Cố Cẩn Hoài cúi đầu nhìn tập tranh rơi bên chân, hai thân thể giao triền làm hắn theo bản năng mím chặt khóe môi.
Dạ dày vốn đã trống rỗng sau trận nôn mửa khi nãy lại khẽ run lên, dâng lên từng trận đau đớn, nhưng khi nhìn ...
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận