Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 31 / 141  ·  22%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 31: Thẩm Tự thấy dáng vẻ đầy phòng bị của cô
26/07/2026 21:23· 1,942 từ

Môn tự chọn luật học, viên nổi tiếng là một ma điểm danh.

Ôn Tri Lê đã kịp chân vào lớp học ngay phút cùng.

Không hổ danh là giảng có tiếng, tỷ lệ lấp đầy ngồi này cũng quá dữ rồi.

Cô vừa nhìn một cái thấy Thẩm Tự đang ngồi ở hai bên trái phải của đều trống một chỗ.

Theo phong cách thường ngày anh, chẳng phải vị trí đó là "độc nhất vô nhị"

Ôn Tri Lê ngồi xuống bên phải của anh: "Em đến đây."

Cô lấy từ trong túi hai chiếc bánh chưng thịt mua nhà ăn: "Anh ăn không?"

Thẩm Tự lắc đầu.

"Tối nay ăn gì đây trưa em đi mua thức ăn."

Ôn Tri Lê lải nhải hiện tại so với dáng vẻ mắt ngắn nước mắt dài qua quả thực là một một vực.

"Hay là ăn thịt nướng

"Thẩm Tự, ở nhà có rán không anh?"

Cô ăn rất nhanh, cái chưng chỉ ba miếng là hết cô khẽ kéo kéo ống áo của anh: "Có không

Thẩm Tự đưa điện thoại cô, nói một cách dứt khoát:

"Không vấn đề gì luôn!"

Cô bấm vào mục đồ gia dụng của siêu thị, chọn chiếc nồi lẩu nướng đa đầy mãn nguyện hỏi: "Cái thế nào ạ? Mùa tụi mình còn có thể lẩu nữa."

Thẩm Tự hơi ghé đầu khoảng cách của hai người lại lần nữa thu hẹp lại.

"Được."

Ôn Tri Lê cười híp nhìn anh: "Chọn xong rồi, mời chủ thanh toán."

Thẩm Tự nhận lại điện không biết đã thêm vào giỏ món gì nữa, rồi cùng thanh toán.

Phía sau có không ít đang phân tích thực hư chuyện cảm của nam thần trường.

[Thế mà vẫn có người họ là cặp đôi giả vờ

[Thật sự nên để họ đây mà xem thế nào gọi chiến thần thuần tình!]

[Dựa vào kinh nghiệm mười tình của tớ thì Ôn Tri chắc chắn là yêu Thẩm đến điên cuồng rồi ha

[Nói rõ hơn chút đi?]

[Tuyệt đối là kiểu thích trong bản năng luôn, các cậu xem Ôn Tri Lê cứ tục nói chuyện kìa, chính muốn không ngừng thu sự chú ý của Thẩm đó. Cho dù đối phương lạnh lùng thì cô vẫn cứ liến thoắng không đúng không?]

[Cũng có lý nhỉ, nam Thẩm có nói được mấy câu

[Tớ thấy rõ ràng là Tri Lê đang bỏ bùa mê lú thì có, cầm điện của Thẩm Tự mua sắm ga, ai mà không nhà nam thần Thẩm chứ?]

[Truyền thái y đi, Ôn Lê yêu Thẩm Tự đến chết sống lại rồi!]

[Truyền tiếp đi, Ôn Tri muốn cùng Thẩm Tự nấu cơm hoạt kìa!]

Bản thân Ôn Tri Lê này đang bận gõ chữ trả một khách hàng người Pháp, khách này có trải nghiệm tệ về sản phẩm muốn đánh giá một sao.

Điều này làm cô sầu ruột thối gan, đúng là tiền kiếm, cơm khó nuốt mà.

Một cái đánh giá xấu bị trừ mất hai tiếng tiền theo giờ!

Đối phương dường như đang nại với cửa hàng về kích và độ thoải mái khi dụng.

Phần mềm dịch thuật của tảng thì tệ hại vô cùng, Tri Lê và đối phương bản là không thể giao nổi.

Hơn nữa, mấy từ ngữ ngành về mảng "nhạy cảm" đó, đã bao giờ học thuộc chứ.

[Tìm Thẩm Tự đi, anh tinh thông tám thứ tiếng đó! không nào?]

Ôn Tri Lê lưỡng lự: vậy không hay lắm đâu nhỉ.]

Nhìn thấy khách hàng cứ tục gửi icon tức giận, Ôn Lê nghĩ thầm, hay với hay cái gì tầm này thể diện quan trọng là tiền quan trọng đây?

"Thẩm Tự." Cô chọc chọc cánh tay Thẩm Tự, hiện tại là giờ ra chơi, phần mọi người đều đã ra

"Anh dịch giúp em cái một chút được không? Em có khách hàng người Pháp muốn giá xấu, sẽ bị trừ nhiều tiền đó!"

Thẩm Tự hào phóng gật

Ôn Tri Lê ngược lại cuộn chặt các ngón chân, chỉ tìm cái lỗ nứt dưới để chui xuống.

Cô mở khóa màn hình, tâm thế hy sinh oanh liệt điện thoại cho anh: "Anh đối đừng nghĩ ngợi vớ nha, em là làm việc đàng hoàng đó."

Thẩm Tự không hiểu tại trông cô lại có vẻ ngượng như vậy, chỉ là dịch thôi mà.

Cho đến khi những từ x x x không thể diễn bằng lời cùng những hình che mờ hiện ra trước

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=31]

Thẩm Tự: ......

Ôn Tri Lê nhìn thấy cảm rõ ràng là đang sững và cứng đờ của anh, nhiên cảm thấy hay là để bị trừ năm tệ đi cho rồi.

Lần trước bị Dương Bách nhìn thấy cô cũng không đến ngượng ngùng thế này.

Chẳng lẽ là vì Thẩm sở hữu một gương mặt cấm sao?

Cứ có một cảm giác lỗi như thể mình đang khinh thần linh vậy.

"Cô ấy nói phần ở sẽ bị kẹt." Thẩm Tự bình nói.

Vành tai Ôn Tri Lê ửng đỏ, gật đầu lia lịa.

"Cô ấy muốn các em tiền hoặc đổi hàng."

Ôn Tri Lê vẫn không nhìn thẳng vào anh, cô quay đi thấp giọng nói: "Giúp, em hỏi cô ấy xem phải là chưa sạc điện không."

Thẩm Tự trực tiếp gõ Pháp, đối phương rõ ràng đã xoa dịu, không còn tức như lúc đầu nữa.

"Cô ấy nói đúng vậy, sạc vẫn hiển thị đèn đỏ."

Để chụp lại chỗ bị vị khách đó đã chụp rất ràng toàn bộ sản phẩm.

Thẩm Tự liếc mắt nhìn cô gái lúc này mặt mũi đỏ bừng lên vì nóng.

"Như vậy là bình thường, máy lên dùng đến khi sạc điện mới có thể kích

Ôn Tri Lê lý nhí cổ họng: "Người nước ngoài không đọc sách hướng dẫn sử à? Cái thứ này cô đã dùng qua rồi, nhiên là không thể đổi được nữa."

Thẩm Tự: "Ừm."

?

Ôn Tri Lê: Anh ấy cái gì chứ? Anh ấy như này làm mình thấy sợ quá đi mất!

[Tôi cảm thấy cô đang thính anh ta đó.]

Ôn Tri Lê: [Cậu có bị nhiễm virus rồi, mau quay lò để tái chế lại

[Tôi là đang khen cô tốt lắm, như vậy anh ta không chia tay với cô hoàn mỹ vượt qua vài tiếp theo.]

Ôn Tri Lê: [Tôi không cái kiểu khen ngợi rẻ tiền đâu, làm ơn cho tôi cái gì đó thực tế đi.]

[Cô đúng là ký chủ nhất mà tôi từng dẫn dắt!

Sau khi trao đổi xong, Tự đưa trả điện thoại cho

Ôn Tri Lê trút được nặng, đầy biết ơn nói: "Cảm anh nhiều nha, anh vừa tay một cái là đúng đẳng cấp luôn."

Cô thuận miệng khách sáo câu: "Sau này có việc gì giúp đỡ, ân nhân cứ lên tiếng nhé."

"Có đấy."

Thẩm Tự vừa tiếp lời, làm cho Ôn Tri Lê đứng mất năm giây.

"Dạ?" Cô giơ hai tay lấy trước ngực, đầy cảnh giác "Việc, việc gì cơ ạ?"

Thẩm Tự thấy dáng vẻ phòng bị của cô, xương quai và vùng cổ đều hơi hồng, anh không vội không trầm giọng nói: "Em thấy là việc gì?"

Ôn Tri Lê bị đôi đen nhánh sâu thẳm kia khóa cô nuốt nước bọt một "Anh không phải là cũng mua món đó nên nhờ em lấy giá nhân đấy chứ?"

Một tiếng cười khẽ bật từ trong cổ họng thiếu niên, kéo giãn khoảng cách, ngồi cách vô cùng nhã nhặn ngay ngắn.

"Cuối tháng là đại thọ ông nội tôi, ông muốn gặp

Ôn Tri Lê thở phào nhõm một hơi đại lộ: "Chỉ thôi á?"

"Ừm."

"Được chứ, đi thì đi

[Cô quên rồi sao, trong truyện gốc ông nội anh ta có thích cô, vạn nhất ấy bắt hai người chia thì tính sao?]

Ôn Tri Lê: [Để tôi thử xem.]

[???]

[Cô hỏi ai cơ?]

Ôn Tri Lê "suỵt suỵt" lời Thẩm Tự: "Vạn nhất ông anh không thích em, bắt phải chia tay với em làm thế nào?"

"Ông sẽ không làm vậy."

Câu trả lời của Thẩm vô cùng chém đinh chặt sắt, một chút do dự.

"Thì cứ tính là vạn đi?"

Thẩm Tự im lặng mất nửa phút mới chậm rãi lên "Tôi sẽ bồi thường cho

Ôn Tri Lê cắn chặt dưới, rủ hàng mi xuống để cho đối phương nhìn thấy sáng rực rỡ trong mắt

Thế nhưng giọng điệu lại chút trầm xuống đầy ủ rũ: biết rồi, em sẽ thể thật tốt."

[Đầu cúi thấp xuống chút đi, nếp nhăn vì nhịn cười cô sắp hiện ra hết kìa.]

Ôn Tri Lê: [Chia tay cũng có bồi thường, Thẩm Tự phóng như vậy, chắc chắn tiền đưa ra sẽ không đâu nhỉ?]

[Thì nhà cửa, xe cộ tiền tiết kiệm chứ gì nữa.]

Ôn Tri Lê: [Giá mà mai là sinh nhật của ông anh ấy thì tốt biết nếu như phân phát cho một công việc có đầy đủ bảo hiểm hưu trí, chỉ ngồi uống đóng dấu thôi thì vời biết bao.]

[Cô tỉnh táo lại giùm đi, nửa năm sau là cô năm triệu tệ trong tay đem gửi quỹ trái phiếu lãi suất là cô thể nằm ườn ra hưởng mỗi ngày rồi.]

Ôn Tri Lê ngay lập tỉnh táo lại: Đúng vậy, hơn tiền do chính mình kiếm tiêu xài mới thấy thoải tâm lý.

Thẩm Tự thấy cô cứ lặng suốt nên cũng không chủ mở lời.

Chỉ là suốt nửa tiết sau, sự chú ý của anh đầu đến cuối đều không tập trung cho lắm, ánh liếc xéo cứ vô hướng về phía bên cạnh.

Buổi trưa, Thẩm Tự nhận ảnh chụp màn hình bài đăng diễn đàn trường do Dương Xuyên gửi tới.

Đây là lần đầu tiên đọc hết tất cả các bình

Hóa ra, chủ động tìm người để nói chuyện chính là hiện của việc thích đối

Họ nói rằng, Ôn Tri đã yêu anh đến chết đi lại.

Thẩm Tự bỗng nảy sinh tia hối hận đối với câu lời vừa rồi của mình, lẽ anh không nên nói cách thẳng tuột như

Một lúc lâu sau, ông Thẩm hiếm khi nhận được tin từ đứa cháu trai yêu của mình.

[Ông nội, Ôn Tri Lê gan lắm, đến lúc đó ông làm cô ấy sợ nhé.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận