Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 566: Sư huynh ngược tra, xé toang lớp ngụy trang của người nhà họ Ân

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:48:29
"Nguyên đại nhân!" Đại trưởng lão nhà Sakai kích động lên tiếng: "Xin Nguyên đại nhân dừng bước!"
Nghe thấy tiếng gọi, Nguyên Minh Trì quay đầu lại, hơi nheo mắt: "Ông là?"
"Tại hạ Sakai Takefumi." Đại trưởng lão cung kính đáp: "Lần trước khi Nguyên đại nhân tới Thanh Đô, tôi may mắn được gặp ngài một lần."
Nguyên Minh Trì hoàn toàn không có ấn tượng, thần sắc nhàn nhạt: "Có việc gì?"
Thấy anh hỏi như vậy, đại trưởng lão mừng rỡ trong lòng, lập tức nói: "Là thế này, Nguyên đại nhân quản lý Hiệp hội Âm Dương Sư, chắc chắn biết Ngọc Vô. Hắn ỷ vào thực lực chiến đấu cao cường, ngang nhiên tàn hại âm dương sư nhà Sakai chúng tôi, nghiêm trọng vi phạm quy định của Tự Do Châu. Xin Nguyên đại nhân nhất định phải làm chủ cho chúng tôi!"
Bước chân đang định rời đi của Nguyên Minh Trì khựng lại. Anh bỗng bật cười, nụ cười mê hoặc lòng người: "Ừm, tôi đúng là biết cô ấy. Đổi chỗ khác đi, ông kể chi tiết mọi chuyện cho tôi nghe."
Đại trưởng lão càng thêm vui mừng, kéo nhị trưởng lão một cái: "Lão nhị, mau theo."
Hai người đi theo sau Nguyên Minh Trì, đồng thời cũng nhận được không ít ánh nhìn từ xung quanh.
Tiếng bàn tán khe khẽ truyền tới.
"Bọn họ là ai vậy? Sao lại có thể bắt chuyện với Nguyên đại nhân?"
"Nhìn cách ăn mặc hình như là người Đông Tang. Tổ tiên Nguyên đại nhân cũng là người Đông Tang, chắc là họ hàng gì đó."
"Nếu tôi cũng có thể nói chuyện với Nguyên đại nhân thì tốt biết mấy. Không biết ai có phúc được kết duyên với ngài ấy nữa."
Nghe những lời vừa hâm mộ vừa ghen tị ấy, ngay cả đại trưởng lão cũng bắt đầu lâng lâng đắc ý. Cho dù ông ta đi theo Nguyên Minh Trì vòng trái rẽ phải ra khỏi chủ thành, tiến vào một con hẻm tối, cũng chẳng cảm thấy có gì bất thường.
Nguyên Minh Trì chắp tay sau lưng: "Được rồi, kể hết cho tôi nghe đi."
Đại trưởng lão lập tức thuật lại toàn bộ sự việc, còn không quên thêm mắm dặm muối: "Nguyên đại nhân, đám hậu bối nhà tôi đúng là không hiểu chuyện, nhưng cũng đã nhận đủ trừng phạt rồi. Vậy mà Ngọc Vô vẫn giam giữ hơn bốn mươi âm dương sư của nhà Sakai chúng tôi. Hắn rõ ràng muốn khơi mào chiến tranh giữa nhà Sakai và Cục Quản Lý Siêu Nhiên!"
"Không sai." Nhị trưởng lão cũng phụ họa: "Ngọc Vô cực kỳ xảo quyệt, thực lực chiến đấu lại rất mạnh. Xin Nguyên đại nhân tuyệt đối đừng nương tay!"
Nghe tới đây, Nguyên Minh Trì chậm rãi ngẩng đầu lên. Nụ cười trên gương mặt anh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo thấu xương.
Ngay giây tiếp theo, khi đại trưởng lão và nhị trưởng lão còn chưa kịp phản ứng, cổ của cả hai đã bị chiếc đuôi lạnh như băng của Bát Kỳ Đại Xà quấn chặt.
Lúc này, Bát Kỳ Đại Xà không còn là con thú nhỏ đáng yêu quấn lấy Kuchiki Meigetsu đòi kiếm Kusanagi nữa mà là hung thần chân chính.
Đôi đồng tử rắn đỏ như máu, sát khí tanh nồng ập thẳng vào mặt.
Nụ cười của đại trưởng lão cứng đờ trên môi, ông ta không dám tin nổi: "Nguyên đại nhân?!"
Nhà Sakai chưa từng đắc tội với Nguyên Minh Trì, tại sao anh lại ra tay với bọn họ?!
"Khó cho các người còn đặc biệt chạy tới Tự Do Châu tìm tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=566]

Nguyên Minh Trì khẽ cười: "Nếu là trước kia, có lẽ tôi thật sự sẽ đi gặp cô ấy một lần."
"Nhưng rất tiếc..." Anh mỉm cười, giọng điệu dịu dàng đến đáng sợ: "Người các người muốn tôi giết, lại chính là tiểu sư muội nhà tôi."
Chuyện Sakai Yui làm, anh đã nghe Kuchiki Meigetsu kể lại từ lâu. Đối với Tư Phù Khuynh mà nói, chuyện nhỏ như vậy vốn chẳng đáng nhắc tới.
Nguyên Minh Trì còn đang đau đầu vì không tìm được cơ hội thể hiện trước mặt tiểu sư muội nhà mình, tiện thể đè Nguyệt Kiến một đầu, vậy mà lại có người tự dâng tới cửa.
"Bịch! Bịch----"
Đại trưởng lão và nhị trưởng lão đồng loạt quỵ xuống đất. Không chỉ vì kinh hãi và sợ hãi, mà còn vì Bát Kỳ Đại Xà đang điên cuồng cắn nuốt sinh mệnh lực của bọn họ.
Hai người đã không còn chút sức lực nào để đứng lên nữa. Trên mặt tràn ngập vẻ kinh hoàng, đầu óc hoàn toàn ngừng hoạt động.
Ngọc Vô là phụ nữ?
Còn là em gái của Nguyên Minh Trì?!
Nguyên Minh Trì hơi cúi người xuống, nụ cười càng sâu hơn: "Nói xem, sao các người lại nghĩ quẩn đến mức chạy tới tìm tôi chứ?"
Đúng là dê vào miệng cọp, tự tìm đường chết.
Đại trưởng lão đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, trợn to mắt rồi ngã gục xuống.
Rất nhanh sau đó, toàn bộ con hẻm chìm vào yên lặng.
Bát Kỳ Đại Xà cũng thoát khỏi trạng thái chiến đấu, biến trở lại thành dáng vẻ mini, tám cái đầu nhỏ xoay qua xoay lại.
Tự Do Châu lúc nào cũng có người chết. Huống hồ hai vị trưởng lão nhà Sakai còn không phải cư dân của Tự Do Châu.
Sẽ chẳng có ai để tâm.
Nguyên Minh Trì lấy khăn giấy ra lau tay, động tác tao nhã mà lười biếng như một quý tộc cổ xưa: "Bát Kỳ, đi thôi."
Lần này, cuối cùng anh cũng thắng được Nguyệt Kiến một ván rồi.
...
Hai ngày trôi qua, hai vị trưởng lão vẫn bặt vô âm tín, hoàn toàn không thể liên lạc được. Nhà Sakai lập tức rơi vào khủng hoảng, không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cùng lúc đó, Ân Tương Tư cũng hoang mang lo sợ.
Cô ta không ngờ rằng Tư Phù Khuynh chẳng những không gặp chuyện gì, mà Sakai Yui còn bị giới âm nhạc quốc tế trực tiếp gạch tên.
Cô ta còn nghe nói Sakai Yui chưa hề rời khỏi Đại Hạ, rất có thể đã bị người của Cục Quản Lý Siêu Nhiên bắt giữ!
Vậy thì chắc chắn Tư Phù Khuynh cũng đã biết chân tướng rồi.
Cô ta phải làm sao đây?
Ân Tương Tư vô cùng hoảng loạn, chỉ có thể đi tìm Ân Vân Tịch. Sắc mặt cô ta trắng bệch: "Chị Vân Tịch, phải làm sao đây? Tư Phù Khuynh vậy mà lại không sao, Sakai Yui còn bị Cục Quản Lý Siêu Nhiên bắt đi rồi!"
"Chẳng phải cô nói sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này sao?" Ân Vân Tịch hất mạnh tay cô ta ra, giận dữ quát lên: "Bây giờ thất bại rồi, cô còn mặt mũi tới hỏi tôi?"
Sakai Yui đúng là đồ vô dụng, vậy mà lại bị người của Cục Quản Lý Siêu Nhiên để mắt tới.
Hai tay Ân Tương Tư run rẩy không ngừng: "Chị Vân Tịch, chị nhất định phải cứu em, em..."
"Rầm!"
Cô ta còn chưa nói hết, cánh cửa đã bị người ta đá tung.
Ân Nghiêu Niên lạnh mặt bước vào. Ông không nói thêm lời nào, trực tiếp túm lấy Ân Tương Tư rồi sải bước kéo ra ngoài.
Ân Tương Tư hét lên một tiếng thất thanh. Cứ như vậy bị Ân Nghiêu Niên kéo đi thẳng tới đại sảnh.
Động tĩnh quá lớn, lập tức kinh động không ít người, ngay cả vài vị trưởng lão cũng bị gọi tới.
Đại trưởng lão đập mạnh xuống bàn, sắc mặt xanh mét: "Ân Nghiêu Niên, cậu đang làm cái gì vậy?"
"Làm gì à?" Ân Nghiêu Niên lạnh giọng: "Nó suýt nữa hại chết Khuynh Khuynh, chẳng lẽ tôi còn không được xử lý nó sao?"
Đại trưởng lão nhíu mày, liếc nhìn Tư Phù Khuynh đang cùng Niên Dĩ An bước vào, sắc mặt cũng rất khó coi: "Con bé này chẳng phải vẫn bình an vô sự sao? Ân Nghiêu Niên, cậu quên quy định gia tộc cấm tàn sát lẫn nhau rồi à? Mau thả người!"
Cả người Ân Tương Tư run lên dữ dội: "Đại trưởng lão cứu cháu!"
"Nếu có người muốn sát hại con cháu cùng tộc..." Tư Phù Khuynh nhàn nhạt lên tiếng: "Có tính là trọng tội không?"
"Các vị." Niên Dĩ An mở miệng: "Là Ân Tương Tư đưa vé concert Sakai Yui cho chị tôi, còn xúi giục chị ấy tới hiện trường. Cô ta còn bảo Sakai Yui mượn khí vận của chị tôi để đạt được mục đích giết người."
Lời này vừa nói ra, cả sảnh lập tức xôn xao.
Bọn họ đều là người tiến hóa, đương nhiên sẽ không tin mấy lời tuyên truyền với người ngoài. Chuyện mượn khí vận, âm dương sư quả thực có thể làm được.
Không ngờ Ân Tương Tư lại độc ác như vậy?
"Không phải!" Ân Tương Tư bật khóc thét lên: "Tôi chỉ thấy em gái Phù Khuynh với chị Vân Tịch có mâu thuẫn, muốn giúp họ hòa hoãn quan hệ thôi. Vừa hay em ấy lại ở giới giải trí, tôi chỉ muốn giúp em ấy mở rộng quan hệ, hoàn toàn không biết Sakai Yui lại độc ác đến vậy!"
Cô ta đã nghĩ kỹ rồi. Chỉ cần cô ta cắn chết không nhận, Tư Phù Khuynh cũng chẳng thể kết tội cô ta. Nếu thật sự bị định tội hãm hại đồng tộc, đời cô ta coi như xong.
Cô ta còn muốn vào Học viện Vĩnh Hằng học tập, tuyệt đối không thể thua một người tiến hóa cấp thấp như Tư Phù Khuynh.
"Được rồi." Đại trưởng lão lên tiếng: "Tương Tư cũng chỉ có ý tốt muốn giúp cô kết giao nhân mạch trong giới giải trí mà thôi. Nó đâu biết sẽ xảy ra chuyện như vậy, hung thủ thật sự cũng đã bị bắt rồi. Đều là người một nhà, trút giận một chút là được. Làm người nên biết khoan dung."
Ân Tương Tư lau nước mắt, run rẩy nói: "Tôi... tôi thật sự không biết. Nếu biết cô ta sẽ làm ra chuyện như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không để cô đi."
Ân Vân Tịch thở dài một tiếng: "Em gái Phù Khuynh, chuyện này dừng ở đây đi. Tương Tư thật sự không biết gì."
Dù sao Tư Phù Khuynh cũng không có chứng cứ, lấy gì để chứng minh?
Cho dù Ân Tương Tư có kém cỏi đến đâu, huyết thống vẫn cao quý hơn Tư Phù Khuynh. Chuyện này dù có náo tới mức mở hội nghị trưởng lão, Tư Phù Khuynh cũng chẳng chiếm được lợi ích gì.
"Thật sao? Không biết à?" Tư Phù Khuynh tung tung điện thoại trong tay: "Nhưng sao tôi nghe lại không giống vậy nhỉ?"
Đôi mắt Ân Tương Tư ngập nước, dáng vẻ đáng thương vô cùng: "Tôi thật sự không biết, tôi..."
Đã có người nhìn không nổi nữa.
"Tư Phù Khuynh, cô có ý gì vậy? Rõ ràng là Sakai Yui hại cô, sao cứ nhất quyết không buông tha cho Tương Tư?"
"Chỉ giỏi bắt nạt người trong nhà. Nếu không phải Cục Quản Lý Siêu Nhiên bắt được Sakai Yui thì người xui xẻo chính là cô đấy, cô biết không?"
"Còn nữa..."
Khí lạnh quanh người Ân Nghiêu Niên càng lúc càng nặng, ông lạnh lùng quát: "Câm miệng!"
Toàn bộ âm thanh lập tức im bặt.
Ánh mắt Ân Vân Tịch trầm xuống, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Có Ân Nghiêu Niên ở đây, đúng là rất khó xử lý Tư Phù Khuynh.
"Dĩ An." Tư Phù Khuynh lên tiếng: "Mang máy tính tới."
Niên Dĩ An không hỏi một câu, lập tức ôm máy tính tới.
"Không biết đúng không?" Tư Phù Khuynh mở laptop, bấm vào một đoạn video: "Vậy tại sao người ta sắp chết rồi còn muốn kéo cô xuống địa ngục cùng?"
Màn hình máy tính hướng thẳng về phía Ân Tương Tư, đám đại trưởng lão cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Sakai Yui rất nổi tiếng, đương nhiên bọn họ nhận ra gương mặt cô ta.
Mặc dù trong video, Sakai Yui đang nằm bò dưới đất vô cùng chật vật, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc bị nhận ra.
Đại trưởng lão hít mạnh một hơi lạnh.
Sakai Yui quả nhiên đã bị người của Cục Quản Lý Siêu Nhiên bắt giữ!
"Ân Tương Tư, cô cố ý! Cô cố ý nói với tôi rằng Tư Phù Khuynh là đỉnh lưu Đại Hạ, khí vận cực mạnh, nói tôi chỉ cần mượn được thì nhất định có thể tiến thêm một bước!" Trên màn hình, Sakai Yui gào lên the thé: "Nhưng cô lại không nói cho tôi biết cô ta là người nhà họ Ân! Cô còn muốn lấy tôi làm bàn đạp cho Ân Vân Tịch nữa!"
"Ân Tương Tư, cô cứ chờ đó! Cho dù tôi có biến thành ma cũng sẽ không tha cho cô!"
Đoạn video kết thúc tại đây.
Tư Phù Khuynh chậm rãi lên tiếng: "Sao nào? Chẳng lẽ người tiến hóa đến mức ngay cả công nghệ cao cũng không biết dùng nữa à?"
Đúng là một đám ngu ngốc.
Cũng không biết lấy đâu ra mặt mũi tự nhận mình là người tiến hóa nữa.

Bình Luận

0 Thảo luận