Ở Hạ Đại, cô ta là người ngoài cuộc, buộc phải tránh né ba phần. Nhưng nơi này là địa bàn của nhà họ Phong ở Nam Châu, chẳng lẽ cô ta còn phải sợ Tư Phù Khuynh sao?
Chỉ cần nhớ đến từng chuyện nhục nhã mà Tư Phù Khuynh mang đến cho mình, Phong Chiêu Ý đã thấy tim gan như bị kiến gặm.
Từ nhỏ cô ta đã là thiên chi kiêu nữ, chưa từng phải chịu đả kích lớn như vậy từ người cùng thế hệ.
Huống hồ Tư Phù Khuynh còn nhỏ hơn cô ta bảy tám tuổi, tương lai chắc chắn cũng huy hoàng hơn cô ta rất nhiều. Cô ta không thể chấp nhận được.
Nếu Tư Phù Khuynh đã chủ động đưa mặt tới, vậy thì đừng trách cô ta không khách khí!
Phong Chiêu Ý lạnh lùng nhìn Tư Phù Khuynh, ánh mắt rét buốt, giọng nói băng lãnh: "Lập tức rời khỏi đây cho tôi!"
Tư Phù Khuynh nhàn nhạt ngước mắt. Cô cũng mới biết hóa ra Phong Chiêu Ý chính là đối tượng xem mắt mà nhà họ Úc muốn giới thiệu cho Úc Tịch Hành.
Chuyện của nhà họ Úc cô lười quản, cũng chẳng muốn quản, nhưng những lời "ở rể" kia thật sự chói tai vô cùng.
Trong mắt cô, cho dù Úc Tịch Hành không có thực lực hay ngoại hình, bản thân anh vẫn là rồng phượng trong loài người. Anh dịu dàng với từng cọng cây ngọn cỏ, điều đó đã đủ rồi.
Tư Phù Khuynh không nhìn Phong Chiêu Ý mà đưa mắt về phía ông cụ Úc và bà cụ Úc.
Ông cụ Úc có chút thụ sủng nhược kinh: "Tư tiểu thư, chào cô, tôi là Úc Trọng Hiền. Đợt trước cô vẫn luôn bận nên chúng ta không thể gặp mặt. Tôi đã dạy dỗ A Diệu mấy lần rồi, lần này nó không tới, đợi về nhất định sẽ bắt nó tự mình tới xin lỗi cô."
Trong lòng bà cụ Úc hừ lạnh một tiếng, nhưng ngoài mặt không biểu hiện ra. Vì Úc Diệu bị phạt rất nặng nên bà ta vốn chẳng có thiện cảm với Tư Phù Khuynh. Đã giỏi như vậy, sao trước đây cứ giấu giấu giếm giếm?
Nếu Úc Diệu sớm biết Tư Phù Khuynh là Nine thần, ngày xưa sao có thể đối xử với cô như vậy?
Trong mắt bà cụ Úc, tất cả đều là lỗi của Tư Phù Khuynh.
"Đúng là cuối cùng cũng gặp rồi. Lần trước trong điện thoại chưa nói rõ, lần này gặp mặt trực tiếp, tôi nói luôn ở đây."
Đôi mắt hồ ly của Tư Phù Khuynh cong lên, ý cười lại chẳng chạm tới đáy mắt: "Mấy người ghét Cửu ca như vậy thì vừa hay, anh ấy chẳng có quan hệ gì với nhà họ Úc cả. Cũng đừng tự mình đa tình mà sắp đặt chuyện chung thân đại sự cho anh ấy. Các người thấy anh ấy là gánh nặng của nhà họ Úc, nhưng tôi không thấy vậy. Các người không cần anh ấy, tôi cần."
"Tôi là đại minh tinh, nuôi anh ấy vẫn dư sức. Cùng lắm tôi nhận thêm vài hợp đồng quảng cáo với show giải trí, đại hội thể thao cũng có thể tham gia."
Tiểu Bạch trong túi nghe vậy cũng cực kỳ đồng tình mà vung vung móng vuốt nhỏ.
Ông cụ Úc bỗng sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại "cuộc điện thoại" mà Tư Phù Khuynh nhắc tới là gì.
Sắc mặt ông ta lập tức thay đổi. Giọng nữ xa lạ xuất hiện trong cuộc gọi hôm đó... vậy mà lại là Tư Phù Khuynh?!
Chẳng phải lúc ấy cô đang ở cạnh Úc Tịch Hành sao?
Hai người họ rốt cuộc có quan hệ gì?
Theo lý mà nói, Úc Tịch Hành và Tư Phù Khuynh căn bản không thể có giao điểm!
Ông cụ Úc đứng ngây tại chỗ, trong tai ong ong.
Phong phu nhân bị chọc cười tức giận, ánh mắt lạnh như băng: "Ý cô là gì? Dám công khai đào góc tường ngay trước mặt Ý Ý nhà chúng tôi? Người mà Ý Ý nhà tôi nhìn trúng còn đến lượt cô cướp?"
"Thích làm tiểu tam như vậy à? Hôn nhân là chuyện cha mẹ mai mối, cô nghĩ chỉ bằng cái miệng là quyết định được sao?"
Còn chưa đợi Tư Phù Khuynh lên tiếng, Thương Lục đã bước lên.
Với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, "bốp bốp" hai tiếng vang lên, trực tiếp tặng cho Phong phu nhân hai cái bạt tai trái phải.
Tốc độ của anh quá nhanh, người khác căn bản không kịp phản ứng.
Thương Lục lạnh lùng nói: "Không được bất kính với Tư tiểu thư!"
"Tư Phù Khuynh!" Phong Chiêu Ý đỡ lấy Phong phu nhân, vừa kinh vừa giận: "Cô quá đáng lắm rồi! Cô muốn chết à?!"
Dám ra tay với người nhà họ Phong ngay tại Phong gia, không muốn sống nữa sao?
Lời vừa dứt, "bốp" một tiếng, trên mặt Phong Chiêu Ý cũng bị tát một cái.
Thương Lục cười lạnh: "Nghe không hiểu tiếng người à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=570]
Không được bất kính với Tư tiểu thư!"
"..." Xung quanh yên lặng như tờ.
Nơi này cách cổng thành Phong Thành một đoạn, người qua lại không nhiều. Nghe thấy tiếng động, cư dân chỉ kỳ quái nhìn sang rồi vội vàng rời đi.
Phong Chiêu Ý hoàn toàn bị đánh đến choáng váng, nhiều hơn cả là không thể tin nổi, lòng tự tin lần nữa bị đả kích nặng nề.
Một vệ sĩ bình thường bên cạnh Tư Phù Khuynh thôi mà thân thủ cũng mạnh hơn cô ta sao?
Cô ta căn bản không nhìn thấy anh ra tay thế nào.
Lúc này, Tư Phù Khuynh chậm rãi lên tiếng: "Thương Lục."
Thương Lục lập tức lui về phía sau, trong lòng mỹ mãn vô cùng. Vũ lực của Tư tiểu thư quá cao, anh luôn không tìm được cơ hội ra tay.
Lần này cuối cùng cũng thành công rồi, quay về nhất định phải khoe với Phượng Tam và Khê Giáng mới được.
"Tôi quá đáng?" Tư Phù Khuynh xoay cổ tay, như bừng tỉnh đại ngộ: "Ồ, vậy cô làm gì được tôi?"
"Cô...!" Phong Chiêu Ý tức đến run người, hai mắt đỏ hoe. Cô ta chưa từng gặp ai vừa kiêu ngạo vừa vô sỉ như Tư Phù Khuynh. Rõ ràng là đánh người trước, vậy mà còn có thể hiên ngang lý sự như thế.
Nhưng cô ta thật sự chẳng làm gì được.
Phong Chiêu Ý cũng biết, lúc huấn luyện quân sự Tư Phù Khuynh thậm chí còn chưa dùng toàn lực.
Không còn mặt mũi ở lại nữa, cô ta kéo Phong phu nhân vội vã rời đi.
"Nhớ kỹ lời tôi nói." Tư Phù Khuynh lần nữa nhìn ông cụ Úc đang ngây như phỗng, mỉm cười cảnh cáo: "Nếu còn để tôi thấy các người bắt nạt anh ấy nữa, lúc đi đêm thì cẩn thận một chút."
Mắt Thương Lục lại sáng lên: "Tư tiểu thư, tôi đi chuẩn bị bao tải nhé?"
Đêm hôm khuya khoắt chụp một cái, cảm giác đó đúng là không tệ.
"Có thể chuẩn bị." Tư Phù Khuynh gật đầu: "Đi thôi."
Thương Lục vác quà mang tới cho nhà họ Phong, đi theo sau cô.
Ông cụ Úc vẫn đứng đờ tại chỗ. Qua hẳn ba phút, ông ta mới hoàn hồn, há miệng nhưng không nói được lời nào. Đầu óc ông ta rối như tơ vò, nhưng ngay sau đó lại là niềm vui cực độ.
Ông ta nói với bà cụ Úc: "Chúng ta đâu cần liên hôn với nhà họ Phong? Tư tiểu thư thích Thời Diễn như vậy, còn nói muốn nuôi nó nữa, đãi ngộ của Thời Diễn ở chỗ cô ấy chắc chắn còn tốt hơn Phong tiểu thư."
Trước đó ông cụ Úc căn bản không dám nghĩ tới chuyện kết thân với Tư Phù Khuynh. So với Tư Phù Khuynh, Phong Chiêu Ý chỉ là lựa chọn lùi một bước mà thôi.
Nhưng bà cụ Úc lại trầm mặt, dứt khoát nói: "Không được! Ông không thấy vừa rồi cô ta đối xử với Chiêu Ý tiểu thư thế nào à? Đúng là đàn bà chanh chua! Bạo lực như vậy, lại còn chẳng nói lý lẽ, dù có ưu tú đến đâu cũng tuyệt đối không thể bước vào cửa nhà họ Úc!"
Lúc nãy bà cụ Úc cũng đã giận dữ lắm rồi, nhưng bà ta nhịn xuống. Vì bà ta tin rằng, chỉ cần bà ta dám nói gì đó, Tư Phù Khuynh tuyệt đối sẽ không nể mặt bà ta là mẹ của Úc Tịch Hành mà lưu tình.
Ông cụ Úc trầm mặc hồi lâu rồi thở dài: "Cũng phải."
Nếu để Tư Phù Khuynh gả vào, nhà họ Úc chắc chắn sẽ loạn mất.
"Vẫn là Phong tiểu thư tốt." Bà cụ Úc lải nhải: "Còn đặc biệt tới sân bay đón chúng ta tới Phong gia. Còn Tư Phù Khuynh thì sao? Một chút biểu hiện cũng không có."
Ông cụ Úc lắc đầu, không nói thêm nữa. Nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán đầy khôn khéo, làm sao lợi dụng Úc Tịch Hành để lấy được nhiều tài nguyên hơn từ chỗ Tư Phù Khuynh.
...
Tư Phù Khuynh được đại trưởng lão nhà họ Phong đích thân ra đón vào Phong gia. Hôm qua Úc Tịch Hành tới Mặc Thành một chuyến, hôm nay cùng Mặc Yến Ôn tới đây.
Hai người đang đánh cờ.
"Chào Tư tiểu thư." Mặc Yến Ôn đặt xuống một quân trắng: "Đã nhiều ngày không gặp, sắc mặt cô tốt hơn nhiều rồi."
"Qua vài ngày nữa chắc lại tiều tụy thôi." Tư Phù Khuynh thở dài: "Đến lúc đó chắc nửa đêm lại bị người cuồng công việc gọi dậy quay phim."
Úc Tịch Hành kẹp quân cờ đen giữa những ngón tay thon dài, mỉm cười: "Vậy anh sẽ nói chuyện tử tế với vị cuồng công việc này."
Tư Phù Khuynh chớp chớp mắt: "Cửu ca, anh thật tốt."
Úc Tịch Hành khẽ "ừ" một tiếng, cười thấp: "Em cũng rất tốt."
Chuyện xảy ra trên đường, anh đã nghe kể toàn bộ rồi. Tư Phù Khuynh hoàn toàn không nhận ra mình đã rơi sâu vào cái bẫy được giăng sẵn.
Cô ngáp một cái: "Em dựa vào ngủ một lát."
Rất nhanh cô đã chìm vào giấc ngủ.
Úc Tịch Hành đứng dậy, đắp chăn cho cô.
Mặc Yến Ôn vô cùng thức thời, thu dọn bàn cờ rồi chủ động lui ra ngoài.
...
Lúc này, ông cụ Úc và bà cụ Úc cũng đã tới biệt thư nhà họ Phong. Khách khứa rất đông, nối đuôi nhau bước vào.
Ông cụ Úc đã nóng lòng muốn kết giao thêm nhân mạch mới.
Quản gia bận cả buổi sáng, đầu óc choáng váng.
Bỗng nghe thấy hai chữ "nhà họ Úc", ông ta lập tức cảnh giác.
Hệ thống radar tự mang theo lập tức khởi động, nhanh chóng khóa được bóng dáng ông cụ Úc, rồi cầm cây lau nhà đi thẳng tới.
Ông cụ Úc đang trò chuyện vui vẻ với một đệ tử thế gia. Ông ta biết đây là cơ hội tốt nhất để nhà họ Úc trèo cao, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Ngay lúc chuẩn bị giới thiệu tập đoàn Úc thị, sau lưng bỗng truyền tới một lực đẩy cực mạnh khiến ông ta suýt ngã.
"Nhà họ Úc đúng không? Ai cho các người vào?" Quản gia lạnh lùng nói: "Phong gia căn bản không mời các người. Không mời mà tự tới còn biết xấu hổ không? Mau cút!"
Sắc mặt ông cụ Úc cứng đờ, lập tức thay đổi.
Động tĩnh không nhỏ, rất nhiều người xung quanh đều nhìn sang.
Có hộ vệ Phong gia, cũng có đệ tử các thế gia khác.
Lần đầu tiên ông cụ Úc trở thành tiêu điểm của tam đại thế gia và tứ đại minh hội. Nhưng hoàn toàn không phải theo cách ông ta tưởng tượng.
Những ánh mắt kia mang theo sự dò xét, như gai nhọn đâm vào lưng, khiến ông ta vô cùng khó xử.
Mặt ông ta lập tức đỏ bừng: "Chúng tôi không phải tự ý tới, là Phong... Phong..."
"Bớt nói nhảm." Quản gia cũng không rõ vì sao đại trưởng lão cấm nhà họ Úc bước chân vào, nhưng ông ta chỉ cần chấp hành mệnh lệnh.
"Hộ vệ!" Lập tức có hộ vệ tiến lên kéo ông cụ Úc và bà cụ Úc ra ngoài, không chừa lại chút thể diện nào.
Sau lưng ông cụ Úc đã rịn đầy mồ hôi lạnh, bị gió thổi qua lạnh buốt. Bị nhà họ Phong đuổi ra ngoài như thế, mặt mũi nhà họ Úc biết để đâu?
Nhưng rõ ràng là Phong Chiêu Ý mời họ tới, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Chuyện nhà họ Úc bị công khai đuổi đi lập tức trở thành trò cười.
Phong Chiêu Ý vừa bôi thuốc cho Phong phu nhân xong, đi ra ngoài đã nghe thấy tin này.
Cô ta nén giận tìm quản gia: "Quản gia, chuyện gì vậy? Nhà họ Úc là tôi mời tới, sao ông lại trực tiếp đuổi người đi?"
Chẳng phải như vậy là vả thêm một cái vào mặt cô ta sao?
Nhà họ Úc đối với cô ta vốn chẳng đáng là gì, nhưng thể diện của cô ta không thể mất.
Quản gia dừng động tác trong tay, ánh mắt sắc bén vô cùng: "Chiêu Ý tiểu thư, ý cô là... nhà họ Úc do cô mời tới sao?"
------
Ngoài lề:
Tôi vừa ngồi đếm số lần bệ hạ giăng bẫy Khuynh Khuynh... đúng là tâm đen quá mức, vậy mà trong mắt Khuynh Khuynh lại thành cô chủ động trước 23333
Người bên cạnh Khuynh Khuynh, Thương Lục và Tang tỷ: Gây chuyện thêm đi chứ, không thì bọn tôi chẳng có đất dụng võ gì cả :)
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận