Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 530: Giới người tiến hóa, không có ai mà cô không đắc tội nổi

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:45:44
Ánh mắt người phụ nữ vô cùng bình tĩnh lạnh nhạt, giọng điệu cũng chẳng hề có chút dao động nào, trên gương mặt càng không lộ ra bất kỳ cảm xúc gì. Thế nhưng lại mang đến cho người khác một loại cảm giác cực kỳ đáng sợ.
Toàn thân người thanh niên đều là máu, cơn đau đã làm tê liệt đại não anh ta, suy nghĩ hoàn toàn không xoay chuyển nổi, nhưng phản ứng cơ thể lại xuất hiện đầu tiên.
Trong khoảnh khắc, toàn thân lạnh toát, ngay cả máu cũng như đông cứng lại.
Chuyện này là sao?!
Tuy anh ta không mang họ Kuchiki, nhưng cũng là hộ vệ của nhà Kuchiki, vậy mà Kuchiki Meigetsu lại quay sang ra tay với anh ta?
Đầu óc người thanh niên ong ong, cả người hoàn toàn đờ đẫn.
"..."
Biệt thự rơi vào tĩnh lặng.
Đám hộ vệ của Cục Quản Lý Siêu Nhiên hoàn toàn chưa thể hoàn hồn.
Ngay cả Vân Phong Trí cũng ngây người.
Một lúc lâu sau, ông lại bắt đầu véo mình, rồi còn tự tát cho bản thân một cái.
"Ba à, như vậy nhẹ quá." Thấy thế, Tạ Dự dùng cánh tay duy nhất còn cử động được, rất chu đáo đưa qua một thanh thép, uyển chuyển ôn hòa nói: "Dùng cái này đâm một phát đi, đảm bảo ba tỉnh táo ngay lập tức. Đến lúc đó còn có thể bán thảm với mẹ Tạ, tăng tiến tình cảm vợ chồng nữa. Bà ấy thích nhất là nhìn ba bị thương rồi khóc."
Vân Phong Trí chưa bị cơn đau làm tỉnh, ngược lại còn bị Tạ Dự chọc tức đến nổ phổi, giận dữ quát lên: "Tạ Dự!"
Tạ Dự lập tức trở nên yếu ớt, gương mặt tuấn mỹ tái nhợt: "Ba à, ba dọa con rồi. Nếu để mẹ Tạ thấy ba hung dữ như vậy, biết đâu bà ấy lại nhận thêm nhiệm vụ rồi bỏ ba ở nhà cô đơn mất."
Vân Phong Trí tức đến mức tay run lên: "Thằng nhóc thối tha này... được lắm, mày cứ chờ đó cho tao!"
Sao ông lại không phát hiện thằng nhóc này thực chất là một đóa hắc liên hoa đầy tâm cơ cơ chứ!
Đợi Tạ Dự dưỡng thương xong, ông nhất định sẽ cho thằng nhóc này biết vì sao hoa lại đỏ như thế.
Tạ Dự lại ho khẽ vài tiếng, ngoan ngoãn không nói thêm nữa, nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng đầu óc anh chưa từng ngừng suy nghĩ.
Ngay từ lúc Kuchiki Meigetsu xuất hiện, anh đã đoán được không phải mấy người tiến hóa nhà Kuchiki gọi viện binh tới, mà là Tư lão sư gọi bạn trên mạng tới.
Tạ Dự thở dài.
Cho đến tận bây giờ, rốt cuộc Tư lão sư có bao nhiêu bạn trên mạng vẫn là một câu đố.
Sự thiếu oxy cực độ ngược lại khiến đầu óc người thanh niên tỉnh táo hơn trong khoảnh khắc này. Hắn đột nhiên trợn to mắt, gương mặt đầy vẻ khó tin: "Đại tiểu thư, không--"
Anh ta đột nhiên nhận ra, trong mắt Kuchiki Meigetsu, anh ta đã là người chết rồi.
Kuchiki Meigetsu trước nay luôn ít nói, có thể động thủ tuyệt đối không nói nhảm, tính cách hoàn toàn không dính nổi hai chữ "ôn hòa", người nhà Kuchiki trên dưới đều hiểu rất rõ điểm này.
Tính cách ấy ngoại trừ việc thiếu vắng cha mẹ từ nhỏ, dường như còn có liên quan đến năng lực tiến hóa của cô. Nói đơn giản hơn, cho dù là lão tổ tông nhà Kuchiki cũng đều nuông chiều cô.
Trong hàng ngũ đồng lứa, căn bản không ai dám đối đầu với Kuchiki Meigetsu.
Kuchiki Kanae ở bên ngoài ngang ngược quen rồi, nhưng trở về nhà đối diện với Kuchiki Meigetsu cũng phải cung kính gọi một tiếng "đại tiểu thư".
Đến giờ người thanh niên vẫn không hiểu nổi rốt cuộc mình đã chọc giận Kuchiki Meigetsu chỗ nào. Anh ta há miệng, khó nhọc lên tiếng: "Đại tiểu thư, tôi là làm theo lệnh lục tiểu thư--"
Kuchiki Meigetsu căn bản không đợi anh ta nói xong đã trực tiếp ra tay.
"Rầm!" Một tiếng động vang lên, vật nặng rơi xuống đất.
Năm người tiến hóa còn lại đã sợ đến vỡ mật, bắt đầu điên cuồng cầu xin tha mạng: "Đại tiểu thư tha mạng! Đại tiểu thư tha mạng!"
Tư Phù Khuynh thu lại khí thế, có chút tiếc nuối: "Cô bạo lực quá rồi đấy, đáng lẽ nên chơi thêm một lúc nữa."
Nghe câu này, Kuchiki Meigetsu trầm mặc vài giây rồi mới nói: "Bọn họ đâu có thú vị bằng game."
Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Trong Thần Dụ cô chơi nghề vu nữ đúng không? Không ngờ bề ngoài là ngự tỷ mà nội tâm lại là loli."
Kuchiki Meigetsu lạnh lùng liếc cô một cái.
"Đừng giận mà." Tư Phù Khuynh lười biếng nói: "Loli thì sao chứ, tôi cũng thích loli."
Đáng tiếc hôm qua ở đại lục Vĩnh Hằng cô đã lộ thân phận, bộ ngoại hình bé gái sáu tuổi kia không thể dùng nữa rồi.
Cuộc trò chuyện như không có ai xung quanh của hai người đã hoàn toàn dọa năm người tiến hóa còn sống sót phát điên.
Ngay cả gia chủ nhà Kuchiki cũng không dám nói chuyện với Kuchiki Meigetsu như vậy, cô gái này rốt cuộc là ai? Cô ta lấy đâu ra lá gan đó?
Điều khiến bọn họ kinh hãi hơn là Kuchiki Meigetsu chẳng những không tỏ ra bất mãn, ngược lại còn thật sự trò chuyện với cô.
Từ bao giờ trong giới người tiến hóa lại xuất hiện một người khiến cả Kuchiki Meigetsu cũng phải nhường nhịn?!
Năm người tiến hóa tuyệt vọng rồi. Quy tắc trong vòng tròn người tiến hóa vốn dĩ là dùng thực lực để nói chuyện. Cho dù nắm đấm bọn họ không đủ cứng, phía sau vẫn còn cả nhà Kuchiki chống lưng.
Nhưng sự xuất hiện của Kuchiki Meigetsu khiến bọn họ nhận ra, thật sự có người không sợ nhà Kuchiki!
Kuchiki Meigetsu lạnh nhạt xoay người, ánh mắt quét qua năm người tiến hóa đang mềm nhũn dưới đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=530]

Mấy người tiến hóa này đều là cấp B, ở nhà Kuchiki nhiều vô số kể, mất đi cũng chẳng đáng là gì.
Kuchiki Meigetsu từ trước đến nay không mấy quan tâm chuyện trong gia tộc, cô vẫn luôn bận tu luyện.
Nếu không nhờ Tư Phù Khuynh, cô thật sự không biết có người mượn danh nghĩa nhà Kuchiki để tác oai tác quái bên ngoài.
Đúng là nên thanh lý môn hộ rồi.
Rất nhanh, biệt thự lại lần nữa trở về yên tĩnh.
Đám hộ vệ ngơ ngác hồi lâu mới hoàn hồn, mơ mơ màng màng bắt đầu dọn dẹp mặt đất.
"Để tôi giới thiệu một chút, đây là chú Vân." Tư Phù Khuynh khoác tay lên vai Kuchiki Meigetsu: "Đây là học viên của tôi, tôi từng dạy cậu ấy hát với nhảy."
Kuchiki Meigetsu vẫn không có biểu cảm gì: "Chào chú."
Vân Phong Trí sợ đến mức lảo đảo một bước, vội vàng chống tay lên bàn: "Chào chào chào."
Ông viện cớ đi nấu cơm cho Tạ Dự rồi nhanh chóng chạy khỏi đây.
Sau khi vào bếp, Vân Phong Trí lập tức lấy điện thoại gọi cho Tạ Nghiên Thu: "Vợ à, thế giới quan của anh vỡ nát rồi."
Tạ Nghiên Thu nhíu mày: "Anh bớt bán thảm với em đi. Nhiệm vụ bên em đã xong rồi, lập tức qua ngay. Nếu thằng nhóc thối kia xảy ra chuyện gì, em hỏi tội anh đấy."
Vân Phong Trí: "..."
Ông cúp điện thoại, trong lòng hung hăng ghi cho Tạ Dự một khoản nợ.
...
Cùng lúc đó, nhà Kuchiki.
Kuchiki Kanae đang dùng bữa tối.
"Lục tiểu thư, xảy ra chuyện rồi." Một người đàn ông trung niên vội vã chạy tới, mồ hôi đầy đầu, sốt ruột nói: "Đại Tường bọn họ đều chết cả rồi, kho dữ liệu của Liên Minh Người Tiến Hóa cũng đã xóa thông tin của bọn họ."
Ánh mắt Kuchiki Kanae lập tức trở nên âm u đáng sợ: "Nhà nào? Kẻ nào dám động đến người của tôi?!"
Là không biết cô ta họ Kuchiki sao?
Người đàn ông trung niên lau mồ hôi: "Vẫn chưa biết, đang tiến hành định vị."
"Mau tra cho tôi!" Kuchiki Kanae cười lạnh: "Động người động đến tận đầu tôi rồi, đúng là không biết trời cao đất dày!"
Rất nhanh đã có hộ vệ tiến lên báo cáo: "Lục tiểu thư, tra được rồi. Đại Tường bọn họ mất tích ngay trong căn biệt thự nơi Tạ Dự đang ở."
Kuchiki Kanae nhíu mày: "Anh ta còn có trợ thủ?"
Nếu không với thương thế của Tạ Dự, sao có thể giết người của cô ta? Cô ta suy nghĩ vài giây rồi lập tức quyết định: "Đi, tôi đích thân qua đó."
Nói tới nói lui, cuối cùng vẫn phải tự mình ra tay.
Đường đến biệt thự vô cùng thuận lợi. Kuchiki Kanae vốn hành sự tùy tiện quen rồi, ngay cả máy dò xét cũng không dùng, trực tiếp tiến vào biệt thự.
Tạ Dự đang tựa trên sofa, dáng vẻ yếu ớt bệnh tật. Bộ dạng ấy càng khơi dậy dục vọng của Kuchiki Kanae.
"Tạ Dự, mấy lời thừa tôi không muốn nói, anh cũng chẳng muốn nghe." Kuchiki Kanae nhàn nhạt lên tiếng: "Lần này anh may mắn chống đỡ được, lần sau sẽ không còn vận khí như vậy nữa đâu. Nhưng nếu anh theo tôi, tài nguyên tôi sẽ chia cho anh một nửa."
"Nếu chúng ta sinh được hậu duệ cấp S, địa vị của tôi trong nhà Kuchiki sẽ lập tức tăng cao. Thôi khỏi, tôi cũng chẳng cần biết anh có đồng ý hay không, hôm nay anh nhất định phải theo tôi!"
Kuchiki Kanae không cho phép từ chối, trực tiếp bước lên phía trước.
Tạ Dự vô cùng dứt khoát lựa chọn nằm xuống, ho khẽ một tiếng: "Tư lão sư, cô ta muốn cưỡng đoạt tôi."
Sắc mặt Kuchiki Kanae lập tức thay đổi: "Ai?!"
Dù gì cô ta cũng là người tiến hóa cấp A, sao lại không phát hiện nơi này còn có người thứ hai?
Tư Phù Khuynh chậm rãi bước ra từ phía sau cầu thang: "Giữa ban ngày ban mặt mà cưỡng ép dân nam, còn coi pháp luật ra gì nữa không?"
Kuchiki Kanae nheo mắt: "Là cô? Cô là cái người--"
Vì muốn có được Tạ Dự, Kuchiki Kanae cũng bắt đầu chú ý nhiều hơn đến giới giải trí. Cô ta nhớ Tư Phù Khuynh cũng là một minh tinh. Hóa ra lại là một người tiến hóa khác ẩn mình trong giới giải trí.
Trốn được cảm giác của cô ta thì đã sao?
Kuchiki Kanae khinh thường lên tiếng: "Sao nào, cô muốn đối đầu với tôi? Cô biết tôi họ gì chứ? Nhà Kuchiki là thứ cô đắc tội nổi sao? Tôi không muốn ra tay với cô, biết điều thì tự cút đi!"
"Trùng hợp thật đấy, cấp dưới của cô cũng từng nói với tôi như vậy." Tư Phù Khuynh khoanh tay trước ngực, nhướng mày: "Đáng tiếc hiện giờ bọn chúng đều không nói được nữa rồi. Meigetsu tiểu thư, có người thích vội đi gặp Diêm Vương như vậy, tôi giúp cô thanh lý môn hộ nhé?"
Ngay lúc ấy, người thứ hai ẩn trong bóng tối cũng xuất hiện trước mặt Kuchiki Kanae. Gương mặt quen thuộc khiến cơ thể Kuchiki Kanae cứng đờ.
Cô ta không dám tin trợn to mắt: "Kuchiki Mei--"
Kuchiki Meigetsu lời ít ý nhiều: "Tùy cô. Tôi còn hẹn Nguyên Minh Trì chơi game, cô nhanh lên."
Cô vẫn còn vài phó bản chưa qua được. Game 3D sao lại khó chơi thế chứ.
Đầu óc Kuchiki Kanae hoàn toàn ngừng hoạt động, trống rỗng một mảnh. Tính cách người sống chớ gần của Kuchiki Meigetsu vậy mà lại là bạn tốt với Tư Phù Khuynh?
Rõ ràng thế giới của bọn họ vốn chẳng có bất kỳ điểm giao nhau nào mới đúng!
"Không thành vấn đề, giải quyết nhanh thôi." Tư Phù Khuynh "ừ" một tiếng rồi mở miệng: "Tạ Dự, lại đây."
Tạ Dự mở mắt, vẫn là bộ dạng yếu ớt kia: "Tư lão sư, tôi--"
"Bớt nói nhảm, tôi hiểu rõ thương thế của cậu hơn cậu."
Tạ Dự: "..."
Anh thở dài, dưới ánh mắt kinh ngạc của Vân Phong Trí mà đứng dậy, tháo mấy vòng băng trên người rồi đi tới trước mặt Tư Phù Khuynh.
Vân Phong Trí lần nữa tức đến đau ngực. Thằng nhóc này vậy mà vẫn còn đang giả vờ!
Ông đúng là nhìn lầm nó rồi!
"Có một câu tôi từng nói với em trai tôi, cậu là học viên của tôi, hôm nay tôi cũng nói với cậu." Thần sắc Tư Phù Khuynh nhàn nhạt: "Bị ấm ức thì nói với tôi. Ai bắt nạt cậu, tôi sẽ bắt nạt lại giúp cậu, hiểu chưa?"
"Người tôi giữ lại cho cậu rồi. Cô ta làm cậu bị thương thế nào, cậu trả lại y như thế đi. Ra tay đi."
Ba đại gia tộc người tiến hóa, còn chưa có ai mà cô không đắc tội nổi.
---------
Ngoài lề:
Đợi đến một ngày nào đó về sau, Tạ ca phát hiện ra thật ra mình mới là anh trai.
Tạ Dự: :)
Tạ Dự: Địa vị em trai trong gia đình.
Khuynh Khuynh: Đế vị trong gia đình.

Bình Luận

0 Thảo luận