Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 40 / 141  ·  28.4%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 40: Chị dâu xinh đẹp tên gì thế ạ
26/07/2026 21:23· 1,836 từ

Thẩm Thao Quốc thấy cháu nhìn chằm chằm cô nhỏ không chớp mắt, ông khẽ mắt, mỉm cười đầy lực nhưng cũng rất nuông

Thẩm Tự đã đứng cạnh đưa tay về phía

Ánh đèn hắt lên đầu tay anh, ngón tay dài rõ nét, lòng bàn tay lên, sạch sẽ và lại cảm giác vô cùng toàn.

Ôn Tri Lê cong mắt bàn tay trái lên mượn lực đứng dậy.

Khoảnh khắc hai bàn tay vào nhau, ánh sáng áp bao phủ lấy họ, dịu đến lạ kỳ.

Thẩm Tự: "Ông nội, bên đang đợi ông ạ."

"Đi thôi, hai đứa đi ta." Thẩm Thao Quốc gậy gỗ đàn hương, tiếng gậy xuống sàn vang lên giã, không giận tự uy.

Ba người chậm rãi bước lầu, Thẩm Tự và Tri Lê sánh vai đi phía

Một người trầm ổn, một thanh tú lịch lãm, người dịu dàng tao nhã, khí hòa quyện vào nhau, mang theo phong thái ung của chủ nhân gia đình.

Mái vòm của đại sảnh một chiếc đèn chùm lê, hai bên cột đá cẩm đứng sừng sững vững rộng mở và đầy bề Vừa nãy Ôn Tri Lê kịp nhìn kỹ, lúc nhìn từ trên xuống mới thu trọn vào mắt những hoa cổ, những bức danh họa và cuộn thư pháp giá trong sảnh.

Nền tảng của một gia quyền quý toát ra cùng tự nhiên.

Những vị khách bên dưới nấy đều ăn mặc thiệp, cử chỉ đoan trang.

Mà đây cũng mới chỉ một góc của Thẩm

Chẳng trách nguyên chủ lại cám dỗ mà đi hướng, ai mà chẳng muốn sống một nơi như thế chứ?

[Tôi thấy nhịp tim của khá là bình thường

Ôn Tri Lê: [Điều này tỏ nguyên chủ ít mạng thôi, chứ biệt thự xa xem nhiều rồi thì bị mỏi mắt mà.]

Không ít người tiến lên thọ, hỏi ông cụ: đi bên cạnh thiếu gia Thẩm ai thế ạ?"

Thẩm Thao Quốc chỉ cười nói, nghiêng người nhường cho người trong cuộc tự trả

"Bạn gái cháu." Giọng điệu Tự mang theo sự chở không hề giấu diếm.

Xung quanh đột nhiên im hai giây, mọi người đang tiêu hóa tin tức chấn này.

"Chúc mừng Thẩm lão, song lâm môn, song hỷ môn."

"Phải phải, vị tiểu thư thật xinh đẹp hào vô cùng xứng đôi với thiếu Thẩm Tự."

Những lời nịnh nọt khen không ngớt vang lên tai.

Ôn Tri Lê không mấy thú, nụ cười giả trên mặt sắp không duy trì nữa, người đông quá, lượng của cô bị tiêu quá nhanh.

Cô buồn chán ngứa tay, thầm dùng ngón tay gõ lên cánh tay Thẩm Tự đang gõ bàn phím.

Thiếu niên cứ để mặc chứ không rút ra.

Mấy người tinh mắt nhìn cảnh này, nhìn nhau cái, lời khen ngợi lập tức nên chân thành hơn vừa nãy.

Giây tiếp theo, từ phía truyền đến một giọng trầm đục: "Cánh cứng rồi có bạn gái mà cả bố mẹ cũng không lại phải nghe từ miệng khứa truyền tai nhau, trò cười!"

"Thẩm Tự, mày càng ngày không biết phép tắc rồi."

Bầu không khí vốn hài hòa bỗng chốc vài người vừa muộn màng đi phá vỡ.

[Đến rồi đến rồi, bố em trai của Tự đấy!]

[Trời đất ơi, chiến trường lửa rồi! Cô ngàn lần đừng có lên tiếng nha, tự rước họa vào

Ôn Tri Lê: [Yên tâm giữ mạng là trên tôi hiểu mà.]

[Cô càng nói thế tôi không yên tâm, cố hạ thấp sự hiện diện xuống, ta chỉ cần sống qua vài tháng là được.]

Ôn Tri Lê: [Yên tâm người anh em.]

Khách khứa xung quanh rất ý lùi ra xa, sự chào hỏi mấy người mới

"Thẩm đại thiếu, Thẩm phu đã lâu không gặp."

"Nghe nói bức tranh của nhị thiếu vừa đoạt nhất cuộc thi thành phố, tiền quả thực không thể đếm được."

Ba người khẽ gật đầu, về phía Thẩm lão mừng.

"Bố, chúc bố sinh nhật vẻ, chúc bố..."

Thẩm Thao Quốc hoàn toàn ngấm nụ cười: "Vui Vừa đến đã dạy đời dạy ta làm sao mà vẻ cho nổi."

"Ông nội, sinh nhật vui ạ, đây là bức chúc thọ cháu đặc biệt vẽ ông."

Người phụ nữ với dáng thướt tha đứng bên dịu dàng nói: "Phải đấy bố, Khang vì ngày thọ bố mà đã thức trắng đêm liền để vẽ xong này đấy ạ."

Quản gia tiến lên nhận món quà, Thẩm Thao nhìn đứa trẻ kia, sắc mặt thực không tốt lắm, mắt có quầng thâm, từ cơ thể nó đã yếu rồi.

Ông khoát tay: "Có lòng

Thẩm Khang An ngoan ngoãn đầu: "Ông nội thích được ạ."

Cậu ta có dáng người ốm yếu, tuy nhỏ hơn Thẩm Tự hai tuổi vóc dáng lại thấp hơn một khoảng lớn, trông khác nào một học sinh ba.

Thẩm Khang An nhìn về sau ông nội, nhiệt gọi một tiếng: "Anh cả, lâu không gặp, anh lâu rồi không về nhà."

Thẩm Tự nhàn nhạt gật không nói gì nhiều.

Bố Thẩm sầm mặt xuống, tối lên tiếng: "Đứa bất hiếu, ai thèm nó về chứ!"

Ôn Tri Lê cảm nhận ràng sự căng cứng Thẩm Tự, giống như cơ thể đang phản xạ có kiện một cách bản năng.

Mẹ Thẩm vội vàng kéo một cái: "Đừng làm không vui. Tiểu An, con có không, có cần mẹ nhà bếp làm chút con ăn trước không?"

"Con không đói đâu mẹ." cười của cậu ta bình, ngoan ngoãn, ai nhìn vào không khỏi mềm lòng phần.

[Thấy chưa, toàn là ma quỷ quái thôi.]

Ôn Tri Lê: [Muốn nôn.]

[Nhưng mà trông Thẩm Khang vẻ bình thường đấy.]

Ôn Tri Lê: [Cậu Cái kiểu bạch liên trà xanh này đi lừa người thì thôi đi, sao cả cậu cũng bị dắt thế?]

[Ơ, ý cô là sao?]

Ôn Tri Lê: [Nghĩa trên chữ luôn. Cậu cứ đi, lát nữa cậu ta kiểu cũng lôi tôi vào cho xem.]

Quả nhiên, giây tiếp theo, Khang An nhìn về Ôn Tri Lê, giọng điệu vô thân thiện: "Chị ơi, có đói không?"

[!!!]

Ôn Tri Lê: [Nếu tôi đói thì nghe có ta không biết nhìn đại cục, nếu bảo không đói lại giống như tôi đang nhạt với cậu ta.]

[Tại sao cậu ta lại thế?]

Ôn Tri Lê: [Tôi gái của Thẩm Tự, nghĩ nếu tôi không nể mặt ta thì ai sẽ người khó chịu nhất?]

[Bố Thẩm và mẹ Thẩm!]

Ôn Tri Lê: [Đúng lâu mới thấy, em trà xanh, ông bố phốt pho mẹ thiên vị, anh ta thì chịu tổn

Cô nhấc bàn tay của Tự lên, để lộ đồng hồ đeo tay: "Vẫn còn khắc nữa mới khai không làm phiền mọi người bị riêng đâu ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=40]

Lý do hoàn toàn chính cử chỉ lại vô khéo léo, lúc này Thẩm Khang mới thực sự nhìn vào cô.

Chạm phải ánh mắt như đã nhìn thấu hết tâm tư của mình từ Ôn Lê, nụ cười trên cậu ta ngược lại càng thêm một chút: "Là em chu đáo tới nơi chốn."

Đúng lúc này, một giọng nhanh nhảu từ bên xen vào.

"Nói chuyện gì mà rôm thế ạ?"

"Ông nội, sinh nhật vui ạ! Ơ, anh họ, là bạn gái anh đấy à?"

Một cô gái mặc trang thời thượng nhảy tót phía trước, đi vòng quanh Ôn để ngắm nghía.

Thẩm Tự lạnh giọng cảnh "Thẩm Na Na."

"Làm gì thế, em tranh với anh đâu

"Bố, con đến muộn ạ." niên đi phía sau vài phần giống bố Thẩm, ông khẽ chào hỏi bố Thẩm: "Anh cả, chị dâu."

Bố Thẩm nghiêm giọng: "Không nhìn ngày nhìn giờ còn đi muộn!"

Ông cụ Thẩm gõ gậy xuống đất: "Đến tốt rồi, cả nhà khó khăn mới tụ họp đông thế này, mau vào bàn đi."

Lúc mẹ Thẩm đi ngang bất mãn thấp oán hận Thẩm Tự: "Đến bố cũng không thèm chào, thế ngày xưa tao không đẻ ra mày!"

Ánh mắt Ôn Tri lạnh đi, trong lòng lên một cơn giận nhẹ.

Nhìn lại Thẩm Tự sắc vẫn không đổi, bộ hệt như đã quá quen tai những lời này, ngọn giận trong lòng cô lập bùng lên bừng bừng.

Cô vốn dĩ là người cảm xúc cực kỳ định, chưa bao giờ nổi giận người ngoài.

Nhưng kỳ lạ là ngọn này thiêu đốt lồng cô, còn mang theo một cảm xót xa, nhức nhối tả.

Ôn Tri Lê âm thầm người đứng chắn trước mẹ Thẩm, chủ động bước vào hai người.

Cô vờ như đang nói thầm với Thẩm Tự, điệu lộ rõ vẻ rụt rè, yếu: "Vừa nãy chú vừa đến đã hung dữ thế, em suýt chút nữa đó là bố dượng mẹ kế của anh

Cô bày ra bộ dạng bị dọa cho sợ khiếp vía, nép sát vào người Tự: "Thế nên em quên bẵng mất việc chào người lớn, họ sẽ không giận chứ anh?"

Thẩm Tự liếc nhìn gương lúc xanh lúc đỏ mẹ Thẩm, giọng nói trầm thấp thản: "Không cần để đến họ."

Thẩm Na Na nhìn thấy dâu bị chọc tức mức mặt mũi biến sắc hết lại đỏ thì trong hả hê vô cùng, khinh khỉnh liếc nhìn Thẩm An một cái.

Cô nàng cố tình nói "Chị dâu đừng lo, cả với bác gái đâu phải người hẹp hòi như đâu."

"Chị dâu xinh đẹp tên thế ạ, làm sao quen được anh họ của em

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận