Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 34 / 141  ·  24.1%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 34: Đường eo và đường hông thấp thoáng ẩn hiện
26/07/2026 21:23· 1,672 từ

Buổi học bù tối nay diễn vô cùng hòa hợp, Ôn Lê nghi ngờ thằng nhóc lẽ đã bị sự động làm cho choáng váng, suốt cả đêm cứ cười tươi hoa.

Ôn Tri Lê đứng dưới lầu Thẩm Tự, đối phương chỉ đi qua một cái đèn đến nơi.

Nhìn thấy chiếc xe quen thuộc lái tới, cô lập tức tay lên, vẫy vẫy một đầy nhẹ nhàng.

Từ xa, Thẩm Tự đã nhận tâm trạng đối phương đang tốt.

Vừa lên xe, Ôn Tri Lê ôm hộp quà vào lòng, mắt sáng lấp lánh nhìn "Thẩm Tự, Thẩm Tự ơi, nhận được một hộp bánh thu nè, tí về tụi mình nếm thử nhé."

"Cậu ta tặng à?"

Ôn Tri Lê gật đầu, đầy mệt mỏi: "Để bày tỏ cảm động của mình, em nhẫn nhịn cả một buổi không thèm mắng cậu ta

"Chú Ôn và dì Lâm đúng phụ huynh tốt, em trước từng gặp kiểu phụ huynh mong em thay tã cho thứ hai của họ cơ."

Thẩm Tự đánh tay lái. Cô lải nhải suốt dọc đường, Tự yên lặng lắng nghe, thoảng mới đáp lại một

Ánh mắt anh lướt qua họa "Hoa hảo nguyệt viên" trên quà: "Tết Trung thu em thế nào?"

"Em á?"

"Em phải đi làm, lương gấp lận đó, không đi thì lắm."

Thẩm Tự lờ mờ đoán được cảnh của cô thông qua hình kinh tế hiện tại đối phương.

"Mấy giờ tan làm?" Giọng anh xuống một chút.

"Sẽ sớm hơn một chút, tầm giờ, anh chắc là đón cùng ông nội hả?"

"Ừm."

[Cô đáng thương thật đấy, ngày thế này mà không có bầu bạn.]

Ôn Tri Lê: [Thôi xin, một quen rồi thì có gì đáng thương chứ, ăn uống ngon lành cành đào đây

[Cô đừng có mạnh miệng, tôi mà.]

Ôn Tri Lê: [Chỉ sợ mấy người qua đường nhiều chuyện cậu thôi, một mình rất mái, cảm ơn nhé.]

[Không sao, năm nay có tôi hay là tụi mình cày đi?]

Ôn Tri Lê: [Nói đi, chấm nào rồi, vòng vo tam mãi.]

Xe của Thẩm Tự lái êm chính con người anh, ngay biên độ đạp phanh cũng cùng từ tốn. Ôn Tri suýt chút nữa là vừa chuyện với hệ thống vừa ngủ đi.

Lên đến nhà, thấy anh có không hứng thú lắm với bánh trung thu nên cô không mở ra.

Thẩm Viên.

Thư ký Trương đặt toàn bộ liệu đã điều tra được Ôn Tri Lê trước mặt nội Thẩm.

Thẩm Thao Quốc chống gậy, mái bạc trắng cũng không che được phong thái khí phách thời trẻ.

Cộp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=34]

Chiếc gậy chống đập mạnh xuống một tiếng động khẽ vang nhưng lại mang theo uy tựa sấm sét.

"Là một đứa trẻ mệnh khổ, cạnh chẳng có lấy một thân."

Thư ký Trương không đoán được của chủ nhân nên không lời ngay.

"Thành tích xuất sắc, học tập chỉ, chỉ là hơi hướng và cố chấp."

"Nhưng so với những tin nhắn thấy trong điện thoại của Tự hôm trước, tính cách vẻ hơi sai lệch."

Thư ký Trương lăn lộn trong nhiều năm, lập tức hiểu ý tứ của ông cụ.

"Chủ tịch Thẩm, sự lo lắng ngài quả thực là có sở. Sau khi sống chung thiếu gia, cô Ôn luôn làm thêm, ngược lại trong học tập lại không hề nỗ như năm ngoái."

"Ồ? Thư ký Trương cũng cảm chúng ta nên đề phòng một chút à?"

Thư ký Trương lập tức cúi "Đây là lần đầu thiếu yêu đương, những kẻ có đích riêng, bị tài sản thiếu gia làm cho mờ muốn đi đường tắt thì tự là không ít."

Ánh mắt Thẩm Thao Quốc lóe tia sắc bén, ngón trỏ lên đầu gậy: "Cậu nói phòng người thì không thể đề phòng."

Sáng hôm sau, Ôn Tri Lê bộ đồ tập mới mua.

Cân nhắc việc Thẩm Tự có nhà, cô đặc biệt chọn dáng tương đối kín đáo, thun ngắn tay và quần ôm sát hỗ trợ chống Khi vươn người, cô vô tình lộ ra một đoạn eo trắng dẻo dai, đường eo và hông thấp thoáng ẩn hiện.

Khi Thẩm Tự quay đầu lại, mắt đột nhiên ngưng đọng, lẽ rơi trên người cô.

Nhạc trong tivi có tiết tấu mẽ, mỗi nhịp đều gõ vào điểm. Ôn Tri Lê nhảy theo rất chăm chú, bản không hề chú ý ánh mắt thâm trầm phía sau.

Màn hình chuyển sang động tác theo, hình trái tim và hông gợi cảm. Hai tay nâng lên, cử chỉ giống hình trái tim, theo nhịp hông nghiêng về hướng ngược lại, tác quạt tay trông có chút ngợm và quyến rũ.

Ôn Tri Lê đeo băng đô, mặt và cánh tay đã đầu đẫm mồ hôi, da trắng hồng, cô thở khẽ, thở có chút rối loạn.

Cuối cùng cũng nhảy xong, cô một cái nằm liệt trên tập yoga, nằm dang tay miệng thở dốc.

Trong tầm mắt đột nhiên xuất một bóng người: "Anh đứng làm gì?"

Bình thường lúc cô nhảy xong, Tự gần như đã tắm xong xuôi rồi.

"Vừa vận động xong, cần phải chỉnh hơi thở, kéo giãn hợp lý."

Ôn Tri Lê: ?

"Lần sau, lần sau nhé." Lồng cô phập phồng dữ dội, áo đã ướt đẫm mồ "Lấy giúp em cốc nước dù sao anh cũng đứng rồi mà."

Đôi mắt đen của Thẩm Tự xuống khó đoán, anh bưng nước đưa cho cô: "Lần em cũng nói thế."

Ôn Tri Lê bật cười ha "Có hả? Em trước đây lấy cớ này để đối với anh rồi à?"

"Ừm."

Thấy anh gật đầu, dáng vẻ cùng nghiêm túc khiến nụ của Ôn Tri Lê càng sâu sắc: "Xin lỗi nhé, sau anh nhắc lại, em định sẽ sửa."

Thẩm Tự nghe ra đối phương cố tình trì hoãn và chọc, nên không tiếp tục Anh cúi đầu nhìn đối với đôi mắt cong cong khóe môi kia, trên mặt cô một tầng mồ hôi mỏng, thấm gò má ửng hồng.

Thẩm Tự khựng lại hai giây đột nhiên nói: "Em có hơi lười đấy, Ôn Tri

[Ha ha ha ha, anh ta hiện ra bản chất cá của cô rồi kìa?]

[Thẩm Tự bảo cô lười kìa, ha ha, cười chết mất.]

Nụ cười của Ôn Tri Lê đờ, cô vội vàng ngồi dậy: "Anh đã bao giờ người lười nào làm cùng ba công việc chưa?"

"Cũng có chút kỳ lạ."

Thẩm Tự chưa bao giờ gặp kỳ lạ như thế này, mâu thuẫn. Đôi khi làm một món ăn mới, cô có thể tự lẩm bẩm ngày, nếu anh nói ngon, đối sẽ vui vẻ suốt cả đêm.

Ôn Tri Lê chú ý đến sợi tóc mai trước trán phương, còn ướt một nửa trên lông mày, cô bị hướng sự chú ý: "Sao không mua băng đô?"

Cô theo bản năng giơ tay vào lọn tóc dài nhất, nhiên ướt dính.

"Anh nhìn em đây này, đeo là thấm mồ hôi, tóc không dính vào mắt hay mồ hôi vào nữa."

Đôi mắt đen láy cũng hơi át, do vừa kết thúc động nên đầu ngón tay phương rất nóng, vô tình qua xương lông mày của

"Có điều cái của em là tặng kèm khi mua quần chất lượng có vẻ bình đeo dễ bị xê dịch

Cô đứng dậy rời đi: "Đi đây."

Hai người cùng ra ngoài, hôm Thẩm Tự nắm tay cô từ trong thang máy.

Ôn Tri Lê: "Không phải chúng đợi đến cổng trường mới tay sao?"

Đối phương không nhanh không chậm: trông tự nhiên hơn một

Thẩm Tự thấy cô không từ nên cũng không buông tay.

"À, anh có vẻ rất coi ngày cuối tháng nhỉ, em sự không cần chuẩn bị sao?" Cô ngẩng mặt lên

Cô hỏi Thẩm Tự xem mình cần tặng quà cho người không, dù sao "lễ mọn thâm" mà. Nhưng anh từ bảo không cần. Ôn Tri cảm thấy dù sao mình cũng đang diễn, thực sự không cần tư quá nhiều, chủ nhà sao thì làm vậy, lại được thoải mái.

"Không cần, đến lúc đó cứ theo tôi là được."

Ôn Tri Lê gật đầu: "Em chắn sẽ bám sát anh, sao em cũng đâu có ai."

Nghĩ đến việc có thể khiến chủ mê muội đến mức vinh hư vinh, cô có lo lắng, vạn nhất đến mình cũng không chống đỡ thì sao?

[Không cần lo lắng, tôi cho giật điện vài cái là ngay.]

Ôn Tri Lê: [Thôi xin, hoàn không cần thiết đâu.]

Còn một vấn đề nữa khiến rất lo lắng.

Ôn Tri Lê cọ cọ vào bàn tay anh hai cái: Tự, đến lúc đó anh mang cho em nhiều đồ chút nhé, em hay đói

"Người đông quá, em sẽ ngại đó."

Thiếu niên rủ mắt, nhìn đôi tay đan vào nhau, đáy khẽ động, trầm giọng đáp:

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận