Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 603: Vả mặt, bản lĩnh của Tư Phù Khuynh

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:50:32
Câu nói này khiến trái tim Hoắc Yến Hành khẽ chấn động.
Quả thực, ở Tự Do Châu, những gia tộc tầm trung giống như Nghiêm gia có đến hàng trăm nhà. Thế nhưng muốn xóa sổ một gia tộc tầm trung chỉ bằng vài lời hời hợt như vậy, ngay cả những gia tộc lớn cũng phải cân nhắc kỹ càng.
Nhưng Úc Tịch Hành thật sự có năng lực đó. Bởi vì tám mỏ khoáng mạch lớn chính là một trong những huyết mạch kinh tế quan trọng nhất của Tự Do Châu. Mà chìa khóa mở khoáng mạch chỉ nằm trong tay một mình Úc Tịch Hành.
Không có chìa khóa, căn bản không ai có thể tiến vào bên trong. Cho dù những thế lực khác có muốn nhòm ngó cũng không có cách nào ra tay.
Một nửa các thế lực ở Tự Do Châu đều đang nợ tiền Úc Tịch Hành. Chỉ cần anh muốn, những thế lực đó có thể phá sản chỉ trong vòng một ngày.
Hoắc Yến Hành nhíu mày: "Cậu không sợ Tòa Án Thánh Quang tìm cậu gây phiền phức à? Dạo gần đây bọn họ theo dõi rất gắt. Ngay cả người của Vân Thượng Chi Đỉnh cũng đã có người bị đưa vào rồi."
"Nghiêm gia còn chưa lọt được vào mắt Tòa Án Thánh Quang." Úc Tịch Hành nhàn nhạt đáp.
"Cũng đúng." Hoắc Yến Hành gật đầu: "Nhưng dù sao cậu vẫn phải cẩn thận. Tổ chức Báo Thù nhiều lần lôi kéo cậu không thành, hiện tại cậu đã nằm trong danh sách mục tiêu phải giết của bọn họ rồi."
Úc Tịch Hành khẽ gật đầu.
"Vậy tôi không làm phiền cậu nữa." Hoắc Yến Hành đứng dậy: "Tôi đi làm đây."
"Ồ?" Úc Tịch Hành chậm rãi nâng mắt: "Đi làm ở T18?"
Hoắc Yến Hành: "..."
Hiếm khi anh cảm thấy có chút lúng túng.
"Thời Diễn à." Anh ho nhẹ một tiếng: "Dù sao làm T18 hay Zero cũng đều là cùng một loại công việc. Tôi ở đâu cũng như nhau thôi. Tôi đến T18 chủ yếu là để điều tra nguyên nhân vì sao ký ức của cô ấy lại biến mất."
"Không cần giải thích." Giọng Úc Tịch Hành vẫn bình thản như cũ: "Cách mạng vẫn chưa thành công, tôi hiểu."
Hoắc Yến Hành: "..."
Anh mím chặt môi, cơ mặt căng cứng.
Cuối cùng vẫn không nhịn được nữa: "Hay là... Cậu dạy tôi đi?"
Ngoại trừ công việc ra, Nguyệt Kiến chưa bao giờ chủ động nói với anh chuyện gì khác.
Đã lâu như vậy rồi.
Đôi khi anh còn cảm thấy cảm giác tồn tại của mình còn không bằng cậu bartender trẻ tuổi trong quán bar có tám múi cơ bụng kia.
Khóe mắt Úc Tịch Hành hơi nhướng lên. Anh còn chưa kịp nói gì thì điện thoại đã reo.
"Cửu ca." Giọng Tư Phù Khuynh từ đầu dây bên kia truyền tới, mang theo vài phần vui vẻ: "Đến lúc đó anh có về cùng chú em và mọi người không?"
"Ừm." Úc Tịch Hành khẽ cười: "Vài ngày nữa sẽ cùng về."
"Lúc quay phim nhớ chú ý nghỉ ngơi."
"Mỗi ngày phải ngủ đúng giờ."
"Đừng thức khuya."
Tư Phù Khuynh ngoan ngoãn đáp lại từng câu một: "Em biết rồi."
"Vậy em đợi anh về."
Sau khi cuộc gọi kết thúc.
Hoắc Yến Hành đứng bên cạnh rơi vào trầm tư.
Một lúc sau, anh lấy điện thoại ra, gửi cho Nguyệt Kiến một tin nhắn.
[Ngủ sớm một chút đi, thức khuya không tốt cho sức khỏe. Đừng đến quán bar nữa, tôi cũng có tám múi cơ bụng.]
Đợi vài phút.
Không có hồi âm.
Hoắc Yến Hành suy nghĩ một chút, lại thử gửi thêm một tin nữa.
Lần này, trên màn hình trực tiếp hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.
Anh đã bị xóa bạn bè.
Hoắc Yến Hành: "..."
Rõ ràng là cùng một kiểu lời thoại. Tại sao đãi ngộ của anh với Úc Tịch Hành lại khác nhau đến thế?
Hoắc Yến Hành mặt không cảm xúc cất điện thoại đi. Anh quyết định từ nay về sau sẽ không tin lời Úc Tịch Hành nữa. Thay vì hỏi tên kia, chi bằng về nhà tìm Hoắc gia chủ học hỏi kinh nghiệm còn hơn.
Anh thật sự rất muốn biết. Rốt cuộc năm đó Hoắc gia chủ đã dùng cách gì để theo đuổi được Hoắc phu nhân.
...
Phía bên kia.
Nghiêm Vân Bình bị bảo vệ của Hoắc gia trực tiếp ném ra ngoài biệt viện.
Bà ta sợ hãi đến mức không nhẹ, phải mất hơn hai tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng lê được thân thể mềm nhũn trở về Nghiêm gia.
Sau khi nghe xong toàn bộ sự việc từ miệng bà ta, Nghiêm gia chủ cũng biến sắc: "May mà Hoắc đại thiếu gia không so đo với chúng ta, nếu không lần này thật sự gặp họa lớn rồi."
Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc bọn họ không còn cơ hội bám víu vào Hoắc gia nữa. Mà ba đại gia tộc còn lại lại không có người nào giống như Hoắc Thục Vân để bọn họ tiếp cận.
Nghiêm gia chủ chắp tay sau lưng, liên tục thở dài.
Nghiêm Quảng Hòa vô cùng bất mãn: "Mẹ, chẳng phải mẹ nói Hoắc gia có thể giúp con vào nội viện sao? Bây giờ danh sách đã công bố rồi, con không được chọn!"
Yêu cầu của nội viện còn khắt khe hơn ngoại viện rất nhiều. Mỗi người chỉ có duy nhất một cơ hội khảo hạch.
Nghiêm Vân Bình mím môi: "Mẹ cũng không ngờ Hoắc đại thiếu gia lại làm việc ở T18.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=603]

Hoắc Thục Vân dù được cưng chiều đến đâu thì ở Hoắc gia cũng không phải người quyết định."
Cho dù được bà cụ Hoắc yêu thương, bà ta vẫn phải nghe theo Hoắc Thiên Văn và Hoắc Yến Hành.
Trong mắt Nghiêm Quảng Hòa lóe lên vẻ âm độc: "Biết thế lúc khảo hạch nên xử lý thằng Niên Dĩ An kia trước rồi."
"Bây giờ nói gì cũng muộn rồi." Nghiêm gia chủ thở dài: "Con cố gắng rèn luyện ở đại lục Vĩnh Hằng đi. Ba sẽ nghĩ cách kiếm cho con vài bí tịch."
Nghiêm Quảng Hòa vẫn vô cùng không cam tâm. Nhưng mọi chuyện đã đến nước này, cậu ta cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Cậu ta trở về phòng ngủ, tiến vào khoang trò chơi rồi đăng nhập vào "Vĩnh Hằng".
...
Trong phòng khách.
Nghiêm Vân Bình cũng đang chuẩn bị về nghỉ ngơi thì bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng quát giận dữ.
"Nghiêm Vân Bình! Chính bà hại mấy anh em chúng tôi bị Ma Uyên Lĩnh Chủ giết chết! Từ nay về sau chúng tôi không thể đăng nhập vào "Vĩnh Hằng" nữa!"
"Hôm nay nếu Nghiêm gia các người không cho chúng tôi một lời giải thích, chuyện này đừng hòng kết thúc!" Một thanh niên dẫn theo vài tên lính đánh thuê xông thẳng vào.
Hắn bước nhanh tới, túm lấy cổ áo Nghiêm Vân Bình, nét mặt vô cùng dữ tợn: "Nếu không phải vì bà, làm sao chúng tôi lại đụng phải Ma Uyên Lĩnh Chủ và Chủ nhân Quỷ Cốc?"
Nghiêm Vân Bình hoàn toàn ngây dại.
Đầu óc trống rỗng, đến cả việc trả lời cũng quên mất.
Nghiêm gia chủ giật mình: "Cậu nói cái gì? Ma Uyên Lĩnh Chủ? Còn có Chủ nhân Quỷ Cốc?"
Đó chẳng phải là hai trong số Mười Đại NPC Hung Hãn nổi danh hay sao?
Ngay cả học viên nội viện của Học viện Vĩnh Hằng cũng không dám một mình đối mặt với hai vị này.
Đặc biệt là Chủ nhân Quỷ Cốc. Hung danh của ông ta đã truyền khắp Tự Do Châu từ lâu.
"Ít nói nhảm thôi." Thanh niên lạnh lùng lên tiếng: "Lập tức bồi thường cho chúng tôi một trăm triệu tiền lưu thông của Tự Do Châu. Nếu không hôm nay tôi sẽ giết bà ta."
Nghiêm Vân Bình lập tức hoảng loạn: "Tôi... tôi không có một trăm triệu! Tôi cũng không cố ý hại các anh bị giết!"
"Tôi... tôi..."
"Ông đây ngay cả đại lục Vĩnh Hằng cũng không vào được nữa rồi, còn sợ cái gì?" Thanh niên cười đầy ác ý: "Không có tiền thì lấy mạng bà ra trả đi."
"Khoan đã!" Nghiêm gia chủ vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Ông ta liên tục cười làm lành: "Một trăm triệu chúng tôi có. Xin các vị chờ một lát, tôi lập tức cho người chuẩn bị."
Lính đánh thuê đều là những kẻ liều mạng. Nếu đối phương đã nói được, vậy chắc chắn cũng làm được.
Dù thế nào đi nữa, Nghiêm Vân Bình vẫn là em gái ruột của ông ta, Nghiêm gia chủ không thể khoanh tay đứng nhìn.
Thanh niên hừ lạnh một tiếng rồi buông tay.
Một trăm triệu tiền mặt lưu động, đối với Nghiêm gia mà nói cũng là một khoản tiền cực lớn.
Khi tiễn đám lính đánh thuê đi, trái tim Nghiêm gia chủ như đang rỉ máu. Mất cả chì lẫn chài.
Đây là kết cục mà cả ông ta lẫn Nghiêm Vân Bình đều không ngờ tới.
Nghiêm gia chủ tức giận đến mức nghiến răng: "Sau này em làm việc có thể cẩn thận hơn một chút được không? Nhìn xem em đã gây ra chuyện gì! Đúng là thành sự không đủ, bại sự có thừa!"
Nghiêm Vân Bình cúi đầu. Khuôn mặt nóng rát. Trong lòng vừa xấu hổ vừa tủi nhục.
Nghiêm gia chủ còn đang định tiếp tục trách mắng thì đội trưởng hộ vệ đột nhiên hớt hải chạy vào: "Gia chủ! Không xong rồi! Toàn bộ sản nghiệp của gia tộc đều bị niêm phong rồi!"
Sắc mặt đội trưởng hộ vệ tái nhợt: "Ngay cả biệt thự này cũng phải giao nộp!"
"Niêm phong?" Nghiêm gia chủ nhíu chặt mày: "Ai dám niêm phong?"
Ông ta nổi giận đùng đùng bước ra ngoài. Nhưng khi nhìn thấy những người trẻ tuổi mặc đồng phục đứng trong sân, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.
Nghiêm gia chủ đương nhiên nhận ra bộ đồng phục đó. Đó là người dưới trướng Lĩnh Chủ!
Tại Tự Do Châu, những người nắm giữ tám đại khoáng mạch đều được tôn xưng là Lĩnh Chủ.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Một người trẻ tuổi tiến lên trước. Ánh mắt lạnh nhạt quét qua: "Ông là Nghiêm Thiên Dũng phải không? Từ giờ trở đi, toàn bộ tài sản của Nghiêm gia đều sẽ bị thu hồi. Ngoài ra, các người còn nợ chủ thượng bốn trăm triệu."
"Hoặc trả tiền, hoặc cút. Từ nay về sau không được phép xuất hiện tại Tự Do Châu nữa."
Cơ thể Nghiêm gia chủ lảo đảo. Sắc mặt lập tức trắng bệch: "Nhưng... nhưng vẫn chưa đến hạn trả nợ mà!"
Bây giờ bắt bọn họ trả tiền chẳng khác nào lấy mạng bọn họ.
"Chủ thượng nói thế nào thì chính là thế đó." Người trẻ tuổi mỉm cười: "Dĩ nhiên, nếu ông muốn chống đối chủ thượng, tôi cũng có thể thay ông truyền đạt lại."
"Dựa theo đánh giá hiện tại, Nghiêm gia nợ quá nhiều nhưng không có khả năng hoàn trả. Chủ thượng đã báo việc này lên T18 rồi."
Nghiêm gia chủ mềm nhũn ngã xuống đất. Mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống từ trên trán.
Chống đối Lĩnh Chủ?
Ông ta có gan đó sao?
Ông ta có năng lực đó sao?
Người trẻ tuổi nhàn nhạt lên tiếng: "Đưa đi. Tống hết vào đó đạp máy may."
...
Cùng lúc đó.
Nghiêm Quảng Hòa vẫn đang rèn luyện trên đại lục Vĩnh Hằng. Hoàn toàn không biết những chuyện đang xảy ra ở thế giới hiện thực.
Trong lòng cậu ta vẫn không phục. Vẫn luôn muốn thay thế Niên Dĩ An tiến vào nội viện. Nhưng lại không nghĩ ra được biện pháp nào tốt hơn.
Suốt dọc đường chỉ biết nguyền rủa Niên Dĩ An.
Nghiêm Quảng Hòa chuẩn bị đi nhận nhiệm vụ. Muốn thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ để gia tăng độ hảo cảm với NPC.
Cậu ta không có tư cách tiếp xúc với NPC cấp cao. Chỉ có thể bắt đầu từ những nhiệm vụ cấp thấp nhất.
Sau khi chọn được một nhiệm vụ thích hợp. Nghiêm Quảng Hòa vừa xoay người lại.
Đột nhiên nhìn thấy một cậu bé đang cười híp mắt nhìn mình.
Rõ ràng chẳng có chút lực sát thương nào. Trông còn vô cùng đáng yêu và thân thiện.
Nhưng không hiểu vì sao, trong lòng Nghiêm Quảng Hòa lại lạnh toát. Điều kỳ lạ là cậu ta không nhìn thấy bất kỳ thông tin nào của đối phương.
Chắc chỉ là một NPC qua đường mà thôi.
Nghiêm Quảng Hòa khinh thường hừ một tiếng. Nhìn cũng chẳng buồn nhìn thêm. Trực tiếp vòng qua người cậu bé.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó. Một lực lượng khổng lồ bất ngờ xuất hiện phía sau.
Cổ cậu ta bị người ta túm chặt, ngay sau đó trời đất quay cuồng.
Khi tầm nhìn khôi phục lại bình thường. Nghiêm Quảng Hòa phát hiện mình đang đứng trên một vách núi cheo leo.
Trên đỉnh núi chất đầy những bộ xương trắng, khung cảnh âm u đáng sợ.
Phía dưới là sóng biển cuồn cuộn dữ dội, hơi lạnh thấu xương không ngừng ập tới.
Nghiêm Quảng Hòa sợ đến vỡ mật. Cậu ta điên cuồng gào thét: "Mày muốn làm gì? Thả tao ra!"
Nơi này tuy không nằm trong Mười Đại Hung Địa. Nhưng mức độ nguy hiểm cũng cực kỳ đáng sợ. Không biết bao nhiêu người chơi đã chôn xác tại đây.
Rốt cuộc tên nhóc này là ai?
Vì sao lại nhằm vào cậu ta?
Nghiêm Quảng Hòa lập tức muốn đăng xuất, nhưng rất nhanh cậu ta phát hiện nút đăng xuất đã biến thành màu xám.
Cậu ta bị cấm đăng xuất!
Chỉ có người chơi cấp cao mới có thể làm được điều này.
Tài khoản của Nghiêm Quảng Hòa là tài khoản năm sao mà Nghiêm gia bỏ ra cái giá cực lớn mới mua được.
Cao hơn năm sao... Là sáu sao!
Sắc mặt Nghiêm Quảng Hòa lập tức đại biến.
"May... mày..."
Người chơi sáu sao cực kỳ hiếm.
Phần lớn đều tập trung ở Tòa Án Thánh Quang hoặc đội chấp pháp của Học viện Vĩnh Hằng. Sao cậu ta lại bị một người chơi sáu sao nhắm tới?
Nghiêm Quảng Hòa còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, hai chân đã rời khỏi mặt đất, bóng tối của cái chết bao phủ lấy cậu ta.
Thần kinh cũng hoàn toàn đứng bên bờ vực sụp đổ.
"Đại nhân! Đại nhân tha mạng!"
"Tôi không làm gì cả!"
"Tôi thật sự không biết gì hết!"
"Không làm gì sao?" Tư Phù Khuynh vỗ vỗ mặt cậu ta. Khóe môi khẽ cong lên: "Chẳng phải mày rất muốn vào nội viện à? Tao đưa mày trải nghiệm trước cuộc sống trong nội viện."
Cô chỉ về phía vực sâu phía sau: "Nhìn thấy chưa? Vách núi này chính là một trong những địa điểm khảo hạch sau khi vào nội viện. Tao đặc biệt đưa mày tới thử trước đấy."
Tư Phù Khuynh mỉm cười: "Thế nào? Có hài lòng không?"

Bình Luận

0 Thảo luận