Sáng / Tối
Cố Cẩn Hoài cúi đầu nhìn tập tranh rơi bên chân, hai thân thể giao triền làm hắn theo bản năng mím chặt khóe môi.
Dạ dày vốn đã trống rỗng sau trận nôn mửa khi nãy lại khẽ run lên, dâng lên từng trận đau đớn, nhưng khi nhìn kỹ hai người trong tranh, hắn không khỏi sững sờ.
Trên trang giấy ố vàng ấy, hai người đang triền miên khăng khít, hình ảnh xuân sắc vô biên, nhưng kẻ đang hành sự mây mưa rõ ràng là hai... nam nhân?
Trong cơn kinh ngạc, nơi ngực trái bỗng dâng lên cảm giác nóng bỏng, kèm theo đó là một trận đau nhói như kim châm. Cố Cẩn Hoài siết chặt chân mày, khẽ rên một tiếng vì đau đến mức phải hơi khom lưng xuống.
Thấy nam chính sắc mặt không ổn, lại lo lắng quyển sách quý sẽ bị tịch thu, Giang Tả nhanh chóng lao xuống giường. Cậu dùng thân hình nhỏ bé xù lông của mình che đậy quyển "sách cấm" hạn chế độ tuổi kia, hai chân trước nửa đẩy nửa quào, vô cùng gian nan mới khép được nó lại.
Sau khi ba chân bốn cẳng đóng sách xong, Giang Tả dùng chóp mũi đẩy mép sách, đẩy thẳng nó vào một góc dưới gầm giường, sau đó lại nhảy lên giường ngậm nốt mấy quyển còn lại giấu sạch xuống dưới đó, xếp thành một đống cùng với quyển sách "đi lạc" khi nãy.
Hỏa tốc làm xong tất cả, Giang Tả phi thân trở lại giường, cuốn chăn gấm lăn lộn hai vòng, cuối cùng nằm ngửa ra để lộ cái bụng trắng mềm mại, làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chuỗi động tác liên hoàn của chú chó nhỏ làm cảm giác đau đớn nơi lồng ngực Cố Cẩn Hoài tan thành mây khói.
Hắn siết chặt đầu ngón tay, bất động thanh sắc tiến lên hai bước, xách con chó đang tự quấn mình trong chăn thành một đống lộn xộn kia lên, mang cậu cùng đi về phía bể tắm.
Bể tắm nằm ngay bên cạnh tẩm cư của Vương gia, ra khỏi cửa phòng rẽ trái đi vài bước là tới nơi.
Căn phòng tắm rộng lớn mờ ảo hơi nước, mặt sàn được lát bằng những khối bạch ngọc thạch quý giá. Trên trần treo mấy viên dạ minh châu sáng rực, tỏa ra ánh sáng dìu dịu trong làn sương mù, khiến cả phòng tắm trông như chốn bồng lai.
Cố Cẩn Hoài cởi bỏ giày tất, chân trần bước vào trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=43]
Cảm giác lạnh lẽo của ngọc thạch dưới chân và hơi nước ấm nóng ập tới, làn khói trắng bốc lên từ mặt nước tắm thoang thoảng hương thơm.
Lần đầu tiên được vào phòng tắm trong vương phủ, Giang Tả trợn tròn mắt, chưa kịp nhìn ngó xung quanh cho kỹ đã bị Cố Cẩn Hoài không nương tay ném thẳng vào bể.
Cả người hẫng đi một nhịp, Giang Tả "tỏm" một phát rơi xuống nước, bắn lên một đống bọt trắng xóa. Nước ấm từ bốn phương tám hướng bao vây lấy Giang Tả, kéo cậu chìm nghỉm xuống dưới.
Giang Tả vùng vẫy ngoi lên mặt nước, để lộ cái mũi đen và cái miệng đang há hốc:
[... Gì, gì vậy hả...? Ọc ọc... Quá... quá đáng rồi đó...]
Cậu vụng về khua khoắng tứ chi ngắn ngủn, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chỉ thấy Cố Cẩn Hoài chậm rãi trút bỏ bộ cẩm y màu đỏ tía rực rỡ, để lộ thân hình cao gầy.
Mái tóc đen như mây xõa tung trên vai, càng làm nổi bật nước da trắng ngần nhưng lại mang theo chút bệnh trạng vì thiếu ánh mặt trời. Hắn thong thả bước xuống bậc thềm ngọc, dần dần chìm vào trong bể tắm.
Giang Tả đang nhắm mắt vùng vẫy trong tuyệt vọng thì chạm phải một cơ thể ấm áp, liền chẳng chút do dự bám chặt lấy cổ Cố Cẩn Hoài như chết đuối vớ được cọc.
[Giá trị con sen của nam chính: +1]
Giang Tả phun ra một ngụm nước tắm trong miệng, thở hồng hộc vì kinh hồn bạt vía:
[Bớt... dùng cái trò này... với ta đi... đợi lát nữa... lão tử sẽ... ra tay tẩn ngươi...]
Cố Cẩn Hoài gỡ hai cái móng thịt ướt nhẹp đang quấn quýt trên cổ mình ra, nhéo nhéo cái má phúng phính của chú chó nhỏ, giọng nói trầm lãnh:
“Sau này, không được xem những thứ dâm ô đó nữa.”
Giang Tả giả bộ điếc: [Ngại quá, tín hiệu ngoài mộ của ngươi không tốt, ngươi nói gì ta một câu cũng không nghe thấy.]
Ngón tay Cố Cẩn Hoài hơi dùng lực, nặn một cái vào đống thịt mềm oặt trên mặt chú chó, sau đó không nói gì thêm, chỉ một tay đỡ lấy Giang Tả, khẽ tựa vào thành bể. Hắn cúi đầu nhìn xuống lồng ngực bỗng nhiên trở nên nóng bỏng và đau nhức khi nãy.
Trên lồng ngực vốn dĩ trắng trẻo sạch sẽ, lúc này lại xuất hiện vài dấu vết nhạt màu, mờ ảo trông như một chữ gì đó, nhưng vì thời gian quá lâu nên đã dần mất đi hình dáng ban đầu, chỉ để lại những vết sẹo vặn vẹo nhàn nhạt.
Cố Cẩn Hoài đặt một ngón tay lên vết sẹo mờ đến mức gần như không nhận ra ấy, sự nghi hoặc trong lòng càng lúc càng sâu.
Vết sẹo này... rốt cuộc từ đâu mà có?
Vô duyên vô cớ bị uống mấy ngụm nước lại còn bị nhéo má, Giang Tả hậm hực dùng móng vuốt "bạch bạch" vỗ nước, mắt liếc sang liền thấy mấy dấu vết vặn vẹo trên ngực Cố Cẩn Hoài.
Giang Tả vẻ mặt ghét bỏ:
[Chậc chậc chậc, xăm trổ gì mà xấu thế, đúng là chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả.]
362 nhìn chằm chằm vào vết sẹo kia, càng nhìn càng thấy hình dáng và vị trí của nó mang lại một cảm giác quen thuộc khó tả.
Tuy vết sẹo cực nhạt, nhưng với kinh nghiệm từng xem trọn vẹn màn "xăm mình play" ở thế giới trước, 362 tin chắc rằng dấu vết trên ngực nam chính chính là một chữ... “Tả”.
Vẫn là cái dấu do chính tay ký chủ nhà mình khắc năm nào.
362 đột nhiên cảm thấy có điềm chẳng lành: [...] Cái hình xăm vừa thanh kỳ vừa quen thuộc này... emmmmm... Rốt cuộc có nên nói cho ký chủ biết không đây...
Chẳng đợi 362 nhắc nhở, Giang Tả đã tự mình phát hiện ra. Đôi mắt cậu trợn ngược, hai cái móng đang vỗ mặt nước đột ngột khựng lại:
[Mẹ nó! Tình huống gì thế này?!]
Nhớ lại ký ức kinh hoàng của những ngày cuối cùng ở thế giới trước, Giang Tả ở trong lòng Cố Cẩn Hoài dùng sức xoắn xuýt thân mình, phát ra tiếng chó kêu đầy tuyệt vọng.
362 trấn an: [Ký chủ bình tĩnh, cái đó... hẳn là... có lẽ... ân... đại khái là dữ liệu thế giới trước bị xung đột với thế giới này thôi, chắc là... không có vấn đề gì lớn đâu... ân.]
Giang Tả kinh hoàng thất thố: [Cái ngữ khí này làm sao mà tin cho nổi hả!!!]
Chú chó nhỏ trước ngực tựa hồ nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ, dùng sức vùng vẫy loạn xạ, lớp lông tơ mềm mại cọ xát vào hai điểm đỏ hồng trước ngực khiến Cố Cẩn Hoài khẽ nhíu mày.
Hắn nhéo nhéo hai cái tai nhỏ đang dựng đứng của Giang Tả, vành tai hắn có chút ửng đỏ, khàn giọng nói:
“Đừng lộn xộn.”
[Giá trị con sen của nam chính: +10]
Giang Tả trừng mắt vẻ mặt sợ hãi, lập tức dừng ngay việc vặn vẹo thân hình, ngoan ngoãn bò rạp trên ngực Cố Cẩn Hoài không dám nhúc nhích.
Càng nghĩ càng thấy kiếp làm chó thật thê thảm, Giang Tả nước mắt rơi như mưa:
[... Siêu cấp không vui vẻ chút nào.]
Sau khi tắm gội xong, Cố Cẩn Hoài khoác một chiếc cẩm phục tím đậm rộng thùng thình, trên người mang theo hơi nước ẩm ướt thanh khiết sau khi ra tắm. Một dải dây cột tóc màu tím tùy ý buộc lại mái tóc đen mượt nửa khô nửa ướt xõa sau lưng.
Có lẽ do ngâm nước hơi lâu, đôi mắt đào hoa của hắn như phủ một lớp sương mù, gò má bị hơi nóng hun ra một tầng hồng nhạt, đôi môi mỏng vốn không chút huyết sắc giờ cũng nhiễm một mạt hồng côi thắm thiết, trông lười biếng đến cực điểm, lại tựa như đang say nhưng lại chẳng phải say.
Vừa trở về tẩm cư, Lâm quản gia đã đứng đợi ở cửa. Thấy Cố Cẩn Hoài đạp ánh trăng thong thả đi tới, lão tiến lên một bước hành lễ, hạ thấp giọng nói:
“Quả nhiên không ngoài dự liệu của Vương gia, bình sứ giấu trong ngăn bí mật ở thư phòng... tối nay đã bị người ta đánh tráo rồi ạ.”
Cố Cẩn Hoài khẽ nâng mắt, hơi nước trong đôi mắt u trầm tan biến, chỉ còn lại một mảnh u ám lạnh lẽo. Hắn gật đầu, nhếch môi cười:
“Việc này tạm thời không cần quá để tâm, chỉ cần kiên nhẫn chờ một chút, chẳng bao lâu nữa kẻ chủ mưu phía sau sẽ tự mình lộ diện thôi.”
Lâm quản gia gật đầu vâng lệnh, lại nghiêng người thưa:
“Theo phân phó của Vương gia, mấy đĩa thức ăn nhẹ đều đã được chuẩn bị sẵn trong phòng rồi ạ.”
Nhìn qua vai Lâm quản gia vào trong tẩm cư, liền thấy trên bàn bày một đĩa bánh. Phần lượng không nhiều nhưng món nào cũng tinh xảo, ngay cả cách trình bày cũng vô cùng chú trọng.
Cố Cẩn Hoài ôm chú chó nhỏ đang quấn trong khăn tắm, chỉ lộ ra gương mặt tròn vo ngáo ngơ, giơ tay chọn một miếng bánh đưa tới bên miệng Giang Tả.
Giang Tả gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt Cố Cẩn Hoài, ngậm chặt miệng:
[Cút ngay! Ta mới không ăn đồ của cái đồ biến thái nhà ngươi!!]
Cố Cẩn Hoài bình tĩnh giơ tay, hắn nở nụ cười, đôi mắt đào hoa u tối không chớp mắt nhìn chằm chằm con chó nhỏ đang cắn chặt răng.
Lông tơ trên lưng Giang Tả dựng đứng cả lên, cậu đành phải nuốt nước miếng cái ực:
[... Thôi bỏ đi, không ăn thì phí.]
Sau khi tự an ủi xong, Giang Tả “ngao” một tiếng, dùng đầu lưỡi cuốn lấy miếng bánh giữa ngón tay Cố Cẩn Hoài, còn không quên liếm liếm ngón tay hắn để bày tỏ sự yêu thích đối với món điểm tâm.
Bề ngoài thì hùa theo, nhưng Giang Tả đã lập tức hạ quyết tâm ngày mai phải đi tìm nữ chính ngay.
362 khuyên nhủ:
[Hiện tại giá trị con sen của nam chính đã thu thập được 85 điểm rồi, tuy rằng khi đạt tới 90 điểm mục tiêu có thể xuất hiện vài hành vi tương đối cố chấp... Nhưng ký chủ chắc chắn muốn từ bỏ nam chính để đi công lược nữ chính có giá trị con sen âm vô cực sao?]
Giang Tả hoàn toàn không chắc chắn.
Nhưng ngộ nhỡ ngày nào đó cái hệ thống không đáng tin này lại gặp lỗi bug, làm nam chính thế giới này đột nhiên biến thành tên "thánh tăng thối tha" thứ hai thì sao? Lúc đó ngoài việc bị bóp cổ vặn gãy cổ thì cậu chỉ có nước bị "hành" cho đến chết!!
Dựa theo trình độ biến thái của tên cẩu tăng thế giới trước, chuyện "hành" chó hoàn toàn không phải là không thể, mà là khả năng cực cao ấy chứ!!!
Nghĩ đến cảnh một con Husky vô tội như mình bị "ngược đãi" đến chết thảm, Giang Tả ôm chặt lấy bản thân đang run bần bật, tự nhủ phải kiên cường không được khóc.
“...”
362 đưa ra một biện pháp trung gian cho ký chủ đang khóc lóc thảm thiết:
[... Hay là... ngày mai ký chủ cứ đến chỗ nữ chính thử vận may lần cuối đi... Nếu thật sự không được thì tốt nhất là quay lại công lược nam chính.]
Bữa sáng ngày hôm sau, Giang Tả ngoáy tít đuôi, nóng lòng muốn đi tìm nữ chính nên mới ăn hai miếng đã thôi, nằm phục trên bàn mòn mỏi nhìn chằm chằm ra cửa.
Thấy Vương gia dùng xong bữa sáng, Lâm quản gia tiến lên bẩm báo:
“Khởi bẩm Vương gia, dạo gần đây trong vương phủ mất tích không ít nô bộc...”
Đúng lúc này, Hứa Dung Dư bưng khay thức ăn đi về phía phòng ăn. Nàng vừa tới cửa định vào nhà thì nghe thấy lời Lâm quản gia nói, bước chân khựng lại, không vào ngay mà dừng ở bên cửa chăm chú lắng nghe một lát.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận