Viện trưởng Viện Sinh hóa xé túi niêm phong ra. Bài thi của Chúc Nhược Oản nằm ở phía trên.
Bài thi tính theo thang điểm 100, Chúc Nhược Oản đạt được 72 điểm, con số này ở Viện nghiên cứu Quốc tế được coi là khá cao đối với những người từ bên ngoài vào rồi.
Viện trưởng Viện Sinh hóa bỗng dưng nhíu mày: "Vân Tịch này, cô nhớ cái tên này, hình như cô ấy từng được phân vào tổ của cháu, sao giờ lại chạy sang tổ khác rồi?"
Trái tim Ân Vân Tịch thắt lại, nhưng trên mặt không hề lộ ra một mảy may biến sắc nào: "Cô ấy không được phù hợp cho lắm ạ."
"Đội nghiên cứu của cháu thì cứ để cháu tự quyết định là được." Viện trưởng Viện Sinh hóa cũng không nói gì thêm, cầm lấy bài thi của Tư Phù Khuynh lên, không nhịn được mà "hả" một tiếng.
Bà liên tục cảm thán thốt lên: "Không hổ danh là thủ khoa kỳ thi liên thông quốc tế, vậy mà có thể đạt trên 80 điểm, lợi hại, thật sự lợi hại quá."
Ân Vân Tịch cũng nhìn thấy con số "82" đỏ chót trên bài thi, thần sắc bình tĩnh trong nháy mắt liền biến đổi liên tục.
Cô ta từng học qua lớp dự bị của Viện nghiên cứu Quốc tế mà cũng chỉ thi được có 77 điểm. Tư Phù Khuynh căn bản còn chưa từng đặt chân đến Tự Do Châu, sao có thể thi cao điểm hơn cô ta được chứ?!
Viện trưởng Viện Sinh hóa bắt đầu xem xét kỹ lưỡng số điểm ở từng câu hỏi của Tư Phù Khuynh, rất đáng tiếc là không tìm thấy chỗ nào có thể cộng thêm điểm cả.
85 điểm là một bước ngoặt lớn, nếu như Tư Phù Khuynh đạt được 85 điểm, bà nhất định sẽ báo cáo lên Ủy ban của Viện nghiên cứu.
Thật đáng tiếc, chỉ thiếu có ba điểm mà thôi.
Thế nhưng khi nhìn thấy điểm số của câu cuối cùng, nụ cười trên mặt Ân Vân Tịch đã hoàn toàn không thể duy trì nổi nữa rồi.
Cô ta gia nhập đội nghiên cứu vào năm ngoái, đương nhiên cũng từng tham gia cuộc khảo hạch này, độ khó của đề thi mỗi năm đều như nhau.
Nếu như Tư Phù Khuynh chỉ đơn thuần thi được 82 điểm thì cô ta cũng sẽ không quá để tâm, đằng này Tư Phù Khuynh ở mỗi một câu hỏi đều vừa vặn đè cô ta đúng một điểm.
Chuyện này chẳng lẽ không phải là đang cố tình châm biếm, sỉ nhục cô ta sao?
Viện trưởng Viện Sinh hóa cũng phát hiện ra quy luật này, không khỏi có chút kinh ngạc: "Vân Tịch à, hèn chi cháu và cô bé này đều là người nhà họ Ân, trình độ của hai đứa cũng xấp xỉ nhau đấy chứ, cô bé này chỉ vừa vặn cao hơn cháu một chút xíu thôi."
"Thời gian cháu dành cho việc học nhiều hơn cô ta." Ân Vân Tịch siết chặt lòng bàn tay, khẽ mỉm cười: "Không có huyết thống của người tiến hóa, đương nhiên chỉ có thể dồn lực vào các lĩnh vực khác rồi."
"Nhà họ Ân đúng là sản sinh ra thiên tài mà." Viện trưởng Viện Sinh hóa gật đầu nói: "Đây là thẻ nghiên cứu viên của hai người họ, cháu cầm qua đó đưa hộ đi."
Ân Vân Tịch căn bản là chẳng muốn đi chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=595]
Nhưng lời nói đã đến nước này, cô ta buộc phải nhận lấy thẻ nghiên cứu viên của Tư Phù Khuynh và Chúc Nhược Oản, vô cùng không cam lòng mà làm một chân chạy vặt bất đắc dĩ.
Nhìn Tư Phù Khuynh nhận lấy thẻ nghiên cứu viên, Ân Vân Tịch cuối cùng vẫn không nhịn được, thốt lên đầy giận dữ: "Cô là cố tình đúng không!"
"Ồ?" Tư Phù Khuynh nhướng mày lên, thong thả vỗ vỗ tay: "Thế mà cũng bị cô phát hiện ra cơ à, thông minh đấy."
Ân Vân Tịch tức đến mức lồng ngực phập phồng liên hồi, cô ta cười lạnh một tiếng: "Cô cứ việc gồng mình lên mà gáy tiếp đi. Tôi không ngại nói cho cô biết, những tổn thất mà bố cô và chú cô gây ra cho nhà họ Ân là không thể bù đắp và đảo ngược được đâu. Cô muốn làm người thừa kế của nhà họ Ân á? Còn khướt nhé."
"Chuyện đó thì không cần cô phải bận tâm đâu." Tư Phù Khuynh thần tình thản nhiên: "Ít chọc vào tôi thôi, đây là lời cảnh cáo cuối cùng tôi dành cho cô đấy."
Ân Vân Tịch có chút kiêng dè liếc nhìn chiếc điện thoại trên tay Tư Phù Khuynh. Cô ta không sợ Tư Phù Khuynh, nhưng cô ta sợ Tư Phù Khuynh gọi Ân Nghiêu Niên và Niên Dĩ An tới đây.
Xem ra chỉ có thể dựa vào người khác mà thôi.
Ân Vân Tịch không cho rằng Tư Phù Khuynh cố tình thi ra cái điểm số đó. Chỉ là trùng hợp mà thôi, làm sao có thể có người khống chế được cả điểm số bài thi khảo hạch của Viện nghiên cứu cơ chứ?
Thế nhưng việc này quả thực giống như một cái tát giáng thẳng vào mặt cô ta, khiến cô ta không tài nào nuốt trôi được cục tức này.
Ân Vân Tịch mím môi, gương mặt xanh mét rời đi.
Trong phòng thí nghiệm, Tư Phù Khuynh tùy tay nhét thẻ nghiên cứu viên vào túi áo.
Cô cũng không ngờ tới, bao nhiêu năm trôi qua như vậy rồi mà đề thi khảo hạch vẫn là cái bộ đề quay vòng sử dụng từ năm xưa.
Chẳng có chút thú vị nào cả.
Chúc Nhược Oản rất tò mò: "Sao cô ta lại tức giận đến thế? Trông cứ như sắp nổ tung tới nơi rồi."
"À." Tư Phù Khuynh nói: "Thật xấu hổ, tôi lỡ tay đè cô ta đúng một điểm ở mỗi câu hỏi ấy mà."
Chúc Nhược Oản: "..."
Không hổ là cô.
...
Cùng lúc đó, Hoắc gia nằm ở hướng hoàn toàn ngược lại so với Viện nghiên cứu Quốc tế.
Hoắc gia chủ đích thân đun nước pha trà, ông hít hà hương trà mấy cái thật sâu rồi mới lưu luyến không rời đưa chén trà cho bà cụ Hoắc.
Bà cụ Hoắc nhấp một ngụm trà, tức thì tinh thần sảng khoái hẳn lên, bà có chút kinh ngạc: "Trà gì thế này?"
"Mẹ, là trà do Quỷ Thủ Thiên Y chế ra đấy ạ." Hoắc gia chủ cười nói: "Thằng nhóc Yến Hành vận khí tốt, thế nào mà lại nhặt được nguyên một hộp trên đại lục Vĩnh Hằng, liền vội vàng mang về để hiếu kính mẹ đây."
"Nó nhặt được mà anh lột sạch mang về đây luôn hả?" Bà cụ Hoắc tức giận giơ tay vỗ mạnh một cái lên đầu Hoắc gia chủ: "Hoắc Thiên Văn, anh cứ đè đầu cưỡi cổ con trai anh mà vặt lông thế à, anh có còn là một người cha nữa hay không!"
Hoắc gia chủ: "... Mẹ, có chuyện gì thì từ từ nói, mẹ mắng con thế nào cũng được, chứ đừng có đánh con mà. Lỡ truyền ra ngoài thì thể diện của con biết để vào đâu?"
"Anh thì có cái thể diện gì chứ!" Bà cụ Hoắc bỗng ho khằng khặc: "Tôi uống một túi này là được rồi, anh trả lại cho Yến Hành đi."
Hoắc gia chủ bất đắc dĩ: "Mẹ, Yến Hành vừa rồi nói với con là nó vẫn có thể nhặt được tiếp, mẹ cứ uống đi, tốt cho sức khỏe của mẹ mà. Con nghe người giúp việc nói trưa nay lúc ngủ mẹ lại bị bóng đè à?"
Bà cụ Hoắc ngẩn ngơ, sau một hồi im lặng rất dài, bà mới lẩm bẩm thành tiếng: "Phải rồi, tôi lại mơ thấy con bé Vân Tiễn đáng thương của tôi, nó hỏi tôi sống có tốt không."
Hoắc gia chủ cũng im lặng theo, không nói một lời nào.
Chỉ có những lúc như thế này, ông mới không biết phải làm sao để an ủi bà cụ Hoắc.
Năm đó, khi bà cụ Hoắc mang thai được chín tháng, bà nhận được nhiệm vụ khẩn cấp từ Học viện Vĩnh Hằng, buộc phải tiến vào đại lục Vĩnh Hằng để chiến đấu.
Cuối cùng nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng lại bị động thai khí, bà cụ Hoắc sinh non ra một cặp song sinh.
Một người vừa sinh ra đã chết yểu là Hoắc Vân Tiên, người còn lại là Hoắc Thục Vân hoàn toàn không có huyết thống người tiến hóa. Bà cụ Hoắc cũng vì thế mà để lại mầm bệnh trong người, buộc phải rút lui khỏi đội chấp pháp của Học viện Vĩnh Hằng.
Thời kỳ trung niên thì chưa có ảnh hưởng gì quá lớn, nhưng sau khi về già, tình trạng ngày một trở nên nghiêm trọng hơn.
Tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nó cũng khiến cho thực lực của bà cụ Hoắc bị sụt giảm nghiêm trọng. Hoắc gia đã mời khắp các danh y, nhưng cũng không có cách nào giúp bà cụ Hoắc hồi phục triệt để.
Bà cụ Hoắc uống xong trà, nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói: "Anh ra ngoài đi, để tôi yên tĩnh một mình."
Hoắc gia chủ khẽ thở dài: "Mẹ, mẹ nghỉ ngơi cho tốt ạ."
Ông lui ra ngoài, trong lòng cũng dâng lên một nỗi niềm không mấy dễ chịu. Nếu như bà cụ Hoắc khi đó không đi làm nhiệm vụ, ông bây giờ chắc chắn đã có một cặp em gái sinh đôi khỏe mạnh và có huyết thống thuần túy rồi.
Đáng tiếc, tất cả đều là số mệnh.
Không cách nào thay đổi được.
Giống như thường lệ, Hoắc gia chủ đi tới bảo khố cá nhân của mình để dạo vòng quanh.
Đây là bảo khố riêng của ông, bên trong chất đầy những bảo vật mà ông thu thập được từ khắp nơi về, trong số đó không thiếu những thứ thuộc về đại lục Vĩnh Hằng.
Hoắc gia chủ đi qua đi lại, đột nhiên phát hiện trong bảo khố bị thiếu mất một thứ vô cùng quan trọng.
Ông nhíu mày đứng ở khoảng trống khổ sở suy nghĩ, bất chợt phát hiện ra bức tượng Tỳ Hưu bằng vàng ròng mà ông đào được từ đại lục Vĩnh Hằng đã không cánh mà bay.
Vàng ở Tự Do Châu quả thực không tính là thứ gì quá quý giá, nhưng Tỳ Hưu lại mang ý nghĩa chiêu tài tiến bảo tốt lành, cho nên ông mới đặc biệt khuân nó về đặt ngay tại vị trí trung tâm của bảo khố.
Con Tỳ Hưu của ông đâu rồi?!
...
Vào lúc này, Hoắc Yến Hành đã mang theo bức tượng Tỳ Hưu bằng vàng ròng đi tìm Tư Phù Khuynh.
Còn cách một đoạn mấy chục mét, Đại Bạch đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Nó "vút" một cái nhảy dựng lên, lập tức lao vội về phía trước.
"Tư tiểu thư." Hoắc Yến Hành lên tiếng chào hỏi.
Anh lược bỏ chuyện Hoắc gia chủ cướp đồ của mình, chỉ nói là do trà quá mức quý giá nên anh cũng phải mang trọng bảo ra để đáp lễ.
Hoắc Yến Hành nghe Nguyệt Kiến và Lục Tinh Hành đều nói Tư tiểu thư cực kỳ có hứng thú với vàng, thế là anh liền bê luôn bức tượng Tỳ Hưu mà Hoắc gia chủ trân tàng bấy lâu nay tới đây.
Tư Phù Khuynh cũng không từ chối, liền nhận lấy.
Khác hẳn với mọi ngày, Đại Bạch lần này không hề chảy nước miếng, đôi mắt màu tím sáng lên lấp lánh.
Tư Phù Khuynh sờ sờ cằm, như có điều suy nghĩ nói: "Y, đúc ra trông y chang mày luôn nè."
Đại Bạch đi vòng quanh bức tượng Tỳ Hưu mấy vòng, cũng vô cùng mãn nguyện gật gật đầu.
Không tệ, rất có phong phạm của nó.
"Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao, thế mà mày lại không định ăn nó à?" Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Mày bảo muốn thờ nó? To đùng thế này mày định thờ ở đâu? Có phải mày quên mất bản thân mình hiện tại lớn chừng nào rồi không?"
Ánh mắt của Đại Bạch tràn ngập oán hận.
"Hay là để tao xây cho mày cái miếu nữa nhé?"
"Oáp oáp!"
"Mơ mộng hão huyền cái gì thế."
"..."
Đại Bạch phẫn nộ thò móng vuốt ra cào cào.
Đồ chủ nhân xấu xa!
Cậy nó bây giờ đang yếu đuối lại đáng thương mà bắt nạt, đợi đến một ngày nào đó nó khôi phục lại hình tượng Thần thú uy phong lẫm liệt, nó nhất định sẽ không thèm làm công cụ đi lại cho mụ chủ nhân này nữa.
"Được rồi, không trêu mày nữa, tao cất hộ mày." Tư Phù Khuynh thở dài một tiếng: "Thật không biết bao giờ mày mới có thể khôi phục lại, ăn thì rõ là nhiều."
Lai lịch của Đại Bạch cũng là một dấu hỏi chấm, là do cô nhặt được ở trong rừng, từ năm cô một tuổi thì nó đã luôn đi theo cô rồi.
Loại Thụy thú cát tường như thế này, cô quả thực chưa từng nhìn thấy con thứ hai.
Cũng may hiện tại cô có một cái kho vàng nhỏ, vẫn còn có thể nuôi nổi nó.
...
Ngày hôm sau.
Tư Phù Khuynh và Ân Nghiêu Niên đi cùng Niên Dĩ An tới tham gia cuộc khảo hạch nội viện của Học viện Vĩnh Hằng.
Học viện Vĩnh Hằng nằm ở phía Đông của Tự Do Châu, tọa lạc trên một hòn đảo thuộc vùng nội hải.
Ân Nghiêu Niên cũng là lần đầu tiên tới đây.
Khi ông nhìn thấy trên bầu trời và dưới mặt đất có không ít người tiến hóa đang lao vào chiến đấu với nhau, trong lòng cũng có vài phần kinh ngạc.
Niên Dĩ An không nhịn được mà nắm chặt lấy quần áo: "Chị ơi, em... em thật sự sẽ không đang đi trên đường mà bị nghẻo đấy chứ? Sao bọn họ lại bật chế độ đồ sát ngay trong trường học thế này? Chẳng có thầy cô nào ra ngăn cản một chút sao?"
Câu nói này vừa dứt, ngay trước mặt cậu liền hạ xuống hai cột sáng màu vàng kim, mặt đất trong chớp mắt xuất hiện hai cái hố đen ngóm.
Niên Dĩ An kinh hãi nhảy dựng lên: "Chị Khuynh ơi, giết người rồi kìa!"
"À." Tư Phù Khuynh chợt nhận ra, cô quét mắt nhìn người phụ nữ đang đánh với một người tiến hóa khác: "Đôi mắt của cô ta có thể phóng ra sóng xung kích làm cắt rời hợp kim, loại người tiến hóa kiểu này nhiều lắm, cứ tập cho quen đi."
Niên Dĩ An: "..."
Xem ra là cậu phản ứng thái quá rồi. Cậu nhất định phải học cách thích nghi mới được.
"Đi thôi." Tư Phù Khuynh kéo vành mũ thấp xuống thêm chút nữa, hai tay đút vào túi quần.
Ba người đi tới lối vào của nội viện, nội viện trông còn hoành tráng và hùng vĩ hơn cả ngoại viện. Quần thể kiến trúc khổng lồ san sát nối tiếp nhau, huy hoàng và thần thánh.
Niên Dĩ An nhíu mày, đột nhiên nói: "Sao lại là cô ta nữa thế? Đúng là âm hồn không tan mà."
Tư Phù Khuynh nhìn qua đó, đôi mắt hồ ly khẽ nheo lại thản nhiên.
Ân Vân Tịch vốn là cố tình đứng đợi ở nơi này, thấy ba người đi tới, cô ta giả vờ ra vẻ kinh ngạc, tiến lên phía trước hai bước.
"Chú Nghiêu Niên, chú đến tiễn Dĩ An tham gia khảo hạch ạ." Ân Vân Tịch cười chào hỏi: "Nhưng mà chú có thể vào được, chứ đứa cháu gái này của chú không vào được đâu. Không có huyết thống của người tiến hóa, cánh cổng của nội viện này sẽ tự động ngăn cản lại đấy."
Để xem Tư Phù Khuynh làm cách nào mà vào được đây?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận