Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 47 / 141  ·  33.3%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 47: Hôn một cái! Hôn một cái!
26/07/2026 21:24· 1,898 từ

Đôi mắt hồ ly hơi nhướng của Ôn Tri Lê khi túc lại giống như thể đọc thấu tâm can người diện.

"Phùng Kỳ Kỳ, cậu muốn ghi cho ai nghe?"

Sắc mặt đối phương lập tức biến, bàn tay siết chặt ngừng run rẩy, rồi xấu hổ vừa tức giận quay bỏ chạy.

[Sao cô biết hay vậy?]

[Tôi còn chẳng nhận ra tí

Ôn Tri Lê: [Trước đây tôi bị lão sếp hắc ám gạt, quỵt lương không Tôi làm theo cách trên mạng dùng câu hỏi tu đọc rõ họ tên người rồi ghi âm lại, thế đòi tiền thành công.]

[Đúng là tấm gương sáng cho hệ chúng ta mà.]

Ôn Tri Lê: [Nhưng tôi cứ có gì đó sai sai, Kỳ Kỳ chắc là thông minh đột xuất đến mức nghĩ ra chiêu này

[Ý cô là có người giật ả ta?]

Ôn Tri Lê: [Thôi bỏ đi, nghĩ lắm.]

"Yêu đương gì mà mệt mỏi không biết."

Cố Nghiên Chi vừa lúc chạy nghe thấy tiếng than thở cô, liền vội vàng lên hỏi han: "Sao thế cậu?"

"Cậu với nam thần trường có hoảng tình cảm gì rồi

Ôn Tri Lê: "Cái đó thì chủ yếu là hơi tốn chí một tí."

"Tớ hiểu mà, tớ hiểu mà, bảo ông xã cậu đẹp quá làm gì, có giác khủng hoảng cũng là bình thôi."

"Ông xã?"

Cố Nghiên Chi nhướng mày cười toét, lộ ra lúm đồng nhỏ xinh: "Cậu tự mà~"

Nghĩ đến thiết lập nam nữ sạch sẽ giữ mình của truyện, Ôn Tri Lê nghĩa khí lẫm liệt đính chính: có thể ăn bậy, lời không được nói bạ nhé! Bọn tớ vô cùng sáng đấy."

Cố Nghiên Chi không tin: "Hai với cái visual đỉnh chóp kia mà ở chung nhà, lại không xảy ra chuyện khô bốc lửa' sao?"

Ôn Tri Lê bỗng thấy khô họng, trong đầu tự dưng ra cả tá tư luôn rồi!

Cô lắc lắc đầu xua tan nghĩ, đưa tay nhào nặn Cố Nghiên Chi: "Cậu chắn là xem mấy cái trang đen hơi nhiều rồi tiết chế lại đi."

"Xì, đúng rồi, lần trước không cậu bảo Thẩm Tự chọn bóng rổ sao?" Cố Chi mắt hiện lên tia phấn "Cậu hứa dắt tớ ngắm cơ bụng tám múi đó nha."

"Biết rồi biết rồi, tối nay sẽ hỏi anh ấy."

"Tri Lê này, tớ vẫn thèm thịt bò xào lần trước làm quá, hôm nào nhà tớ trổ tài một bữa tớ chuẩn bị sẵn nguyên liệu cho."

"Được được được."

Cố Nghiên Chi bị dáng vẻ ngùng của cô chọc cười, giở trò trêu chọc: Lê, cậu dễ xấu hổ thật Thẩm Tự đúng là được báu vật rồi. Sau ở trên giường chẳng phải

"Cậu chạy cái gì mà chạy?"

Ôn Tri Lê vừa bịt tai phóng thẳng về phía trước, diệt đi, nhân loại

Lúc về nhà, cô tiện đường qua siêu thị mua thức buổi sáng bận quá thời gian ra chợ. Ở một tháng, khẩu vị Thẩm Tự cô đều đã rõ trong lòng bàn tay.

Chỉ có điều con người anh khó hiểu, lúc thì quy lúc thì dịu dàng tin, lúc thì mang lại áp đầy mình, lúc lại con dễ dỗ dành.

Thẩm Tự về đến nhà vừa đúng sáu giờ, trong nhà phảng phất mùi canh nức mũi.

"Anh về rồi đấy à."

"Mau rửa tay đi, nếm thử phẩm mới của em, canh nấu củ mài hạt dĩ."

Thẩm Tự bước vào đáp một lau tay xong liền đeo tay cách nhiệt, bưng canh đặt trên bệ bếp ra Anh lập tức nhận lời khen ngợi từ cô Ôn: "Thiếu niên biết chủ quán xuyến việc nhà là đẹp nhất!"

Ôn Tri Lê phụ trách bưng ăn, Thẩm Tự phụ trách biện. Cô bây giờ hoàn toàn thích nghi với cái pháp bài trí vuông sắc cạnh của anh rồi.

Ôn Tri Lê hỏi anh: "Bày kiểu này thì ăn cơm ngon hơn hả?"

Thẩm Tự điều chỉnh xong góc cuối cùng mới trả lời: mắt."

"...Thôi được rồi, anh vui là

Ôn Tri Lê múc một bát đưa cho anh: "Em đặc mua nguyên liệu nấu anh đấy, rất tốt cho người thức đêm và mệt

Thẩm Tự đón lấy, chân thành "Cảm ơn em."

[Chẳng phải là vì hôm nay thị có chương trình giảm sốc sao?]

Ôn Tri Lê: [Nhiều khi tôi lời với cậu thật đấy, tôi dẫn cậu nằm vinh hoa phú quý không tốt

[...]

"Thẩm Tự, khi nào anh có bóng rổ thế? Chi Chi đi xem tám... à các bạn nam cao trên một tám thi đấu nhiệt phải giữ chút hình rụt rè cho mình Nghiên Chi.

"Thứ năm sau giờ học sẽ trận đấu."

"Giữ cho tụi em hai chỗ thật đẹp nhé?"

"Ừm, đến nơi thì nhắn tin tôi."

Cô đon đả gắp một miếng kho tộ vào bát Thẩm "Hôm đó, em sẽ cổ vũ cho một mình anh

"Ừm."

Thiếu niên ăn miếng thức ăn phải dùng đũa chung gắp, hỏi: "Nghỉ Quốc khánh đi đâu?"

"Ba ngày đầu đi làm thêm, ngày sau nằm ườn ở

"Nếu được, tôi hy vọng em thể dành ra hai ngày tôi."

Ôn Tri Lê thuận theo mạch nghĩ của đối phương: "Hẹn à?"

"Chú hai của tôi mới mở khu nghỉ dưỡng, có mời đứa cháu trong nhà ủng hộ."

"Khu nghỉ dưỡng sao?" Cô bắt thấy hứng thú.

"Ừm, hai ngày một đêm, có dựng lều cắm trại, câu còn có rất nhiều vui chơi giải trí."

"Miễn phí chứ?"

Thẩm Tự gật đầu: "Vé mời có thể tham gia bốc trúng thưởng."

"Được, quyết định vậy đi, hôm anh bốc thăm hộ em

Ôn Tri Lê dứt khoát đồng Đùa gì chứ, bàn tay nam chính thì kiểu chẳng giật được giải nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=47]

Sáng thứ năm, Ôn Tri Lê Cố Nghiên Chi vừa tan đầu tiên đã vội chạy đến nhà thi đấu.

Không hổ danh là trường đại danh tiếng, khung cảnh náo chẳng khác nào một đấu NBA thực thụ. Ngay cả phục thi đấu chuyên cũng được trang bị bài hóa ra đây là giải liên trường.

Dương Bách Xuyên nhận được lời thác của cậu bạn thân, dẫn hai người vào xếp ngồi ở hàng ghế thứ thuộc khu vực sân

"Chỗ này view đỉnh quá đi lát nữa mấy bạn nam vén áo lên lau hôi thì... ực ực."

Ôn Tri Lê kéo tay cô cúi đầu thì thầm: "Lau miếng đi kìa." Chỉ thể nói vẻ ngoài thục nữ Cố Nghiên Chi quá lừa tình.

"Được rồi." Vừa mới yên ắng một lát, cô nàng lại chặt cánh tay Ôn hét lên khe khẽ: "Oài, là đội của Thẩm đúng không, đẹp trai điên được!"

Cô nghe tiếng nhìn qua, Thẩm đứng ở cuối hàng, vóc cao ráo, thẳng tắp, người nổi bật nhất. Anh mặc đồng phục bóng rổ đỏ, cơ tay săn chắc, nét cơ bắp mượt mà, minh, không hề thô kệch một phân da thịt ẩn chứa sức mạnh bùng Đường xương chân mày của Tự sắc sảo, ánh mắt lạnh lùng, tự mang khí chất xa cách.

Đột nhiên, anh ngẩng đầu nhìn phía khán đài, ánh mắt lặng, sâu hoắm như loài dã thú đang khóa chặt mồi của mình.

"Tri Lê, anh ấy đang nhìn kìa! Hóc-môn nam tính bùng luôn!"

Ôn Tri Lê nghĩ rằng buổi việc" lại bắt đầu, cô đứng dậy, dùng hai giơ lên đầu xếp thành một trái tim lớn phóng phía Thẩm Tự.

Xung quanh lập tức rộ lên làn sóng ồn ào.

"Mẹ kiếp, ngọt ngào thế!"

"Hai người họ phản ứng hóa đỉnh thật đấy."

"Nhạt nhẽo, đi đánh bóng mà phát cẩu lương."

"Ai thả thính thất bại thì trong lòng biết rõ, ăn được nho thì chê còn xanh chứ gì."

"Mau nhìn kìa, Thẩm Tự hình cười rồi kìa!"

"Điêu vừa thôi, cậu dùng kính vi để nhìn đấy à?"

Dương Bách Xuyên ngồi phía sau cô, nhìn thấy toàn bộ tương tác này. Nghe tiếng bàn tán xôn xao xung anh chàng thầm nghĩ tiêu rồi, cái tên mặt này không lẽ rơi vào tình thật rồi đấy chứ?

Anh vỗ vỗ vai Ôn Tri "Quốc khánh này cô với Tự có kế hoạch chưa?"

Cô gái quay đầu lại: "Có anh ấy bảo sẽ đưa đi khu nghỉ dưỡng

Trái tim Dương Bách Xuyên rơi một cái xuống đất, vỡ tành. Anh chàng yêu bao nhiêu lần rồi mà chưa thấy ai dính nhau sam thế này, cứ như móc khóa nhỏ ấy, đi cũng mang theo.

Trận đấu bắt đầu, Thẩm Tự thế thượng phong ngay từ hoàn toàn không có dạo đầu dài dòng. Anh tung bật nhảy, nghiêng mình rổ, quả bóng đi một hoàn hảo lọt thỏm vào tốc độ ghi bàn nhanh đến ngạc! Lúc tiếp đất, hơi rủ mi mắt, phần mái trước trán bị gió tung, khi ngước mắt lên, nhìn dường như vô hữu ý lại giao với Ôn Tri Lê.

Suốt hiệp một, Thẩm Tự giống một con báo săn, hoàn áp đảo đối phương, mẽ đến đáng sợ!

"Nam thần Thẩm hôm nay đánh dữ vậy?"

"Khổng tước xòe đuôi, đây là quyến rũ trắng trợn chứ nữa!"

"Cái cơ ngực với cái eo kìa, có chết dưới hoa đơn tôi cũng cam

Giờ nghỉ giải lao giữa hiệp, Tri Lê vô cùng tận với công việc, chai đặc biệt mua sẵn cuối cũng có đất dụng chậm rãi bước xuống đài, mỗi một bước đi là sự cống hiến vô danh phận "bạn gái"

Ai ngờ vừa mới tiến lại mấy cầu thủ đang phấn tột độ liền hùa trêu chọc: "Hôn một cái! Hôn cái!"

Mọi người xung quanh thấy thế phấn khích hùa theo reo náo loạn cả một sân.

Nụ cười trên môi Ôn Tri lập tức cứng đờ, cô ngờ nhiệm vụ lại đòi hỏi phải cống hiến sinh đến mức này chứ!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận