Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 41

Ngày cập nhật : 2026-05-02 22:18:14

Móng vuốt sắc nhọn của con Ngao Tây Tạng xé gió lao tới, nhưng khi còn chưa kịp chạm vào Giang Tả, một thanh tre nhọn của xâu đường hồ lô đột ngột lao tới từ hư không. 

Tiếng "hưu" xé gió vang lên, thanh tre xuyên qua đầu con Ngao Tạng, đâm thẳng từ sau gáy ra ngoài, cắm chặt vào cây cột màu đỏ son trong phòng ăn.

Con Ngao Tạng kia thậm chí còn chưa kịp rên lên một tiếng đã "ầm" một phát ngã quỵ, hất lên một tầng bụi đất mịt mù, trong nháy mắt đã tắt thở vong mạng.

Một dòng máu tươi lẫn với óc trắng chảy ra từ sau gáy con Ngao Tạng, mấy con chó nhỏ còn lại bị dọa đến mức run bần bật, rúc thành một đống không dám nhúc nhích.

Cố Cẩn Hoài thong thả ung dung dùng khăn gấm lau đi vệt đường dính nhớp trên đầu ngón tay, sau đó xách chú chó nhỏ đang ngẩn người dưới đất trở lại lòng mình, lại dùng khăn nhẹ nhàng phủi đi lớp tro bụi bám trên móng vuốt cậu.

Hắn rũ mắt, hàng mi dài cong vút che giấu đi tia máu tanh nồng u ám vừa xẹt qua trong đôi mắt đào hoa câu hồn đoạt phách, chỉ để lộ góc nghiêng thanh tú như trăng thu và chiếc cổ trắng ngần tiêu sái.

“Tính ra thì, ái khuyển của bản vương thắng rồi chứ?” 

Cố Cẩn Hoài ném chiếc khăn gấm đi, trầm giọng hỏi.

Lâm quản gia vạn lần không ngờ tới kết quả này: 

“Chuyện này...”

“Lâm quản gia vừa rồi cũng đâu có nói bản vương không được ra tay tương trợ.” 

Cố Cẩn Hoài ngước mắt, khóe môi hơi cong nở nụ cười nhạt.

Lâm quản gia nghẹn đỏ cả mặt, ngẫm lại đúng là mình nói chưa rõ ràng, chỉ đành nuốt ngược lời định nói vào trong.

“Vậy mấy con còn lại...” 

Ánh mắt Cố Cẩn Hoài hờ hững lướt qua mấy con chó nhỏ đang co rúm lại một góc.

Thấy ánh mắt của Cố Cẩn Hoài quét tới, mấy con chó nhỏ sợ hãi kêu rên khe khẽ, một vòng chất lỏng màu vàng dần loang ra trên mặt sàn nơi chúng đang chen chúc.

“Lâm quản gia nói ái khuyển của bản vương chẳng được tích sự gì, nhưng theo bản vương thấy, gan của nó cũng không nhỏ đâu.”

Lâm quản gia cúi đầu nhìn, thấy con chó nhỏ trong lòng Vương gia đang thành thành thật thật, chẳng chút sợ hãi mà ngây ngốc nhìn chằm chằm vào sườn mặt Vương gia. Nhìn lại mấy con chó nhỏ đang sợ đến mức mất kiểm soát kia, Lâm quản gia câm nín.

362: [... Emmmmm, thật không dám giấu giếm, ký chủ là bị dọa đến ngây người luôn rồi.]

Giang Tả ngáo ngơ rúc trong lòng Cố Cẩn Hoài, có một khoảnh khắc cậu cảm thấy nam chính và tên thánh tăng khốn khiếp ở thế giới trước như chồng khít lên nhau. 

Nhưng khi nhìn kỹ lại, trên khóe mắt hắn không có vệt hồng đào yêu dị tàn nhẫn kia, chỉ có một nốt lệ chí cô tịch đầy phong tình đậu dưới đuôi mắt.

Mãi cho đến khi trở về thư phòng, Giang Tả vẫn chưa hoàn hồn.

Cố Cẩn Hoài đặt Giang Tả lên bàn, hắn khẽ vén tay áo thêu vân văn, dùng bút chấm nước rồi mài mực. Tiếp đó, hắn nắm lấy móng thịt của Giang Tả, bắt đầu dạy cậu viết chữ.

Cố Cẩn Hoài cầm lấy cái móng xù lông của chú chó nhỏ, nắn nót từng nét trên giấy Tuyên Thành, cực kỳ nghiêm túc viết xuống một chữ “Cố”.

Giang Tả nhìn chằm chằm gương mặt nam chính đang ở sát sàn sạt, rồi lại nhìn cái móng vuốt đang bị hắn nắm chặt, bấy giờ mới sực tỉnh: 

[... Dạy một con chó viết chữ? Ngươi không phải là có bệnh đấy chứ???]

Lúc cúi đầu, một lọn tóc đen mượt mà như tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ của hắn rơi xuống bên cạnh Giang Tả, hương đàn hương thanh khiết thoang thoảng quẩn quanh.

Cơn buồn ngủ do thuốc mang lại cộng với mùi đàn hương dễ chịu bao quanh khiến Giang Tả bắt đầu mơ màng. Cậu mặc kệ cho Cố Cẩn Hoài nắm chân mình, cứ thế nhắm mắt ngủ khì.

Một lát sau, tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

“Vương gia, Thái tử điện hạ sai quản sự thái giám tới, hiện đang chờ ở trung đường. Theo ý ngài thì...”

Giọng nói khàn khàn thuần hậu của Lâm quản gia vang lên ngoài cửa.

Cố Cẩn Hoài cúi đầu định bế chú chó nhỏ hôm nay ngoan ngoãn lạ thường lên, mới phát hiện cậu đã ngủ say từ lúc nào.

Hắn hơi ngẩn ra, sau đó sai người tìm một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt chắc chắn, quấn Giang Tả kín mít từ đầu đến đuôi rồi mới bế lên sập nhỏ. Xong xuôi, hắn mới rời thư phòng cùng Lâm quản gia đi tới trung đường.

Trong trung đường, quản sự thái giám Phúc Lộc bên cạnh Thái tử đang ngồi ghế chính, bên tay là một tách trà, phía sau lão đứng hai vị ma ma có tuổi. Thấy Cố Cẩn Hoài vào phòng, mấy người đồng loạt đứng dậy cung nghênh.

Đợi Cố Cẩn Hoài an tọa, Phúc Lộc liền tỏ rõ ý đồ đến: 

“Thái tử điện hạ nghe nói tính tình Vương gia có chút cổ quái, vạn phần lo lắng sau khi Vương gia và Vương phi đại hôn đến nay vẫn chưa...”

Phúc Lộc xoa xoa tay, cười một cách đắc ý: 

“Thái tử điện hạ đã bẩm báo với Bệ hạ, Bệ hạ có ý sai lão nô tự mình chọn lấy hai giáo tập ma ma từ trong cung đến để tận tâm dạy bảo Vương phi, làm thế nào mới hầu hạ tốt được Vương gia...”

Thái tử bề ngoài ra vẻ huynh hữu đệ cung, nhưng thực chất là đang mỉa mai Vương gia nhà lão cổ quái, đến nay vẫn chưa thể viên phòng cùng Vương phi. Mà hai vị giáo tập ma ma do Bệ hạ ban chỉ đưa tới này, không chỉ là ngang nhiên cài cắm người vào vương phủ, mà còn muốn mượn cơ hội này để hành hạ Vương gia.

Nghĩ đến đây, Lâm quản gia giận đến mất cả quy củ, không nhịn được mà lên tiếng châm chọc: 

“Lần trước Thái tử sai người tặng mấy con sói hoang tới, không ngờ bên trong lại lẫn vào một con chó ngốc... Lần này Thái tử điện hạ lại tặng thêm hai vị giáo tập ma ma này tới, cũng chẳng biết là hạng người gì đây...”

“Nô tài chỉ là phụng mệnh mà tới, một tháng sau sẽ tự mình đưa hai vị ma ma này về cung,” 

Phúc Lộc cười cười không hề tức giận, chỉ đáp lại một cách quy củ: 

“Bất quá nếu lúc đó Vương gia và Vương phi vẫn chưa... nô tài cũng không biết bên ngoài sẽ đồn thổi thế nào. Ngộ nhỡ người ta nói Vương gia không có khả năng giao hợp, chẳng phải sẽ làm mất mặt hoàng gia sao...”

Nghe Phúc Lộc công nhiên bàn luận những chuyện này, chân mày Cố Cẩn Hoài khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra, gương mặt càng thêm tái nhợt. 

Hắn không nói lời nào, đốt ngón tay dùng sức siết chặt chén trà bên cạnh, nhấp một ngụm trà xanh để đè nén cảm giác buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng.

Thấy sắc mặt Vương gia khó coi, Lâm quản gia cũng chẳng buồn tranh chấp với tên thái giám kia nữa, lão lùi một bước nói: 

“Nếu đã là tâm ý của Thái tử, vậy lão nô xin thay mặt Vương gia tạ ơn hảo ý của điện hạ.”

Sau vài câu khách sáo đơn giản, Lâm quản gia sai người tiễn tên thái giám đang hống hách kia đi, rồi đưa hai vị ma ma từ trong cung tới tẩm cư của Vương phi.

“Vương gia...” 

Lâm quản gia lo lắng cuống cuồng: 

“Lão nô đi gọi Hứa đại phu tới ngay.”

“Không cần.” 

Cố Cẩn Hoài ngăn Lâm quản gia lại, sắc mặt hắn u ám, trầm giọng đáp.

Trong thư phòng, Giang Tả đang ngủ dở giấc thì bị cái áo choàng lông vũ quấn chặt đến mức nóng tỉnh. Lớp lông cáo dày cộm bao quanh cậu như một cái lò nướng oi bức, nướng đến mức cả người cậu phát nóng. Giang Tả dùng sức đạp chân, thoát khỏi cái áo choàng, nằm bò bên mép sập thè cái lưỡi dài ra thở hồng hộc.

Chờ nhiệt độ trên người dần tan đi, Giang Tả mới chậm chạp bò dậy. Mới vừa ngồi dậy, một khung cảnh hỗn độn đã đập vào mắt cậu.

Bên trong thư phòng, giá sách gỗ đỏ tất cả đều đổ rạp vào nhau, sách vở bị cắn nát bươm vương vãi đầy đất. Trên bàn, giấy Tuyên Thành bay loạn khắp phòng, ống đựng bút rơi xuống đất vỡ thành mấy mảnh, bút lông tím bên trong lăn lóc dưới sàn. 

Lò trầm hương bị đánh đổ khiến tro than chất thành đống trên án thư. Toàn bộ căn phòng không còn vật gì nguyên vẹn, chỉ có mấy bức thư pháp treo trên tường là còn sót lại chút hình hài.

Giang Tả không rõ nguyên do nhảy xuống sập nhỏ, kỳ quái nhìn thư phòng đã bị biến dạng hoàn toàn.

Giang Tả mê mang: [Emmmmm, vì sao ngủ một giấc xong thư phòng lại biến thành thế này?]

Đúng lúc này, Cố Cẩn Hoài đẩy cửa trở về.

Nghe tiếng cửa gỗ "kẽo kẹt" mở ra, Giang Tả cảnh giác quay đầu lại.

Lâm quản gia đi theo sau Cố Cẩn Hoài, hai người mới vừa bước vào thư phòng, ngẩng đầu nhìn đống hỗn độn cả phòng không khỏi đồng loạt khựng lại.

Phục hồi tinh thần, Lâm quản gia nhíu mày đau lòng nói: 

“Vương gia, con súc sinh này... vạn lần không thể giữ lại nữa!”

Giang Tả vừa vặn đạp lên một tờ giấy Tuyên Thành, cậu nhìn thư phòng hỗn loạn, nhìn lại vị quản gia đang lệ nóng doanh tròng đầy vẻ đau đớn, đột nhiên phát hiện mình bị oan uổng. Giang Tả vô tội nhấc chân trước lên, để lộ cái bụng trắng phao: 

[Vãi ò! Lần này thật sự không phải lão tử làm!!!]

Cơn giận bốc lên đầu khiến gương mặt vốn đã hằn dấu vết tang thương của Lâm quản gia hơi vặn vẹo, nỗi bất mãn tích tụ đối với Giang Tả trong nháy mắt đã đạt đến đỉnh điểm.

Lão cùng Vương gia mới rời đi một lát, để con chó ngốc này ở một mình trong thư phòng ngắn ngủi như vậy, thế mà nó đã có thể quậy phá đến mức gà bay chó sủa, biến nơi này thành đống rác thế này.

Những cuốn sách cổ trân quý vốn được xếp ngay ngắn trên giá giờ nằm la liệt, văn phòng tứ bảo đặt trên bàn cũng vỡ nát chẳng còn cái nào nguyên vẹn. Lâm quản gia tức đến nghiến răng, hận không thể xông lên xách cổ con chó ngốc này ném ra khỏi vương phủ ngay lập tức.

Cố Cẩn Hoài liếc nhìn Giang Tả đang ngồi bệt dưới đất, trừng lớn đôi mắt vô tội nhấc chân trước lên, rồi lại đưa mắt đảo qua một vòng đống hỗn độn trong phòng. Hắn khẽ cười một tiếng: 

“... Nếu có người xông vào thư phòng, vậy mục đích của kẻ đó là gì?”

Lâm quản gia im bặt, dường như sực nhớ ra điều gì, sắc mặt lão trở nên khó coi, vội vàng nói: 

“Ý của Vương gia là... có người đột nhập vào thư phòng... chẳng lẽ, là để tìm...”

Cố Cẩn Hoài hơi chau mày, trầm mặc bước tới bên bàn. Hắn đưa tay ấn vào một vị trí ẩn nấp nào đó, sau đó thong thả vén bức thư pháp cứng cáp trên tường lên. Một ngăn bí mật nhỏ hiện ra, bên trong đặt một chiếc bình sứ trắng bóng loáng.

Thấy bình sứ giấu trong ngăn bí mật vẫn còn nguyên, trái tim đang căng thẳng của Lâm quản gia mới thả lỏng, lão thở hắt ra một hơi: 

“Xem ra giải dược vẫn còn đây...”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=41]

Bình Luận

0 Thảo luận