Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 52 / 55  ·  94.5%
Mở Cửa
Chương 52: Chỉ còn mỗi cái gốc lãnh chúa (2)
18/09/2026 20:00· 1,970 từ

“Đây là gì thế?” Hoa Thiết mò lại gần

Thư Triển thấy hắn như thế, giận nói: “Cậu không đau à?”

Hoa Thiết Nhi nói như lẽ nhiên: “Đau chứ, nhưng được anh liền hết

Thư Triển chỉ xem hắn như quỷ ăn nói ba

Trong hộp chia ra nhiều ngăn, giống hộp thuốc của Đất, một ngăn chứa chiếc kim khâu vết thương đặc và cuộn chỉ kim loại Thư Triển nhờ Ngu làm lần trước. Các ngăn lại đều là nguyên liệu điều chế thuốc trị thương.

Trước đây, Xá Ngu thấy anh chọn nguyên liệu chế từ những nguyên vật ông mang đến nên đã để cho Hoa Thiết Nhi những anh từng sử dụng.

“Xá Ngu cũng khá là Thư Triển thở phào nhõm. Có những thứ ít nhất anh có thể cầm và giảm viêm đơn giản Hoa Thiết Nhi.

Hoa Thiết Nhi gật đầu đáp: này đúng là rất lỗi với Xá Ngu vu. Với thân phận đại vu, ấy đi tới đâu cũng được người người tôn nhưng làm con tin ở nơi phải lãnh địa mình được đến... thì khá là mất thể

“Cậu có dao bén và lửa Tốt nhất là có đun sôi nước sạch Thư Triển hỏi.

“Có. Anh chờ tí.” Hoa Thiết cứ thế mang theo thương bắt đầu bận

Thân là bát hoàng tử được đến lãnh địa, nên người của tộc Dã đánh bại cũng không dám thật chơi chết hắn, cuối cùng thể nhìn Hoa Nhi mang theo chút đồ vật khỏi tiểu trấn. Bọn họ không phái người đuổi bắt.

Sau đó Hoa Thiết Nhi im chuồn về, phát hiện của tộc Dã Khương cả lãnh địa của hắn vào vi tuần tra, đáng giận bầy Thiết Giáp lần trước cũng bị người của Dã Khương thuần phục, biến chiến thú tọa kỵ của bọn

Người của tộc Dã Khương cứ vài ngày sẽ tới tra một lần, nhưng họ kiểu gì không ngờ Hoa Nhi không hề quay lại thành mà là chạy về, hoạt động ngay dưới lòng chân bọn họ.

Lúc xây dựng hệ thống cống nước này, Hoa Thiết đã cân nhắc đến đề bị tiến đánh và rút hắn không chỉ xây một an toàn trong địa cống thoát nước. Để thuận tiện mặc ở, hắn còn nối ống kim loại dẫn nguồn nước xuống.

Hình như mấy tên khốn kiếp không hề hé ra này, nhưng suy cho chỉ có số ít người tham là biết đến chuyện họ dựng lối vào địa phòng an toàn, phần lớn người khác đều không biết thoát nước còn có chức năng

Lúc người của tộc Dã Khương đánh tiểu trấn, có người không bị tộc Khương bắt giữ mà kịp thời thoát nhờ Hoa Thiết Nhi hiệu, trong đó có Cương.

Hoa Thiết Nhi lấy bếp dùng để nấu thịt Thư Triển ăn trước ra, đun một nồi nước.

Thư Triển ném toàn bộ dao, khâu vào nồi.

Hoa Thiết Nhi đẩy cái đầu đang giành chỗ của Hắc ra, áp sát tò mò hỏi: “Thư Thư, trong tháng biến mất, anh đã đâu? Đột nhiên biến năng lực đặc biệt của à?”

“Coi bộ cậu rảnh lắm nhỉ? thì nghiền mấy thứ thành bột hết đi. làm kỹ lưỡng chút, chỉ có tẹo này thôi, lãng phí hết sạch luôn đấy.” Triển đưa những dược liệu qua Hoa Thiết Nhi nghiền.

Hoa Thiết Nhi thấy Thư Triển chịu trả lời thì chút buồn bực.

Đại Hắn tức giận đến muốn Hoa Thiết Nhi nhưng bị hắn đẩy ngã vó.

Đại Hắc: “Grừ gấu!” Đừng ép biến hình!

“Đừng đùa giỡn với Đại Hắc thế, cậu mau nghiền liệu đi.” Thư Triển thúc Hoa Thiết Nhi tranh thủ cho xong, sau đó bắt vận dụng năng lực tổng hợp ra thuốc trị thương dùng.

Lúc làm xong thuốc trị thương, Triển vớt dao và khâu ra, bảo Hoa Nhi xé một mảnh vải từ quần áo chưa biết làm chất liệu gì xuống cũng ném vào nồi, đun sôi phút lại vớt ra, lau vết thương cho Hoa Thiết Nhi.

Sau khi lau sạch sẽ, anh kim khâu cẩn thận vết thương lại, kế là bôi thuốc.

Cuối cùng lại luộc mảnh vải kia trong nước sôi phút, vớt ra phơi Chất liệu này vậy mà không nước, anh dùng nó làm gạc, quấn quanh vết của Hoa Thiết Nhi.

Trên thực tế, loại chất liệu cũng không phù hợp làm gạc để băng vết thương, nhưng thà có chút còn hơn không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=52]

Trong quá trình Thư Triển chữa cho Hoa Thiết Nhi, Thiết Nhi không nói nào nhưng mặt mày vẫn luôn đỏ.

“Xong rồi.” Thư Triển thấy Hoa Nhi quay người đi, thức hỏi: “Mặt cậu đấy? Sao đỏ dữ vậy? Sốt à?”

Hoa Thiết Nhi vuốt ve mép vải, ngượng nghịu nói: vì nãy giờ anh sờ tôi suốt á.”

Đại Hắc gào thét: “Grào!” Tên ngoài hành tinh mất vô liêm sỉ!

Thư Triển: “... Giờ chúng ta tới chuyện sau này Đầu tiên, chắc chắn chuộc đại vu về, cậu có nào kiếm được lượng lớn lượng tệ không? Hoặc thể gửi thư về hỏi phụ vương mẫu hậu của một ít năng lượng tệ được

Sắc đỏ trên mặt Hoa Thiết nhanh chóng biến mất: sẽ không xin xỏ lượng tệ từ chỗ phụ vương hậu của mình đâu. Cách không làm được.”

“Vậy cậu có cách kiếm ra lượng tệ nào khác

“Tôi từng nghĩ rồi, chúng ta thể đi ăn cướp!” Thiết Nhi nhắc đến cướp bóc liền hùng hồn hẳn mặt mũi tràn đầy chờ

Thư Triển: “Cướp ai? Cậu nói cường đạo kia à?”

“Chuẩn!”

“Tôi nhớ vừa rồi cậu nói chúng có tận mấy sĩ phù văn, đúng

“Chuyện đó không phải vấn đề, ta có thể đánh Hoa Thiết Nhi điện đường hoàng lớn tiếng nói.

Thư Triển ráng nhịn: “Cho lén đi... nhưng cậu phía chúng ta có nhiêu người? Cậu đừng tính tôi Đại Hắc vào.”

Hoa Thiết Nhi lập tức xụ cay đắng nói: “Thư anh không có ý giúp tôi à?”

Thư Triển vô cùng nhẫn tâm “Không có ý định. phải cậu quên rồi Tôi là Thiên Tàn yếu ớt, có tí võ lực gì, Đại Hắc thì phải vệ tôi.”

Hoa Thiết Nhi ôm mặt: “Thôi rồi, lúc đầu tôi không có ý định cả anh và Đại Hắc vào. ra dù anh và nó đến, tôi cũng định tới đây sẽ đi tìm bọn kiếm một mớ.”

“Cho hỏi rốt cuộc cậu lấy ra sức mạnh mà tin mình có thể được một mớ từ tay đám đạo có tận mấy chiến phù văn, do một cùng hung cực ác cầm đầu

Hoa Thiết Nhi chớp chớp mắt, vẻ thần bí nói: có một bí mật Thư Thư, tôi chỉ nói cho anh biết thôi, được không?”

“Khỏi đi.”

“Đừng như vậy mà, Thư Thư, tôi ra thì không ai khác biết bí này nữa đâu.”

“Vậy thì cậu càng không nên

“Nhưng mà... nhưng mà tôi muốn với anh.”

Thư Triển nghiêm mặt: “Bát hoàng điện hạ, chúng ta chuyện gì đáng tin đi, việc cần làm và có làm liền, ngay, lập tức Chẳng hạn như vết của cậu cần thêm rất nhiều mới lành hẳn được, mà giờ chúng ta không đủ dược để chế ra thuốc cậu cần. nên tạm gác chuyện lại Xá Ngu đại qua một bên đi, trước nghĩ xem làm thế kiếm được dược liệu cần cái đã.”

Đại Hắc phụ họa: “Gâu!”

Hoa Thiết Nhi nói cho Thư biết quanh khu vực cực kỳ hoang vu vẻ, muốn tìm mỏ kim loại dễ nhưng tìm dược liệu gần như mò kim bể, đừng nói chi tới mấy Thư Triển cần.

“Tôi là dược tề sư, không nguyên vật liệu thì cũng bó tay chịu Hơn nữa nếu không có dược thì cậu đừng mơ lành vết thương trong thời ngắn nhé. Huống chi cậu còn đi cướp một đám cường lợi hại. Cậu dám đảm bảo lúc đánh cướp sẽ không bị không?

Cho nên không cần biết thế trước hết chúng ta phải lấy được chút dược liệu đã.”

Thư Triển ngập ngừng hỏi: “Chỗ chợ bán dược không?”

Hoa Thiết Nhi đáp: “Có thì đấy, trong thành phố nào cũng có chợ liệu, còn có cả hiệu thuốc dụng.”

“Chỗ gần nhất ở đâu thế?”

Hoa Thiết Nhi miễn cưỡng trả “Khương thành của tộc Khương, từ đây tới chỉ mất 1 ngày.”

Thư Triển nhíu mày: “Ngoài chỗ ra thì sao?”

“Thế thì khá xa. Nếu đi hướng Trấn Hải quốc phải hơn 10 ngày tới được thành trấn gần nhất thể mua dược liệu. Nếu dẫn anh đi cùng khi phải tốn tận nửa tháng.

Nếu đi về hướng Bạo Phong nơi gần nhất chính lãnh địa của tộc Viêm Nhân, chỉ cần 3 ngày tới được ngay. Nhưng Hắc Nhân trời sinh tính tàn bạo, lại cực kỳ bài Thiên Tàn. Bọn chúng rất mắt những kẻ yếu ớt, anh qua đó, nếu không phải bị thì cũng là bị sạch.”

“Hắc Viêm Nhân ăn thịt người Thư Triển sửng sốt.

Hoa Thiết Nhi: “Có cái bọn chúng không ăn Ngoại trừ thi thể người phe mình ra thì cái chúng cũng bỏ vào miệng

“Hắc Tạp Nhân và Hắc Văn giống vậy không?” Triển vội hỏi.

“Đỡ hơn Hắc Viêm Nhân chút nhưng cũng chỉ nhỉnh ở chỗ không có gì sẽ không ăn thịt người Nếu gặp phải năm mất dẫn đến đói kém chiến loạn, thời điểm thiếu lương thì chúng cũng ăn tất tật. Nói chung là ba tộc Nhân đối xử với người phe rất tàn nhẫn, đối người khác còn tàn hơn.”

Thư Triển không khỏi lo lắng Quá Dương Trụ. Suy cùng, hai người là hương, đến từ cùng một nơi, Quá Dương Trụ hơi đáng thật... nhưng anh cũng muốn gã đi vào chỗ chết. chi anh chưa từng để tới sự khiêu khích của Quá Trụ. Dù Quá Dương Trụ vẫn cho rằng sự chênh giữa hai người rất nhưng thực chất họ vốn cùng đẳng cấp.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận