cho dù Ân Bắc Thần và Ân Nghiêu Niên cũng vô tội, nhưng tình cảm của con người quá phức tạp, làm sao có thể không giận chó đánh mèo được?
"Ta và mấy vị lão tổ đã bàn bạc rồi. Ân Nghiêu Niên có thể trở về, gia tộc cũng sẽ xin lại toàn bộ tài nguyên vốn thuộc về nó, khôi phục thân phận cho nó." Ân Bình Sinh nói tiếp: "Nó cũng có thể mang theo con gái của Ân Bắc Thần và người nhà của nó cùng quay về nhà họ Ân."
Ân Nghiêu Niên là thiên tài cấp S hiếm có của nhà họ Ân. Những kẻ năm đó đánh lên nhà họ Ân suốt nhiều năm nay đều không có động tĩnh gì nữa, Ân Bình Sinh cũng muốn đánh cược một phen, đón Ân Nghiêu Niên trở về để phát triển gia tộc.
Dù sao năng lực tiến hóa của Ân Vân Tịch cho dù có độc nhất vô nhị đến đâu thì hiện tại cũng chưa tiến hóa tới mức có thể thay đổi kết cấu phân tử và nguyên tử.
Có Ân Nghiêu Niên trấn giữ nhà họ Ân, nhà họ Ân cũng sẽ không còn bị gia tộc Lotbar và gia tộc Kuchiki chèn ép nữa.
Như vậy, địa vị của nhà họ Ân tại Tự Do Châu cũng sẽ được nâng lên thêm một tầng.
Bà cụ Ân có chút kinh ngạc khi thái thượng trưởng lão lại dễ dàng đồng ý như vậy: "Ngài--"
"Lão phu còn chưa nói hết." Ân Bình Sinh cắt ngang lời bà: "Ba người kia muốn trở về thì có thể trở về, nhưng ta nói trước ở đây, địa vị của cháu trai cháu gái bà, bất luận thế nào cũng không thể vượt qua Vân Tịch."

Bình Luận

0 Thảo luận