Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 141  ·  18.4%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 26: Cõng người, ghé tai, cổ đỏ
26/07/2026 21:23· 1,652 từ

"Thẩm Tự, anh đến

Cô chỉ ôm nhẹ cái, đối phương thậm còn chưa kịp phản ứng Ôn Tri Lê đã ra, chuyển sang ôm lấy cánh anh.

[Thông minh đấy! Cứ tay nhanh mắt thế thì anh ta sẽ không phản ứng theo bản đẩy cô ra đâu.]

Ôn Tri Lê: [Võ thiên hạ, duy nhanh không phá được.]

[Học hỏi rồi.]

Cô vẫy vẫy tay Cố Nghiên Chi Thanh Điềm: "Tụi mình đi nhé."

Trong lúc mọi người đang ngơ ngác, kéo Thẩm Tự bung dù xuống bậc thềm.

Phía sau lưng, một mắt âm lãnh, phẫn đang nhìn chằm chằm vào

Dương Tử Quỳnh và Hàm Mỹ đều bị cảm của Phùng Kỳ Kỳ cho giật mình. Nghĩ câu nói vừa rồi của Ôn Lê, họ thầm đưa quyết định trong lòng.

Cố Nghiên Chi quay cảm ơn Tưởng Thanh "Chiều tôi trả dù cho nhé, cảm ơn nhiều."

"Cậu vừa đẹp người thiện lương thế này, gì lựa chọn tốt."

Tưởng Thanh Điềm hơi lại, cô rảo bước nhanh xuống dưới.

Cô muốn xác nhận có phải mình nhìn rồi không.

Ngay từ cái nhìn tiên thấy Thẩm Tự nhất đại học, cô đã thể dời mắt khỏi

Từ nhỏ đã được người vây quanh như đón trăng, Tưởng Thanh Điềm bao giờ nghi ngờ hút của bản thân.

Nhưng tất cả những đó, trước mặt Thẩm lại chẳng là gì cả.

Tuy nhiên cô phát ra, Thẩm Tự không đối xử với cô như với những người cũng thế.

Nhạt nhẽo nhưng chừng cao quý mà xa

Chưa từng lãng phí gian và tâm sức bất kỳ ai ngoài bản mình.

Anh xuất chúng, và lùng.

Sự thanh cao từ xương tủy mang theo phần ngạo mạn.

Nếu cô không nhìn vừa rồi rõ ràng Tự đã định giơ tay đỡ lấy cô gái

Cô không thể tưởng được cảnh Thẩm Tự động ôm bất kỳ ai.

Không, anh sẽ không thế.

Bước chân đuổi theo một nhanh hơn, chắc là diễn kịch thôi.

Cơn mưa lại có hướng to hơn, nước mặt đất tạo thành không vũng nước nhỏ.

Ống quần và giày ai nấy đều bị sũng quá nửa.

Dưới tán dù màu tay của hai người không hề buông ra.

Cây dù nghiêng hẳn bên trái, cánh tay của thiếu niên đã ướt một mảng lớn.

Không biết cô gái đầu lên nói gì, người liền dừng lại bên

Cô nhảy lò cò chân lên bậc thềm, đôi mắt dần trợn to Tưởng Thanh Điềm, cô tót lên lưng Thẩm Tự.

Người cầm dù giờ đổi thành Ôn Tri đang ở trên vai anh.

Cô dường như phát ra điểm bất thường ống tay áo bên phải anh, liền ghé sát vào tai Thẩm Tự nói vài sau đó đưa dù anh.

Ống tay áo bị cô vắt ra không giọt nước.

Tầm nhìn của Tưởng Điềm có chút nhòe rõ ràng là cô đang dù.

Khoảnh khắc này, sự cảm và kiêu hãnh tạo đều bị đập tan theo nước mưa chảy lòng đất.

Cô không tiến lên trước nữa, cứ để thứ dừng lại ở đây

Ôn Tri Lê một che dù, một tay lấy vai Thẩm Tự.

"Sao số em xui thế không biết, giày bị bung keo rồi."

"Hay là tụi mình mua vé số đi Tự, em có cảm giác sắp trúng số tới chữ số rồi đó."

[Lại lôi chuyện từ thuở đời nào ra đấy à?]

Ôn Tri Lê: [Nếu phải tại cậu kéo vào cái nơi này, thì đã tự do tài lâu rồi.]

"Mua ở đâu."

Hệ thống và Ôn Lê: ?

Ngặt nỗi, cái người bao giờ biết đùa là người nghiêm túc nhất.

"Em giỡn thôi, nói đấy."

"Anh nói xem nếu người thấy tụi mình thế này, ngày mai tin quấy rối trong điện của anh có giảm đi một không?"

"Có thể."

Hai người đi ngang thư viện.

Ôn Tri Lê: "Thật quá, lại phải phiền cõng em về căn hộ, mất thời gian đọc của anh rồi."

Hai người ghé quá vào nhau, nói chuyện cứ như đang thì thầm nhỏ bên tai.

Khi Thẩm Tự ra cổng trường, tay anh lịch sự, nắm chặt lại dưới chân Ôn Tri

Căn hộ rất gần, bộ chưa đầy mười

Vào đến thang máy, Tri Lê mới từ lưng anh tụt xuống, tán "Thể lực của anh thật đấy."

Thẩm Tự nhìn qua trong thang máy thấy bên cổ của mình đã ửng lên, anh theo năng đưa tay lên che đi.

"Đúng rồi Thẩm Tự, thể dục anh chọn gì vậy?"

"Em chỉ tranh được thể dục nhịp điệu không biết có dễ qua lấy tín chỉ không

Thẩm Tự trầm giọng "Bóng rổ."

"Anh cao thế này môn đó dễ như bàn tay rồi còn gì."

Cô hóng hớt ghé lại: "Anh chơi bóng không?"

"Ừm."

"Tự tin thế cơ Ôn Tri Lê cong lộ vẻ hào hứng: "Lần anh rủ em đi với nhé."

"Được."

"Xong rồi gọi cả Chi đi cùng nữa, ấy thích mấy bạn nam đánh bóng lắm, chỗ anh chắc chắn có nhiều trai

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=26]

Đôi mắt Thẩm Tự híp lại, hàng mi xuống một bóng dài khó "Chưa chắc."

"Không sao, mấy chuyện cứ thuận theo duyên thôi."

Hai người trò chuyện quơ vài câu, chẳng chốc đã vào nhà.

Ôn Tri Lê vừa đi rửa chân thì Thẩm Tự cầm lấy cây lại muốn đi ra

Cô ngẩn người, khó hỏi: "Anh đi đâu

"Thư viện."

Ôn Tri Lê nhất chưa kịp load, đầu dấu chấm hỏi.

"Vậy sao vừa nãy không đưa luôn em, chiều em mang trả anh không phải là rồi sao?"

Còn mất công quay một chuyến làm gì?

Cánh cửa khép lại, để lại hai chữ: mất."

Khá khen cho anh, là người mạnh mẽ bao giờ đổ lỗi cho cảnh.

Ôn Tri Lê xót nhìn đôi giày bị đế, xem ra buổi chiều thể mang sandal

Nguyên chủ mùa hè có một đôi giày màu xám và một đôi đơn giản để thay

Ôn Tri Lê không mang sandal nên mấy nay toàn đi giày vải.

Tất cả là tại mưa lớn chết tiệt đã kéo dài suốt ba qua.

Mua trên mạng chắc không kịp rồi, định tối nay dạy kèm sẽ ra trung tâm mại xem có đôi giày nào giá không.

Sau giờ học buổi Thẩm Tự bảo phải mô hình gì đó nên về ăn cơm.

Cô cũng lười nấu mua hai cái bánh vừa ngồi trên xe buýt ăn.

Mưa vẫn chưa dứt, xe điện không tiện nào.

Hôm nay Ôn Tề trông khá lạ, vừa mặt câu đầu tiên đã đến bằng cách

"Bay đến đấy."

Ôn Tri Lê bắt nhóc đọc thuộc lòng văn đã giao trước, thấy vẫn bướng bỉnh, cô thỏa hiệp: "Đi xe buýt."

"Thật á?"

"Thật giả cái gì, nói gì thì nói ra đi."

Ánh mắt Ôn Tề hơi né tránh, làm vô tình thử lòng: "Không gì, chỉ là ngày đi lại bất tiện thật, có hơi đi sẽ tiện nhiều."

"Cậu nghĩ với tình kinh tế này của thì bao giờ mới mua xe hơi?"

Vẻ mặt Ôn Tề bỗng trở nên căng và nghiêm túc: "Không có cũng không sao, quan nhất là phải giữ vững điểm chốt, đừng để bản bị lạc lối trong vòng xoáy ham muốn!"

Ôn Tri Lê đang kiểm tra tình hình tập ở trường của cậu, đối phó qua loa: môn ngữ văn của cậu chắc lắm nhỉ."

Đối phương rốt cuộc chịu im lặng, bắt học bài.

"Cậu tiến bộ nhanh tốt lắm, chàng trai có tiền đồ."

Ôn Tề Minh chê bĩu môi: "Chị đừng nói giọng cụ non như được không."

"Một ngày làm thầy, đời làm..."

Đối phương phóng tới ánh nhìn đầy sát

Ôn Tri Lê đổi "Thầy."

Đến giờ giải lao, Tự gọi điện thoại cô.

Ôn Tri Lê có cảm giác được chiều mà lo sợ, đây là đầu tiên cô nhận điện thoại của anh.

Cô liếc nhìn Ôn Minh đang tò mò, quay người vào nhà vệ nghe máy.

"Alo?"

"Địa chỉ."

Ôn Tri Lê nghe nói trầm ấm đầy tính truyền ra từ loa thoại, vành tai bỗng hơi ngứa: "Địa chỉ gì cơ?"

"Địa chỉ dạy kèm, đang ở gần phố Long."

"Thật sao? Em lại đi ké xe rồi!" Ôn Tri Lê ngọt ngào, hở chia sẻ vị cho anh.

"Tầm bốn mươi phút em mới xong."

"Ừm."

Thẩm Tự cúp máy, ra khỏi tòa nhà.

Vừa rồi trong phòng không biết là ai miệng nhắc một câu 'phải đón bạn gái tan

Ma xui quỷ khiến nào, anh lại gọi điện thoại này cho Ôn Lê.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận