Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 141  ·  3.5%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 5: Em siêu thích bạn trai của em luôn á
07/07/2026 14:18· 1,747 từ

Ôn Tri Lê vui lùa cơm, còn chủ động đề đi mua hai bát

[Cô chẳng qua là xem nam chính nạp cho nhiêu tiền thôi, có tiền đồ hộ cái được không?]

Ôn Tri Lê: [Ủa cậu không muốn xem à?]

[Thế cô đi nhanh nhanh đi.]

Ôn Tri Lê cứ đối phương cùng lắm chỉ nạp ít để giải quyết cầu cấp bách trước mắt, kết con số hiện lên lại tới bốn chữ số, 3640 tệ.

[Ủa sao số tiền lẻ lẻ thế này nhỉ?]

Cô cũng không hiểu bèn đặt bát canh xuống trước Thẩm Tự: "Con số có nghĩa là gì thế anh?"

[Sao cô lại hỏi thừng ra như thế? Trông chúng vẻ chi li toán lắm đấy!]

Ôn Tri Lê: [Tôi mò mà.]

"Ba tháng." Thẩm Tự giọng đáp.

Ôn Tri Lê bừng đại ngộ, cái tên này tính tiêu chuẩn bữa ăn tệ một ngày của hôm nay mà. Cái đồ cổ hủ xem ra cũng ra và này nọ phết.

"Cảm ơn anh nha, bao giờ có tiền em nhất sẽ trả lại anh."

Thẩm Tự chỉ khẽ đầu, không hề từ chối.

Ôn Tri Lê rõ không ngờ đối phương lại đi đi này, tầm này nhẽ anh ta phải bảo là cần đâu" chứ nhỉ?

Bữa cơm ăn gần tiếng đồng hồ, điện thoại bỗng reo lên, là dì nhà ăn giục cô mau chóng dọn đĩa.

"Thẩm Tự, em phải nhà ăn số 1 làm thêm đi trước đây."

"Chiều nay có tiết Thẩm Tự gọi cô lại.

Ôn Tri Lê vô lắc đầu.

"Chiều nay đến thư chỗ cũ."

Trong lòng Ôn Tri khóc ròng: Gương mặt thì đẹp trai, mà sao quả tim lại tàn nhẫn đến cơ chứ!

"Là đi học hay đi hẹn hò thế ạ?" Ôn hậm hực mím bờ môi đỏ mọng, dáng môi đặn quyến rũ.

Thời tiết đẹp thế không đi phơi nắng, cắm trại, ngày thứ hai đi đã đâm đầu vào thư viện, đáng!

Thẩm Tự cũng đứng theo, ánh mắt lướt qua bờ đang hơi chu lên cô, thoáng qua rồi biến mất.

"Cả hai."

Ôn Tri Lê thấy gian không kịp nữa liền qua "Biết rồi ạ, tạm

Thẩm Tự nghe ra kháng cự của đối phương, nhưng không hiểu nguyên do, ấy đáng nhẽ phải là một vô cùng yêu thích học mới đúng chứ.

Trên đường về, ông gọi điện thoại cho anh.

"Tiểu Tự, khai giảng nào rồi cháu?" Đối phương không một bậc trưởng cổ hủ, nghiêm khắc mà ngược vô cùng từ ái và nhã.

"Thuận lợi ạ."

"Cái thằng bé này, có việc gì cũng coi như vụ trên thời khóa phải biết tận hưởng cuộc sống chứ." Ông cụ Thẩm thở một tiếng, "Cháu ấy rập khuôn quá mức

"Vâng."

"Nghe xem, lại dùng chữ để qua loa với ông Không phải cháu bảo có bạn gái rồi sao, ở nhau thế nào rồi?"

Thẩm Tự hiếm khi lặng mất nửa phút: "Có chút lạ ạ."

"Cái gì cơ?" Ông Thẩm gặng hỏi, "Người kỳ lạ yêu đương kỳ

"Cả hai ạ."

"Cái thằng này sao nói người ta như thế, lần dẫn về nhà cho xem mặt đi."

"Vâng ạ."

"Xem ra cháu có tượng không tồi về người ta nhỉ." Ông cụ cười ngữ khí đầy khẳng định.

Thẩm Tự là do tay ông nuôi nấng từ nhỏ, với những thứ bản phản cảm hoặc không có hứng thằng bé sẽ không bao lãng phí thời gian.

"Ông nội, cháu về căn hộ rồi, chuẩn bị nghỉ đây ạ."

"Được rồi, cái giờ sinh hoạt vạn năm không đổi."

Thẩm Tự cúp điện xếp giày dép một cách ngay huyền quan.

Giờ giấc sinh hoạt anh rất có quy luật, không hợp với cuộc sống túc xá, nên ngay từ năm anh đã mua một căn hai phòng ngủ rộng mét vuông ở gần Ánh sáng chan hòa, âm cực kỳ tốt.

Lúc chợp mắt, trong anh bỗng nhiên xẹt qua đôi cáo trong veo kia. Tự khẽ nhíu mày, đáy lòng qua một tia khó hiểu cớ.

Ở một bên khác, Tri Lê đang khom lưng lau dọn đĩa, động tác phần vụng về. Cô không thích động chân tay cho lắm.

[Chuẩn bị học tập tranh thủ thời gian rảnh, hệ đang phát video bài dịch thuật kỳ thi CET-4 và cho ký chủ.]

Ôn Tri Lê: "Cái sống này không sống nổi nữa

Cô đeo tai nghe, theo giáo viên trong video, những xung quanh đều lộ ánh mắt khâm phục.

"Ôn Tri Lê?" Cố Chi đi đến bên cạnh gọi

"Hello, cậu ăn cơm đây à?" Ôn Tri Lê vui tháo tai nghe ra, quá, được nghỉ xả hơi một rồi.

"Cậu chăm chỉ quá mất, đi làm cũng không quên bài." Cố Nghiên Chi cô với ánh mắt đầy ngưỡng

"Tớ bảo tớ không nguyện thì cậu có tin không?"

Khiêm tốn, đúng là khiêm tốn rồi.

Ôn Tri Lê có khổ mà không thể nói ra, còn muốn kéo cô lại buôn chuyện thêm vài câu, học được phút nào hay nấy.

Cô dọn dẹp xong bàn cuối cùng, hỏi Cố Nghiên "Sao cậu nhìn thấy hay vậy?"

"Ở đây người mặc dề mà là sinh viên thì mình cậu thôi, lại toàn là các dì cả."

"Hóa ra là thế, lại cứ tưởng hình bóng của đã khắc sâu vào trí cậu rồi chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=5]

"Ha ha cậu hài thật đấy, có cùng về không?"

Ôn Tri Lê nhìn gian, thất vọng nói: "Không kịp lát nữa tớ còn đến thư viện, mặc dù tớ muốn cùng cậu về ký xá."

"Cậu học điên cuồng rồi đấy, cái nguồn năng lượng đúng là vô địch Ánh mắt Cố Nghiên Chi nhìn lại sáng thêm vài phần.

"Đừng tâng bốc tớ Ôn Tri Lê cầm cồn xịt lên bàn, "Tớ là hẹn hò đấy."

"Cậu có bạn trai á?!"

Âm lượng đột ngột cao của đối phương đã thu không ít ánh nhìn, Tri Lê vội vàng kéo cô ra khỏi nhà ăn.

"Xin lỗi nhé, vừa tớ sốc quá. Cậu bận rộn mức này thì kiếm ra thời gian tìm bạn trai

"Ở thư viện."

"Trời đất ơi, hai yêu học hành như vậy sao đi yêu nhau được không thể tưởng tượng nổi luôn."

"Không, tớ không yêu

[Cảnh báo! Cảnh báo! ký chủ duy trì thiết lập vật.]

Ôn Tri Lê không cái sự lải nhải của hệ phế vật, lại bồi một câu với Cố Nghiên Chi: đương không được lâu đâu, sẽ chia tay thôi."

"Đừng đừng đừng bốc thế, là tại tớ nhiều chuyện Phá vỡ nhân duyên người khác là bị thiên lôi chết đấy.

"Bởi vì đối tượng tớ, anh ấy yêu học hành yêu tớ nhiều." Ôn Lê nở một nụ cười gượng

Cố Nghiên Chi nghe rồi, cô nàng đang ghen đây ghen vì mình không là vị trí ưu tiên hàng trong lòng bạn trai.

"Tớ đi trước đây, sau hẹn gặp nhé." Ôn Tri vẫy tay chào cô quá tam ba bận, lần này thể đi muộn được nữa.

Cũng chẳng biết nữ sau này làm sao thích nghi với việc ở bên Tự nữa, hôn nhau cũng phải giây chuẩn khít chắc?

Cô ngồi trên bậc trước cửa, lấy cuốn sách che cái nắng trên đầu. thống vẫn đang phát bài giảng chia các cụm câu dài cho cô, tê tái hồn.

"Bạn học ơi, có cùng vào học không?" Có một sinh đứng ở phía bậc thềm, dáng vẻ ôn hòa, rất thư sinh.

[U là trời, có đến bắt chuyện với cô kìa!]

Ôn Tri Lê: [Tôi ngờ cậu đang khịa tôi đấy

"Xin lỗi cậu, tôi đợi bạn trai."

"Ra là vậy, làm cậu rồi." Người kia dường như còn chút do dự, quay người bước lại, "Bạn học chúng ta có thể kết được không?"

[To gan lớn mật! bây giờ đang là bạn gái nam chính đấy nhé, có mà "cắm sừng" hồng hạnh tường nha.]

Trong lòng Ôn Tri đảo mắt khinh bỉ hệ thống vật, cô có mù chứ. Cô dùng ngữ khí bình đáp: "Ngại quá, không tiện đâu ạ."

Ôn Tri Lê mắt cong cong, mang theo sự kiên không lời khước từ:

"Tôi siêu thích bạn của tôi luôn á."

Nam sinh bị dáng xinh đẹp của cô làm cho ngơ, ngượng ngùng gật

"Xin lỗi cậu."

Quả nhiên, cách từ bắt chuyện hiệu quả nhất chính lôi một cái đối không tồn tại ra, sau đó lập hình tượng người lụy sâu đậm.

Ôn Tri Lê vô hài lòng với kỹ năng diễn của mình, vừa ngước lên liền nhìn thấy Thẩm Tự đứng thẳng tắp ở cách không xa.

"Thẩm Tự!"

Cô rảo bước chân nhẹn, giọng nói mềm mại nhẹ "Anh xem, hôm nay không hề đến muộn nhé."

Ôn Tri Lê bày vẻ mặt mong chờ được khen hơi hất cằm nhìn niên.

Hàng mi rủ xuống Thẩm Tự đổ một vùng bóng đầy vẻ khó đoán.

Vừa nãy, cô ấy nói với người khác là siêu anh.

"Ừ."

[Ủa? Mỗi từ 'ừ' á?]

Ôn Tri Lê chớp mắt nhìn anh, cố ý kéo giọng điệu nũng nịu, đã đợi anh lâu lắm rồi vừa mệt vừa khát nữa."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận