Ở trong giới giải trí, cô lúc nào cũng biết cách kiềm chế bản thân, cùng lắm thì cũng chỉ mượn mấy cảnh quay hành động trên phim trường để thỏa mãn cái cơn nghiện đấm đá một chút mà thôi.
Còn ở giới người tiến hóa, thử hỏi có ai không biết dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề chứ?
Cô vốn dĩ đang ngứa ngáy tay chân, đang lúc buồn ngủ lại vừa vặn có người mang gối tới dâng tận nơi, Tư Phù Khuynh đương nhiên sẽ không từ chối rồi.
Chỉ nghe "ầm" một tiếng nổ lớn, toàn bộ đại não của Tịch Phương Trì hoàn toàn trống rỗng, cả hai bên tai cũng không ngừng phát ra từng trận tiếng ù ù nhức óc.
Anh ta muốn vận dụng năng lực người tiến hóa, nhưng lại bị áp chế đến chết cứng, ngay cả một chút sức lực cũng không thể dùng nổi.
Đồ trang trí sắc nhọn trên tường cắm thẳng vào lưng anh ta, toàn thân truyền tới từng cơn đau như bị xé toạc.
Đầu óc Tịch Phương Trì trong khoảnh khắc ngừng hoạt động, khắp người lạnh toát, ngay cả máu cũng như đông cứng lại. Ánh mắt anh ta run rẩy nhìn cô gái trước mặt.
Nụ cười của cô vẫn mê hoặc lòng người, nhưng phía sau nụ cười ấy là sự cuồng bạo và lạnh lẽo không hề che giấu.
Anh ta không nghi ngờ chút nào rằng giây tiếp theo cô sẽ trực tiếp bóp gãy cổ mình.
Nhưng rốt cuộc chuyện quái quỷ gì thế này?!
Chẳng phải đội trưởng hộ vệ phụ trách bảo vệ an toàn cho Ân Vân Tịch đã nói Tư Phù Khuynh không có bất kỳ năng lực người tiến hóa nào, huyết thống cũng cực thấp sao?!
Bản thân anh ta chính là người tiến hóa cấp A, cho dù không tính là nhóm ưu tú nhất, nhưng độ tinh khiết huyết thống vẫn bày ra ở đó. Thế mà Tư Phù Khuynh chỉ dùng một chiêu đã khống chế được anh ta, thậm chí còn áp chế cả huyết thống của anh ta.
Điều này chẳng phải chứng minh huyết thống của Tư Phù Khuynh còn cao hơn anh ta sao?!
Tên đội trưởng hộ vệ kia rốt cuộc đang đánh rắm cái gì vậy!
Sự hối hận mãnh liệt lập tức nuốt chửng trái tim Tịch Phương Trì, giọng anh ta run lên: "Tư... Tư tiểu thư, tôi... tôi không phải..."
"Không phải cái gì?" Tư Phù Khuynh thản nhiên nhìn anh ta: "Không phải tới cảnh cáo tôi sao?"
Tim Tịch Phương Trì co rút dữ dội, nỗi sợ hãi như một con rắn lạnh lẽo siết chặt lấy cổ họng anh ta. Anh ta há miệng: "Tôi... tôi..."
"Két----"
Cửa quán bar bị đẩy mở.
Tư Phù Khuynh vẫn giữ nguyên tư thế bóp cổ người, cô quay đầu lại.
"Ồ, xin lỗi nhé, xem ra tôi tới không đúng lúc rồi." Odilia giơ một tay lên, vô cùng lịch sự: "Cô đang bận gì vậy? Có cần tôi tránh mặt không?"
"Không cần." Khóe môi Tư Phù Khuynh cong lên: "Có người cảnh cáo tôi, tôi cảnh cáo lại anh ta thôi. Quy tắc của giới người tiến hóa chẳng phải luôn là dùng nắm đấm giải quyết vấn đề sao?"
Cô buông tay ra.
"Rầm!"
Tịch Phương Trì lập tức rơi mạnh xuống đất.
"Rắc----!"
Lần này thứ nứt toác là sàn nhà.
Nhưng Tư Phù Khuynh hoàn toàn không cho anh ta cơ hội chạy trốn, một chân trực tiếp giẫm lên ngực anh ta. Tịch Phương Trì đau đến mức gần như ngất đi.
"Woa." Odilia liếc nhìn quán bar tan hoang một mảnh, khẽ cảm thán một tiếng: "Cô đúng là bạo lực thật đấy. Kẻ nào mù mắt tới mức dám cảnh cáo cô vậy?"
Cô ấy chẳng qua chỉ rời đi có mười phút ngắn ngủi mà thôi.
Odilia tháo kính râm cùng mũ xuống, Tịch Phương Trì vừa nhìn thấy gương mặt cô ấy thì đồng tử lập tức co rút mạnh. Mái tóc dài xoăn màu bạch kim, đôi mắt xanh lam như biển cả, thân hình nóng bỏng đến cực hạn.
Hắc Thiên Nga Odilia!
Nhà họ Tịch cũng là gia tộc cấp A, quan hệ với Liên minh người tiến hóa không hề ít.
Những người tiến hóa nổi danh trong giới người tiến hóa đều có danh hiệu riêng để tượng trưng cho thực lực mạnh mẽ của họ.
Ví dụ như "Lightning" - người có tốc độ đứng đầu.
Chỉ tiếc Lightning ở Tự Do Châu, cấp bậc như Tịch Phương Trì căn bản không tiếp xúc nổi. Nhưng Odilia thì khác, danh tiếng vang xa, còn là học viên tốt nghiệp viện nội bộ của Học viện Vĩnh Hằng. Nếu độ tinh khiết huyết thống ngang nhau, năng lực người tiến hóa cũng không phân cao thấp, vậy thì người tiến hóa bước ra từ Học viện Vĩnh Hằng chắc chắn mạnh hơn.
Đây cũng là lý do vô số người tiến hóa chen vỡ đầu cũng muốn vào Học viện Vĩnh Hằng.
Đầu óc Tịch Phương Trì lúc này đã hoàn toàn không thể suy nghĩ nổi nữa.
Trước đó là Tư Phù Khuynh bộc phát sức mạnh vượt xa anh ta, tiếp theo lại là mối quan hệ thân thiết rõ ràng như bạn cũ nhiều năm giữa cô và Odilia.
Odilia phụ trách rất nhiều chuyện trong Liên minh người tiến hóa, người tìm cô ấy giúp đỡ cô ấy cũng thường sẽ giúp, nhưng tính tình cô ấy thất thường, rất ít ai có thể tiếp cận được.
Ngay cả thiếu minh chủ Chris cũng không thể nói chuyện bình thường với cô ấy, động một chút là lại đánh nhau.
Tư Phù Khuynh dựa vào cái gì?
Tại sao lại là cô?!
Tịch Phương Trì không biết. Anh ta chỉ biết mình xong đời rồi.
"Không quen." Tư Phù Khuynh cúi đầu liếc anh ta một cái, giọng lười nhác: "Một con chó liếm của Ân Vân Tịch, chạy tới trước mặt tôi sủa bậy thôi."
"Ân Vân Tịch à?" Odilia gật đầu, vẻ mặt chẳng hề bất ngờ: "Cô ta hả... chậc, tôi không thích."
Tư Phù Khuynh rút khăn giấy lau máu trên tay: "Dạo này tôi tin Phật, người giao cho cô đấy."
Odilia nhún vai: "Được thôi."
Cô ấy xách Tịch Phương Trì lên như xách gà con, một tay gọi điện cho phòng thí nghiệm của Liên minh người tiến hóa.
Tịch Phương Trì hoàn toàn hoảng loạn, vẻ mặt đầy sợ hãi, bắt đầu cầu xin tha thứ: "Tư tiểu thư, Odilia tiểu thư, tôi chỉ nhất thời hồ đồ, hoàn toàn không có ý làm hại ai! Xin hai người tha cho tôi!"
Đương nhiên anh ta không thể nói ra chuyện nếu Tư Phù Khuynh còn khiến Ân Vân Tịch khó chịu, anh ta sẽ dứt khoát giết luôn cô.
Trong giới người tiến hóa, loại chuyện này vốn quá bình thường, mọi người đều đã quen. Nhưng đến khi chính bản thân trở thành miếng thịt nằm trên thớt, anh ta mới thật sự biết sợ.
Anh ta vô cùng hối hận vì sao mình lại muốn lấy lòng Ân Vân Tịch mà một thân một mình chạy tới cảnh cáo Tư Phù Khuynh.
Đây rõ ràng là dê vào miệng cọp!
Odilia nhấp một ngụm rượu vang đỏ, hoàn toàn không để ý tới anh ta.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Tư Phù Khuynh bắt máy, đôi mắt hồ ly lập tức sáng lên: "Cửu ca, anh về rồi à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=548]
Vâng vâng, ngày mai em về Bắc Châu, em muốn ăn lẩu."
Giọng điệu cô vui vẻ hẳn lên, khí tức quanh người cũng nhanh chóng dịu xuống.
Sau khi cúp máy, Odilia liếc cô một cái: "Bạn trai à?"
Tư Phù Khuynh "a" một tiếng: "Vẫn chưa phải."
Odilia gật đầu, khóe môi cong lên: "Vậy sau này sẽ phải? Chris chắc sẽ đau lòng lắm đấy. Tuy tôi với cậu ta đánh nhau bao năm rồi, nhưng vẫn khá mong cậu ta tìm được tình yêu đích thực."
Tư Phù Khuynh nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Tôi thấy anh ấy rất đẹp trai, đúng gu thẩm mỹ của tôi."
Nghe vậy, Odilia lập tức hứng thú: "Đây là lần đầu tiên tôi nghe cô nói có người hợp gu mình đấy. Phải đẹp tới mức nào cơ?"
Tư Phù Khuynh lấy gương ra đưa cho cô ấy: "Đẹp ngang lúc tôi giả nam."
Odilia: "..."
Cô ấy chưa từng gặp ai tự luyến như thế này.
Tư Phù Khuynh uống nốt ngụm coca cuối cùng rồi đứng dậy: "Tôi đi trước đây."
"Đi đâu?"
"Về nhà họ Ân." Tư Phù Khuynh tiện tay thuận luôn hai lon coca, chớp chớp mắt: "Con người tôi thích có qua có lại."
...
Chuyện Tịch Phương Trì đi tìm Tư Phù Khuynh gây phiền phức, Ân Vân Tịch cũng đã nghe đội trưởng hộ vệ báo lại. Cô ta không cần tự mình động tay hay nói gì, tự nhiên sẽ có người thay cô ta trút giận.
Điều này khiến tâm trạng cô ta dễ chịu hơn không ít. Nhân mạch của cô ta trong giới người tiến hóa, Tư Phù Khuynh vĩnh viễn không thể so được.
Ân Vân Tịch mở sách ra, vừa xem vừa ghi chú.
"Rầm!"
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đá văng.
Ân Vân Tịch nhíu mày. Nơi này là khu vực an toàn nhất của nhà họ Ân, bên ngoài có tầng tầng hộ vệ canh giữ, ai gan lớn tới mức dám xông vào?
Cô ta còn chưa kịp đứng dậy xem xét thì một luồng gió mạnh đã ập tới. Giây tiếp theo, cả người cô ta ngã mạnh xuống đất, trên mặt bị tát một cái thật mạnh.
Ân Vân Tịch bị đánh đến choáng váng, đầu óc ong ong, hoàn toàn không phản ứng kịp.
Cô ta ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Ân Nghiêu Niên.
"Ai cho cô đi tìm phiền phức cho Khuynh Khuynh?"
Tim Ân Vân Tịch siết chặt: "Chú Nghiêu Niên, chú đang nói gì vậy? Cháu vẫn luôn ở nhà, căn bản chưa từng ra ngoài."
Đồng thời trong lòng cô ta mắng thầm một tiếng. Tịch Phương Trì đúng là đồ vô dụng, vậy mà còn kinh động tới Ân Nghiêu Niên.
Phế vật!
Ân Vân Tịch chống bàn đứng dậy, nhắm mắt lại, giọng điệu nhàn nhạt: "Chú Nghiêu Niên, dù chú là trưởng bối, nhưng chú không phân biệt phải trái đã----"
"Chát!"
Má trái cô ta lại ăn thêm một cái tát, cả người lần nữa ngã xuống đất.
"Tôi đang hỏi ai cho cô đi tìm phiền phức cho Khuynh Khuynh." Giọng Ân Nghiêu Niên lạnh băng: "Ít nói nhảm với tôi!"
Ân Vân Tịch vừa kinh vừa giận: "Chú dám đánh cháu?!"
"Ai bảo cô bắt nạt chị tôi?" Niên Dĩ An hừ lạnh một tiếng: "Đánh cô thì sao? Cô quý giá tới mức không ai được động vào à?"
Ân Vân Tịch không ngờ hai cha con họ lại ngang ngược như vậy, ngay trong nhà họ Ân cũng dám động thủ với cô ta: "Các người... các người..."
"Nếu còn dám tìm Khuynh Khuynh gây phiền phức nữa, hậu quả cô tự biết." Ánh mắt Ân Nghiêu Niên lạnh lẽo quét qua cô ta: "Dĩ An, bảo vệ tốt chị con, bớt để mấy thứ không có mắt xuất hiện trước mặt con bé."
Niên Dĩ An lập tức đáp lời.
Hai cha con xoay người rời đi.
Ân Vân Tịch tức đến mức nước mắt cũng rơi xuống, cả người run lên bần bật.
Có Ân Nghiêu Niên và Niên Dĩ An ở đây, cô ta thật sự không thể làm gì được Tư Phù Khuynh.
Cô ta chỉ có thể nhịn.
Chuyện nội bộ nhà họ Ân, các gia tộc khác và cả Liên minh người tiến hóa cũng không thể tùy tiện nhúng tay.
"Đại tiểu thư." Đội trưởng hộ vệ vội vàng bước lên đỡ Ân Vân Tịch dậy: "Đại tiểu thư, cô không sao chứ?"
"Đại tiểu thư?" Ân Vân Tịch khẽ cười lạnh: "Tôi mà là đại tiểu thư sao? Tư Phù Khuynh mới phải."
Đội trưởng hộ vệ giật mình hoảng hốt, lập tức quỳ xuống.
"Nhìn cô ta kiêu ngạo cỡ nào đi." Hai mắt Ân Vân Tịch đỏ hoe, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, giọng điệu nhàn nhạt: "Dựa vào việc mình có một ông chú tốt với một đứa em trai tốt thôi, bản thân cô ta có bản lĩnh gì chứ?"
Chẳng qua chỉ dựa vào đàn ông mà thôi.
Ân Vân Tịch cảm thấy cực kỳ ghê tởm.
Đội trưởng hộ vệ không dám hé răng.
Ân Vân Tịch cố gắng bình ổn cảm xúc trong lòng, ánh mắt đầy oán độc.
"Đại tiểu thư, minh chủ đã trở về." Đội trưởng hộ vệ nhìn tin nhắn rồi cung kính nói: "Mời cô qua đó một chuyến."
Ân Vân Tịch hít sâu một hơi: "Đợi một lát."
Dấu bàn tay trên mặt cô ta quá rõ ràng, sao có thể cứ thế đi ra ngoài được.
...
Ở một bên khác, trong sân.
"Chị Khuynh Khuynh, ba em đánh cô ta thành đầu heo luôn rồi." Niên Dĩ An vừa miêu tả bộ dạng Ân Vân Tịch vừa hả hê: "May mà chị không sao, nếu không em sẽ cho cô ta biết thế nào là tốc độ thật sự."
Cậu nhịn Ân Vân Tịch lâu lắm rồi, hôm nay cuối cùng cũng xả được một bụng tức. Cậu bị bắt nạt không sao, nhưng Tư Phù Khuynh thì không được.
"Khuynh Khuynh, sau này gặp chuyện như vậy thì nói với chú." Giọng Ân Nghiêu Niên lạnh lùng: "Không cần cháu động tay, chú sẽ dọn dẹp bọn họ."
"Chú là tốt nhất." Tư Phù Khuynh nhướng mày, đẩy mấy hộp thuốc qua: "Thuốc mới bạn cháu cho đấy, chú không đủ dùng thì lại hỏi cháu, vẫn còn nhiều lắm."
Tay Ân Nghiêu Niên run lên một chút, lần này thật sự không nhịn được nữa: "Khuynh Khuynh, bạn cháu là...?"
Rốt cuộc từ đâu mà có nhiều thuốc như vậy?
Chuyện này thật sự không phải đi cướp sạch cả Liên minh người tiến hóa đấy chứ?
Trong Liên minh người tiến hóa, người dám ngang ngược như vậy đếm trên đầu ngón tay.
"À?" Tư Phù Khuynh chống cằm: "Mọi người đều gọi cô ấy là Hắc Thiên Nga."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận