Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 44

Ngày cập nhật : 2026-05-02 22:39:15

“Từ sau khi Vương phi vào phủ, trong phủ đã mất tích một đầu bếp nữ, hai gã sai vặt quét dọn, ngay cả nô tỳ thân cận bên người Vương phi cũng không thấy một ai... Tính sơ sơ lại, nô bộc mất tích đã lên tới bảy người...”

“Thuộc hạ đã tra xét trong phủ bấy lâu nay nhưng vẫn không tìm thấy nửa điểm manh mối...”

“Vương gia, việc này vô cùng kỳ quặc...”

Tim Hứa Dung Dư hẫng mất một nhịp.

... Chẳng lẽ Vương gia đang hoài nghi nàng?

“... Vương gia” 

Hứa Dung Dư đang có chút hoảng loạn, còn chưa bước vào phòng ăn đã lên tiếng cắt ngang lời Lâm quản gia. 

“Hôm nay thiếp thân đích thân sắc thuốc cho ngài...”

Vừa nghe thấy giọng nói ấy, tai Giang Tả dựng đứng lên, đôi mắt sáng rực ngẩng đầu. Còn chưa thấy bóng dáng nữ chính đâu, Giang Tả đã không nói hai lời, như mũi tên rời cung "hưu" một phát nhảy vọt ra ngoài, lao thẳng về hướng cửa: 

[A!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=44]

Đỡ lấy lão tử mau!!!]

Hứa Dung Dư đang để ý bậc cửa, vừa bước một chân vào phòng ăn, định ngẩng đầu nở một nụ cười thẹn thùng với Vương gia thì thấy một bóng đen to đùng với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai lao thẳng vào người mình.

Đang bưng khay thức ăn, Hứa Dung Dư định thi triển khinh công né tránh, nhưng sực nhớ ra thân phận hiện tại nên đành phải cắn răng đứng yên tại chỗ.

Cái cục bông đang hừng hực khí thế kia liền một tay hung hăng quật ngã nàng xuống đất. 

Chén thuốc trên khay đổ ụp lên người, nước thuốc màu đen ấm nóng dội từ đầu đến chân khiến nàng ướt đẫm, từng dòng thuốc đắng ngắt chậm rãi chảy từ trên đầu xuống cằm, tí tách rơi trước ngực.

Vết thuốc đen ngòm loang lổ cùng mùi thuốc bắc đắng chát bắt đầu lan tỏa khắp không gian.

[Giá trị con sen của nữ chính: -100]

Giang Tả - kẻ vô tình lại lại lại lại làm chuyện xấu: 

[... Emmmmm, ý đồ làm nũng.jpg]

362 sớm đã nhìn thấu tất cả: 

[... Ký chủ vẫn là nên công lược nam chính đi, công lược nữ chính ấy hả... không tồn tại đâu.]

Tiếng nhắc nhở trừ điểm giá trị con sen quen thuộc vang lên trong đầu, Giang Tả định nỗ lực cứu vãn một chút. Cậu chìa chân trước ra, để lộ đệm thịt hình hoa mai nhỏ đáng yêu dưới móng vuốt, ý bảo nữ chính hãy nắm lấy cái chân nhỏ của mình đi.

Hứa Dung Dư không thèm bố thí cho chú chó nhỏ trước mắt lấy một ánh nhìn. Nàng hơi nghiêng mặt, đôi mắt nửa khép, hàng mi rũ xuống đọng lại những giọt lệ long lanh, bộ dáng tựa khóc mà không phải khóc. 

Cái vẻ nhếch nhác vì ngã lăn ra đất và bị dội thuốc lên thân, dưới thần sắc nhu nhược đáng thương của nàng, ngược lại hóa thành một thái độ kiều nhu uyển chuyển khiến người ta không khỏi sinh lòng thương tiếc.

Cái móng thịt lẻ loi giơ giữa không trung nửa ngày trời mà vẫn không có ai nắm lấy. Giang Tả cô độc lại vô lực thu móng vuốt về, lòng tràn đầy chua xót: 

[... Nắm tay thất bại, cúi đầu thu dọn nỗi đau.jpg]

Cố Cẩn Hoài thong thả đứng dậy, thong dong đi đến trước mặt Hứa Dung Dư. Hắn cao cao tại thượng liếc nhìn nàng, thần sắc lạnh lùng.

“Vương phi thật đúng là có bản lĩnh... Chó nhỏ này ở bên cạnh bản vương đã được một thời gian, nhưng chưa bao giờ chủ động thân cận với bản vương như thế...”

“Vương gia...” 

Thấy Cố Cẩn Hoài đứng sừng sững trước mắt, mở miệng ra lại không có lấy nửa lời quan tâm, thậm chí đề tài vẫn chỉ xoay quanh con súc sinh đáng chết khiến mình bêu xấu kia, Hứa Dung Dư siết chặt ngón tay, đôi môi đỏ mấp máy thốt ra từng chữ rõ ràng, giọng nói kiều nhu thanh thúy: 

“Xu Thanh rốt cuộc đã làm sai điều gì... Tại sao Vương gia luôn đối xử với thiếp thân lãnh đạm như thế?”

Lục vương gia trong lời đồn tính tình quái gở đối với một con súc sinh còn có thể ôn nhu đến vậy, thế nhưng tại sao đối với nàng lại luôn là bộ dáng chán ghét lãnh đạm? 

Theo lý mà nói, những việc nàng làm cho Vương gia gần đây, dù hắn có thiên tính đa nghi, tâm sắt đá đến đâu thì cũng nên có chút động lòng mới đúng chứ.

Cố Cẩn Hoài cười nhạo một tiếng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên trong phòng ăn: 

“Xem ra Vương phi và ái khuyển của bản vương rất hợp ý nhau... Có lẽ trước đây đã từng gặp qua ở đâu đó chăng?”

Hứa Dung Dư nghẹn lời, lúc này nàng mới dời tầm mắt lên người chú chó nhỏ đã năm lần bảy lượt phá hỏng kế hoạch, khiến nàng liên tục mất mặt trước Vương gia.

Thấy nữ chính cuối cùng cũng nhìn mình, tai Giang Tả dựng đứng, tức khắc tinh thần phấn chấn trở lại. Cậu chìa chân trước, vểnh cái đuôi lắc lư điên cuồng sang hai bên: 

[Nắm ta đi! Nắm ta, nắm ta đi mà!!]

Hứa Dung Dư cắn môi im lặng, nhớ lại chú chó nhỏ này là do Thái tử điện hạ đưa tới Lục vương phủ vào ngày đại hôn. Thế nhưng giờ đây con súc sinh này không thân cận với Lục vương gia, ngược lại hết lần này đến lần khác biểu hiện sự thân thiết với nàng...

Nghĩ đến đây, lòng bàn tay Hứa Dung Dư đã rịn ra mồ hôi lạnh.

Chẳng lẽ nguyên nhân Lục vương gia cự tuyệt nàng ngoài ngàn dặm là vì thân phận Vương phi giả của nàng đã bị phát hiện?

Tim hẫng một nhịp, Hứa Dung Dư ngơ ngác ngẩng cằm nhìn về phía Cố Cẩn Hoài.

Cái móng nhỏ giơ lên lại một lần nữa bị ngó lơ, Giang Tả - kẻ nhu nhược không chút tồn tại cảm, chẳng hề vui vẻ - lủi thủi thu móng về, đau thương liếm liếm.

Giang Tả tự sa ngã: 

[... Thấy cái móng vuốt to như cái bát này không? Lão tử phát tiếp theo sẽ đấm chết ngươi đấy.]

Suy đi tính lại, đầu óc Hứa Dung Dư rối thành một nòng bong bong. Nàng một tay xách làn váy, một tay chống xuống định đứng dậy. Lâm quản gia nãy giờ vẫn lẳng lặng đứng một bên, hai tay khoanh trước ngực lúc này mới tiến lên đỡ nàng dậy.

Được Lâm quản gia nâng đỡ, Hứa Dung Dư đứng lên, người hơi lảo đảo một chút, sau đó cúi đầu hành lễ, hoảng loạn nói: 

“Váy áo của thiếp thân đã ướt... Xin phép về phòng thay xiêm y trước, Xu Thanh cáo lui...”

Nhìn bóng dáng nữ chính chạy trối chết, lại ngẩng đầu nhìn nam chính đang lạnh lùng nhìn xuống mình, một dòng nước mắt không tự chủ được chảy xuống trên mặt chó của Giang Tả: 

[... Đến cuối cùng, người bị thương vẫn là ta.]

Chịu đả kích nặng nề, Giang Tả không còn ôm hy vọng gì vào việc công lược nữ chính nữa. Cậu rũ hai cái tai nhỏ, ủ rũ tiến đến bên chân Cố Cẩn Hoài, dùng chân trước nhẹ nhàng kéo kéo góc áo hắn, sau đó làm bộ lấy lòng một chút, lấy cái má cọ cọ vào bắp chân hắn.

Cố Cẩn Hoài dời mắt đi, hắn nhấc chân bước qua con chó nhỏ đang cọ chân mình, không nói một lời bước ra khỏi phòng ăn, đi về phía hồ nước tản bộ.

Lấy lòng nam chính nhưng lại một lần nữa bị ngó lơ, cái má cọ vào không khí, Giang Tả: 

[Cho ngươi ba giây đồng hồ, không dỗ ta là ta sẽ thực sự nổi giận đấy.]

Thấy nam chính cứ thế bỏ đi, Giang Tả ngửa đầu nhìn trời, nỗ lực nuốt xuống chút kiêu ngạo nhỏ nhoi của mình, sau đó cực kỳ thiếu tiền đồ mà lạch bạch chạy theo sau Cố Cẩn Hoài.

Mây mù che lấp, mưa bụi mịt mù, tiếng mưa tí tách rơi trên mái ngói, không khí thoang thoảng mùi nước mưa tươi mát.

Cố Cẩn Hoài thong thả bước đi trong hành lang dài, dù đang no căng bụng thì Giang Tả vẫn có thể dùng bốn cái chân ngắn cũn gắt gao đi theo sau hắn không rời nửa bước.

Xuyên qua những khóm hoa rực rỡ trở nên mờ ảo trong mưa bụi, đi đến cuối hành lang, tầm mắt trước mặt bỗng trở nên rộng mở.

Giữa hồ nước và sắc trời là một mảnh xám xịt trầm mặc, đào hoa phía xa cũng mất đi vẻ kiều diễm, chỉ có rặng liễu bên bờ đắm mình trong làn sương khói xanh nhạt, tựa như tia sáng duy nhất còn sót lại giữa trời đất.

Cố Cẩn Hoài lại tiến về phía trước hai bước, rời khỏi hành lang dài có thể che chắn mưa phùn, một mình đứng giữa làn mưa xuân lất phất.

Dáng người hắn thanh mảnh, bộ y phục màu đỏ tía dính nước mưa dần đậm màu hơn, hóa thành sắc đen sẫm, gần như hòa làm một với mái tóc đen như mây. Trên tóc hắn vương những hạt mưa li ti như thêu kim tuyến, tựa như dính sương sớm, mang theo một tầng hào quang hơi ẩm mềm mại.

Vì không muốn bị ướt mưa nên Giang Tả đứng từ xa, nấp dưới hành lang dài tránh nước.

362 nhìn không nổi nữa: 

[... Ký chủ làm ơn hãy biểu hiện cho tốt vào, ít nhất cũng phải kéo nam chính về đi chứ! Giá trị con sen thu thập chậm chạp như thế đều có nguyên nhân cả đấy, hy vọng ký chủ hãy tự kiểm điểm lại bản thân mình đi.]

Giang Tả đúng lý hợp tình: 

[Người ta là dùng thực lực để ướt mưa mà...]

Nghĩ đến 15 điểm giá trị con sen còn lại, Giang Tả ngoan ngoãn ngậm miệng chó, không tình nguyện chạy vào trong mưa, cắn lấy ống quần Cố Cẩn Hoài, nửa tha nửa kéo ý đồ lôi hắn trở lại dưới hành lang.

Lực kéo ở ống quần mỏng manh yếu ớt, Cố Cẩn Hoài cúi đầu, mái tóc đen dài rũ bên má không ngừng nhỏ nước tí tách. 

Khuôn mặt diễm lệ dưới sự tôn sắc của mái tóc đen nhánh trông có chút tái nhợt, góc nghiêng bị màn mưa phùn mịt mù nhuộm đến mức bóng loáng hơi nước.

Đôi con ngươi của hắn đen thăm thẳm, lẳng lặng nhìn chú chó nhỏ đang cố sức cắn ống quần mình dưới chân.

[Giá trị con sen của nam chính: +5]

362 nhắc nhở: 

[Hiện tại giá trị con sen đã thành công thu thập đến 90 điểm. Một lần nữa nhắc nhở ký chủ, giá trị con sen một khi đạt tới 90 sẽ tiến vào chế độ khó, mục tiêu có thể xuất hiện một vài hành vi tương đối cố chấp, thỉnh ký chủ vạn phần cẩn thận trong thời gian tới.]

Cố Cẩn Hoài ngồi xổm xuống, lặng lẽ nhìn chú chó nhỏ một lúc mới đưa tay xách cái thân hình ướt sũng kia trở lại trong lòng.

Nghe xong lời nhắc nhở của 362 mà hãi đến mức đau cả đầu, Giang Tả siết chặt cái mông nhỏ, dựng tai cảnh giác liếc nhìn Cố Cẩn Hoài. Thấy sắc mặt và cử chỉ của hắn không có biến hóa gì lớn, lúc này cậu mới thoáng nhẹ lòng.

Chó nhỏ mới nhiễm phong hàn vài ngày trước nay lại mắc mưa, lo lắng bệnh tình tăng thêm, Cố Cẩn Hoài liền mang cậu tới phòng tắm tắm gội.

Lần này Giang Tả đặc biệt lưu ý dấu vết trên ngực Cố Cẩn Hoài.

Thấy hình xăm vặn vẹo nhạt màu trên ngực hắn so với tối qua không hề tăng thêm, mà nam chính cho đến giờ cũng chẳng có hành vi biến thái nào, Giang Tả hoàn toàn yên tâm. 

Cậu nỗ lực thuyết phục bản thân rằng lời 362 nói tối qua là đúng, chắc chỉ là dữ liệu hai thế giới vô tình bị xung đột một chút mà thôi.

Tắm gội xong, Giang Tả sau một buổi sáng lo âu rốt cuộc cũng thả lỏng, lười biếng nằm liệt trong lòng Cố Cẩn Hoài để hắn bế về tẩm cư.

Đêm đó trước khi đi ngủ, Hứa Dung Dư lại bưng một đĩa điểm tâm tới.

Suy nghĩ cả ngày rốt cuộc cũng thông suốt, Hứa Dung Dư ưỡn thẳng lưng, dáng vẻ tự nhiên phóng khoáng.

Bình Luận

0 Thảo luận