Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 35 / 141  ·  24.8%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 35: Thẩm Tự: Nhớ tôi?
26/07/2026 21:23· 1,830 từ

Thấy anh đồng ý, Ôn Tri vui vẻ xích lại gần người anh hơn một chút, cẳng của hai người thỉnh lại nhẹ nhàng chạm nhau.

"Vậy tụi mình định một cái hiệu đi."

"Đến lúc đó anh cứ nhìn mắt em, món nào muốn em sẽ nháy mắt hai cái."

[Cô đúng là làm cái không xong, nhưng ăn uống đứng thứ nhất.]

Ôn Tri Lê: [Đừng có vu một người mưu trí như

Thẩm Tự chuyển từ nắm tay mười ngón tay đan chặt nhau, cẳng tay tự nhiên dán vào nhau, không có kỳ sự cản trở

Anh thong thả đáp lời: "Muốn cái gì thì cứ bảo nhỏ làm."

Ôn Tri Lê tiễn anh đến Viện Kinh tế và Quản chợt nhớ ra hôm nay là sáu: "Buổi tối anh ở lại căn hộ không?"

Thẩm Tự bước chân khựng lại: phải xử lý công việc, ở bên chỗ ông nội."

"Dạ được, vậy buổi tối em nấu cơm nữa, em với Chi đi ăn thử một quán gạo."

Thiếu niên khẽ gật đầu, bổ thêm: "Tối thứ bảy tôi về."

Ôn Tri Lê ra dấu tay sau đó tiêu sái rời

Buổi chiều cô không có tiết nên đã đi chợ, chuẩn cuối tuần đón lễ sẽ ăn nhúng.

Bật điều hòa, mở tivi, ăn mát lạnh, sướng điên người.

Buổi tối, cô đang làm vệ dọn dẹp nhà cửa thì cửa đột nhiên vang lên.

Đây là lần đầu tiên Ôn Lê nghe thấy tiếng chuông kể từ khi dọn đến đây cả người cô còn ra mất vài giây.

Cô mở màn hình camera giám lên xem, thiếu niên mặc phục?

Ấn tượng của Ôn Tri anh ta cũng khá tốt, mở hé cửa ra một khe "Có chuyện gì không

Đối phương đang mặc bộ đồ ở nhà, khí chất càng phần ôn hòa, khiêm nhường.

"Xin lỗi vì đã làm phiền xin hỏi nhà cô có lết không ạ? Tôi muốn mượn chút để sửa đồ

Ôn Tri Lê chớp chớp mắt, lết á?

"Anh đợi một chút nha, để hỏi bạn trai tôi đã."

"Làm phiền cô quá."

Dứt lời, cánh cửa lại một nữa đóng lại, Cố Thời nhìn cánh cửa đóng chặt, không được khẽ cười thành

Ý thức phòng bị của này khá là mạnh đấy.

Ôn Tri Lê sợ người ta đợi lâu, bèn gọi điện cho Thẩm Tự thử xem sao, anh không nghe máy cô chỉ đành bảo không có vậy. Dù đây cũng là nhà của Tự, không thể chưa sự đồng ý của chủ nhà đã tự ý đem đồ người ta cho mượn được.

Điện thoại thế mà lại được nối nhanh chóng ngoài dự

"Có người bấm chuông cửa à?" Tự đi thẳng vào vấn

Ôn Tri Lê biết điện thoại anh có liên kết với thông minh, liền thẳng thắn nói: anh ở tầng trên chính là người tụi gặp ở thang máy trước, anh ấy muốn mượn lết."

"Em đồng ý rồi à?" Giọng của Thẩm Tự lạnh đi phần.

"Chưa, em bảo là để hỏi trai đã."

"Ừm."

Giọng nói của anh vẫn lạnh như mọi khi, Ôn Tri theo chỉ dẫn của đối phương chóng tìm được công

Trước khi cúp điện thoại, anh nói một câu đầy khó "Lần sau đừng có mở cửa người lạ."

Được rồi, ai bảo cô đang nhờ ở đậu nhà người cơ chứ.

Lúc Ôn Tri Lê mở cửa lần nữa, đối phương vẫn sự đứng đợi ở chỗ cũ.

"Cảm ơn hai người nhé." Thiếu sau khi nhận lấy liền động giới thiệu: "Tôi họ Cố, Thời Thanh."

Ôn Tri Lê mỉm cười lịch "Không có gì đâu ạ, anh dùng xong cứ đặt ở cửa là được rồi."

Đến lúc Cố Thời Thanh định tên của cô thì cánh lại một lần nữa đóng sầm

Nghĩ đến ánh mắt cảnh cáo bạn trai cô gái nhỏ thang máy hôm trước, nụ cười Cố Thời Thanh càng sâu sắc.

Ôn Tri Lê cuộn tròn trên sofa cày show giải trí, khi đồng hồ điểm sang khung chẵn, cô theo bản liếc nhìn về phía ăn một cái.

Bình thường tầm giờ này Thẩm chắc chắn sẽ đi ra nước uống rồi. Kế đó cô một cốc, hoặc bảo Thẩm Tự lấy mình một hộp kem. phương sẽ thản nhiên nhìn đôi mắt như thể hỏi: Em bị dính chặt vào sofa rồi à?

Nghĩ đến đây, cô khẽ mỉm một tiếng, thu hồi ánh tiếp tục xem chương trình.

Gối đầu lên chiếc gối ôm hoa hướng dương, cô lười rút điện thoại ra.

Ôn Tri Lê: [Tối mai anh ăn gì thế, ông chủ?]

Thẩm Tự: [Mực xào cần tây, gà ác trùng thảo.]

Ôn Tri Lê: [Đáp ứng liền,

Thẩm Tự: [Đang làm gì đấy?]

Ý định ban đầu của anh muốn hỏi tại sao muộn này rồi còn nhắn tin cho

Ôn Tri Lê: [Vừa nãy đột nghĩ đến anh, nên nhắn chút thôi.]

Thẩm Tự: [Nhớ tôi?]

Ôn Tri Lê: [Trình độ tiếng của anh đạt cấp mười thuật đấy à? Là "nghĩ đến chứ không phải "nhớ nha!]

Thẩm Tự: [Ừm.]

Ôn Tri Lê dùng lực bóp chiếc gối ôm, Thẩm Tự này có phải lén lút học cái trò hài hước lùng gì rồi không

Thứ bảy, cô dậy sớm đi mua một con gà đã sẵn về nhà để hẹn giờ trước. Sau đó vội vàng vàng chạy chiếc máy điện đến quán phê để điểm danh nhận

Hôm nay có hai người đồng đều là con gái.

Một người vừa cao vừa gầy, ngắn đầy sành điệu, tên Hứa Kỳ.

Một người mặt tròn đáng yêu, mái ngố kiểu Nhật, tên Vương Tử Nhạc.

Hứa Ký thuộc kiểu lạnh lùng, nói, cùng cô làm cà còn Vương Tử Nhạc thì có hướng ngoại cực kỳ phụ trách phục vụ quầy lễ tân.

Ngay ngày đầu tiên cô đã nhận được mức độ được thích của quán này rồi, sau mỗi cuối tuần của đều sẽ vô cùng phú và bận rộn thế này đây. Ôn Tri cảm thấy cả người sắp ngâm ra mùi hạt cà luôn rồi, lại còn phân hương vị rang vừa và rang nữa chứ.

Động tác của Hứa Ký vừa mắt lại vừa nhanh nhẹn, hổ là nhân viên toàn thời không kìm được thêm mấy cái, trong toàn là sự ngưỡng thẳng thắn.

"Không biết làm à?" Hứa đầu nhìn cô, phong thái lùng ngập tràn.

"Biết chứ, nhưng đây là lần tiên em thấy người có độ tay và trí nhớ đỉnh chị đấy, ngầu bá luôn."

Hứa Ký rõ ràng ngẩn ra chút: "Trăm hay không bằng quen thôi."

Lúc Ôn Tri Lê về đến vào lúc sáu giờ, trên kệ ở lối ra vào đang chiếc mỏ lết cho hôm qua.

Thẩm Tự đã về rồi sao?

[Hôm nay anh ta về sớm nhỉ, mọi khi toàn ăn với ông nội xong mới về hộ mà.]

Ôn Tri Lê: [Hôm qua anh đã gọi hai món rồi, mà không về thì là đang tôi chơi đấy à?]

[Không biết nói thế nào nữa, cảm thấy nam chính có kỳ quái.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=35]

[Với cả, có những người xuất một cái là bay màu rồi.]

Ôn Tri Lê hóng hớt: [Ai

[Tưởng Thanh Điềm, cô ta địch số một giai đoạn của cô đấy, là đối tượng tiên mà nguyên chủ khi tham vinh hư đã hãm hại, cũng khởi đầu của việc hắc

Ôn Tri Lê: [Tôi còn phải làm tổn thương người khác á? Mấy chuyện vi phạm pháp kỷ luật là không làm đâu nhé, đừng có hại trẫm.]

[Kể từ sau lần mượn ô trước, cô ta cứ như hoàn toàn biến mất vậy, tôi cảm nhận được tuyến mệnh của nhân vật nữa rồi.]

Ôn Tri Lê: [Biết đâu người tỉnh ngộ rồi, không yêu gì nữa thì sao.]

Cô đi vào nhà bếp đeo dề lên, điện thoại mở vừa xem vừa nấu thức ăn. thư giãn được kéo Canh thì đã hầm từ sớm rồi, xào hai món nữa chỉ mất tiếng là xong xuôi.

Cô gõ gõ cửa phòng đọc "Thẩm Tự, ăn cơm thôi

Bên trong trầm thấp đáp lại tiếng, Ôn Tri Lê ngồi bàn ăn đợi anh trước. Canh hôm nay thơm phức, Tự cũng khéo chọn thật đấy.

Thẩm Tự bước ra, nhớ tới của hệ thống, Ôn Tri đột nhiên hỏi: "Hôm nay sao không ở lại ăn cùng ông nội?"

Thiếu niên kéo ghế ăn ra ngồi xuống: "Mai mới ăn."

[Phá án rồi, được rồi.]

[Là tôi nghĩ nhiều quá, quên ngày mai là Trung thu.]

Ôn Tri Lê: [Cậu xem cậu tuổi còn nhỏ mà tâm nặng nề gớm.]

[Lúc tôi chơi trò xuyên không cô còn chưa biết là tử nào đâu nhé.]

"Ra là vậy, ngày mai em ăn lẩu."

"Lẩu à?"

"Đúng vậy, em mua rõ nguyên liệu luôn, cốt lẩu bò, vừa cày phim vừa ăn."

Từ đôi mắt sáng lấp lánh cô, Thẩm Tự có thể ra được cô thực sự rất đợi, hoàn toàn không sự cô đơn, tủi của việc đón lễ mình.

Anh thản nhiên lên tiếng: "Ở có rượu vang đỏ, muốn thì cứ mở."

"Sếp Thẩm, chủ nhà Thẩm ơi, cũng hào phóng quá rồi nha?"

Đôi mắt Ôn Tri Lê bỗng sáng rực lên, cô đầy cần múc cho anh một bát gà: "Thay em gửi chúc đến ông nội cảm ơn ông đã dạy anh thành một người đẹp trai vừa lòng lương thiện như thế này."

[Bừa một chai thôi cũng từ chữ số trở lên đấy

Ôn Tri Lê lại chu đáo cơm xong xuôi cho anh, mắt hồ ly long lanh tràn sức sống.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận