Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 141  ·  7.8%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 11: Thẩm Tự, em đi ra ngoài đây
12/07/2026 17:13· 1,685 từ

Thẩm Tự vốn không quen đứng gần người khác.

"Em đang vội bắt xe buýt, đường chút đi."

[Ký chủ, xin hãy giữ vững lập nhân vật!]

Ôn Tri Lê hít sâu một dịu giọng xuống: "Nhường đường đi mà, bạn trai."

Điển hình của kiểu cười bằng không bằng lòng.

Thẩm Tự nghiêng người tránh ra, hương mềm mại không thuộc mình cuối cùng cũng tan

Ôn Tri Lê nhìn giờ xe chạy trên điện thoại, bây bắt đầu chạy thì vẫn

Vừa vặn anh shipper giao hàng cũng tới, cô thực sự kịp tự đi đưa cơm đành phải gọi ship

"Thẩm Tự, em đi ra ngoài

Ngay sau đó tiếng cửa đóng sự vội vã như trong phòng khách vừa rồi như là ảo giác.

Thiếu niên cầm ly trà đi ban công, nhìn xuống dưới

Chưa đầy một phút sau, dáng chạy bán mạng của Ôn Lê đã lọt vào tầm anh.

Nhưng đối phương có vẻ không chạy bộ, mới chạy được bước đã phải chống nạnh dốc.

Không biết nhìn thấy gì trong thoại mà cô đột nhiên cao đầu lao vọt đi.

Trông cũng có phần khí thế dũng.

Đèn đường trong khu chung cư sáng, kéo dài bóng lưng cô rồi từ từ biến

Ôn Tri Lê chạy đến thở hộc, thế mà lại may tranh được một chỗ ngồi.

Đối với người phải ngồi xe 40 phút như cô, đây là phiếu quà tặng cứu

Học sinh cô dạy kèm là hàng xa của Cố Nghiên một nam sinh lớp 12 Ôn Tề Minh.

Khá trùng hợp, lại cùng họ cô.

Thời gian dạy là từ 7 rưỡi đến 9 giờ tối.

Để tiết kiệm thời gian và làm thêm các việc khác, Tri Lê đã bắt đầu app đồ cũ tìm xe điện rồi.

Chưa đến 400 tệ, tính ra rẻ hơn quét mã thuê lại tiết kiệm được một thời gian.

Trời đêm tháng chín sập tối nhưng khi Ôn Tri xe thì trời đã tối

Đây là một khu chung cư cao cấp nằm ở trung thành phố, nên xe buýt thể đi thẳng tới

Hôm nay cô cố tình mặc cây đồ đen để tỏ mình trưởng thành, chững chạc.

Ôn Tri Lê đứng trước cửa, chuông hai cái, vẫn còn 5 phút.

Người mở cửa không phải học cũng không phải bố mẹ ta, mà là dì giúp

"Xin hỏi cô là cô Ôn không?"

"Vâng, cháu chào dì."

Đối phương cư xử rất có thức, nhưng khi dẫn trước cửa phòng ngủ phía trên mặt thoáng hiện vẻ lo lắng.

"Cô Ôn, cậu chủ Tề Minh đợi cô ở bên trong."

[Dì ấy lại gọi là cậu kìa.]

Ôn Tri Lê: [Tôi có dự thằng nhóc này mắc bệnh ấm rồi.]

"Cháu cảm ơn dì."

Thấy Ôn Tri Lê dịu dàng sự lại có vóc dáng gò, dì giúp việc định đó nhưng cuối vẫn im lặng.

Ôn Tri Lê hít một hơi, lưng, gõ cửa nhẹ nhàng.

"Vào đi."

Giọng nói nghe khá thanh tú, một người bình thường.

Cô đẩy cửa bước vào, phòng của đối phương rất lớn, cửa sổ đặt một chiếc gỗ lớn gần hai

Cậu thiếu niên một tay chống tay kia xoay bút, không không chậm quay đầu lại cô.

"Cô là sinh viên đại học dạy kèm tôi à?"

"Quê mùa thế."

[Cậu ta khinh thường ai đấy?]

Ôn Tri Lê: [Nhịn nào, chỉ một đứa con nít ranh đừng để tôi coi khinh

"Đúng vậy, tôi họ Ôn, cậu thể gọi tôi là

"Họ Ôn? Cùng họ với tôi Giọng điệu đối phương rất mạn.

"Ừ."

Ôn Tề Minh tuy đang ngồi khí thế khá hống hách, thái dương còn dán một gạc, trông có vẻ ngông cuồng.

Nhưng điều đó không làm ảnh đến ngoại hình nổi bật cậu ta, đặc biệt là mắt đào hoa, đuôi hơi nhếch lên, tự mang phần kiêu ngạo bất cần.

"Ồ, cùng họ mà không cùng nhỉ."

Ôn Tri Lê: [Tôi muốn đấm ta quá.]

[Nhịn đi, đừng để tôi coi cô.]

Ôn Tri Lê: ...

Cô giữ vững tông giọng, lịch nói: "Có thể bắt đầu Cậu đã lãng phí mất phút rồi."

Đối phương nghe xong đầu tiên ngẩn ra, sau đó nhếch cười: "Thế chẳng phải càng sao, cô dạy ít một chút mà tiền vẫn đủ, dù sao bọn họ chẳng hỏi đâu."

Nửa câu cuối nghe y hệt một đứa trẻ đang giận

"Tôi chỉ làm đúng bổn phận mình thôi, nào, làm bài tra năng lực đi."

Ôn Tri Lê không còn vẻ nép như lúc nãy, từ trong túi đeo chéo một bản đề bài in sẵn.

Cô đứng trước mặt cậu ta thái độ không thể chối nhàn nhạt nói: "Làm đi."

[Ồ ồ ồ, cô có chút tôi rồi đấy.]

Ôn Tri Lê: [Tất cả là mưu sinh thôi.]

Ôn Tề Minh thu lại tư uể oải, miễn cưỡng đón tờ đề rồi bắt đầu bài.

Trong mắt cậu ta lóe lên tia thích thú, mèo vờn thì phải vừa bắt vừa mới vui chứ.

Cậu ta đẩy chai nước ngọt cho người bên cạnh, chiếc sơ mi đen càng làm lên làn da quá trắng trẻo của Ôn Tri

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=11]

"Chuẩn bị cho cô đấy."

Nói xong một câu nhẹ như thoảng, cậu ta lại quay tiếp tục làm bài.

Ôn Tri Lê chưa từng tiếp nhiều với trẻ con, mặc sang năm đối phương đã đại học rồi.

Cô còn tưởng sự bài xích rồi chỉ là tính khí bỉnh của trẻ con nên vui vẻ nói một cảm ơn.

Ôn Tề Minh dùng ánh mắt nhìn sang bên cạnh. Ngay nắp chai vừa được vặn nước ngọt liền phun như suối xối xả.

Ôn Tri Lê lập tức nhắm mắt kêu lên một tiếng.

Nước ngọt chảy từ tóc xuống nhỏ giọt trên cổ áo, vải màu đen không nhìn màu gốc của nước khát, chỉ trông đậm đặc mực.

"Ha ha ha ha ha ha

"Ha ha ha ha ha ha

Ôn Tri Lê cắn chặt môi nhìn chằm chằm cậu ta âm binh đòi mạng, mặt chút biểu cảm.

Ôn Tề Minh bị cô nhìn mức nổi da gà, không nào cười nổi nữa.

"Cậu còn bốn mươi lăm phút, để tôi nghĩ cậu con nít ranh."

Ôn Tri Lê đứng dậy đi ngoài, lúc đóng cửa vẫn đối phương đang đặt bút

Dì giúp việc lộ ra vẻ "quả nhiên là thế", vội dẫn cô vào phòng tắm gột rửa, đưa cho khăn sạch và máy sấy

"Cô Ôn, cậu chủ Tề Minh đây không như vậy đâu, đừng chấp cậu ấy nhé."

"Không sao đâu ạ, cháu chỉ trách nhiệm dạy học, không trách nhiệm nuôi dạy trẻ."

Cô sấy khô tóc và áo mi rồi quay lại phòng.

Bên trong phòng, dì giúp việc dọn dẹp sạch sẽ, còn đáo rót cho cô một nước.

"Nhìn cái gì mà nhìn, trên tôi có đáp án chắc?"

Ôn Tề Minh "xì" một tiếng, hồi tầm mắt, miệng lẩm "Hung dữ cái gì chứ."

Trong lúc cậu ta làm bài, Tri Lê tiện tay lật vài cuốn sách và bài trên bàn.

Thành tích của tên này hóa lại tốt hơn cô tưởng

"Làm xong rồi."

"Cậu là thiên nga à mà cổ dài thế?"

Kiêu ngạo cho ai xem chứ.

Ôn Tề Minh trợn mắt, âm rụt cổ lại một chút.

"Bút đỏ." Ôn Tri Lê giơ mặt vẫn không cảm xúc.

Đối phương hừ một tiếng, rút trong hộp bút ra một bút đỏ đặt vào lòng tay cô.

"Câu cơ bản thế này mà làm sai được à?"

"Một kiến thức mà sai tận câu, câu điều kiện không thuộc lòng à?"

"Chậc, cậu cùng họ với tôi tôi thấy xấu hổ giùm

Hệ thống mắt sáng rực: [Lợi nha, có thù báo ngay chỗ.]

Ôn Tề Minh mặt đỏ tía đứng bên cạnh trừng mắt những dấu gạch chéo màu

"Hôm nay bổ túc câu điều trước."

"Cô cứ đợi đấy, nhiều nhất ba ngày, tôi sẽ khiến cuốn gói!"

Ôn Tri Lê thong thả mở ngữ pháp, hoàn toàn không lay chuyển trước lời đe của cậu ta: "Đừng nhảm nữa, vểnh tai lên nghe, không nhớ được thì chính là đồ con gà chính đấy."

Dì giúp việc đứng sau cửa thấy vừa kinh ngạc vừa mừng, vội vàng đi báo với chủ nhà.

Vầng trăng treo cao trên bầu người đi đường trên phố thớt.

Khi Ôn Tri Lê trở về hộ, Thẩm Tự vừa gọi một cuộc điện thoại ở khách.

Vừa phải đối phó với đứa ngỗ nghịch xong, giờ nhìn một gương mặt có cảm ổn định như thế Ôn Tri Lê bỗng cảm vô cùng thân thương.

"Em về rồi đây."

Cô vừa thay giày vừa cằn cự nự.

"Trẻ con thời nay ăn thuốc lớn hay sao ấy, dữ, toàn là quỷ dữ."

Thẩm Tự không thực sự chú nghe, anh vừa kết thúc cuộc điện thoại công việc.

Anh định đứng dậy đi vào làm việc, nhưng ánh mắt vô tình dừng lại trên cổ áo của Tri Lê, bước chân bất khựng lại.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận