Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 41 / 141  ·  29.1%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 41: Hôn anh ấy có cảm giác gì?
26/07/2026 21:23· 1,687 từ

Ôn Tri Lê nhận ra nàng này thật thà hơn Thẩm An nhiều. Nhìn thì có nổi loạn, phá cách nhưng thực tâm tư rất đơn

"Chị là Ôn Tri Lê, phải chị dâu đâu."

Thẩm Na Na ngồi xuống phải cô: "Chị Tri Lê, kết đi ạ. Nếu anh trai có bắt nạt chị..."

Ôn Tri Lê nhìn cô con mắt khác: "Em làm chủ cho chị à?"

"Thế thì không, nhưng em thể cho chị một cái ôm áp."

Ôn Tri Lê mím nhẹ môi đỏ, vỗ vỗ vai cô "Xin lỗi nha, chị thẳng

Thẩm Na Na đỏ mặt thích: "Chị hiểu lầm rồi!"

Cô tiếp tục trêu chọc: sao, chị sẽ không nói cho biết đâu."

"Thôi bỏ đi, chị vẫn kể em nghe làm sao chị anh họ quen nhau thế, theo đuổi ai trước vậy?"

Giọng cô nàng không hề cả bàn ăn đều dừng lại sang.

Ôn Tri Lê khẽ lộ thẹn thùng: "Chị theo đuổi anh quen nhau ở thư viện."

Thẩm Tự ngồi ngay ngắn, thẳng tắp, dùng đũa chung gắp miếng "cá không quên" cho lão gia.

Mọi người nghe vậy cũng ngạc nhiên, dù sao Thẩm Tự chẳng phải kiểu người chủ Có điều họ vốn chẳng coi gì hai người, phần đều tỏ ra khinh miệt Ôn Lê, xem cô như không khí.

[Cái con cá đó bốn tệ một ký đấy, gắp nó

Ôn Tri Lê: [Mau mau, cho diễn xuất tự nhiên của đi.]

Sợ làm bẩn giày của Tự, cô lặng lẽ rút chân khỏi giày cao gót. Bàn trần nhẹ nhàng đặt lên bắp anh, cọ cọ.

Nhìn tôi đi này người em!

Cả người thiếu niên cứng tay cầm đũa khựng lại giữa trung.

Anh cầm chiếc ly thủy bên tay lên nhấp nửa ngụm, mới chậm rãi quay đầu

Ôn Tri Lê lập tức mắt với anh, chớp chớp hai ánh mắt sáng rực như ngân hà.

Dưới gầm bàn khuất nẻo, bàn chân mềm mại vẫn đang nhàng cọ xát vào ống tây của anh một cách như như không.

Thấy anh vẫn chưa phản nhân lúc những người khác không ý, Ôn Tri Lê mấp môi không thành tiếng: Em muốn cá.

Tầm mắt Thẩm Tự rơi đôi môi đỏ đang mấp máy mọi sự chú ý đều cả vào hai cánh môi căng hoàn toàn không hiểu đang nói khẩu hình gì.

Ôn Tri Lê thất vọng chân về, bất lực vì đồng không phối hợp ăn ý.

Cô chỉ đành ngoan ngoãn mấy món bày ngay trước mặt.

Cha Thẩm nâng ly chúc dẫn đầu chúc mừng thọ Thẩm gia, quan khách cùng cạn Thẩm Tự lúc này mới thu tầm mắt.

Rượu trong ly cạn sạch, giác nóng rát trôi từ cổ xuống bụng, người nóng bừng, khô khốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=41]

"Tiểu Tự, sao uống vội Thẩm lão gia ngồi bên trái thấy cháu trai thế mà uống cạn cả ly.

"Không sao đâu ông nội."

"Lát nữa để thư ký đưa các cháu về."

Ôn Tri Lê nhanh nhảu sát lại: "Ông nội, cháu biết xe ạ."

[Lái cái đầu heo nhà định lái xe không bằng lái

Ôn Tri Lê: [Nói bậy, thi từ năm ba đại học nhé.]

Ông nội Thẩm: "Theo ông biết, hình như Tiểu Ôn vẫn thi bằng lái mà."

Thấy mặt cô đỏ bừng ngay lập tức, trong mắt Thẩm thoáng qua vài phần ý anh đáp lời: "Cảm ơn ông

"Có vài người thật sự vàng thể hiện nhỉ, nhà họ chúng tôi đâu phải mèo chó dại nào cũng vào được."

Mẹ Thẩm coi như bắt cơ hội để dạy dỗ cô: người thì phải biết tự sức mình."

Cạch một tiếng, tiếng đũa vào bát sứ giòn giã lọt tai mọi người.

Thẩm Tự lạnh lùng nhìn phía đối diện, đôi mắt đen u tối như đầm nước

"Thẩm phu nhân nói đúng cũng may tôi đã tiêm phòng rồi, mấy tiếng chó sủa chẳng dọa được tôi."

Thẩm Tự còn chẳng gọi ta là mẹ, cô đương nhiên không gọi theo.

Mọi người ở đây đều những kẻ tinh khôn, làm sao nghe ra được lời khen ngoài mặt nhưng mỉa mai bên này.

Chỉ có Thẩm Na Na trái nhìn phải: "Chị Tri Lê, mang chó đến thế ạ? chơi cùng được không?"

Sắc mặt mẹ Thẩm xám như đất sét, nếp nhăn năm càng hiện rõ trên mặt.

Ngược lại, ánh mắt Thẩm gia và Thẩm nhị thiếu nhìn Tri Lê lại tăng thêm phần tán thưởng.

[Cô cứng thế để làm

[Sau này họ gây khó cho cô thì tính sao?]

Ôn Tri Lê: [Thì tôi quay về thế giới của mình muốn leo lên đầu tôi á, mơ đi.]

Cô dứt khoát buông thả thân hơn một chút: "Thẩm Tự, muốn ăn cá."

Thiếu niên nhớ lại động nhỏ lúc nãy của cô, bỗng mỉm cười, gắp cho cô thịt cá mềm nhất.

Thẩm Khang An giống như phát hiện ra món đồ chơi vị nào đó, nụ cười ngoãn pha lẫn chút hứng thú hiểm.

"Ôi trời, anh họ, từ giờ anh biết yêu chiều người thế này?" Thẩm Na Na khích nói.

Cô nàng lén kéo tay Tri Lê: "Chị Tri Lê, vị chị dâu họ tương lai chắn thuộc về chị rồi!"

Ôn Tri Lê mỉm cười, ra kỹ năng diễn xuất của Tự cũng không tồi.

Sau bữa ăn, Thẩm Na kéo cô đi dạo một vòng Thẩm Viên. Rộng thì đúng rộng thật, mà mệt thì cũng thật.

Ôn Tri Lê âm thầm tin nhắn cầu cứu.

Ôn Tri Lê: [Mau đến giá, trẫm thật sự không đi một bước nào nữa rồi.]

Thẩm Tự: [Đang ở đâu?]

Ôn Tri Lê: [Cầu đá, lên nhanh lên.]

"Na Na, Thẩm Tự đang chị, bảo chị đợi anh ấy đây."

"Đúng là đàn ông khi có khác, tặc tặc, anh ấy người thế này, hai người ngủ với nhau chưa?"

Câu hỏi táo bạo phóng đột ngột vang lên khiến Ôn Lê suýt chút nữa thì khớp chân.

Cô vịn vào cột hành ngồi xuống bên cạnh: "Chưa."

"Hả? Thế đã hôn môi

Ôn Tri Lê đỡ trán: là để chị quan tâm đến hình học tập của em

Thẩm Na Na nheo mắt sát lại, nhìn chằm chằm làn trắng ngần như thổi là của cô: "Anh họ em không vấn đề gì về lý đấy chứ?"

[Kiên trì lên, nam chính một cây số nữa là đến trường rồi.]

Ôn Tri Lê: [Đầu óc tối quá, tôi sợ quá đi

"Chắc là không đâu." Cô lệ đáp.

"Thế tức là hôn rồi, anh ấy có cảm giác gì Anh họ cứng nhắc, quy như vậy, lúc hôn có đá không?"

Ôn Tri Lê bị cô nói cho đầu óc bắt đầu vẽ ra hình ảnh, không chủ được mà tự thế chỗ vào cảnh hôn với Tự. Dừng lại! Dừng lại ngay!

Một tiếng còi xe vang đã giải cứu cô ra khỏi dầu sôi lửa bỏng.

Thẩm Tự bước xuống xe, Ôn Tri Lê như chú chim bay về tổ mà lao về phía mình, vành tai đỏ hết cả lên. trông mềm mại vừa đáng yêu.

Anh giang tay đỡ lấy "Sao thế?"

"Giới trẻ bây giờ đáng quá, chỗ này không nên ở

Cô khoác tay Thẩm Tự, anh lên xe: "Đi thôi!"

Buổi tối rất ít người, Dương Bách Xuyên cũng đã đến, kết thúc mọi người ngoài trông vẫn khá hòa thuận.

Thư ký Trương lái một Rolls-Royce có trần sao đưa họ hàng ghế sau vô cùng rãi và thoải mái.

Ôn Tri Lê thấy hai ghế độc lập ở hàng sau chẳng khác gì ghế massage cộng cao cấp, nhưng khi ngồi rồi thì cô lại muốn đứng dậy chút nào.

Thẩm Tự nhắm mắt tựa ghế, khí chất xa cách, lạnh vơi đi không ít, giống một con mãnh thú tạm thời lại móng vuốt để ngơi.

Dáng vẻ yên tĩnh ấy vương chút lười biếng.

Ôn Tri Lê rảnh rỗi có việc gì làm bèn nhìn thêm một cái, nghĩ đến lời đen tối của Thẩm Na tầm mắt cô không chủ được mà dời xuống môi

Cô cũng khá tò mò, người như Thẩm Tự khi hôn sự sẽ không chủ động "cái đó" ra sao?

Tối nay hình như anh hơi nhiều.

"Thẩm Tự? Thẩm Tự?"

Cô nghiêng người gọi anh, điệu dịu dàng.

"Ừm."

Một tiếng đáp trầm thấp kéo dài vang lên, đặc biệt đặc trong chiếc xe yên

Anh mở mắt ra, nghiêng nhìn cô: "Sao thế?"

Ôn Tri Lê cảm thấy mình hơi ngứa ngáy, mất tự nói: "Không có gì, em thử xem anh đã ngủ chưa

Cô hù dọa anh: "Nếu mà say bí tỉ là em không dìu nổi anh đâu, có nước vứt anh lại trong thôi đấy."

Thẩm Tự nhìn cô chăm rồi trước gương mặt đầy kinh của cô, anh đưa tay bấu nhẹ vào má Ôn Tri

Chiếc xe vốn dĩ đang rất êm ái bỗng nhiên xóc một cái.

Thiếu niên lập tức nhìn phía tài xế, khí thế đột trở nên lạnh lùng, âm

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận