Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 141  ·  5%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 7: Rửa bát nấu cơm em bao hết
08/07/2026 06:17· 1,967 từ

"Cậu kích động thế gì, là cậu làm à?"

Nghe thấy tiếng còi cảnh sát, thầy cố vấn học vẫn đang mặc đồ ngủ vội vàng chạy lên lầu.

Mấy cô cô tổ này, thế mà dám báo cảnh thật!

"Anh cảnh sát ơi, em ra khỏi phòng, sách vở được xếp ngay ngắn chỉnh vậy mà khi em về thành ra thế này." Ôn Tri run rẩy mấp máy môi, vẻ lúc này so với đối mặt với bạn cùng phòng rồi hoàn toàn như người khác nhau.

"Muộn thế này rồi, đi đâu?"

Nhìn vài người rõ đang chột dạ trước mặt, anh sát trong lòng đã nắm hòm hòm sự tình.

"Em đến thư viện bài ạ, lịch sử ra vào viện có thể làm chứng em."

Rõ ràng là cô bị cô lập và nhắm vào.

"Em biết các cậu không thích em." Ôn Tri Lê đầu, giọng nói chất chứa thương, "Nhưng em đã cố ngày nào cũng ra ngoài học, từng làm phiền đến mọi bao giờ."

Hai anh cảnh sát vậy thì chân mày càng nhíu hơn.

Họ nghiêm túc hỏi người còn lại: "Mời các cô trình rõ ràng quá trình ra vụ việc, hãy khai thành khẩn, đừng để lại vết trong hồ sơ lý lịch nhân."

Chu Tử Quỳnh và Hàm Mỹ liền hoảng loạn. Mới lên năm hai, hai đã bao giờ thấy trận này đâu, lập tức khai ra Phùng Kỳ Kỳ sai khiến họ làm.

Cố tình ném sách Ôn Tri Lê vào xô nước ướt sũng.

Thầy cố vấn không mấy cô nữ sinh này lại quấy đến thế, nhưng việc này làm kinh động đến sát thì hoàn toàn không có cho khoa, sẽ bị trừ thi đua.

"Các đồng chí cảnh cảm ơn các đồng chí đã biệt đến đây để nắm tình hình. Chuyện còn lại tôi sẽ nghiêm túc xử lý bộ, xin hãy yên tâm."

Ôn Tri Lê biết thầy muốn dàn xếp cho qua bèn vội vàng nói: "Thầy tài liệu và ghi chép sách của em đều là do tự tay nắn nót viết nét một đấy ạ. Thầy biết hoàn cảnh của em rồi, phải vừa học vừa tiền học bổng đều dùng đóng học phí hết rồi, bây em hoàn toàn không để mua lại chúng nữa."

Đồng chí cảnh sát bên cạnh nghe xong, trong mắt tức nhiều thêm mấy phần cảm và xúc động.

"Yêu cầu các cô thường gấp đôi giá trị gốc em ấy."

"Em cảm ơn đồng cảnh sát."

[Lại để cô diễn sướng người rồi.]

Ôn Tri Lê: [Lại được một mớ.]

Ba người kia đều đến phát khóc, chỉ sợ không tốt nghiệp nổi.

Đêm qua, Ôn Tri một trận thành danh.

Không ai ngờ được thuẫn trong ký túc xá lại thể làm rùm bén đến báo cảnh sát giải quyết.

Kết quả là tiếng đồn xa, tiếng dữ đồn xa, cái trường học đều đang tán về chiếc xe cảnh đêm qua.

Chỉ là có rất phiên bản khác nhau.

Phiên bản mà Thẩm nghe được ở Hội đồng Sinh là: Một bạn học họ nào đó bên khoa Ngoại bị bạn cùng phòng bạo lực đường, khổ không lối thoát, lóc với cảnh sát cả sợ đến mức cả đêm không chợp mắt.

Có không ít người nhìn thấy Ôn Tri Lê và Tự đi ăn cùng nhau, có suy đoán về mối hệ của hai người, nhưng dù họ cũng không có cử thân mật nào.

Thời đại học yêu kiểu gì mà đến cái tay không nắm lấy một lần?

"Thần tượng Thẩm, mấy trước cậu chẳng phải còn đi với Ôn Tri Lê sao, hình thế nào thế?"

"Đúng đấy, mạo muội chút hai người có quan hệ vậy?"

"Cậu ấy không đến thảm thế chứ? Chẳng trách lúc cũng học đến muộn mới phòng."

Ngón tay Thẩm Tự gõ lên mặt bàn học, đôi đen trầm xuống, cảm xúc đoán: "Bạn gái."

"Hả?"

"Đờ mờ!"

Thẩm Tự sải bước đi, để lại một đám người xong đáp án thì đứng mất năm giây tại chỗ.

"Không phải chứ, nam trường mình thoát ế từ bao thế?"

"Vãi thật, chậu hoa tộc vừa giàu vừa đẹp trai có chủ rồi."

"Cảm giác học kỳ Ôn Tri Lê trông khá xinh chứ, lần trước tớ thấy cùng ăn cơm ở căn rồi."

"Tớ còn thấy họ cắm rễ ở thư viện cơ, tớ bỏ kính ra lại có hiệu ứng bộ lọc đẹp như thế nhỉ?"

Ôn Tri Lê uể vươn vai một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=7]

Hôm qua ba người bị dọa cho khóc cha gọi Người nào có bố mẹ thì được đón ra ngoài người nào bố mẹ chưa đến thì ra khách sạn ở rồi.

Cô đẩy cửa sổ đếm số tiền tiết kiệm vừa lên: "Lại là một ngày thuận gió hòa, không khí lành."

[Một ngày mới đã đầu, xin hãy khởi động bằng bài luyện nghe.]

Ôn Tri Lê: [Cậu là con sâu làm rầu nồi

[Bài luyện nghe bắt từ bây giờ.]

Ôn Tri Lê: [Tôi học nữa.]

[Cái gì cơ?]

Ôn Tri Lê: [Tôi tìm ra lỗi của nhiệm vụ có thể không cần học cực khổ mà vẫn đạt mục đích, đây gọi là cứu đường vòng.]

[Cô đừng có hành thiếu suy nghĩ nha, hay là cho cô nghỉ một ngày, ngày? Không thể nhiều hơn nữa đâu!]

Ôn Tri Lê: [Sau ngày hôm qua, tôi đã có do vô cùng chính đáng

[Cô rốt cuộc đang cái gì thế, cứu mạng với

Ôn Tri Lê: [Mục của chúng ta là phần thưởng triệu tệ, nhiệm vụ giai đầu chỉ cần giữ chân chính, không được chia tay, đúng

[Đúng vậy.]

Ôn Tri Lê: [Thế tôi chỉ cần sắm vai một bạn gái ngoan ngoãn, yêu với anh ta. Tôi không lỗi thì tấm gương đạo đức Tự cũng sẽ không chủ chia tay với tôi.]

[Nghe qua... có vẻ có lý.]

Ôn Tri Lê: [Chúng xuất phát từ thiết lập nhân tính khả thi của việc rất cao. Chứ cậu bắt trong vòng nửa năm thi đỗ trí số một toàn khoa ngữ, cậu nghĩ hai cái cái nào có tỷ lệ thành lớn hơn?]

[Nhưng cô định yêu với anh ta kiểu gì đây, giờ anh ta chẳng khác một cỗ máy học tập, ở thư viện thì cũng là công ty học việc.]

Ôn Tri Lê: [Tôi dọn đến sống chung với anh dù sao cái ký túc kia tôi cũng không ở nữa rồi.]

[!!!!! Cho tôi xin oxy.]

Ôn Tri Lê: [Làm mặn thì cũng phải có ước chứ, biết đâu lại thành thực thì sao.]

[Cô đúng là đang mộng tưởng hão huyền, đi khám sĩ giùm đi.]

Tiếng chuông điện thoại lên phá vỡ sự yên tĩnh phòng ký túc xá.

[Nhìn đi, tin nhắn Thẩm Tự này.]

Ôn Tri Lê đặc chọn một chiếc váy liền thân trắng, vóc dáng thanh mảnh, da trắng như sứ, toát một cảm giác mong manh dễ

Không uổng công những tháng làm cá mặn chăm chỉ phim truyền hình, kiểu bạch hoa yếu đuối này cô thóp trong lòng bàn tay.

Cô tự dụi dụi và mắt mình, cảm thấy hòm rồi mới bước vào một cà phê.

Thiếu niên đang ngồi một góc yên tĩnh, xung quanh có vách ngăn.

"Thẩm Tự."

Trong giọng nói nhẹ mềm mại của cô lộ ra uất ức rõ mồn một.

Ôn Tri Lê ngồi tỏ ra vô cùng kiên cường: phải anh cũng nghe nói tối qua rồi không?"

Thẩm Tự đẩy ly đã gọi sẵn sang cho cô: có tiện nói cho tôi không?"

"Cũng không có gì tát đâu ạ, không nghiêm trọng lời đồn đâu. Mặc cậu ấy xé sách của làm ướt sũng chăn mền khiến đêm em phải gục đầu trên ghế, nhưng cảnh sát bụng lắm, đã bắt các cậu bồi thường tổn thất

Thẩm Tự nhíu mày: không ra ngoài ở?"

Ôn Tri Lê thẹn đáp: "Em... em không có tiền."

Cô ngước mắt nhìn Tự, ánh mắt tràn đầy sự tưởng đối phương. Dù đôi đã hoe đỏ, đôi má ửng hồng nhưng cô trông vẫn lạc quan.

"Nhưng bạn em có thiệu cho em một công việc gia sư rồi, cộng thêm tiền anh nạp vào thẻ nữa, vượt qua giai đoạn này không có vấn đề gì ạ."

Ôn Tri Lê nhấp ngụm latte không đường.

Trong lòng thầm mắng câu: Mẹ nó, đắng nghét.

"Cảm ơn anh đã tâm đến em."

Làn da cô rất ngồi trong quán cà phê có màu xám chủ đạo, giống như một bông hoa trắng còn đọng sương mai, thanh mà lại dễ bị bẻ

Ánh mắt Thẩm Tự dao động, ly cà phê trong anh vẫn chưa uống một nào.

"Với tư cách là trai, tôi có thể làm gì em?"

Ôn Tri Lê suýt nữa thì cảm động phát khóc, ca ơi, cuối cùng anh hỏi câu này rồi.

"Vốn dĩ em không làm phiền anh đâu, tình yêu nên bình đẳng, em không nên có quá nhiều dính líu về mặt kinh tế."

"Cũng không tính là phiền phức."

Kiểu phát ngôn của thẳng gì thế này?

"Em muốn hỏi là, của anh có thể cho em nửa năm được không, việc bát nấu cơm em bao

"Em nấu ăn cũng lắm đấy ạ."

"Bởi vì phải đến kỳ sau mới đổi được ký xá, chuyện này có làm khó xử không..."

Ôn Tri Lê càng đầu càng cúi thấp, giống như đã phải lấy hết can cả đời mình ra mới mở lời.

Sự im lặng kéo sau đó khiến Ôn Tri Lê đang tự tin bỗng trở thấp thỏm, chiêu lấy lui tiến không có tác dụng sao?

[Nam chính có ý về ranh giới cá nhân mạnh vậy, anh ta mà thèm ý à? Nếu anh ta ý thì tôi tình nguyện làm thống lỗi.]

Vì phần thưởng năm tệ đầy cám dỗ kia, Ôn Lê đã cố gắng lục hết thảy những chuyện bi nhất trong cuộc đời mình ra nghĩ một lượt.

Mới miễn cưỡng nặn được hai giọt nước mắt, chực rơi xuống.

"Thẩm Tự, anh cứ như em chưa nói gì đi, đi trước đây, hẹn gặp vào thứ hai."

Lúc đứng dậy, giọt mắt rơi xuống đất, cũng rơi vào trong mắt Thẩm Tự.

"Được."

[Anh ta đồng ý Anh ta đúng là Thẩm Tự chứ?]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận