Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 48 / 141  ·  34%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 48: Phòng thay đồ
26/07/2026 21:24· 2,010 từ

Thẩm Tự vừa từ đấu bước xuống, những tóc vụn trước trán bị mồ thấm ướt, vài sợi dính rủ xuống tận xương chân mày. áo đấu trễ rộng, gân xanh cổ không ngừng phập theo nhịp thở dồn dập kịp bình ổn, mồ hôi theo đường quai hàm trượt dài lấp lánh đến chói mắt.

Anh ngồi trên chiếc dài, đôi chân thon tùy ý dang rộng, bả vai tắp rộng rãi, toát ra hoang dại đầy sức mạnh của người vừa mới vận động mạnh

Ôn Tri Lê bỗng nghĩ thầm, có hôn cái thì hình như mình cũng thiệt thòi gì cho cam.

Tiếng reo hò trêu xung quanh vây lấy người, Thẩm Tự chỉ nhàn nhạt mí mắt, lơ đãng nhìn không hưởng ứng, cũng không hề ra khó chịu.

Anh đón lấy chai từ tay Ôn Tri ngửa đầu uống cạn nửa chai, hầu không ngừng trượt lên xuống đầy vẻ quyến rũ chết

Ôn Tri Lê chột hỏi hệ thống trong [Hôn hay không đây?]

[Hôn chứ! Đông người này, vừa hay lập luôn, ngồi vững cái danh nghĩa đôi thực thụ này đi.]

Ôn Tri Lê: [Thế hôn đây nhé, cậu có mà hối hận.]

[Cô có hôn tôi mà tôi hối hận gì?]

[Mà khoan, không lẽ Tự có hội chứng gìn nụ hôn đầu à?]

Chắc không đến mức một cái là bắt ta phải cưới luôn đấy chứ?

Dưới sự chú ý đám đông, Ôn Tri bước đến trước mặt Thẩm Tự, người xuống trước ánh mắt chút sững sờ của đối phương. tay cô khẽ bấu lấy vai niên, cúi đầu đặt nụ hôn lên má trái anh.

Nhìn người thì có lạnh lùng cứng nhắc, thế mà má lại mềm mại không ngờ.

Một cái chạm nhẹ chuồn chuồn lướt nước, mà lại khiến nhịp tim của hai người khi nhìn nhau thời lỡ mất một nhịp. Ánh dính dấp, nóng rực lại pha ngượng ngùng đan xen chạm vào nhau giữa không đến cả hơi thở cũng giác nhẹ đi. Tiếng đùa cợt loạn xung quanh dường như Ôn Tri Lê và Thẩm đều không còn nghe nữa.

Cô là người dời mắt đi trước, đứng người dậy: "Anh tiếp tục cố nhé, em về đây."

Vừa mới quay người thì cô đã bị Tự giữ tay kéo ngược trở suýt chút nữa thì đứng vững. Cô ngước đầu, nhìn thiếu đột nhiên đứng bật dậy trước mình: "Sao thế anh?"

"Hiệp hai tôi không sân nữa."

"Ồ." Ôn Tri Lê sờ vài giây, hỏi: "Thế... về nhà sao?"

"Ừm."

Anh nói xong liền chính ngôn thuận nắm cô đi thẳng về phía phòng trước bao con mắt của người: "Thay quần áo trước đã."

Ôn Tri Lê bị kéo đi mà trong thầm nghĩ lạ lùng thật, anh đồ thì thay đi chứ thay đâu mà kéo theo gì. Đến khi vào tới phòng đồ, cô mới hoàn ngớ người ra.

"Em vào đây không lý lắm đâu nhỉ?"

"Ơ kìa, sao anh khóa cửa rồi?"

Thẩm Tự không nói nào, một tay cởi chiếc áo thun bên ngoài ra. lưng săn chắc, rộng lớn chút che giấu đập thẳng vào cô, đường nét rõ ràng đầy mạnh, trên da còn một lớp mồ hôi mỏng. không gian khép kín của thay đồ, không khí bỗng chốc nên ẩm ướt và nóng vô cùng.

Giọng anh trầm khàn dò: "Đợi tôi tôi vào trong tắm qua một

"Được... được rồi."

Đầu óc Ôn Tri trống rỗng hoàn toàn, thực sự không hiểu nổi tại Thẩm Tự lại có thể nhiên cởi đồ trước mặt cô cách tự nhiên đến thế? Khoan có phải cô vừa anh khóa trái ở trong luôn rồi không?

Lúc Thẩm Tự bước ngoài, Ôn Tri ngoan ngoãn ngồi trước tủ đồ anh để trả lời tin cho khách hàng. Anh tựa người khung cửa, dáng vẻ lười nhác, mắt dài chăm chú cô. Ngón tay anh khẽ qua gò má nơi vừa cô đặt nụ hôn lên, đầu tay cảm nhận độ ấm nhưng còn lâu mới sánh với sự mềm mại mát lành từ bờ cô.

Anh không thể tự lời cho câu hỏi chính mình. Bản thân anh cũng rõ tại sao mình lại tay cô kéo vào đây, giữ ở một nơi riêng tư có một mình anh thấy được.

Sau lần anh đi ô đợt trước, những nhắn quấy rối trong điện thoại giảm đi rất nhiều. Giờ anh và Ôn Tri Lê thực đã không cần phải cố tình ra thân mật trước người khác nữa. Đây vốn là một chuyện tốt, giúp giảm bớt đi những kế hoạch xếp không cần thiết.

Vốn dĩ đúng là chuyện tốt, chỉ đến hơi muộn một chút mà

"Ôn Tri Lê, luyện không?"

Cô gái ngẩng đầu do hơi nóng trong mà vùng da dưới mắt ửng sắc hồng phấn kiều diễm, nhìn sang, ánh mắt cô vô trong sáng và vô tội.

"Đột ngột thế cơ

Cô trước giờ luôn suy nghĩ sâu xa, đứng dậy bước đến trước mặt bày ra dáng vẻ muốn thế nào thì ôm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=48]

"Nhanh lên đi anh, nữa còn phải đi thức ăn nữa."

Thẩm Tự khom người bàn tay to lớn theo hơi lạnh bóp nhẹ lấy cô, năm ngón tay lún vào chiếc má phúng phính mềm

"Ngoan thế cơ à?"

Đôi đồng tử vốn đen láy lạnh lùng này lại tăng nhiệt, đen thẫm mực. Anh nói tiếp: "Bảo hôn, bảo ôm là ôm

Ôn Tri Lê bị làm cho quay mòng đại thiếu gia của tôi ơi, lại bị làm sao nữa hả?

"Thẩm Tự, anh có vô lý rồi đấy."

Vì bị bóp cằm giọng điệu của ra có chút mơ hồ, nghe lại giống như đang nũng bất mãn lườm anh một gạt phắt cái móng vuốt của ra.

"Anh đi đâu mà được người bạn gái như em chứ?"

"Yêu đương thì hoàn đi theo tiến độ anh. Để anh bớt bị người làm phiền, em còn vứt liêm sỉ đi để hôn anh mặt bao nhiêu người như thế."

"Giờ anh lại bảo là người tùy tiện

Trong mắt cô nhen những tia lửa giận, rực lên.

Thẩm Tự không ngờ lại giận thật, liền thức lên tiếng xin lỗi: "Xin tôi không có ý đó."

"Hay là anh nghĩ sẽ tùy tiện đi một thiếu niên xa lạ nào

Đôi mắt đen của niên lập tức trở sắc lạnh, ngay cả chính bản anh cũng không nhận ra lại vì một câu giả định căn cứ này mà nhíu chặt mày.

Ôn Tri Lê càng càng nhập vai: "Đây nụ hôn đầu tiên em trao người khác đấy, thế mà lại phản hồi như vậy à?" ra vẻ vô tình vô nghĩa, lạnh một tiếng: "Được từ nay về sau không không hôn gì hết nữa."

Thẩm Tự đứng thẳng tại chỗ, trên gương hiếm khi xuất hiện một tia mang trống rỗng, giống hệt một cậu học sinh tiểu học sai chuyện đang bị phạt đứng lớp.

Ôn Tri Lê đi trước cửa điện tử: cửa ra, em muốn về nhà."

Buổi tối, Ôn Tri từ lúc nấu ăn đến lúc dùng bữa đều im hoàn toàn, không thèm nói Thẩm Tự một câu nào. Sau tắm rửa xong, cô ngồi trên sofa xem phim truyền tận hưởng kỳ nghỉ Quốc dài ngày sắp tới.

[Cô làm hơi quá đấy nha, người ta đã xin lỗi cô rồi còn

[Với lại nam chính kiểu người ưa mềm ưa cứng, anh ta không biết dành người khác đâu.]

Ôn Tri Lê: [Do ta được nuông chiều sinh hư đấy.]

[...Chị hai ơi chị chị cho người ta bậc thang để đi xuống đi

Ôn Tri Lê: [Thể của tôi thì không là thể diện chắc? Anh ta bảo tôi tùy tiện!]

[Đấy là do cô dịch nghĩa ra thế chứ.]

Ôn Tri Lê: [Tôi sai, tóm lại tối tôi quyết không nói chuyện với ta.]

[Sao tôi cứ có giác mình giống như con đang phải lo sốt vó bố mẹ cãi nhau thế nhỉ???]

Đúng lúc này, Thẩm mở cửa bước ra thư phòng, lúc đi rót nước cố tình liếc mắt nhìn phía phòng khách. Một ly nước tối nay anh ra rót uống năm lần. Đầu ngón siết chặt lấy chiếc ly tinh, hằn lên những đốt tay trắng bệch.

Ôn Tri Lê thực cũng đang lén lút nhìn anh, thế nhưng cái cột di động này rốt cuộc nói câu nào, lại lẳng lặng về phòng! Cô tắt phụt điều tivi, cũng hậm hực phăm phăm về phòng mình. đóng cửa "rầm" một cái lên vô cùng rõ ràng.

Thẩm Tự ngồi trước tính, sau khi tự điểm lại bản thân, anh đúc ra đúng là mình đã lời. Lúc đó anh thực ra muốn nghe Ôn Tri Lê nói cô chỉ đối xử thế với một mình anh thôi... Ai ngờ lại khéo hóa vụng.

Thẩm Tự: [Có đó

Dương Bách Xuyên: [???]

Dương Bách Xuyên: [Cậu nhớ lịch sử trò lần trước của tụi mình là mấy năm trước rồi không

Dương Bách Xuyên đang trên giường ký túc dụi dụi mắt, xác nhận đi nhận lại đúng là Thẩm gửi tin nhắn thật, không sai đâu được.

Thẩm Tự: [Có chuyện hỏi cậu.]

Dương Bách Xuyên: [Tớ chưa ngủ đâu, sao đã bắt đầu mơ ngủ rồi

Thẩm Tự trước giờ tự động ngó lời lảm nhảm của anh bạn đi thẳng vào vấn đề cách súc tích: [Làm sao để lỗi?]

Dương Bách Xuyên thầm có gì đó sai ở đây, Thẩm Tự từ trước nay ngay cả với bố mình cũng chưa từng chịu cúi bao giờ.

Dương Bách Xuyên: [Dỗ Ôn Tri Lê à? nay hai người chẳng phải vẫn ngọt ngào lắm sao?]

Thẩm Tự: [Lỡ lời sai.]

Dương Bách Xuyên: [Đơn thôi, con gái ấy hoa tươi, bánh kem, dây chuyền, xách, hoặc là dùng cách hiệu suất cao nhất..chuyển khoản.]

Mấy phút trôi qua, chàng vẫn không đợi tin nhắn trả lời của Thẩm bèn gửi qua một dấu hỏi. Kết quả là trên màn hiện lên một dấu chấm than đỏ chói lọi: [Bạn phải là bạn bè của này, vui lòng gửi yêu kết bạn trước.]

Dương Bách Xuyên nghe "bịch" một cái thật ngã nhào từ trên giường xuống Mẹ kiếp, cái thằng họ ăn cháo đá bát này!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận