Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 549: Hoang mang tột độ, bí kíp yêu đương của Khuynh Khuynh

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:47:15
"..."
Không khí đột nhiên yên tĩnh hẳn xuống.
Ân Nghiêu Niên bỗng cảm thấy mấy hộp thuốc trên bàn nóng phỏng tay, thần sắc cũng bắt đầu hoảng hốt.
Hắc Thiên Nga Odilia.
Cái tên này đương nhiên không ai là không biết.
Thực lực của cô ấy, dù đặt ở Tự Do Châu cũng thuộc nhóm đứng đầu.
Đời này của gia tộc Lotbar có không ít người mang huyết thống cấp S, tổng cộng tới bốn người, nhưng chỉ có Odilia có thể trở thành tầng lớp cao cấp của Liên minh người tiến hóa.
Đây chính là thực lực tuyệt đối.
Người duy nhất có thể sánh ngang với cô ấy chỉ có đại tiểu thư nhà họ Kuchiki - Kuchiki Meigetsu. Chỉ tiếc năng lực người tiến hóa của hai người không cùng hệ, cũng chưa từng giao thủ, nên không ai có thể xác định rốt cuộc ai mạnh hơn.
Năm nay Ân Vân Tịch hai mươi mốt tuổi, nhỏ hơn Odilia và Kuchiki Meigetsu sáu tuổi. Hai người kia đều đã tốt nghiệp viện nội bộ của Học viện Vĩnh Hằng, còn Ân Vân Tịch năm nay mới nhập học.
Chỉ vì cả ba cùng thế hệ nên mới thường xuyên bị đặt lên bàn cân so sánh.
Niên Dĩ An đương nhiên cũng từng nghe qua danh hiệu Hắc Thiên Nga, khóe miệng cậu co giật, cả người có chút sụp đổ: "Chị... chị à, đây là bạn trên mạng bình thường mà chị nói đó hả? Loại tính tình không tốt nhưng rất bình thường ấy hả?!"
Bình thường chỗ nào vậy?!
Vậy chẳng phải cậu chỉ là một con gà yếu nhớt thôi sao?!
Tư Phù Khuynh ung dung chậm rãi: "Ai mà chẳng là người bình thường? Chị cũng rất bình thường mà."
Niên Dĩ An: "..."
Có lẽ định nghĩa về "bình thường" của cậu và chị cậu không giống nhau.
"Ba đi đưa thuốc cho bà nội các con." Cả người Ân Nghiêu Niên vẫn còn lâng lâng: "Hai đứa cứ nói chuyện đi."
Cửa mở ra rồi lại đóng lại.
Niên Dĩ An xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà: "Chị Khuynh Khuynh, chị đừng nói là còn quen cả Lightning nhé?"
Đôi mắt hồ ly của Tư Phù Khuynh khẽ nheo lại, cô mỉm cười: "Chị còn quen cả Dị Hình Nhân nữa."
Niên Dĩ An: "... Là người tiến hóa có thể tùy ý biến thành bộ dạng của người khác ấy hả?"
"Ồ, chuyện đó là từ nhiều năm trước rồi." Tư Phù Khuynh vỗ vai cậu: "Có khi bây giờ hắn đã tiến hóa tới mức ngay cả dấu vân tay, mống mắt, ký ức đều có thể sao chép, DNA chắc cũng chẳng phải vấn đề lớn gì nữa. Cẩn thận nhé, gặp phải hắn là em toi đời luôn đấy."
Niên Dĩ An rùng mình một cái, nhịn không được kéo chặt áo khoác trên người. Cậu vốn tưởng sau khi trở thành người tiến hóa, mình đã có thể tiếp nhận tốt thế giới hoàn toàn mới này rồi.
Không ngờ đây mới chỉ là bắt đầu!
"Đừng sợ." Tư Phù Khuynh nhướng mày cười: "Sau này em cũng sẽ trở thành một thành viên trong số họ, cũng sẽ có biệt danh thuộc về riêng mình."
Niên Dĩ An chần chừ: "Em sẽ được gọi là Tiểu Phi Tượng à?"
Tư Phù Khuynh: "..."
Không cần hỏi cô cũng biết cái tên này là do Tam sư tỷ đặt.
"Thư giới thiệu chị đưa em, không phải em chưa xem đấy chứ?" Tư Phù Khuynh gõ gõ mặt bàn: "Nếu không em đã chẳng hỏi chị quen Odilia thế nào."
Niên Dĩ An đúng là chưa xem thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=549]

Cậu cẩn thận kẹp thư vào sách để giữ gìn, dù sao cuối tháng chín mới là kỳ khảo hạch đầu tiên của Học viện Vĩnh Hằng.
Nghe Tư Phù Khuynh nói vậy, cậu như bừng tỉnh khỏi mộng, vội vàng lấy ba phong thư trong cặp ra mở.
Trên mỗi phong thư đều có một chữ ký khác nhau.
Odilia·Lotbar.
Kuchiki Meigetsu.
Moon
Tư Phù Khuynh chỉ vào cái tên thứ ba, chớp mắt: "Đây là chị Nguyệt của em. Nhớ kỹ nhé, ở Học viện Vĩnh Hằng, những người không dùng tên thật mới là mạnh nhất."
Không dùng tên thật, nghĩa là mạnh đến mức không ai điều tra nổi thông tin của họ.
Ba cái tên khiến đầu óc Niên Dĩ An hoàn toàn ngừng hoạt động.
Ba phút sau.
"Cốp!"
Đầu cậu đập mạnh xuống bàn. Quả nhiên cậu chính là người yếu nhất nhà này.
...
Bên phía Odilia, sau khi giao Tịch Phương Trì cho phòng thí nghiệm của Liên minh người tiến hóa, cô hiếm hoi mới quay về nhà một chuyến.
"Odilia tiểu thư." Quản gia vô cùng cung kính.
"Chị ơi!"
Mấy cậu bé tóc vàng chạy ùa tới, vây quanh cô nhảy nhót loạn lên.
Odilia lấy túi kẹo Tư Phù Khuynh cho ra, chia cho mỗi đứa vài viên: "Đừng làm phiền chị."
Cô dỗ đám em trai đi rồi mới tới thư phòng của gia chủ.
"Về rồi à." Fred liếc cô một cái: "Dạo này con sao thế? Không ăn chặn chút nào à? Thuốc trong gia tộc sắp không đủ dùng rồi, phong cách cướp bóc của con đâu?"
Odilia tựa lên sofa: "Có cướp, cho bạn con rồi."
"Bạn gì?" Fred hận sắt không thành thép: "Con cướp thuốc thì cướp về cho gia tộc chứ! Sao khuỷu tay lại quay ra ngoài thế hả?"
Ông tức chết mất thôi.
Odilia nghĩ nghĩ rồi nói: "Cô ấy rất đẹp, chắc cha sẽ thích."
Fred nổi giận: "Ta là loại người chỉ nhìn mặt à?!"
Odilia cực kỳ lịch sự: "Đúng vậy."
Fred: "..."
Được rồi, đúng là ông thật.
"Rảnh thì dẫn về cho ta xem thử." Fred hừ lạnh: "Sắp ba mươi tuổi rồi mà còn chưa có người yêu, đúng là làm mất mặt phụ vương như ta!"
Gia tộc Lotbar trước đây từng là gia tộc quý tộc nổi tiếng ở Tây đại lục, tổ tiên còn từng xuất hiện không ít quốc vương và công tước. Đến tận bây giờ vẫn còn giữ tước vị.
Sau khi vài vị tổ tiên xảy ra đột biến gen trở thành người tiến hóa, gia tộc Lotbar càng thêm cường đại, đã tách khỏi vòng quý tộc Tây đại lục, nhưng vẫn giữ thói quen của giới quý tộc, thỉnh thoảng lại quay về tổ chức hoặc tham gia dạ hội.
Odilia nhún vai: "Không tìm được ai mạnh hơn con, không hứng thú."
Fred trầm mặc.
Cũng đúng.
Chiến lực của Odilia quá mạnh, lại còn là huyết thống cấp S. Thật sự để cô tùy tiện tìm một đối tượng, ông còn cảm thấy cải trắng bị heo gặm ấy chứ.
Fred nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng mới lên tiếng: "Ta nghe nói đệ tử Vân Thượng Chi Đỉnh ai cũng cực kỳ xuất sắc, hay con thử xem?"
"Không đi." Odilia cười lạnh: "Con chưa chán sống."
Fred nghẹn họng. Ông cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
Vân Thượng Chi Đỉnh đâu phải nơi ai muốn tới là tới được. Nhắm vào đệ tử Vân Thượng Chi Đỉnh chẳng khác nào đi gặp Diêm Vương.
Fred lại nhớ tới một người: "À đúng rồi, trước đó ta có gặp công tước Muston, ta thấy cậu thanh niên đó không tệ, tuổi tác cũng xấp xỉ con."
"Tốt chỗ nào?"
"Mặt đẹp."
Odilia tùy ý đáp một tiếng: "Vậy thì có thể gặp thử."
Di truyền nhìn mặt từ tổ tiên.
Fred gật gù: "Ta sẽ sắp xếp. Cậu ta rất biết kiếm tiền, nhà Muston giàu hơn chúng ta nhiều. Con gái của ta, nếu không lấy được người thì cũng phải moi được tiền của cậu ta."
...
Ngày hôm sau, Tư Phù Khuynh trở lại Bắc Châu.
Việc quay phim của "Trấn Quốc Nữ Tướng" cũng đã tới giai đoạn kết thúc, chỉ còn vài cảnh văn cùng cảnh Giang Chiếu Nguyệt tử trận nơi sa trường.
Tạ Dự cũng quay xong phim điện ảnh, cùng Vân Phong Trí trở về nước. Vân Phong Trí tới Cục quản lý siêu nhiên, còn anh thì tới đoàn phim "Trấn Quốc Nữ Tướng" khách mời.
Đạo diễn Lộ lần nữa nhịn không được cảm thán nhân mạch của Tư Phù Khuynh. Đây là bộ phim truyền hình có nhiều đại lão nhất mà ông từng quay.
"Cửu ca." Tư Phù Khuynh đưa một cái hộp cho Úc Tịch Hành: "Em mang cho anh ít đặc sản."
Úc Tịch Hành có thể nhạy bén cảm nhận được cô đã thân thiết với anh hơn trước rất nhiều. Hàng mi khẽ hạ xuống, anh nhẹ nhàng "ừm" một tiếng.
"Em muốn làm huấn luyện viên đúng không? Anh đã để Zero xin vài suất huấn luyện quân sự khóa này của Đại học Hạ." Úc Tịch Hành lấy ra một tập tài liệu: "Cần em tạm thời treo tên ở Zero, được không?"
Giọng anh thanh thanh đạm đạm, lại mang theo một loại mềm mại và gợi cảm rất đặc biệt.
"Chỉ treo tên thôi à? Không vấn đề." Tư Phù Khuynh cầm bút lên, gần như không do dự ký tên mình xuống.
Mày Úc Tịch Hành khẽ động: "Nếu em muốn gia nhập Zero, cũng có thể nói với anh."
Tư Phù Khuynh: "... Thôi khỏi?"
Cô chính là một trong tam cự đầu T18 đấy nhé, mặc dù danh hiệu này cũng rất trung nhị.
Úc Tịch Hành ngước mắt, mỉm cười: "Không vội, cô nương có thể từ từ cân nhắc."
Tư Phù Khuynh: "Vậy em cân nhắc thử."
Nói xong, cô đột nhiên rơi vào im lặng. Ba mươi giây sau, cô cầm chiếc mũ bảo hiểm dùng để quay phim lên: "Em đi quay phim đây."
Tư Phù Khuynh lao thẳng vào phòng hóa trang.
"Về nhanh vậy?" Nguyệt Kiến mở mắt ra: "Mỹ nhân kế của em dùng chưa?"
Tư Phù Khuynh khẽ nói: "Tam sư tỷ, hình như em sắp bị người ta bắt cóc mất rồi."
Nguyệt Kiến: "...?"
"Anh ấy hỏi em có muốn gia nhập Zero không, vậy mà em còn nói sẽ cân nhắc." Tư Phù Khuynh thở dài: "Em có tội. Em không chỉ mê mặt, còn mê giọng nói, giờ đã thành fan cuồng Cửu ca luôn rồi."
Gương mặt, giọng nói, vóc dáng của Úc Tịch Hành... Tất cả đều chính xác đạp trúng gu thẩm mỹ của cô.
Biểu cảm Nguyệt Kiến vô cùng phức tạp: "... Đúng là hồng nhan họa thủy."
Cô thì chẳng cảm thấy gì, nhưng nếu lão nhị biết được, chắc sẽ tức tới chết đi sống lại. Nghĩ vậy, tâm trạng Nguyệt Kiến ngược lại tốt hơn hẳn. Cô thích nhất là nhìn mấy sư huynh đệ ăn quả đắng.
Tư Phù Khuynh ngồi trên ghế, ngón tay chọt chọt điện thoại, đặt mua một cuốn "Bí kíp Yêu Đương".
Cô dùng phiếu giảm giá, giá gốc bốn mươi, cuối cùng chỉ tốn mười lăm.
Tư Phù Khuynh có chút đau lòng, quyết định cắt bớt khẩu phần ăn của Tiểu Bạch một chút.
...
Bên phía nhà họ Ân.
Đúng như Ân Vân Tịch dự đoán, chuyện cô ta bị Ân Nghiêu Niên tát hai cái cứ thế bị cho qua.
Trong khoảng thời gian đó chỉ có ông nội ruột của cô ta - đại trưởng lão - tới thăm, còn mua thuốc cho cô ta.
Lực tay của Ân Nghiêu Niên không hề nhẹ, mãi tới hôm nay vết đỏ trên mặt cô ta mới hoàn toàn biến mất.
Khoảng thời gian trước ra ngoài, cô ta chỉ có thể nói mình đánh má hồng hơi đậm.
Ân Vân Tịch cũng không nuốt nổi cục tức này, đến cả sắc mặt cũng rất kém.
"Chị Vân Tịch." Có người gõ cửa: "Chị Vân Tịch có ở trong không?"
Ân Vân Tịch không ngẩng đầu: "Vào đi."
Một thiếu nữ bước vào, tươi cười đầy mặt: "Chị Vân Tịch, em tới thăm chị."
Ân Vân Tịch không nói gì.
Thiếu nữ biết cô ta đang nghĩ gì nên mở miệng: "Chị Vân Tịch, em có cách đối phó Tư Phù Khuynh."
"Cô?" Cuối cùng Ân Vân Tịch cũng ngẩng đầu lên: "Cô có biện pháp gì? Hay quên mất gia tộc cấm dòng chính tàn sát lẫn nhau rồi?"
Có lẽ trước kia khi Niên Dĩ An còn chưa bộc lộ thực lực, cô ta còn có thể chèn ép đôi chị em này. Nhưng bây giờ Niên Dĩ An đã được nhà họ Ân coi trọng, ngay cả cô ta cũng bị xem nhẹ không ít. Còn có thể làm gì nữa?
"Chị Vân Tịch, đương nhiên không phải chúng ta tự ra tay." Ân Tương Tư thong dong nói: "Chúng ta có thể mượn tay gia tộc khác mà."
"Gia tộc khác?" Ân Vân Tịch nghe mà bật cười: "Tôi hỏi cô, có gia tộc nào thực lực vượt trên Ân Nghiêu Niên không? Dù có, họ sẽ vì chuyện này mà đắc tội ông ấy à?"
"Chị Vân Tịch, ngoài người tiến hóa ra... chị có phải quên mất một chủng tộc khác rồi không?"
Ân Vân Tịch nhíu mày: "Có gì thì nói thẳng, đừng úp úp mở mở!"
Ân Tương Tư khẽ mỉm cười: "Âm Dương Sư đấy. Chị Vân Tịch, chị quên Sakai Yui rồi sao? Cô ta cũng chơi trong giới giải trí, còn là thiên hậu quốc tế, danh tiếng lớn hơn nhiều. Muốn xử lý Tư Phù Khuynh chẳng phải quá dễ dàng sao?"

Bình Luận

0 Thảo luận