Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 141  ·  7.1%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 10: Tôi dòm thử xem có to bằng cái bình giữ nhiệt không
08/07/2026 06:17· 2,047 từ

Bên tai cô bấy giờ tiếng xả nước bồn cầu, hòa với bản tin thời sự

Ánh bình minh nghiêng nghiêng rọi vào ban công. Thẩm Tự mặc một chiếc áo thun thao ngắn tay, những sợi ngắn đen tuyền rủ nhẹ trước Mồ hôi quyện cùng ánh sáng lại trên những múi cơ săn lấp ló của anh, nét ở hai cánh tay bắp chân đều vô cùng loát, rắn rỏi. Khuôn hơi phồng lên, mang theo làn sóng thị giác mạnh mẽ đập thẳng mắt Ôn Tri Lê.

Khuôn mặt này, vóc dáng đúng là cực phẩm được tuyển nghiêm ngặt của tác giả nam chính.

[Cô đang nhìn đi đâu hả?]

Ôn Tri Lê: [Tôi dòm xem có to bằng cái bình nhiệt không.]

[A a a a a quá, đầu óc tôi đen tối rồi!]

Ôn Tri Lê: [Dọa cậu đèn bị ngược sáng, có nhìn cái vẹo gì đâu.]

Khoan đã, chiếc váy ngủ đang mặc không có miếng lót

Thế thì lúc nãy đối đang nhìn cái gì?

Mặt Ôn Tri Lê lập đỏ bừng như tôm luộc. Cô hai tay ôm chặt lấy vừa chạy biến về phòng ré lên: "A a a a

Thẩm Tự bình thản ngoảnh đi, tiếp tục sải bước chạy

Những đường gân xanh trên tay anh uốn lượn kéo dài tận mu bàn tay, tràn sức bật và vẻ nam

Ôn Tri Lê cuộn tròn trong chăn, liếc nhìn điện thoại. có sáu giờ rưỡi sáng?

Đúng là biến thái, mới sớm tinh mơ đã dậy chạy rồi.

Để tránh những tình huống ngùng về sau, cô lồm cồm dậy, gỡ miếng mút đệm một chiếc áo cũ ra lụi cụi khâu vào bên trong ngủ.

Thứ hai, Ôn Tri Lê lịch tự học sớm và hai học buổi sáng.

Lúc cô ra khỏi phòng, Tự đã đi từ đời nào.

Nhìn chiếc tủ lạnh lớn sô pha lớn yêu thích, lòng Tri Lê lại phơi phới lại.

Cô sửa soạn đồ đạc đi ra ngoài, trong đầu nhẩm xem lát nữa cần mua gì mang về nhà.

Sáng thứ hai các khoa có giờ tự học. Kể từ khắc Ôn Tri Lê bước qua cổng trường, những ánh dò xét, ghen tị hướng về cô chưa từng ngơi nghỉ một nào.

[Hôm qua cô dọn nhà cách rầm rộ như thế, bây tên cô đã chễm chệ bảng vàng tin tức của rồi đấy.]

Ôn Tri Lê: [Sao cái cậu cũng biết thế, tốc độ 10G à?]

[Đấy có phải trọng tâm Nhìn hướng 10 giờ kìa, fan theo đuổi Thẩm Tự, hoa khoa Ngoại ngữ của các Tưởng Thanh Điềm.]

Ôn Tri Lê: [Oa, gái nha.]

[Làm ơn hãy duy trì lập nhân vật bạn gái đi, có mà mê gái đẹp!]

Mỹ nhân quả nhiên đang hầm bước về phía cô, nét đầy tức giận. Mái tóc sóng đầy gợi cảm khẽ đưa theo từng nhịp bước của giày cao gót, khí thế ngút

"Ôn Tri Lê?" Giọng nói lên lại ngoài dự đoán của người... vô cùng thô ráp hào sảng.

"Cô với Thẩm Tự có hệ gì? Hai người đang hẹn với nhau đấy à?"

Ôn Tri Lê đờ người vài giây, trong lòng dậy sóng dào. Hay ho thật, giọng này là người vùng Đông rồi.

"Đúng vậy, tôi là Ôn Lê, chào cô."

Đặt cạnh đối phương, cô đúng là thấp bé nhẹ cân một củ khoai tây nhỏ, thế cũng mỏng manh hơn

Tưởng Thanh Điềm liếc nhìn Tri Lê bằng ánh mắt đầy quái, chờ đợi cô trả câu hỏi tiếp theo.

"Tôi và Thẩm Tự hiện đúng là đang chính thức qua Ngại quá nhé, cô có thì cứ việc xếp hàng đi."

[Cái vế sau cô không phải nói ra đâu.]

Ôn Tri Lê: [Không được, cứ tưởng tượng ra cảnh Thẩm mà yêu đương với cô này là tôi lại buồn hóng ghê cơ.]

[*.*]

"Xếp hàng? Cô đang đùa tình cảm của người ta đấy

Ôn Tri Lê suýt chút thì bị sự chính nghĩa của nàng làm cho cảm động: có, không có đâu, tôi anh ấy lắm chứ bộ."

Tưởng Thanh Điềm nghênh mặt cô, giọng điệu vênh váo hết "Ngoài cái mác học giỏi cô có điểm nào so với tôi?"

Nói xong, cô nàng còn tình tạo một tư thế tạo để khoe khéo ba vòng chỉnh của mình.

Ôn Tri Lê thầm lẩm Bây giờ chuyện học hành cũng biết thế nào đâu.

"Đừng có mà đắc ý! ấy chắc chắn là bị cái dạng giả vờ ngoan ngoãn của cô lừa rồi, sớm gì tôi cũng bắt anh ấy rõ bộ mặt thật của cô!"

Dứt lời, cô nàng nện giày cao gót ngạo nghễ, mang một luồng gió lướt qua Ôn Tri Lê.

Ôn Tri Lê: [Có phải nãy cô ta vừa lườm nguýt không?]

[Mắt cô chưa mù đâu.]

Ôn Tri Lê: ?

Bên trong lớp học không cũng náo nhiệt không kém, rất người vây quanh cô, đa đều là đến để hóng

Ôn Tri Lê chỉ có ứng phó qua loa bằng mấy "Đúng vậy", "Đang quen nhau", tốt", "Đi xếp hàng đi".

Cố Nghiên Chi nhìn bộ thản nhiên như không có chuyện xảy ra của cô, trong thực sự nể phục sát

Đúng là học bá, yêu vào mà tâm lý vẫn vững bàn thạch.

Để cảm ơn Cố Nghiên đã giới thiệu học sinh cho Ôn Tri Lê ngỏ lời nay sẽ tự tay xuống nấu một bữa để đáp lễ.

Cố Nghiên Chi mong ngóng cả một ngày trời, đúng là thần toàn năng, đỉnh quá mất.

Sau khi tan học, Ôn Lê lập tức phi thẳng ra thị gần căn hộ để sắm đồ đạc.

Cốc nước, dép đi trong khăn mặt, khăn tắm, bộ chăn gối đệm, những món đồ hằng ngày nhỏ nhặt này đều muốn thay mới toàn bộ.

Biết sao được, nguyên chủ quá tuềnh toàng, đến cái khăn cũng rách lỗ chỗ rồi.

Ôn Tri Lê là một vô cùng biết tận hưởng cuộc cô thích tìm kiếm niềm và sự thoải mái từ điều nhỏ nhặt nhất.

Lướt qua khu thực phẩm sống, cô đặc biệt chọn mua con gà kiến khá ngon một tảng thịt bò vàng.

Mặc dù lúc quẹt thẻ toán có hơi xót tiền thật, đối với ân tình cần báo đáp thì vẫn phải xử cho thật chu toàn.

Chập tối, khi cô vừa xong xuôi cơm nước thì Thẩm cũng vừa vặn từ thư trở về.

"Anh về rồi à, ngửi mùi thơm chưa?"

Thẩm Tự đứng ở huyền thay giày, một đôi dép đi nhà màu hồng mới tinh xếp đặt ngay ngắn trên thảm chân.

Anh khẽ đáp một tiếng:

Ôn Tri Lê đã quen việc người này kiệm lời như "Thế thì anh mau đi tay rồi vào ăn cơm

Tầm mắt Thẩm Tự lại qua phía ban công. Khăn mặt, tắm và chăn mền mới cộng thêm một chiếc gối hình hoa hướng dương cỡ lớn, ngó lơ cũng khó.

Anh không nhanh không chậm hồi ánh mắt, trong lòng không gợn sóng. Thế nhưng khi thấy món chính trên bàn có giá không hề rẻ, trong anh dường như có một tia động.

"Lát nữa em phải đi kèm rồi, không kịp rửa bát Anh cứ kệ đấy, tối em rửa, có được không?"

Ngón tay đang gắp thức của Thẩm Tự khẽ khựng lại, như anh chưa từng nghĩ việc đống bát đĩa này phải nằm lại đây.

Anh nhìn mấy món ăn mắt, nếu như phải để mặc ở đây vài tiếng đồng

Ôn Tri Lê khẽ thở biết ngay là anh chàng cuồng sẽ này không chịu nổi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=10]

"Thôi bỏ đi, vậy tụi ăn nhanh lên chút."

Tốc độ gắp thức ăn Thẩm Tự bỗng chốc nhanh hơn phần, xem như là ngầm ý với phương án thứ

Ôn Tri Lê ăn xong bèn ngồi đó đợi anh, chứ lẽ vừa ăn vừa dọn? thế có khi bị anh cả người lẫn chăn ra ngoài

Cô phát hiện ra Thẩm có vẻ khá chuộng món gà ớt chuông, tần suất đưa của anh nhiều hơn hẳn thịt bò vàng xào cay.

"Anh thích ăn món này mấy hôm nữa em lại nấu anh ăn tiếp nhé."

Ôn Tri Lê một tay cằm, má hơi lún sâu vào bàn tay, trông vô cùng mại và ngoan ngoãn.

Thẩm Tự ngước mắt lên, nói trầm thấp, bình thản: "Em bữa tối, xem như trừ tiền thuê nhà."

[Thế mà cũng có chuyện như này á?]

"Thế mà cũng có chuyện như này á?"

Cả người lẫn hệ thống đồng thanh thốt lên một câu

"Ừm, tiền thức ăn sẽ khoản theo tháng."

Ôn Tri Lê hớn hở mặt: "Thế này thì ngại quá

Thẩm Tự không hiểu nổi, vui trong mắt đối phương sắp cả ra ngoài rồi, vậy cái miệng vẫn còn đang lời từ chối khéo.

Thấy anh cứ nhìn chằm vào mình, Ôn Tri Lê sợ sâu quá lại hóa dở, vội vàng cảm ơn: "Em định sẽ nấu nướng thật chăm đảm bảo sẽ vỗ béo anh trẻo mập mạp luôn."

Chỉ cần nấu một bữa mà đổi được bao nhiêu thứ, đời này đúng là dễ trở bàn tay.

Tiện thể bản thân cô được ké mấy món ngon, Ôn Lê nhếch khóe miệng cười đùi của nam chính đúng vừa to vừa thơm, ôm sướng

Đợi Thẩm Tự ăn xong, Tri Lê nhanh chóng lao vào bát quét dọn, động tác cùng vui vẻ và thoăn

Khi Thẩm Tự đi vào rửa tay, anh nhìn thấy chiếc giữ nhiệt đặt trên bệ bên trong có đựng một cơm.

Ôn Tri Lê lên tiếng thích: "Em chuẩn bị phần cơm mang cho bạn ấy mà, cảm ơn cậu ấy đã thiệu công việc làm thêm cho Em còn đặc biệt mua loại bò đắt nhất đấy, cái siêu dưới lầu đúng là cổ thật sự!"

"Ngày mai em phải ra dân sinh mua đồ cho rẻ được."

Dòng nước xả từ vòi đã rửa trôi sạch bọt xà trên tay Thẩm Tự từ nhưng anh hơi phân tâm chưa rụt tay lại.

"Bạn à?"

"Đúng vậy, anh cũng từng rồi đấy, chính là cô bạn nọ giúp em bê sách tên là Cố Nghiên Chi, ấy cười lên có lúm đồng trông duyên cực."

Trong tâm trí Thẩm Tự hồ hiện lên một hình bóng mấy rõ ràng.

Ôn Tri Lê rửa xong bèn tháo găng tay ra, đứng sang bên cạnh anh, nhấn ít nước rửa tay.

Cô ngước đầu lên hỏi: vẫn chưa rửa xong ạ?"

Trên tay có độc đâu rửa lâu thế không biết.

Không gian chỗ bồn rửa này không mấy rộng rãi, khoảng giữa hai người bấy giờ đầy nửa cánh tay.

Anh theo bản năng khóa nước lại, xung quanh đột nhiên vào im lặng, chỉ còn thấy tiếng hít thở của phương.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận