Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 141  ·  17.7%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 25: Mộng triều, xuân sắc
26/07/2026 21:22· 1,926 từ

Ôn Tri Lê đột nhiên bị mắt ngày càng áp đảo mang theo cảm giác chiếm của anh khóa chặt, theo bản năng lùi phía sau.

"Ting."

Một tiếng báo hiệu giòn giã vi sóng đột ngột lên, phá vỡ bầu khí ngưng trệ và im vừa rồi.

Hệ thống: [Cô cứ phải hỏi bằng được, chưa thấy quan chưa đổ lệ mà.]

Ôn Tri Lê: [Tôi nghĩ anh nên đi khám đi, cái cưỡng chế này hơi nghiêm trọng rồi đấy.]

Hệ thống: [Nữ chính người ta không chê bai đâu.]

Ôn Tri Lê: [Hơ, cùng một cả thôi mà.]

Hệ thống: [Chậc.]

Thẩm Tự không quay đầu lại, đứng chôn chân tại chỗ: tập chứ?"

"Cái gì cơ?"

Đầu óc Ôn Tri Lê chưa nảy số, còn chưa biết luyện tập kiểu nào cả người đã bị ôm lấy.

Cằm của đối phương tựa vào cô, cách một lớp vải khẽ cọ xát nhẹ

"Thẩm Tự, em đã trả lời làm em giật cả mình."

Cô cảm thấy bản thân mình như một chiếc gối ôm lớn: "Thế này mỏi chẳng thoải mái tí nào."

Cảm giác trọng lực của anh từ từ đè nặng lên mình, Ôn Tri Lê đẩy.

?

Không đẩy ra nổi?

"Suỵt, chặt quá rồi đấy."

Ôn Tri Lê vỗ vỗ vào tay đang đặt trên eo của mình: "Buông ra!"

Vừa ngứa lại vừa nóng.

"Còn ba phút nữa."

"...Anh cúi khom người thế này mệt à?"

"Anh đứng thẳng lên trước đi, sắp bị anh đè chết đây này, anh hai."

Hệ thống: [Cô đúng là đồ phong cảnh mà, bà chị

Ôn Tri Lê: [Cậu giỏi thì lên đi.]

Thẩm Tự nghe vậy thì khựng một chút, anh nới lỏng tay rồi đứng thẳng lên.

Hóa ra lại thật sự ngoan nghe lời đứng nghiêm chỉnh.

Ôn Tri Lê thở phào một đại nạn không chết: "Sự lệch chiều cao của ta thế này, tốt nhất để em ôm anh."

Giọng điệu của Thẩm Tự có hững hờ, giống như vẫn thoát ra khỏi một thái vô định nào đó:

Được sự đồng ý, cô gái động tiến lên phía trước, tay đặt lên tấm rộng lớn, vững chãi của

Nghiêng mặt áp vào khuôn ngực chắc, ấm áp: "Tay của đừng có đặt lung ở chỗ này, tốt nhất đặt vào phần hõm ấy."

Ôn Tri Lê giống như một viên vô cùng tận tâm, bàn tay của anh qua eo mình. Tay anh quá, mỗi lần áp đó, cô luôn có cảm giác ngón tay của anh chạm tới đường mông.

Quá đỗi ngượng ngùng.

Trong lồng ngực truyền đến tiếng thịch thình thịch, đập thẳng tai phải của Ôn Lê.

Nhiệt độ cơ thể của anh cao quá đi mất, so một chút, cô chẳng nào một chiếc gối bằng mát rượi.

"Thời gian hâm xong rồi kìa, Tự."

"Mau ăn đi thôi, ngày mai tiết tự học buổi đấy."

Cảm giác mát mẻ xen lẫn áp đột ngột rút đi, Tri Lê lướt qua anh, đeo găng tay chống vào rồi bê đĩa cừu ra ngoài.

Thiếu niên ở phía sau lưng đôi mắt dài đảo qua lại, lúc nhắm mắt mọi làn sóng ngầm đều toàn tan biến.

Đêm khuya.

Thẩm Tự, người từ sau khi thành chưa từng nằm mơ, này lại bị lún vào trong một giấc mộng.

Anh đang ở trong xe, bên trời đổ mưa xối xả.

Xung quanh ngoại trừ ánh đèn ngũ sắc và những sợi dày đặc ra thì có một bóng người.

Ngoại trừ Ôn Tri Lê đang trên đùi anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=25]

Cô mặc bộ quần áo ngủ cài chỉnh tề cúc áo, tóc dài hơi ướt trước ngực làm loang ra vệt nước nhỏ trên vải.

Cả người cô giống như vừa được vớt ra từ trong nước nóng vậy.

Trên mặt ửng lên một tầng hồng mềm mại, đuôi mắt nhếch lên ngập tràn nước long lanh, nhưng ánh lại vô cùng thuần

Bờ môi đỏ mọng khẽ mở hơi thở nhẹ nhàng phả cằm của Thẩm Tự.

Bàn tay anh thuận theo xương vai, rãnh lưng của Ôn Lê, rồi dừng lại phần hõm eo vốn bị chạm vào kia.

Người ở trên thân anh lập mềm nhũn cả eo, vùng và vai rướn cong căng cứng, vạt áo ngủ kéo tuột lên phía

Khoảng trời cấm kỵ không có ngăn cách hoàn toàn bị tay lớn bao trọn

Đôi mắt hồ ly lạnh lùng Ôn Tri Lê dần dần nên mơ màng, cô thoải mái mà cọ xát lại.

Phần đùi phía dưới chiếc quần căng cứng nổi rõ các cơ.

"Thẩm Tự..."

Ngón tay đang dò dẫm đi bỗng nhiên khựng lại.

Thiếu niên đột ngột mở bừng tỉnh táo, khung cảnh xung như một trận mưa tan biến sạch sành sanh.

Thẩm Tự kéo tấm chăn mỏng cơn mưa ngoài cửa sổ nhỏ dần.

Đôi mắt đen sâu thẳm như đêm, tối tăm mù mịt, ngòm không thấy đáy.

Ôn Tri Lê ngồi bên bậu sổ phòng học: "Mưa cứ mãi, bầu không khí mấy hòa hợp..."

"Cậu nghêu ngao cái gì đấy?" Nghiên Chi ghé sát lại

"Ầy, lúc sáng ra khỏi cửa ràng trời không mưa, tớ tưởng mưa sắp tạnh nơi rồi cơ." Cô thở một tiếng: "Sơ sẩy

"Tớ cũng thế, nhưng tớ có đợi mưa nhỏ đi rồi về ký túc xá."

Hệ thống: [Thẩm Tự có mang đấy, cô nhắn tin cho ta bảo cùng về đi, thuận tiện kinh doanh cảm dưới mưa luôn.]

Ôn Tri Lê: [Ở đâu cũng mặt cậu hết vậy.]

"Bạn trai cậu không mang ô Cố Nghiên Chi hỏi.

"Để tớ hỏi xem."

Ôn Tri Lê nhắn tin cho Tự, nhưng chưa chắc người đã xem điện thoại giờ học.

Ôn Tri Lê: [SOS, em không ô rồi (ㄒoㄒ)]

Ôn Tri Lê: [Anh có mang thể đến đón em không?]

Thẩm Tự trả lời lại bằng chữ: Ừ.

Ôn Tri Lê: [Cảm ơn cảm nhé, không làm phiền anh bài nữa.]

Thẩm Tự: [Cổng trường.]

Ôn Tri Lê: [Okk, bắn tim

Thấy người bên cạnh vẻ mặt sầu đã tan biến sạch, Nghiên Chi híp mắt huých huých cô hai cái: người đang trong giai cuồng nhiệt đấy à?"

Hửm?

Cái ảo giác này từ đâu thế không biết?

"Không phải đâu, giúp đỡ lẫn một cách bình thường thôi." Tri Lê nghiêm túc

"Tớ hiểu mà, tớ hiểu mà." Nghiên Chi ngoác miệng cười quay đầu lại tiếp nghe giảng.

Ôn Tri Lê: ...Tớ thì lại hiểu cho lắm.

Tiếng chuông vừa reo là Ôn đã xuống lầu ngay, thể bắt người hạ đi đưa ô phải chờ được. Đến muộn là chàng sẽ găm vào sổ thù cho mà xem.

Không ít người đều không mang đang đứng tụ tập ngó ở phía dưới sảnh nhà dạy học. Trong số cả ba người Phùng Kỳ Kỳ.

Hệ thống: [Họ đang đi về này đấy, đi về phía rồi.]

Ôn Tri Lê: [Thị lực của tốt quá cũng là một tội, đáng nhẽ không nhìn nhau mới đúng.]

Hệ thống: [Có phải cô ta nghĩ cô đang khiêu khích

Ôn Tri Lê: [Tôi có khuôn của một bad girl à?]

"Cậu có ý gì đấy?" Phùng Kỳ hếch cằm kiêu ngạo lên với cô: "Dám tụi này à."

Chu Tử Quỳnh và Hạ Hàm thì lại không tiến lên trước.

Ôn Tri Lê: "Mắt kém thì chữa, tôi có phải sĩ đâu."

"Đừng tưởng bây giờ trông cậu chút ra dáng con người thì có thể lúc cũng thuận buồm xuôi gió đồ không biết xấu dám đi quyến rũ nam thần học, hồi trước trong ăn cơm của cậu chỉ vài ba tệ tưởng người không ai biết

Cố Nghiên Chi nổi cáu lên: Kỳ Kỳ, sao cậu lắm thế nhỉ, trong lớp giàu có cậu cũng thích bóng nói gió, ai giỏi cậu cũng nói móc nói suốt ngày cứ rình nhìn ngó người khác, à."

Ôn Tri Lê kéo tay Cố Chi lại, bình thản nói phía sau lưng Phùng Kỳ: "Tâm lý cậu ta qua là biết bị vẹo rồi, hai người là người thường thì nên sớm ngộ đi."

Chu Tử Quỳnh và Hạ Hàm chút suy nghĩ, liếc nhau một cái. Ở ký túc xá, Phùng Kỳ cậy vào việc nhà chút tiền nên ngày nào trưng ra cái bộ đại tiểu thư, không còn bao cát trút giận Ôn Tri Lê nữa, nàng ngày nào cũng bị ta sai bảo như người hầu hạ. Phùng Kỳ Kỳ hình thật sự có bệnh thật.

"Cậu vậy mà dám ở ngay mặt tôi để ly gián của tôi!"

"Ôn Tri Lê?" Một giọng nói chất giọng miền Bắc tiêu truyền đến từ phía

Tưởng Thanh Điềm vừa xuất hiện, ít nam sinh ở cửa nhao nhao chạy lại ô. Cô nàng thì lại từ chối, còn chia cho những người bên cạnh, thấy Tri Lê cũng không ô liền bước lên phía

"Cầm lấy."

Phùng Kỳ Kỳ cau mày: "Cậu phải thích Thẩm Tự sao, ta cướp mất người thích, thế mà cậu còn ô cho cô ta

Tưởng Thanh Điềm lạnh lùng lên "Liên quan gì đến cậu

Ôn Tri Lê nhận lấy chiếc rồi đưa luôn cho Cố Chi.

"Chiều tớ trả cậu nhé, cảm cậu."

Tưởng Thanh Điềm gật đầu, có kiêu kỳ bảo: "Cậu không à?"

"Tôi đợi Thẩm Tự."

Đối phương khẽ nheo đôi mắt lại, thoáng hiện chút ý "Đừng có tán phét cô em gái."

Ôn Tri Lê mím môi, sợ thân mình sẽ bật cười tiếng, cái lớp vỏ cao ngạo, lạnh lùng xinh của đối phương hóa lại ẩn chứa một linh hồn cùng thú vị.

Giây tiếp theo, những tiếng xì bàn tán xung quanh bắt rộ lên.

"Nam thần Thẩm Tự, Thẩm Tự sự đến kìa."

"Ôi mẹ ơi ôi mẹ ơi, này thì đẹp trai quá chiếc ô màu đen, tay nhạt màu, trông gợi vãi chưởng!"

Biểu cảm của Tưởng Thanh Điềm nứt ra: "Chơi thật đấy

Thân hình cao ráo, thon dài ô lại, đứng ở phía cùng.

Ôn Tri Lê như được thần mách bảo, thời cơ kinh đến rồi.

Cô hạ giọng mềm mỏng, giang hai cánh tay, giống như chú chim nhỏ tìm về tổ mà lao thẳng lòng Thẩm Tự.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận