Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 141  ·  4.3%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 6: Sao tôi cứ thấy nam chính có gì đó sai sai thế nhỉ?
08/07/2026 06:17· 1,777 từ

Nhìn dáng vẻ có chút luống của đối phương, cô chớp mắt cười:

"Mời em uống nước trái cây bạn trai."

Thẩm Tự đưa điện thoại cho "Đặt đi."

Ôn Tri Lê ngớ người, mọi suôn sẻ thế này

[Nam chính tốt như vậy mà còn không chịu chăm học hành để theo kịp bước người ta, thật là tinh tường.]

"Em lật xem điện thoại của thì không hay lắm nhỉ? Nếu có thứ gì quan liệu có gây ra lầm không đáng có

"Không đâu."

"Vậy em không khách sáo nữa Ôn Tri Lê nheo nhìn "Thần Tài" trước mặt, "Anh uống gì? Nước chanh, dây, nước cam, nước hấu, hồng trà hay ô long?"

"Tôi uống nước lọc."

"Nhưng một ly thì người ta giao hàng đâu ạ, cứ chọn một ly đi."

Cô nhón chân ghé sát vào cạnh Thẩm Tự. Dưới áo tay ngắn ngày hè, làn hai người vô tình vào nhau mà không trước. Thẩm Tự tùy chỉ tay một cái trên màn

"Hóa ra anh thích uống vị à, cái này gọi gì nhỉ?"

Thẩm Tự tưởng cô đang hỏi bèn dừng bước, rủ nhìn cô.

Ngón tay Ôn Tri Lê chọc vào không trung, phụ thêm: "Nét đáng yêu tương phản!"

Thấy Thẩm Tự mặt không cảm tự cô lại bật ha ha.

"Cấm ồn ào." Thiếu niên khẽ nhở.

"Tuân lệnh, cảm ơn sếp." Ôn thu lại nụ trả điện thoại cho anh.

Hai người ngồi vào vị trí Để bày tỏ lòng ơn trước sự hào phóng của Tự, Ôn Tri Lê ân cần rút ra gói khăn giấy ướt.

"Cứ để đó em làm cho."

Có lẽ vì đã lau bàn cả buổi trưa, động của Ôn Tri Lê vô cùng loát, liền mạch.

"Mời anh."

Thẩm Tự gật đầu rồi ngồi

Trong ký ức của anh, người dường như không nói đến thế.

Hiện tại Ôn Tri Lê khá bên cạnh Thẩm Cô phát hiện ra rằng, chỉ cùng nam chính, thống sẽ không ép học nữa.

Nếu phải chọn giữa yêu đương học đến mờ mắt, chắc chắn sẽ chọn vế đầu.

Người đối diện đã chuẩn bị sàng, nhưng đột nhiên nhìn cô.

[Lấy sách ra đi chứ, cô thể có chút dáng của người muốn nhận học bổng à?]

Ôn Tri Lê: [Cậu có thể hộ tôi bao giờ trái cây mới được giao đến

[Cạn lời.]

Sau khi chọc cho hệ thống điên, Ôn Tri Lê bắt đầu lấy sách ra, nhỏ nói: "Hôm nay em mang sách theo rồi, căng thẳng thế chứ anh em."

Thẩm Tự thu hồi tầm mắt, đáp lời.

Ôn Tri Lê lấy ra một đề thi Cấp 6 bắt đầu cày đề.

Cô làm việc rất tập trung. kiểu "cá mặn" không nghĩa là không học, chỉ là thích phương pháp học mái, chắc chắn, chậm có kế hoạch và tính bền vững hơn thôi.

[Không ngờ tỷ lệ làm đúng cũng khá đấy, đang giả vờ với tôi đấy

Ôn Tri Lê: [Tôi có bao bảo mình là học đâu.]

[Thế sao cô cứ chống đối mãi thế?]

Ôn Tri Lê: [Tôi đơn giản không thích bị ép thôi.]

[Chậc, phần dịch thuật của cô yếu lắm, nào, đi video luyện hai bộ đề đi.]

Ôn Tri Lê: [Sớm muộn gì cũng định dạng lại

Mặt bàn bỗng nhiên bị gõ cộc", cô ngẩng đầu

Ồ, shipper đến rồi! Học hành vẹo gì nữa!

Ôn Tri Lê nhìn cuộc gọi của shipper, nở nụ rạng rỡ, mấp máy môi ra với Thẩm Tự: "Em lấy nước."

Vèo một cái, cô đã chạy ra ngoài.

Thẩm Tự nghĩ, xem ra cô thực sự rất khát.

Ôn Tri Lê đung đưa bắp dưới gầm bàn, vừa nước chanh vừa chống cằm ngẩn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=6]

Tầm mắt cô vô tình lướt ly nước đào của Tự, anh chưa uống một ngụm

Người này đúng là rập khuôn tuy có chút xét nhưng lại khá hào phóng.

Màu môi anh hơi nhạt, khi mắt xuống, hàng lông rõ nét đến mức như có nhảy múa trên đó

Đồng tử rất đen, giống như đầm nước sâu không đáy, toát lên vài phần lạnh khiến người khác không lại gần.

Khi anh nhìn sang, ánh mắt bình thản và đầy cách.

Giống như lúc này vậy.

Ôn Tri Lê ngẩn người, sao dưng mình lại ngắm Tự thế này!

Cười một cái cho qua chuyện

Cô định giả vờ ngây ngô lấp liếm, nhe răng một cách khô khốc, tạo ra độ cong vô cùng trân.

Đôi mắt dài của Thẩm Tự trầm xuống, anh đẩy nước đào đến trước mặt cô.

"Cho em ạ?"

"Ừ."

Ôn Tri Lê biết anh đã lầm, bèn nhỏ giọng thích: "Vừa rồi em nhìn anh không phải nhìn ly đâu."

Khoan đã, sao càng giải thích càng thấy sai sai này?

[Sao tôi cứ cảm thấy nam gì đó không thế nhỉ, có phải anh ta chia tay với cô

Thẩm Tự nhận ra hiệu suất việc hôm nay không anh liên tục bị người đối làm cho phân tâm.

Nhưng thực ra Ôn Tri Lê làm gì cả.

"Đừng nhìn tôi."

Ôn Tri Lê ngoan ngoãn gật

Cô bắt đầu thấy buồn ngủ. sáng dậy sớm, trưa không chợp mắt, bài dịch thuật phát trong đầu lại vào đoạn giảng về gói sủi cảo ngày đúng là liều thuốc ngủ liều

Đây là lần thứ hai Thẩm bị phân tâm khi đọc sách.

Người đối diện đã gục xuống ngủ thiếp đi.

Không biết là ngửi thấy mùi cánh mũi cô khẽ phồng hai cái, trông giống như loài động vật nhỏ mại.

Đúng là một người kỳ lạ.

Trong ấn tượng của anh, Ôn cũng thường xuyên ở vị trí này, và chưa phát ra bất kỳ động nào.

Ban đầu Thẩm Tự không có tượng gì sâu sắc, nhớ rằng vị trí này luôn một người ngồi.

Khi năm nhất kết thúc, cô nhiên tỏ tình.

Lúc đó Thẩm Tự mới khớp cái tên và khuôn này với nhau, thủ khoa của Ngoại ngữ.

Ngày kết bạn, cô vẫn ít như trước, chỉ bảo bản thân sẽ cố gắng hơn để vượt qua tất mọi người.

Ngày đầu tiên khai giảng, cũng lần thứ ba anh ấn tượng về cô.

Nhưng nó lại sống động và sắc hơn hai lần rất nhiều.

Anh đã lên kế hoạch cho yêu đương vào lịch năm nay, vốn nghĩ rằng việc sẽ không ảnh hưởng các sắp xếp khác.

Nhưng, dường như đã có một sót nào đó xảy

Lúc quay về ký túc xá, Tri Lê xách ly đào, trong lòng đầy hoang mang.

Không uống thì đặt làm gì

Hay là anh ấy thực sự mình thèm thuồng ly của anh ấy?

Người này có tính tự giác đức cao đến vậy

[Gương mẫu đạo đức đấy. Nếu phải tại nguyên chủ tìm đường chết, điên cuồng ghen rồi khiêu khích, thì chính vốn dĩ đã cho cô ta một khổng lồ rồi.]

Mắt Ôn Tri Lê sáng rực [Phí chia tay á?]

[Đại loại thế, thật ra chỉ không phải là yêu quá đáng, Thẩm Tự với tư bạn trai đều đồng ý.]

Ôn Tri Lê: [Nhưng anh ta như một con robot

[Sau này anh ta đâu có người ta chỉ là yêu bao giờ thôi, đối xử nữ chính tốt cực luôn!]

Ôn Tri Lê: [Ồ, tiếc là bia đỡ đạn.]

[Đi nhanh lên, bắt đầu từ nay phải ôn tập vựng Chuyên ngành 4, rồi học dịch thuật CATTI nữa.]

Ôn Tri Lê: [Tôi cũng phải dịch thuật á? Không tôi học ngành Giáo dục sao?]

[Nhiều tài lẻ không lo thân chứng chỉ dịch thuật có giá trị nhất đấy.]

Ôn Tri Lê: [Không học, hôm tôi phải tìm một việc làm thêm khác, làm việc tay ở căn tịnh được ít tiền quá.]

[Thế còn kỳ thi thì sao, làm thế chắc chắn bị lộ tẩy đấy!]

Ôn Tri Lê: [Liên quan gì tôi, miễn là không đói là được.]

Hệ thống tức đến mức "hồn khỏi xác".

Cô đi lên lầu thì vừa gặp Cố Nghiên Chi ra đổ rác: "Hi."

"Trùng hợp thật, cậu học đến thế này mới về

"Không, tớ ngủ cả buổi chiều Ôn Tri Lê nói "Đúng rồi, cậu có uống cái không, vị đào, chỉ không còn lạnh lắm

"Oa, không sao đâu, tớ uống!"

Cố Nghiên Chi đón lấy bằng tay, "Quán nước này liệu tươi lắm, lúc nào cũng hàng như tôm tươi cảm ơn Tri Lê

"Cùng lên lầu chứ?"

"Mai cùng đi học nhé?"

Hai người nhìn nhau cười, vô ăn ý mà kết WeChat với nhau.

Ôn Tri Lê vừa đi lên vừa trò chuyện vài với đối phương, liền bị hệ giục giã đòi về học bài.

Đẩy cửa ra, chỉ thấy sách của cô nằm vương lộn xộn trên mặt đất.

Chúng bị ướt sũng hoàn toàn, chẳng khác nào mấy giẻ lau rách nát bị vò bấy.

[Đứa khốn nạn nào đã hủy sách của cô thế

Hiếm khi hệ thống lại cùng mối thù với cô vậy.

Ánh mắt Ôn Tri Lê lạnh nhưng trên mặt lại có nhiều gợn sóng. Cô chụp lại để lưu giữ chứng.

Cô hướng về phía ba người nằm trên giường, mở "Không giải thích gì sao?"

Không một tiếng đáp lại.

"Alo, cảnh sát ạ? Tôi đang bạo lực học đường."

Phùng Kỳ Kỳ giật bắn người, dậy khỏi giường, sắc trắng bệch, tràn đầy hoảng hốt không thể tin nổi!

"Cô điên rồi à Ôn Tri dám báo cảnh

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận