Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 141  ·  6.4%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 9: Cô bỗng nhiên mở choàng mắt, kéo quần lên
08/07/2026 06:17· 1,943 từ

Thẩm Tự dẫn cô tham quan một vòng quanh nhà. ngủ của cô đối diện thẳng phòng của anh, còn nhà vệ và phòng tắm thì dùng cái ở ngoài phòng

Phòng ngủ chính của Tự rất rộng, bên trong có vệ sinh riêng.

Ôn Tri Lê khá lòng, bạn cùng phòng vừa yêu sẽ lại vừa không cằn nhằn, là cạ cứng góp gạo thổi chung lý tưởng.

"Có robot hút bụi sô pha và bàn viết ở khách em cứ tự nhiên dùng, thường ở trong phòng sách."

"Oa, chiếc sô pha trông mềm mại quá, em có mua vài món đồ đặt lên không?"

Niềm đam mê của con "cá mặn" dành cho sô cũng không hề thua kém gì thoại di động.

Ánh mắt Thẩm Tự nhạt, bên trong không có chút xúc gợn sóng nào: "Được."

Nhoáng một cái, tầm của Ôn Tri Lê đã bị máy chạy bộ đặt ngoài ban lớn thu hút. Hồi trước đi nhà cô đã luôn mua một chiếc, nhưng giá lại hơi vượt quá sách dự tính.

"Thẩm Tự, chiếc máy bộ này trông tuyệt quá đi

Đôi mắt cô sáng lên, tay khẽ đặt lên màn hiển thị: "Kích thước này mà để cày phim thì sướng phải

Nhận thấy thân hình lớn bên cạnh không hề cử cô bỗng nhiên rụt tay lại: lỗi, xin lỗi anh."

Ôn Tri Lê suýt nữa thì quên mất, người ta ý thức về ranh giới cá cực kỳ mạnh. Loại đồ dùng ngày như máy chạy này, chắc chắn anh sẽ cho cô dùng chung

Cô đi tới bàn rút một tờ khăn giấy, cẩn lau sạch chỗ màn hình hiển mình vừa chạm vào.

Thiếu niên thu hồi mắt, đôi lông mày vừa khẽ lại bấy giờ đã giãn ra, dẫn cô đi vào nhà bếp.

"Đồ đạc đều mới thế này, có phải chưa từng lửa bao giờ không ạ?" Ôn Lê hỏi.

"Ừm, không mấy khi

Thẩm Tự ra hiệu cô có thể cất đồ vào lạnh: "Nếu em muốn dùng nhà thì cần phải kiểm soát tiếng

Ôn Tri Lê nhìn phòng sách ngay bên cạnh, ngoan gật đầu.

[Thẩm Tự sao mà quy củ thế không biết!]

Ôn Tri Lê: [Cậu biết động não rồi cơ à? biết phàn nàn về anh nam yêu dấu của cậu nữa?]

[Chán chết đi được, làm một bài đọc hiểu đi, sắp báo phế đến nơi rồi.]

Hệ thống chỉ có giám sát bấy giờ đang vô rảnh rỗi và buồn chán.

Ôn Tri Lê: [Tôi thế này tốt mà, một người cùng phòng tinh tế và nguyên như vậy có cầu cũng không đâu. Tôi còn có pha lớn, tủ lạnh lớn, bếp lớn, trước đây mơ tôi cũng không dám tới.]

[Cô đúng là hoàn không có chí tiến thủ trong sống.]

Ôn Tri Lê: [Không ngoài ban công có thể trồng hoa, trồng ít hành được không

[Cô lấy đâu ra

Ôn Tri Lê: [Không tiền thì sống theo kiểu không tiền, thoải mái dễ chịu mới quan trọng nhất.]

Cô không thèm tán với hệ thống nữa, đặt thức xuống, đầy lòng biết ơn nói: ơn anh nhé Thẩm Tự, em định sẽ tuân thủ ngặt quy tắc, không gây phức cho anh đâu."

"Nếu em có chỗ làm chưa đúng, anh cứ thẳng chỉ ra trước mặt em nhé."

Trời bên ngoài dần tối sầm xuống, một làn gió mát mẻ thổi qua cửa sổ.

Thẩm Tự không từ bữa cơm đáp lễ của cô, nói thẳng thừng rằng 7 giờ phải quay lại phòng sách.

"Thế em làm ba thôi, thời gian vừa vặn tầm

Thẩm Tự khẽ gật rồi quay về phòng.

Ôn Tri Lê bỗng ra một vấn đề, bèn cao hỏi vớt theo: "Thẩm Tự, anh ăn được cay không?"

Căn nhà vốn dĩ thanh vắng và yên tĩnh bỗng lên một tiếng gọi mềm mại, ngào, giống như hai đường thẳng song đang từ từ nhau.

"Bình thường."

Không một ai biết định sống chung này là đúng sai, và chính Thẩm Tự cũng biết.

Mà có lẽ, đúng sai vốn dĩ cũng chẳng quan

Ôn Tri Lê nấu món cơm gia đình: Cà tím thịt băm cuộn rồng, nấm hương dưa tuyết, sườn xào chua ngọt canh trứng cà chua.

Hồi còn sống một cô đã rất thích ở nhà nướng, làm việc nhà, trồng hoa phơi nắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=9]

Vốn dĩ số tiền thưởng sáu chữ số kia có mua được một căn căn hộ thuộc về riêng mình cô, thật đáng tiếc.

Thấy Thẩm Tự chưa đũa, Ôn Tri Lê thế mà có chút căng thẳng: "Đây là đầu tiên em nấu ăn cho khác ăn đấy."

Trước đây toàn là tự nấu tự ăn, không thể tự mình cảm thấy ngon là đúng không?

Cô đưa một đôi sạch qua: "Anh nếm thử xem?"

Thẩm Tự không đón ngay, mà trước tiên anh dịch các đĩa thức ăn lại cho ngắn, tạo thành một hình vuông hảo.

Ôn Tri Lê: "..."

Được rồi, anh là chính, anh có quyền tùy tính.

Thấy đối phương cuối cũng động đũa, Ôn Tri Lê đầy mong đợi nhìn anh. Đuôi cô cong lên một cách tự trong làn khói nghi của bát canh trông lại vài phần cuốn hút.

Cái cổ thon thả rướn về phía trước, chăm chú thiếu niên đang chậm rãi nhai

Thẩm Tự ngồi rất lưng, ngay cả trên bàn ăn nhà, tư thái của anh vẫn cùng nhã nhặn và quý phái.

Hầu kết khẽ lăn bờ môi mỏng khẽ mở: "Rất

Lời khẳng định không không chậm kia giống như pháo nổ tung trong lòng, Ôn Tri híp đôi mắt cười, có chút ý nho nhỏ: "Em ngay mà."

Đến cả một người nét như Thẩm Tự còn khen thì chắc chắn là ngon thật

[Sau này cô có mở một quán ăn, thế thì lo bị chết đói đầu đường chợ nữa rồi.]

Ôn Tri Lê: [Ngày cũng phải xốc chảo điên cuồng, điên rồi chắc?]

Nấu cơm mà được khác yêu thích là một việc cùng thỏa mãn, Ôn Tri Lê phóng nói: "Em còn biết nấu món lắm, đến lúc lại gọi anh cùng ăn

Thẩm Tự bình tĩnh "Cảm ơn."

"Không có gì, không gì đâu ạ, ngày mai em công việc làm thêm mới rồi, gia sư, một buổi được 200

Ôn Tri Lê vừa vừa nói chuyện, cô cảm thấy thân đang dần có cảm giác thực về thế giới này.

"Anh đừng coi thường tệ này nha, đối với sinh tụi em thì mức thù lao giờ này là cao lắm rồi tất cả là nhờ bạn mới quen của em thiệu cho đấy."

Thẩm Tự không cần trả lời, một mình Ôn Tri cũng có thể tự trò chuyện chính mình được.

Đợi đến khi Ôn Lê nói xong, cơm cũng đã xong, cô mới sực nhớ ra "Sao anh chẳng nói câu nào

"Lúc ăn không nói

Bờ vai Ôn Tri khẽ run lên: "Thế anh nghe luyên thuyên suốt buổi sao không lại?"

Đường nét đôi mắt Thẩm Tự rất sắc sảo, sống cao, ngũ quan lập thể và trầm, danh hiệu nam thần trường quả thực không có chút nước sơn nào.

"Đó là tự do em." Anh thản nhiên đáp.

"Không làm ảnh hưởng anh sao?"

"Không đến mức đó."

[Thấy chưa, thiếu niên mẽ biết bao, cô có huyên thế nào đi nữa thì người cũng tự động lọc bỏ hết, tâm kiên định biết nào.]

Khóe miệng Ôn Tri khẽ giật giật: "Thế thì anh là đỉnh chóp luôn."

Cái người này chắc từng làm người khác tức chết sống lại rồi.

Thẩm Tự vẫn chưa xong, Ôn Tri Lê cố tình hai ly nước, tùy ý đặt tung trên mặt bàn.

Quả nhiên, đôi mắt của Thẩm Tự khẽ động, anh đũa xuống, xếp lại hai chiếc cho thật ngay ngắn.

Mỹ học đối xứng.

Ôn Tri Lê cắn môi dưới, cố gắng nhịn cười.

Buổi tối sau khi rửa xong, Ôn Tri Lê dọn lại phòng ngủ của mình. Chiếc mềm mại và thoải mái, tủ áo cũng rất lớn, bậu cửa sổ có thể thêm một chiếc bàn để làm bàn trang điểm.

[Dù sao cô cũng rảnh rỗi không có việc gì hay là làm vài bài tập vị trí số một không cần chứng chỉ cũng phải chứ hả?]

Ôn Tri Lê: [Yên đi, đều là những chứng chỉ từng thi qua rồi, qua môn chắn không thành vấn đề.]

[Cô không thể có chí tiến thủ nào được à, giờ môi trường việc làm tệ mức nào rồi, vậy mà cô cứ muốn buông xuôi thế!]

Ôn Tri Lê: [Môi chính là bị những kẻ thích đua như các cậu làm cho đi đấy.]

[Cô đây là đang tránh hiện thực! Cẩn thận nhiệm thất bại, tiền tài lẫn người mất trắng đấy.]

Ôn Tri Lê lẩm [Không làm bài tập là cậu bị sập nguồn hay sao?]

[/(ToT)/]

Ôn Tri Lê: [Cậu đừng có gồng mình lên nữa, mình cùng nhau ăn dưa hóng sống những ngày tháng bình yên phải tốt hơn sao.]

[Thần thiếp không làm ạ.]

Ôn Tri Lê: [Trẫm ái phi nào đã từng có khoảng cách nào.]

[Cút.]

Ôn Tri Lê: [Xì.]

Ôn Tri Lê lên tìm kiếm các khóa học tiếng trung học phổ thông, tối mai phải giảng ngữ pháp cho đứa mình nhận dạy kèm.

22 giờ 50 phút, Tự đi ra ngoài uống nước, bị đi ngủ.

Bên ngoài không bật tối đen như mực, giống hệt mọi khi.

Thế nhưng, dải ánh hắt ra từ khe cửa phòng diện lại đang biểu thị cho sự khác biệt.

Đôi mắt dài khẽ lại, tầm mắt của anh dừng ở phía dưới đó trong vài ngắn ngủi.

Sáng ngày hôm sau, Tri Lê mơ màng mở cửa để đi vào nhà vệ sinh.

Mái tóc dài xõa ngực có chút rối xù, trông giống như một chú mèo nhỏ ngủ dậy, mềm mại và lười

Cô nhắm tịt mắt vào trong.

Thấp thoáng nghe thấy ngoài có tiếng phát thanh bằng Anh.

Ôn Tri Lê thầm nàn với hệ thống: [Sáng ngày cậu bật bài luyện nghe làm gì đấy?]

[Tôi không có, không tôi.]

Cô bỗng nhiên mở mắt, kéo quần lên.

Mở cửa ra, cô tiếp chạm phải ánh mắt của niên đang đứng trên máy chạy

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận