Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 38 / 141  ·  27%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 38: Hôm qua em bò lên giường của Thẩm Tự
26/07/2026 21:23· 1,855 từ

Hệ thống hiện đầy hình biểu cảm cạn Nó hoàn toàn không kết nối với sóng não của ký chủ đúng là mất mặt tận Thái Bình Dương mà!

Thẩm Tự bấu nhẹ cô: "Đây là khóa tử, đọc thần chú không dụng đâu."

Không tài nào gỡ "vật nhỏ bám đuôi" ra, thiếu niên đành phải xách theo cùng.

Người dọn dẹp có phong rất chuyên nghiệp, nhìn ngó lung tung cũng không nhiều, rất nhanh đã quét dọn sẽ.

Trước khi đi, cô vô tình liếc nhìn ngoài ban công.

Thiếu niên với bờ rộng lớn, vững chãi cúi đầu nói gì đó với gái, người vừa nãy còn ôm lấy cánh tay anh này liền ngoan ngoãn buông ra.

Cửa phòng nhẹ nhàng lại.

Ngoài ban công, Ôn Lê lắc lư cái thần kinh vẫn còn đang phấn cô cứ ngỡ mình đã dụ Thẩm Tự quay về giới thực của mình rồi.

Miệng cô lẩm bẩm: vé số của tôi

"Thẩm Tự, em nói anh biết, đáng lẽ em sắp giàu to rồi, nhưng bị cái hệ thống phế thải chọn trúng, nó làm màu tờ vé số của mất tiêu."

Cô rũ mắt xuống, xúc đột ngột tụt không phanh, trông vô cùng sa và cô đơn.

Thẩm Tự lại đút cô một ngụm nước, kệ cô nói nhảm.

Bất thình lình, cô tay ôm chặt lấy Thẩm Tự, gục đầu lên đầu anh, ngước mặt lên hỏi: "Thẩm ơi, chúng ta đừng tay nhé."

Thiếu niên nghĩ cô đang lo lắng về ông nội, liền trấn an: "Không

Ôn Tri Lê nở nụ cười rạng rỡ: thì tốt quá."

Năm triệu tệ chắc rồi!

Thẩm Tự không ngờ phương lại thích mình thế, tâm sự giấu kín lúc xỉn hóa ra lại là nỗi hãi phải chia tay anh.

Điều này không khỏi anh bao dung hơn sự thất hứa tối nay của thêm vài phần.

Dùng dằng suốt hai đồng hồ, Ôn Tri rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn đã có thể tự đi tắm bò lên giường ngủ.

Nửa đêm, Ôn Tri bị cơn buồn tiểu cho tỉnh giấc, tên Thẩm Tự đã nhồi cho cô uống quá nước.

Cô ôm cái đầu nhức, mò mẫm mở đi ra ngoài để vào nhà sinh.

Đèn cũng không thèm vừa buồn ngủ vừa đầu, cô chẳng phân biệt nổi tây nam bắc nữa.

Đi vệ sinh xong, mở cửa phòng, trực đổ ập người xuống giường.

Nóng quá, sao mà thế này?

Ôn Tri Lê cảm bên cạnh có một nồi lẩu đang không ngừng bốc nóng hầm hập.

Phiền chết đi được.

Cô ghét bỏ đá phát, ủa? Cái nồi này biết cử động sao?

Thẩm Tự có dáng rất ngay ngắn, hai đặt thẳng hai bên sườn.

Hôm nay anh cũng một ly vang đỏ ngủ say hơn mọi khi.

Vùng bụng dưới dường bị cái gì đó lên, ý thức anh chưa tỉnh theo bản năng đưa tay ra soạng, chạm ngay vào mảng da thịt mềm mại, láng.

Lòng bàn tay hơi mà dưới tay lại mát, ấm áp.

Mịn màng và mát tựa như ngọc mỡ

Bàn tay anh rất khi trượt xuống vùng phần lõm eo quen thuộc dưới ngón tay khiến anh có chút lại.

Chỉ khẽ vuốt ve cái, bàn tay lớn anh gần như đã đi hết sống lưng cô.

Hơi thở của Thẩm bỗng trở nên nặng hơn, bản năng của thiếu niên giục anh đưa đầu ngón tay xuống dưới đường cong

Phần chun quần hơi kéo giãn ra một

Giây tiếp theo, Thẩm bị ăn một cú

Anh tỉnh hẳn.

Cả người anh đông ngay tại chỗ, đặc là bàn tay còn chưa kịp về.

Cảm giác tiếp xúc mồn một cùng hơi ấm nóng kề bên khiến yết Thẩm Tự trượt lên trượt xuống cách khó nhọc.

"Nóng quá, tránh ra

Ôn Tri Lê vì nên quay người nằm ra mép giường, mắt thấy sắp ngã nhào xuống đất, cô liền một cánh tay vòng eo kéo lại, tránh được trận bi kịch xảy ra.

Thẩm Tự lấy bàn còn lại che lên mình, che đi mọi cảm xúc cuộn trào, bóng tối cũng giúp đi vành tai đang bừng nóng hổi.

Nửa phút sau, trong vang lên một tiếng dài.

Anh bế cô lên, cửa phòng của Ôn Lê rồi đặt cô xuống giường.

Lúc đắp chăn cho động tác của những tay lại để lộ sự hoảng không thể che giấu.

Thứ hai có tiết sớm, Ôn Tri Lê đồng hồ báo thức réo vài mới chịu tỉnh.

Cô ngáp một cái ngủ cũng khá ngon, đỏ đúng là có tác dụng trợ giấc ngủ thật.

Ôn Tri Lê ra rửa mặt mũi, bên không có ai.

Không ngờ hôm nay Tự lại ra ngoài thế.

[Bây giờ cô tỉnh chưa?]

[Vừng ơi có mở nữa không đấy?]

Ôn Tri Lê: [Sáng ra cậu lải nhải gì thế.]

[Tôi có lải nhải nào cũng không bằng nết thần kinh của cô đâu!]

Ôn Tri Lê: [Hôm chẳng phải chỉ là Thẩm Tự đi ngắm trăng thôi tôi cũng đâu có làm chuyện quá đáng chứ?]

[Tạm thời không thèm tới chuyện hôm qua suýt chút nữa là khai tuốt sự tồn tại của tôi cho Tự biết, dù sao ta cũng chỉ nghĩ là đang nói nhảm vì say rượu

Ôn Tri Lê: [Thế còn làm chuyện gì động nữa à?]

[Hừ, nói ra có dọa cô khiếp vía!]

[Vịn chắc cái bồn mặt vào đi.]

Ôn Tri Lê tượng đặt tay lên mặt đá: [Nói đi xem nào.]

[Hôm qua cô bò giường của Thẩm Tự.]

Ôn Tri Lê: ?!

Trong nhà không có Ôn Tri Lê dứt thốt lên thành tiếng: "Sao tôi biết chuyện này?"

"Nửa đêm chẳng phải đã tỉnh táo rồi

[Cô đi vệ sinh rẽ nhầm hướng, còn người ta một phát.]

"Vãi, thế mà tôi còn sống sót cơ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=38]

Ôn Tri Lê tự soạng khắp người mình, phào nhẹ nhõm, tay chân vẫn nguyên vẹn.

[Lúc anh ta bế về phòng, tay run bật vì tức, mặt đỏ gay vì giận đấy!]

[Còn lập tức chạy phòng tắm rửa lại lượt.]

[Tôi đã phải túc cả đêm không dám kết nối, chỉ sợ sáng ra ta sẽ đến đòi chia tay cô đấy.]

"Nếu anh ta đã nhắc tới, hay là cứ giả vờ như không biết đi?"

[Thẩm Tự là người ham muốn kiểm soát mạnh, cực kỳ ghét việc nói tôi khuyên cô nên chủ động báo để được khoan

"Phiền phức thật."

"Tôi thật sự chỉ anh ta một cái à?"

Ôn Tri Lê hơi ngờ chính bản thân

[Ký chủ cứ lẩm kêu nóng, rồi bồi người ta một đạp, làm anh giật mình tỉnh giấc luôn.]

"Thế thì tốt rồi, bảo sao hôm qua ngủ mà cứ như bị luộc nồi ấy."

[Thế mà còn bảo rồi á?]

"Đúng thế còn gì, lúc đó tôi không vững bản lĩnh mà làm bậy, hai đứa mình giờ này chẳng dắt nhau đi quét đa ngoài đường rồi sao?"

[Cũng đúng nha.]

Tại Viện Kinh tế Quản lý.

Dương Bách Xuyên nhìn Tự với vẻ mặt hiếm lạ.

Đời này của anh hóa ra cũng có được nhìn thấy Thẩm Tự ngồi thờ phát điên.

"Này, trang sách này cậu đến lúc phải rồi đấy chứ."

Thẩm Tự vẫn hoàn không có phản ứng

"Vãi thật, không phải trúng tà rồi chứ?" ta huơ huơ tay trước mắt Tự.

Đối phương đột ngột đầu nhìn anh ta, mắt tràn ngập sự ghét bỏ.

Anh nhàn nhạt hỏi: gì thế?"

"Tôi làm gì á? hỏi cậu đang làm mới đúng chứ?"

Dương Bách Xuyên tiếp trêu chọc: "Sáng sớm đã hồn xiêu phách lạc thế tối qua gặp phải yêu tinh nào à?"

Nào ngờ, đôi mắt sâu thẳm của Thẩm bỗng co rụt lại.

Thẩm Tự quay đầu tầm mắt rơi vào bàn tay phải của mình, trong dấy lên một nỗi bồn chồn tả.

Màn hình điện thoại lên.

Ôn Tri Lê: [Hôm xin lỗi anh nhé, làm anh giật mình chứ?]

Thẩm Tự: [Em nhớ bao nhiêu?]

Ôn Tri Lê: [Nhớ sạch sành sanh luôn

Trạng thái "Đang nhập..." thị khoảng chừng một sau.

Thẩm Tự: [Đêm qua đi nhầm phòng.]

Ôn Tri Lê: [Em rồi, em viết bản điểm có được không?]

Thẩm Tự: [Sau này được phép uống say

Ôn Tri Lê: [Dạ dạ vâng, em đá thực sự không phải cố ý

Thẩm Tự :[Em chỉ mỗi việc mình đá thôi à?]

Ôn Tri Lê: [Em làm gì nữa sao?!]

Thẩm Tự trả lời lập tức: [Không có

Đến khi Dương Bách nhìn lại Thẩm Tự, đã khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, thậm chí ánh mắt vô cùng tỉnh táo, rỡ.

Anh ta gãi gãi đúng là tâm tư Thẩm Tự như kim dưới đáy

"Đúng rồi, thứ sáu là lễ thượng thọ ông nội Thẩm, Ôn Tri đi chứ?"

"Đi."

"Biết ngay là ông Thẩm kiểu gì cũng cậu đưa cô ấy theo mà. trai cưng khó khăn lắm mới đương một lần, ông nhân cơ hội này xem sao được, nhỡ đâu lại gặp bẫy mổ heo thì sao?"

Ông nội Thẩm là cực kỳ tinh đời, Tự lại nghe lời ông nhất, Tri Lê lần này chắc chắn bị lộ nguyên hình xem.

Thẩm Tự không hiểu ngữ "bẫy mổ heo": ý gì?"

"Không có ý gì chỉ là sợ cậu vào nghề nên bị người ta mũi lừa gạt thôi."

Anh ta huých nhẹ người Thẩm Tự, hạ giọng hỏi: "Nhỡ đâu ông nội bắt hai người chia tay, cậu chắn sẽ chia tay không?"

Thẩm Tự khẽ nheo mắt dài, câu hỏi dường như anh đã nghe qua nhiều lần.

Câu trả lời vốn vô cùng kiên định kia, nay đến bên khóe môi hóa thành:

"Chưa chắc."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận