Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 53 / 55  ·  96.4%
Mở Cửa
Chương 53: Tiến về Khương thành (1)
18/09/2026 20:00· 2,000 từ

Nhưng Thư Triển nhìn Hoa Thiết thương tích đầy mình kia... trên người vị hoàng tử hạ này còn cả đống đề lớn, muốn nhờ giúp anh đến chỗ ba tộc cứu người... bây giờ là không thể rồi, ít phải chữa khỏi đống thương của hắn trước

Trước lúc đó, Quá Dương Trụ có thể tự mình phúc thôi.

“Ba tộc Hắc Viêm Nhân không quyền quản lý của Hải quốc à?” Thư Triển xác lại.

Hoa Thiết Nhi lắc đầu: “Bọn là người của Bạo quốc, ngăn cách với tộc của Trấn Hải quốc bởi vùng hoang nguyên đất Hoang nguyên đất đỏ chính là chúng ta phát hiện ra Rơi Bảo Vật trước

Từ trong lời Hoa Thiết Nhi, Triển nghe ra được địa của hắn chẳng những nằm vùng núi xa xôi cằn hoang vu heo hút Trấn Hải quốc, mà vị trí không sung sướng gì cho Anh lại tham khảo tin trước đây Hoa Nhi từng nói: tộc Khương có vẻ cũng muốn bị Trấn Hải quản chế.

Tóm lại một câu, lãnh địa của Hoa Thiết Nhi thật là ‘vi diệu’.

Nhưng lý do tại sao hắn muốn chọn một chỗ vậy làm lãnh địa của mình tạm thời để sang một

“Xem ra bây giờ chúng ta có thể chọn tiến tộc Dã Khương mua dược liệu trong người cậu còn bao năng lượng tệ?” Thư hỏi.

Hoa Thiết Nhi lục lọi trong chăn đệm rồi lôi một chiếc túi da, dốc ngược làm rớt ra mười mấy lượng tệ: “Có nhiêu thôi, tất cả đều ở chỗ hết rồi, cả thảy 92

Tệ là đơn vị năng lượng đây, nghe nói ngay khi đá năng lượng được phát lần đầu tiên thì đại đã gọi nó là còn năng lượng ban đầu của Trụ tinh được gọi là khí.

Thư Triển thầm nghĩ người này là hoàng tử nghèo anh từng thấy.

“92 tệ có thể mua được nhiêu dược thảo? Nêu dụ so sánh đi... chẳng hạn: muốn mua loại thuốc trị tôi vừa chế ra cậu khi nãy thì cần bao tệ?”

Hoa Thiết Nhi xấu hổ nói: là cần hơn ngàn đấy. Từ trước tới giờ thuốc phẩm luôn rất đắt, hiệu càng tốt thì giá cao.”

Nhưng rất nhanh Hoa Thiết Nhi phấn chấn tinh thần nói:

“Giờ chúng ta tạm thời như thôi. Về sau tôi chắn sẽ giàu sụ, sẽ kiếm rất nhiều rất nhiều năng tệ, anh phải tin

Chờ tôi thức tỉnh rồi, tôi định sẽ biến anh người giàu nhất Thiên Trụ tinh xem.”

Thư Triển cười giễu: “Chờ cậu tỉnh đi rồi tính Thay vì chờ cậu thức tỉnh cho tôi năng lượng tệ không bằng tôi tự vào chính mình còn hơn, biết được trước khi cậu thức là tôi đã thành giàu nhất Thiên Trụ rồi.”

Hoa Thiết Nhi sầu muốn chết, Tàn người ta nuôi ngoan ngoãn nghe lời, chả hiểu Thiên Tàn hắn nhặt về hung ác dữ dằn còn tài giỏi như thế chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mo-cua&chuong=53]

Có điều Thư Triển tài giỏi hắn cũng nở mày mặt nhể! Hoa Thiết Nhi nghĩ suốt, lại vui vẻ nói: ra tôi chưa thức cũng có thể kiếm được rất năng lượng tệ, chỉ là... nguy hiểm tí.”

Thư Triển thấy Hoa Thiết Nhi ra vẻ mặt nóng mong đợi: ‘Anh mau hỏi tôi anh hỏi là tôi sẽ ngay’, bèn cố ý đề tài, nói: “Nếu tôi chế ít thuốc rồi mang vào thành của tộc Dã bán thì có được

“Có thể bày quầy bán hàng.” Thiết Nhi thấy Thư chẳng có vẻ gì là quan tới năng lực của hắn hơi đau lòng: “Anh đi Khương thành à?”

Thư Triển trả lời: “Tất nhiên chúng ta không thể yên chờ chết trong trấn nhỏ gì cũng không có này

Thư Triển không hề nhận ra thân nói chuyện với Thiết Nhi đã ngày càng trôi rất nhiều từ anh vốn từng nghe, bây giờ có thể nói rõ ràng rành tiếng Thiên Trụ tinh của đã trơn tru y tiếng mẹ đẻ. vì quá tự nhiên anh mới không để

Đến giờ Thư Triển vẫn nghĩ không gian chỉ là anh xuyên qua xuyên lại hai chứ không hề hay biết điểm du hành qua trụ không gian, anh đã đạt món quà quý giá cỡ

Thư Triển thuộc phái hành động, kế hoạch là sẽ tay vào làm ngay và luôn. Hoa Thiết Nhi không muốn Khương thành mua bán lắm nhưng hắn hiện đang là nghèo, không có quyền lên đành phải miễn cưỡng ý.

Cân nhắc việc có rất nhiều thuộc tộc Dã Khương mặt biết Hoa Thiết Nhi, Thư định để Hoa Thiết Nhi trang.

“Tóm lại là cậu nhất định cải trang, để những tộc Dã Khương từng gặp mặt không thể nhận ra cậu, thì cậu đừng hòng vào Khương thành với tôi, cứ ngoài thành đi.” Thư Triển hiếp.

Hoa Thiết Nhi lắc đầu như bỏi: “Không được, anh thể một mình vào thành. Tất Thiên Tàn đều phải được nuôi dưỡng dẫn theo có thể tiến vào phạm vi trấn, hoặc ít nhất trên phải có dấu hiệu người nuôi dưỡng để

Khóe miệng Thư Triển khẽ giật, thân phận Thiên Tàn khốn kiếp thật!

“Vậy cậu có thể để nguyên mặt này dẫn tôi Khương thành à?”

Hoa Thiết Nhi khó xử đáp: được rồi, để tôi cách.”

Cách của Hoa Thiết Nhi chính hắn đội mớ tóc còn giả vờ híp mắt để mắt trông nhỏ lại, bôi cho da sạm đen miệng méo đi chút xíu, ngay cái mũi cũng biến thành khoằm!

Thư Triển... trợn trắng mắt.

Hoa Thiết Nhi tự tạo cho gương mặt mới này, ý Thư Triển: “Cải trang như được rồi chứ? Có sơ gì không?”

Thư Triển: “... Cậu từng học xảo trang điểm hả?” cũng không phải trang điểm dịch dung luôn rồi đó

Hoa Thiết Nhi ngại ngùng gật “Tôi từng học chút từ chỗ ngu sư trong cung. nhỏ tôi luôn muốn lẻn ngoài chơi, nhưng thị lúc nào cũng kè kè sát trông giữ tôi rất chặt mỗi lần như vậy chỉ cần cải trang phát là chuồn ngon

(ngu ở đây nghĩa là vui ngu sư: chỉ những phụ trách mảng giải trí, tạo thú vui)

Thư Triển hít một hơi thật cuối cùng vẫn không được, nổi giận nói: “Nếu cậu biết trang điểm... vậy trước tôi bảo cậu cải mà cậu còn bày đặt tỏ khó xử là sao?!”

Hoa Thiết Nhi hắng giọng, khiêm nói: “Đây chẳng phải vì tôi sợ kỹ thuật của không tới nơi tới chốn anh chê cười à!”

Thư Triển chỉ cảm thấy nắm ngưa ngứa.

Đại Hắc đi một vòng quanh Thiết Nhi, ngửi mùi người hắn để xác nhận xem đàn ông có gương mặt hoắc này có phải là cái tên người ngoài hành thích tranh giành baba Thư với nó hay không.

Hoa Thiết Nhi thấy hành động Đại Hắc thì tự vào đầu mình rồi xịt một chất lỏng vào nách, cổ... chung là những vị có tuyến mồ hôi hoạt động

Thư Triển ngửi thấy mùi vị quá khó chịu, giống mùi của một loại dược liệu đó.

Đại Hắc ghét bỏ hắt hơi cái, sủa “gấu gấu” cuồng về phía Hoa Thiết Nhi.

Thư Triển tận mắt thấy Hoa Nhi bỏ cái lọ chứa chất lỏng kỳ quái kia một chiếc hộp nhỏ hình nhật, đồng thời cũng trong hộp có một số vật rõ ràng là đồ trang

“Cậu đừng nói đây chính mật nhỏ của cậu nhé?”

Hoa Thiết Nhi cười ha hả “Tất nhiên là không đây chỉ là một kỹ xảo trong vô vàn tuyêt chiêu bản hoàng tử từng được thôi. Thư Thư, anh muốn bí mật của tôi là không?”

Thư Triển nhìn thiếu niên lực à không, bây giờ cậu thanh niên mũi khoằm, mắt sáng long lanh, thì mạnh đầu. Người Trái đều hiểu rõ một việc: biết nhiều bí mật của người không phải chuyện tốt gì, đã thế đây còn là bí mật một vị hoàng tử hạ.

Vào giữa buổi xế chiều hôm hai người đã chạy Khương thành.

Có thể đi nhanh như vậy yếu là nhờ phúc Đại Hắc.

Thư Triển không có giày để Hoa Thiết Nhi liền muốn cõng anh.

Trong lúc Thư Triển còn đang dự thì Đại Hắc quạo quọ ngoác mồm sủa: “Gâu Gấu gấu gấu!” Ta cũng baba chạy được, không lượt mi!

Thế là ngay trước mặt Thư cơ thể Đại Hắc chốc phình to ra, nháy mắt thành một chú chó siêu khổng lồ, hình thể thua kém gì ngựa trưởng thành lớn ở Trái Đất.

Thư Triển: Rồi xong! Nếu năng biến hình của Đại bại lộ với Trái Đất bên trừ khi anh lập tức cứu phát triển được thuốc kháng ung thư có tác phổ rộng, không thì chỉ là sẽ rất khó tục bảo vệ nó.

Đại Hắc rất sung sướng, chẳng tí lo lắng nào tương lai của mình. Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của baba, đuôi của cu cậu lắc tới lắc lui.

Vòng eo của chó tương tự của sói, vốn không hợp để mang vác vật nặng, nhưng dường như Đại Hắc trải qua loại biến nào đó, nên nó hí ha hửng tỏ vẻ: “Baba cứ lên đại đại đi, có thể cõng baba mà.”

Dưới sự thúc giục của con cưng, Thư Triển thử lên lưng Đại Hắc, sau đó vững.

Đại Hắc đi từ từ trước, đó chạy chậm, cuối dần dần tăng tốc.

Mới đầu Thư Triển hồi hộp mức bắp thịt cả đều căng cứng, có điều trước anh từng cưỡi ngựa, tuy lưng Đại Hắc không yên ngựa nhưng sau khi quen anh cũng bắt đầu cố thả lỏng cơ bắp. mà căng thẳng thì Hắc sẽ cảm thấy thoải mái.

Hoa Thiết Nhi thấy Đại Hắc liền chạy theo phía

Đại Hắc bận quan tâm tới lần đầu tiên cưỡi nên chạy không nhanh lắm, Hoa Nhi có thể dễ dàng theo.

Thư Triển nhìn Hoa Thiết Nhi đến là nhẹ nhàng không khỏi bội phục. Với thể như này, ai mà ngờ dưới lớp quần áo lại là cơ thể thương tích mình của hắn chứ?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận