Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 22 / 141  ·  15.6%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 22: Anh ấy hơi giống người mẫu nam
26/07/2026 21:22· 2,051 từ

Buổi sáng cuối tuần, để cảm Thẩm Tự cho đi nhờ Ôn Tri Lê đã tay chi một khoản tiền để đặt một bữa vô cùng phong phú.

Kết quả là tự mình ăn mức nghẹn phát khóc, phải lỏng cả một chiếc áo.

Ôn Tri Lê không am hiểu xe cộ, nhưng cô cảm nhận được chiếc địa hình màu đen trước này chắc chắn không rẻ.

Cô cầm ô ngồi lên ghế "Em gửi định vị cho rồi nhé, lát nữa cứ thả em xuống ở nào xa xa một nha."

Thẩm Tự mở định vị lên: sao?"

Cô gái mở chiếc gương phía ra để dặm lại lớp điểm: "Nếu anh là chủ, nhìn thấy em bước từ chiếc xe này, có tuyển dụng em không?"

Thẩm Tự như đang suy ngẫm gì đó rồi gật đầu: buổi chiều mấy giờ tan học?"

"Bốn giờ là kết thúc, anh giờ tan làm?"

"Năm giờ."

Son môi của Ôn Tri Lê được tán đều, cô dùng tay út khẽ miết và điều chỉnh lại ở môi dưới.

"Bên cạnh có một trung tâm mại rất lớn, em vào đó đợi anh."

"Sau đó chúng ta cùng nhau dạo siêu thị nhé, mua đồ, giấy ăn và tương ở nhà hết sạch

Thẩm Tự đưa cho cô một khăn giấy ướt: "Được."

Ôn Tri Lê lau ngón tay chút son môi kia, mỉm với anh: "Cảm ơn

Cần gạt nước chậm rãi đung luồng khí nóng bức bốc từ mặt đất đều ngăn cách ở bên ngoài xe.

Bên trong xe mát mẻ và cùng dễ chịu.

Ôn Tri Lê đến quán cà sớm hơn giờ hẹn, vào trong rồi gọi ly Americano đá rẻ nhất.

Cô vừa uống vừa quan sát bài trí xung quanh thiết bị pha chế phê.

Khu vực ngoài sân là có chỗ ngồi nhất, nhưng hôm trời mưa, khách hàng lựa chọn ngồi ở tầng cạnh cửa kính sát để có thể vừa thưởng cà phê vừa ngắm cảnh mưa.

Ôn Tri Lê đến sớm nên chọn được một vị trí tầm nhìn đẹp nhất.

Những sợi mưa ngoài cửa sổ đặc và kéo dài, giăng xẹo trên tấm kính, ra một màn hơi nước ảo.

Cô bỗng thấy nhớ thế giới mình một chút.

Những lúc trời mưa, nơi này chẳng có gì khác biệt với thế giới cũ cô cả.

Hệ thống: [Sau khi nhiệm vụ thúc, cô có thể lựa trở về thế giới đầu, hoặc là tiếp tục sống ở nơi này.]

Ôn Tri Lê: [Trở về thế ban đầu thì tờ tôi trúng thưởng có đổi được tiền nữa không?]

Hệ thống: [Đổi được chứ, cứ cho tốt vai diễn của đi, cô sẽ trở một nữ đại gia nhỏ đấy.]

Ôn Tri Lê: [Hú hồn chim

"Cà phê của quý khách ạ."

"Cảm ơn."

Đối phương hình như cũng là nữ sinh đại học, gương thanh tú.

"Người kia là bà chủ của bạn à?"

Ôn Tri Lê chỉ tay về quầy lễ tân, nơi người phụ nữ ăn theo phong cách lười biếng thanh lịch, mái tóc búi cao, diện một chiếc lụa thướt tha toát lên khí đầy trang nhã.

"Đúng vậy ạ, bà chủ nhà vừa xinh đẹp lại vừa giang nữa."

Ôn Tri Lê mỉm cười gật "Ghê thật, đỉnh quá."

Cô chụp lại cảnh đẹp trước sổ rồi gửi cho Thẩm khẽ nhếch môi thầm, Thẩm Tự chắc chắn chỉ trả lời lại một chữ 'Ừ'.

Bắt nạt người thành thật thế công nhận là vui phết.

Nhưng đối phương chắc là đang nên không hề có bất phản hồi nào.

Ôn Tri Lê lặng lẽ ngồi ngác bên bậu cửa sổ, cùng tiếng nhạc trong cô cảm thấy bản thân như đang là trung của cả thế giới vậy.

Đã lâu lắm rồi cô không thư giãn như thế này.

Đúng mười giờ, cô đi đến quầy lễ tân.

"Xin chào chị, em đến để vấn ạ."

"Hôm qua chúng ta đã hẹn với nhau qua điện thoại em tên là Ôn Lê."

Chị chủ quán sở hữu ngũ vô cùng rực rỡ khoáng, dường như cô không ngờ vị khách ngồi quán nãy giờ lại là người đến ứng tuyển, khi ngẩn người ra mất nửa cô ta liền nở nụ cười vô cùng áp.

Buổi trưa, Thẩm Tự vừa mới gia xong một cuộc họp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=22]

Cơn mưa bên ngoài đã nhỏ nhưng lại chẳng có dấu là sẽ tạnh

Trong điện thoại có không ít nhắn thông báo.

Nhìn thấy cái avatar hoạt hình thuộc, anh liền bấm chọn xem.

Ôn Tri Lê: [Ảnh chụp .jpg làm việc này của em nào, nhìn cũng khá đẹp mắt đúng không.]

Ôn Tri Lê: [Nhận việc thuận rồi nhé, bà chủ lại một đại mỹ nữa chứ!]

Xem ra có người đang rất lòng với công việc làm mới của mình.

Sau khi trả lời tin nhắn anh cất điện thoại vào trong túi quần, thân cao ráo, vững chãi đứng trong thang máy.

Hai người vừa bước vào không chú ý đến Thẩm Tự cúi đầu ban nãy, vẫn tiếp tục chìm đắm cuộc trò chuyện vừa

Người qua đường A: "Bạn gái ngày nào cũng phải nhắn cho tôi, ngay cả gặp mấy đứa học sinh học cãi nhau ở đường cũng phải đứng lại dưa lê với tôi vài câu."

Người qua đường B: "Cậu cứ đó mà sướng thầm đi, gái tôi chẳng có ham muốn chia sẻ gì tôi cả, dạo này ôm cũng không cho ôm rồi."

Người qua đường A: "Đã bảo cậu từ sớm rồi, nhắn thì phải nhiệt tình một chút, ngày nào cậu trả lời mỗi câu rồi', sau đó thì sao? trên đời này làm gì có cứ mặt nóng dán lạnh mãi được chứ."

Người qua đường B: "Yêu đương là khó vãi chưởng, hồi ràng là cô theo đuổi tôi trước, thế được rồi lại biết trân trọng!"

Ngón tay Thẩm Tự đang đút túi quần bỗng chốc cứng lại.

Người qua đường A: "Người ta bám người thì mới cậu, đừng có lúc cũng ra vẻ cao giá thế, đến lúc người đi tìm tự do rồi cậu tha hồ mà khóc nhé."

Người qua đường B: "Cô ấy thèm vì chuyện nhỏ nhặt chia tay với á?"

Người qua đường A: "Mối tình của tôi chính là kết như thế đấy, nghe anh em khuyên đi."

Thẩm Tự một lần nữa lấy thoại ra, cửa thang máy vặn mở ra, anh rảo bước đi thẳng ra

Hai người A và B ở sau há hốc mồm, đồng chấn động dữ dội: là cậu Thẩm nhỏ đấy

"Trông giống chủ tịch Thẩm như thế kia thì còn chạy đâu được nữa."

Ôn Tri Lê đang ngồi ăn cơm đùi gà của quán Huyện, điện thoại lại tinh nảy ra một tin nữa của Thẩm Tự.

Thẩm Tự: [Rất tốt, chúc mừng

?

Anh ta có ý gì đây?

Muốn nhắn tin tán gẫu để thời gian à?

Buổi chiều khi Ôn Tri Lê nhà họ Ôn, đây đầu tiên cô được mặt bố mẹ của Ôn Minh.

Họ cư xử vô cùng khiêm và lịch sự, thằng nhóc yêu kia vậy mà chẳng thừa hưởng được nửa tính cách này từ mẹ.

Tuy nhiên, lúc nghe giảng và bài tập thì nó cũng ngoan ngoãn hơn rất

"Chị học ở Đại học Kinh à?" Ôn Tề Minh thuận hỏi.

"Đừng có cá mè một lứa gọi là cô giáo."

Ôn Tề Minh liếc xéo mắt: cũng chỉ lớn hơn tôi hai tuổi thôi, muốn hời của tôi chắc?"

"Gọi là chị cũng được, nghe thấy vui hơn đấy." Ôn trêu chọc.

Ôn Tề Minh bặm môi, nghẹn mức đỏ cả mặt, nhưng cuộc vẫn không thốt nổi một chữ nào.

"Được rồi được rồi, chuyện định lao gì đâu, tôi cũng thèm để ý đến cái hư danh này."

Ôn Tri Lê biết dừng lại lúc: "Đừng có chu mỏ nữa, tìm cho tôi thành phần chủ ngữ, vị tân ngữ, định ngữ, ngữ và bổ ngữ trong này đi."

Cô đặt đĩa bánh quy được chủ quán tặng hồi sáng trước mặt nó, khóe cong lên thành một đường "Tìm đúng sẽ có

Ôn Tề Minh nhìn chằm chằm cô một cách đầy trẻ rồi xì một tiếng, là cái trò dỗ con

Nó hếch cái cằm kiêu ngạo mình lên: "Chị cứ đợi

Nó nhất định phải giải bằng ăn cho bằng hết đống mới thôi.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh, Ôn Tri Lê chào vợ chồng nhà họ rồi khéo léo từ chối mời ở lại ăn của họ.

"Cháu xin lỗi ạ, tối nay có hẹn với bạn rồi, ơn lòng tốt của chú rất nhiều."

"Thế thì thật là tiếc quá, giáo Ôn lần sau nhất phải ở lại dùng cơm gia đình với nhà chú nhé."

Cô vẫy vẫy tay: "Vâng ạ, biệt cô chú."

Trời chập choạng tối, Ôn Tri đi loan quanh trong trung thương mại, tìm được quán lẩu gà bao tử áp dụng phiếu giá mua chung.

Cô vẫn còn nợ Thẩm Tự bữa cơm.

Hệ thống: [Cô đúng là vừa phóng lại vừa keo kiệt.]

Ôn Tri Lê: [Dùng phiếu giảm mà gọi là keo kiệt Cậu thiển cận quá đấy, nhóc con ạ.]

Hệ thống: [Nữ chính người ta Thẩm Tự đi ăn toàn đến các nhà hàng tư, hóa đơn ít nhất phải từ năm chữ trở lên, cô thế này thảm hại quá.]

Ôn Tri Lê: [Người ta đều nữ phụ giàu có, nữ nghèo khó, các người thật đấy, lại làm ngược hoàn toàn.]

Hệ thống: [Tôi cũng là lần tiên nhìn thấy một gái cũ nghèo rớt tơi như thế này...]

Ôn Tri Lê cạn lời không nên lời, cái vận may đúng là không còn nào để tả.

Không biết là ai vừa mới vào quán, tạo nên một xôn xao không hề trong cửa hàng.

Thẩm Tự hôm nay mặc một đồ âu phục chỉnh tề, áo sơ mi trắng dáng kết hợp cùng quần dài màu đen, sự tú của một chàng thiếu và nét nội liễm của một đàn ông trưởng thành hòa quyện vào nhau cách vô cùng vừa

Ôn Tri Lê: [Anh ta nhìn giống người mẫu nam thật

Hệ thống: [Đừng có nói nhảm mau đi ra kéo anh lại đây đi.]

Hệ thống: [Cô có thể chủ lên một chút được không

Ôn Tri Lê dẹp bỏ đống nghĩ hỗn độn lung tung lại trong đầu, đứng nhanh chân bước đến trước anh.

"Thẩm Tự, em ở bên này."

Giây tiếp theo, bàn tay của đã bị một bàn tay mại, trắng nõn khác động nắm lấy.

Cảm giác quen thuộc nơi lòng tay khiến Thẩm Tự ngoan bước từng bước đi cô.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận