Cậu thầm nghĩ bảo sao mà nghe mấy cái tên này lại xuôi tai và quen thuộc đến như thế, hóa ra đây chính là mấy cái món đồ mà bà chị của cậu vừa mới thản nhiên ném tọt qua cho lúc nãy.
Ngay sau khi đặt chân quay trở về nhà họ Ân, Niên Dĩ An quả thực là cũng đã liên tục được nghe những người xung quanh hết lời ca tụng về việc Học viện Vĩnh Hằng có cái vị thế mạnh mẽ, bá đạo đến nhường nào. Thế nhưng Tư Phù Khuynh có thể một hơi thản nhiên vứt cho cậu tới tận ba phong thư giới thiệu lại trực tiếp mang đến cho cậu một loại cảm giác ảo tưởng rằng cái Học viện Vĩnh Hằng này xem ra cũng chẳng có gì ghê gớm cho lắm.
Chẳng qua cũng chỉ là mấy phong thư giới thiệu mà thôi, cậu có nằm mơ cũng không ngờ được một cái thứ bình thường như vậy mà qua cái miệng của Ân Vân Tịch lại có thể được thần thánh hóa, tâng bốc lên tận mây xanh như thế.
"..."
Mọi động tác trên tay của Ân Vân Tịch bỗng chốc khựng lại hoàn toàn.
Cô ta trân trân nhìn chằm chằm vào ba phong thư đang đặt ngay ngắn trên mặt bàn, bộ não vốn dĩ luôn cực kỳ linh hoạt, nhạy bén của cô ta lần đầu tiên rơi vào trạng thái đờ đẫn, hóa đá hoàn toàn.
Kỳ tuyển sinh năm nay của Học viện Vĩnh Hằng vừa vặn chuẩn bị bắt đầu, bản thân cô ta cũng là một trong số những tân sinh viên khóa mới, thế nên đương nhiên là cô ta không thể nào không nhận ra được cái biểu tượng huy hiệu trường của Học viện Vĩnh Hằng.
Cái biểu tượng ấy vốn dĩ được thiết kế giống hệt như đúc so với biểu tượng của tựa game thực tế ảo "Vĩnh Hằng".
Suy cho cùng cũng là bởi vì toàn bộ học viện từ trước đến nay đều có mối liên hệ mật thiết, gắn liền với Đại lục Vĩnh Hằng, thậm chí ngay cả toàn bộ nội dung các kỳ thi hạch toán kiểm tra của học sinh cũng đều phải tiến hành trực tiếp ở bên trong trò chơi "Vĩnh Hằng". Mà vị Hiệu trưởng đời đầu tiên sáng lập nên Học viện Vĩnh Hằng, cũng chính là một trong số những nhà sáng lập cốt cáu đã tạo ra trò chơi "Vĩnh Hằng" này.
Phía trên mặt phong thư, cả phần huy hiệu trường lẫn phần con dấu đóng kèm đều mang một khí chất y hệt như đúc so với những gì Ân Vân Tịch đã từng thấy.
Thế nhưng cái chuyện khôi hài như thế này làm sao có thể xảy ra được cơ chứ?
Đối với người bình thường mà nói thì việc có thể sở hữu được một phong thư giới thiệu duy nhất đã là một điều vô cùng vinh hạnh và khó khăn lắm rồi, vậy mà tại sao trong tay của cái tên Niên Dĩ An này lại có thể lù lù xuất hiện tới tận ba phong thư cùng một lúc cơ chứ?
Đây chẳng phải là minh chứng rõ ràng cho việc ở phía bên trong Nội viện hiện tại đang có tới tận ba vị đại lão cùng đồng lòng đứng ra viết thư bảo lãnh để tiến cử cậu bước chân vào Học viện Vĩnh Hằng hay sao?!
Ân Vân Tịch căn bản không cách nào chấp nhận nổi cái sự thật tàn nhẫn này. Đôi lông mày của cô ta khẽ chau lại thật chặt, cô ta trực tiếp đưa năm đầu ngón tay ra định bụng sẽ dùng vũ lực để giật lấy rồi bóc một phong thư ra xem thực hư, thế nhưng cổ tay của cô ta đã ngay lập tức bị Niên Dĩ An nhẹ nhàng vươn tay ra tóm chặt lấy, khiến cô ta căn bản không cách nào tiến thêm được dù chỉ là một phân.
"Đây là đồ thuộc quyền sở hữu của tôi, tôi chẳng qua cũng chỉ là có lòng tốt đem ra cho cô nhìn qua một cái mà thôi." Ánh mắt của Niên Dĩ An bấy giờ bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, thấu xương: "Cô rốt cuộc là đang muốn giở cái trò gì ở đây thế hả?"
Cái câu nói lạnh lùng này như một gáo nước lạnh trực tiếp dội thẳng vào đầu, giúp cho Ân Vân Tịch ngay lập tức tỉnh táo lại phần nào. Cô ta khẽ bặm bặm bờ môi: "Xin lỗi."
Thế nhưng cái tầm mắt của cô ta vẫn nhìn chằm chằm ba phong thư giới thiệu kia, cô ta khẽ gượng gạo nở một nụ cười nhạt nhẽo mở lời: "Em trai Dĩ An, có lẽ là từ trước tới giờ em vẫn chưa biết rõ, suốt mấy năm trở lại đây có không ít kẻ gan to bằng trời dám cả gan giả mạo danh tính của các bậc sư huynh sư tỷ thuộc Nội viện của Học viện Vĩnh Hằng để đi lừa đảo khắp nơi đâu nhỉ. Chẳng qua chị cũng chỉ là muốn giúp em kiểm tra xem mấy phong thư này liệu có phải là đồ giả hay không mà thôi, em dù sao đi chăng nữa thì cũng là người của nhà họ Ân chúng ta, tuyệt đối không thể để cho bản thân dễ dàng bị kẻ xấu dắt mũi lừa gạt như vậy được."
"Không cần phiền phức như vậy đâu." Niên Dĩ An khẽ nở một nụ cười khẩy đầy vẻ châm biếm: "Cho dù mấy phong thư này có thực sự là đồ giả đi chăng nữa thì cái việc đó liên quan gì đến cô không? Bộ mắt cô bị mù hay sao mà lại không nhận ra được việc tôi căn bản là không có chút hứng thú nào đứng đây tiếp chuyện với cô hả?"
"Còn nữa, bớt cái kiểu mở miệng ra là gọi tôi một tiếng em trai này em trai nọ đi nhé. Trên đời này tôi cũng chỉ có duy nhất một người chị gái mà thôi. Mau dẹp ngay mấy cái loại tâm cơ, mưu mô tính toán bẩn thỉu đó của cô đi. Cái bộ dạng giả vờ ngây thơ, thánh thiện đó của cô đem đi lừa gạt những kẻ ngu ngốc khác thì may ra còn có chút tác dụng, chứ còn đối với tôi thì đừng hòng có cửa, mau cút xéo đi cho rảnh nợ!"
Căn bản không cần bận tâm xem Ân Vân Tịch sẽ có cái loại phản ứng ra sao sau khi nghe xong những lời này, Niên Dĩ An đứng bật dậy, thản nhiên vung tay trực tiếp "tiễn" cả cô ta lẫn gã hộ vệ trưởng đi cùng ra thẳng bên ngoài cửa.
"Rầm!" Một tiếng, cánh cửa phòng dứt khoát đóng sầm lại trước mặt bọn họ.
Niên Dĩ An thong thả đem mấy phong thư giới thiệu cất gọn gàng vào trong cặp sách, tiện tay gửi cho Tư Phù Khuynh một dòng tin nhắn thông báo tình hình, sau đó liền khẽ khởi động bả vai một lát rồi rảo bước đi ra phía chiếc bàn bóng bàn đặt ở phía ngoài sân viện. Việc sở hữu một tốc độ di chuyển quá nhanh đôi khi cũng mang lại một nỗi niềm vô cùng nhàm chán, cậu rốt cuộc cũng chỉ có thể tự mình phân thân ra để tự chơi bóng bàn một mình đánh với chính mình mà thôi.
...
Phía bên ngoài cửa phòng.
Ân Vân Tịch phải mất một hồi lâu sau mới có thể hoàn toàn định thần lại được, lồng ngực cô ta bấy giờ phập phồng kịch liệt, gần như không cách nào kiềm chế nổi ngọn lửa tức giận đang sục sôi bên trong cõi lòng.
Từ nhỏ đến lớn cô ta vốn dĩ đã quen được người đời cung phụng, kính trọng và chiều chuộng hết mực rồi, từ trước tới giờ đã có một ai gan to bằng trời dám cả gan dùng cái thái độ xấc xược đó để đối đãi với cô ta như vậy đâu!
Hết cái tên Tạ Dự, bây giờ lại lù lù xuất hiện thêm một cái tên Niên Dĩ An nữa, nhưng cái điều khiến cô ta cảm thấy nực cười và mỉa mai nhất chính là việc cả hai cái tên khốn kiếp này thế nào mà lại đều có mối liên hệ mật thiết với Tư Phù Khuynh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=547]
Khóe môi Ân Vân Tịch khẽ giật giật, nụ cười mang theo vài phần châm biếm sâu cay.
Xem ra con ả Tư Phù Khuynh này dùng thủ đoạn thu mua lòng người quả thực là quá cao tay rồi. Nhưng cái đám ngu ngốc này không chịu động não suy nghĩ xem cái việc đắc tội với cô ta thì liệu có thể mang lại được cái loại lợi lộc gì cho bản thân hay sao? Nên nhớ rằng sau này nếu như có lỡ may gặp phải thương tích hay đổ bệnh cần đến thầy thuốc cứu mạng, thì bọn họ đừng hòng có cửa tìm được lối thoát!
Ân Vân Tịch khẽ đưa tay phủi phủi đi chút bụi bặm không tồn tại trên tà áo, nhạt nhẽo buông một câu lạnh lùng: "Chúng ta đi."
Gã hộ v khẽ gật đầu biểu thị đã hiểu, ngay trong lúc gã vừa mới xoay người định bụng sẽ tháp tùng cô ta rời đi, thì bước chân của gã bỗng nhiên khựng lại hoàn toàn, lập tức quỳ sụp một gối xuống đất hành lễ: "Cung nghênh Thái thượng trưởng lão!"
Ân Vân Tịch khẽ ngẩng đầu lên nhìn, vừa vặn bắt gặp bóng dáng của Ân Bình Sinh đang sải bước tiến về phía bên này. Trên gương mặt cô ta ngay lập tức một lần nữa nở ra một nụ cười vô cùng chuẩn mực: "Thái thượng trưởng lão, con..."
Thế nhưng cô ta còn chưa kịp dứt câu, thì Ân Bình Sinh đã trực tiếp lướt qua người cô ta như một cơn gió, bước chân vội vội vàng vàng tiến thẳng vào trong để tìm Niên Dĩ An. Đây quả thực là lần đầu tiên trong đời cô ta bị người khác ngó lơ, ghẻ lạnh đến như thế này.
Ân Vân Tịch đứng trân trân ngay tại chỗ, phía sau lưng bỗng chốc rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, mười đầu ngón tay của cô ta siết chặt lại thành quyền, móng tay găm sâu vào trong lòng bàn tay đến mức đau nhói.
Việc mà cô ta lo sợ và kiêng dè nhất cuối cùng thì nó vẫn cứ xảy ra. Niên Dĩ An vừa mới phô diễn ra cái loại thực lực siêu cấp A mạnh mẽ kia, vậy mà mới chỉ có một chút thời gian ngắn ngủi trôi qua thôi mà đã có thể dễ dàng phân tán và cướp đi toàn bộ sự chú ý của đám người nhà họ Ân rồi, vậy thì thử hỏi trong tương lai sau này, vị thế của cô ta sẽ còn bị lung lay đến cái mức thảm hại nào nữa đây?
Ân Vân Tịch hít sâu vào một hơi để cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, sau đó liền lạnh lùng quay người rảo bước rời đi.
...
Ở một diễn biến khác, tại phía bên trong một quán bar tư nhân sầm uất.
Tư Phù Khuynh thong thả pha chế xong một ly rượu nhẹ, rồi đưa tay đẩy qua phía đối diện cho Odilia.
"Tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao cô lại đột nhiên mở miệng nhờ tôi đứng ra viết giúp một phong thư giới thiệu làm gì, hóa ra tất cả là vì đứa em trai của cô đấy à." Odilia khẽ nhướng nhướng đôi lông mày lên trêu chọc: "Bản thân cô thì kiên quyết không chịu bước chân vào học tại Học viện Vĩnh Hằng, nhưng lại dốc lòng tìm mọi cách để tống đứa em trai của mình vào đó bằng được thế kia, cô đúng thật là một người chị gái tốt của năm đấy nhé."
"Dù sao thằng bé cũng đã vô tình bị kéo vào trong cái thế giới hỗn loạn đầy rẫy hiểm nguy này rồi. Thế nên bản thân nó bắt buộc phải tự mình học hỏi thêm một vài cái kỹ năng sinh tồn để bảo vệ bản thân mà thôi." Đôi hàng lông mi của Tư Phù Khuynh khẽ rủ xuống, cô khẽ lẩm bẩm thành tiếng: "Tôi cũng không có đủ năng lực để đứng ra bảo bọc, che chở cho tất cả mọi người được."
Odilia nghe xong bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng.
Học viện Vĩnh Hằng là một nơi cực kỳ nguy hiểm, có những nhiệm vụ khảo hạch mà ngay cả cô ấy cũng cảm thấy khó khăn.
Nhưng chỉ có đối mặt với rủi ro mới có thể nắm bắt được cơ hội, cô ấy cũng từng vài lần đi ranh giới giữa sự sống và cái chết mới có được thực lực cao hơn.
Lần cô ấy bị thương nặng nhất, suýt chút nữa đã không thể tỉnh lại từ trong khoang trò chơi. Chính Tư Phù Khuynh đã kéo cô ấy ra khỏi nơi nguy hiểm và chữa khỏi vết thương trên người cô ấy.
Tay Odilia xoa xoa chiếc cốc, cuối cùng cũng hỏi ra điều cô ấy thắc mắc đã lâu: "Lúc đầu tại sao cô lại cứu tôi?"
"Hả?" Tư Phù Khuynh rất thành thật nói: "Bởi vì cô sắp chết rồi."
Quỷ Thủ Thiên Y, thấy chết mới cứu.
Odilia khựng lại, nửa cười nửa không nhìn cô.
Tư Phù Khuynh lại kịp thời bù đắp an ủi: "Ồ, cũng vì cô trông khá xinh đẹp, không mấy ai có được sự đãi ngộ này đâu."
"Hừ." Odilia nhún vai: "Tư Phù Khuynh, cô đúng là một người kỳ lạ."
Kiến người ta hoàn toàn không thể thấu hiểu được.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn đến.
[Chris]: [Cô đang ở đâu thế? Tôi đi làm nhiệm vụ rồi.]
[Odilia]: [Tôi đang nghĩ anh thật đáng thương, không chỉ mù mà còn thất tình nữa, sao lại có vị thiếu minh chủ thảm hại như vậy chứ, hay là anh nhường chỗ đi, để cái ghế này cho tôi ngồi thử xem.]
[Chris]: [?]
Odilia kéo anh ta vào danh sách đen, sau đó dùng cách uống rượu để bồi Tư Phù Khuynh uống coca.
...
Ngày hôm sau.
Nhà họ Ân.
Mỗi ngày đều có không ít người đến bái phỏng Ân Vân Tịch, nhưng phần lớn đều không gặp được người.
Hôm nay Ân Vân Tịch từ chối lời bái phỏng của tất cả mọi người.
Đội trưởng đội hộ vệ bước ra, vô cùng áy náy nói với một người đàn ông thanh tú: "Cậu Tịch, đại tiểu thư hiện tại đang bận, không có thời gian gặp cậu."
Tịch Phương Trì hỏi: "Vân Tịch làm sao vậy? Tâm trạng không tốt sao?"
Đội trưởng đội hộ vệ do dự một chút, liền kể lại những chuyện xảy ra ở nhà họ Ân hai ngày nay một lượt.
Chuyện nhà họ Ân đón Ân Nghiêu Niên trở về vốn không phải là bí mật, cũng vì thế mà không ít người đang chằm chằm nhìn vào nhà họ Ân.
Nhưng Tư Phù Khuynh và Niên Dĩ An lại không có bất kỳ cảm giác tồn tại nào.
Cho đến ngày hôm qua Niên Dĩ An thể hiện ra chiến đấu lực cao hơn Ân Vọng Trần, lại khống chế được tốc độ, nhận được sự quan tâm cao độ của nhà họ Ân, tự nhiên liền ngó lơ Ân Vân Tịch.
Ân Vân Tịch lôi kéo Niên Dĩ An không thành, ngược lại còn bị mỉa mai một trận, đến hôm nay trong lòng vẫn còn nghẹn ứ.
Đội trưởng đội hộ vệ cố tình nói quá lên, còn thêm mắm thêm muối một phen.
Tịch Phương Trì nhíu mày, ngữ khí lạnh xuống: "Đúng là không biết điều!"
Ân Vân Tịch là người tiến hóa duy nhất sở hữu năng lực chữa lành, vậy mà lại có người lựa chọn đứng ở phía đối lập với cô ta?
Tịch Phương Trì hoàn toàn không thể hiểu nổi hành vi này.
Anh ta từ nhỏ đã thích Ân Vân Tịch, nhưng cũng biết rõ khoảng cách giữa anh ta và Ân Vân Tịch.
Anh ta chỉ là cấp A, mà Ân Vân Tịch là cấp S. Nhưng đối với Tịch Phương Trì mà nói, chỉ cần có thể làm vì Ân Vân Tịch một số việc trong khả năng của mình là đủ rồi.
"Nói với Vân Tịch, chút chuyện nhỏ này không cần cô ấy bận tâm." Tịch Phương Trì trong lòng đã có kế sách: "Tôi đi giúp cô ấy thu dọn, cái cô Tư Phù Khuynh này đang ở chỗ nào?"
Đội trưởng đội hộ vệ chần chừ nói: "Cô ta hôm qua không có về, hình như luôn ở trong quán bar số 2 ở phía đông thành phố."
"Quán bar?" Tịch Phương Trì lông mày nhíu càng chặt hơn: "Không học thói tốt."
Anh ta có được tin tức chính xác, liền quay người rời đi.
Đội trưởng đội hộ vệ cũng không có ngăn cản, mặc kệ anh ta đi.
Tư Phù Khuynh quả thực vẫn đang ở trong quán bar số 2, chỉ có điều là đang uống coca, cô đang đợi Odilia gửi cho cô tài liệu phòng thí nghiệm của Liên minh người tiến hóa.
"Rầm!"
Cửa quán bar bị đá văng. Người pha chế duy nhất giật bắn mình, thu rụt người vào trong quầy bar.
Tư Phù Khuynh nheo mắt, ngẩng đầu lên.
"Tư Phù Khuynh đúng không?" Tịch Phương Trì cao cao tại thượng nhìn cô gái: "Tôi đến là muốn nói cho cô biết, cô trở về nhà họ Ân không ai cản cô, cô tốt nhất cũng nên nhận rõ thân phận của chính mình, đừng nghĩ đến chuyện tranh giành cái gì với Vân Tịch."
Tư Phù Khuynh cắn mở khoen lon coca, cô uống một ngụm coca, động tác không nhanh không chậm, thần thái cũng thong dong, thậm chí còn khẽ cười một tiếng: "Sao thế, anh đang cảnh cáo tôi à?"
"Lần này là cảnh cáo cô." Tịch Phương Trì cười lạnh nói: "Lần sau có thể không chỉ là cảnh cáo đâu."
Cấp bậc người tiến hóa của Tư Phù Khuynh quá thấp, anh ta khinh thường ra tay với cô.
Dù sao đi nữa Tư Phù Khuynh cũng là người nhà họ Ân, chuyện này nếu làm ầm lên tới Tòa án xét xử của Liên minh người tiến hóa, sẽ mang lại phiền phức cho Ân Vân Tịch.
Tư Phù Khuynh gật đầu, lại hỏi: "Chỉ có một mình anh?"
Tịch Phương Trì thần tình khinh miệt: "Sao nào? Cô còn muốn Vân Tịch đích thân tới? Chuyện này không liên quan đến Vân Tịch, tôi có thể nói cho cô biết, Vân Tịch vung tay một cái sẽ có vô số người dốc sức vì cô ấy, cô không so bì được đâu."
Ân Vân Tịch cứu không biết bao nhiêu người, nhân mạch cực rộng, Tư Phù Khuynh thì có thể làm được gì?
Theo góc nhìn của Tịch Phương Trì, Tư Phù Khuynh nên biết điều mà để Niên Dĩ An đi theo Ân Vân Tịch, như vậy mới có thể tăng cường thực lực của nhà họ Ân.
"Một người à, xem ra là không có ai khác rồi." Tư Phù Khuynh uống hết coca, giơ tay ném lon coca một cái, quăng thẳng vào trong thùng rác, độ chuẩn xác cực tốt.
Giây tiếp theo, cô động.
"Rầm!"
Tịch Phương Trì chỉ cảm thấy có một luồng lực lượng khổng lồ khống chế lấy anh ta, đập mạnh anh ta lên tường.
"Rắc!"
Bức tường nứt ra theo tiếng động.
"Ai cho anh cái gan để anh cảnh cáo tôi?" Nụ cười của Tư Phù Khuynh bạo ngược: "Hửm? Một mình mà cũng dám chạy tới tìm tôi hả, cái tên cấp A nhỏ bé?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận