Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 49 / 141  ·  34.8%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 49: Có phải anh ấy đang dỗ dành cậu không?
26/07/2026 21:24· 1,887 từ

Bảy giờ sáng, Ôn Lê vừa mở cửa đã ngửi thấy một khét lẹt từ phía bếp bay ra. Ngay sau là một tràng âm thanh xoảng, binh binh chát chát.

Cái quái gì thế Ai vừa làm nổ bếp à?

Đầu óc cô lập tỉnh táo hẳn, tim lên một cái!

"Đại thiếu gia, anh làm cái gì thế Ôn Tri Lê xách chạy vội vào bếp.

Phía tay trái của Tự là một đống bánh với đủ loại thù kỳ quái, tay anh thì đang cầm điện so sánh với thành phẩm trong nồi. Nghe thấy tiếng cô, quay người lại.

Ôn Tri Lê suýt nữa thì cười đến thở.

Thẩm Tự lại dùng giọng vô cùng bình và nghiêm túc nói: đang làm bánh bao tiểu long bao."

Nhìn gương mặt lem đầy bột trắng của phương, cô cố nhịn "Em lại cứ tưởng đang diễn vai thợ sơn đấy."

"Ôn Tri Lê, tôi không được tốt lắm."

Đột nhiên bị anh chằm chằm một cách túc như vậy, khẽ sững sờ. Nhìn bệ bếp lộn xộn bừa và một Thẩm Tự cũng lem chẳng kém, cô hình như hiểu ra lý do rồi.

"Anh làm cái này gì?" Ôn Tri Lê bếp, đi rút một khăn mặt dùng một

Thẩm Tự: "Muốn xin em."

Tối qua anh đã phí tận hai mươi trên người Dương Bách cũng may là kịp cắt lỗ ngừng lỗ.

Ôn Tri Lê ngoắc ngón tay với anh, hiệu cho anh cúi xuống. Đối phương ngoan cúi người, cô nhẹ nhàng đi vệt bột mì vương mí mắt anh.

Thẩm Tự lặng lẽ cô, giọng nói thanh "Xin lỗi em."

"Xin lỗi thì xin anh phá phách cái bếp làm gì Cô liếc nhìn cái bị cháy khét lẹt đến thương: "Anh chắc chắn là không xem nhầm video hướng dẫn bánh bao chiên đấy chứ?"

"Tôi không hề nghĩ là người tùy tiện, là ngày hôm qua như tôi có chút bình thường, hơi bị phấn quá mức." Đôi mắt Thẩm giống như hai viên đá hắc thạch được mài sáng, trong mà sắc sảo, mang theo cảm áp đảo đầy tính hữu.

"Hôm qua anh vừa đánh bóng xong thì phấn khích." Cô phân "Hôm qua cảm xúc em cũng lên cao, nhất không kiềm chế được, thế tụi mình huề nhau nhé."

Nghe thấy cô không giận nữa, Thẩm Tự giọng đáp: "Hôm qua đã tự kiểm điểm rút kinh nghiệm rồi, sẽ có lần sau đâu."

Ôn Tri Lê dở dở cười: "Anh coi là đề tài nghiên hay là báo cáo chính đấy hả?"

Cứ ngỡ Thẩm Tự không trả lời, ngờ anh đột nhiên ghé lại, chóp mũi hai bỗng chốc chạm vào nhau.

"Bạn gái, em là tôi."

Hàng lông mi đen và cong vút như quạt nhỏ khẽ chớp hơi thở ấm áp lên mặt khiến làn da dâng lên một cảm giác rần nhẹ. Ôn Tri Lê giơ đẩy anh ra, động tác chút luống cuống, hoang mang.

"Anh đừng làm nữa, dẹp bãi chiến trường cả bản thân anh rồi tụi mình cùng lầu ăn."

Thẩm Tự nhìn dáng cúi đầu nói lắp của cô, hai bên tai mềm mại lộ sắc hồng phấn kiều diễm, tim anh như bị một lông vũ khẽ gãi qua, có ngứa ngáy.

"Ừm."

Ôn Tri Lê tắm thay đồ xong xuôi chuẩn bị ra khỏi

[Có phải anh ta dỗ dành cô không

[Mà tại sao anh phải dỗ dành cô chứ?]

Ôn Tri Lê nói lờ: [Chắc là do tâm bị khiển trách

[Nghe cũng có lý anh ta còn chưa dỗ dành nữ chính giờ đâu.]

Ôn Tri Lê hỏi sao.

[Thì tại họ có giờ cãi nhau đâu.]

Ôn Tri Lê: [Thời này mà còn có đôi yêu nhau không nhau cơ à?]

[Thiết lập của tiểu giới này nó thế, như hoàng tử chúa hạnh phúc bên là truyện kết thúc rồi.]

Ôn Tri Lê: [Thế nhân vật dẹt và màu quá.]

[Đúng rồi, tôi phải tổng cục để nâng cấu hình hệ thống, vặn mất bảy ngày, đừng có mà nhớ tôi đấy nhé.]

Ôn Tri Lê: [Đi đi, cẩn thận kẻo tinh giảm nhân sự gọn bộ máy luôn

[Xì! Cô lo mà vững thiết lập nhân của mình đi, giữ tinh thần làm việc tốt vào!]

Ôn Tri Lê: [Biết biết rồi.]

Cô và Thẩm Tự nhau ra ngoài ăn bao nước tiểu long Quán này từng được truyền hình, đứng top 1 ứng dụng đánh giá ẩm Quán nằm ngay đối diện tòa cư, mỗi lần Thẩm Tự lầu chạy bộ xong là sẽ một hộp mang lên. vỏ mỏng nhiều nước, thơm ngon đậm đà. Ôn Lê ăn chực riết rồi quen, lúc một mình cô sạch cả hộp luôn.

Hai người vừa bước quán, ông chủ đã tình chào hỏi: "Cậu đấy à, sao hôm lại đi vào giờ này?"

"Hôm nay cháu không bộ."

"Cũng đúng, hôm nay ngày nghỉ đầu tiên kỳ nghỉ lễ mà, ngủ nướng một chút Thẩm Tự quay đầu lại cô: "Lên tầng hai đi."

Ôn Tri Lê ngoan gật đầu.

Lúc này ông chủ chú ý đến cô nhỏ đang bị vóc cao lớn của anh khuất: "Cậu Thẩm, bạn gái à, khéo chọn thế, trông xắn quá."

Thẩm Tự đưa tay phía sau nắm lấy cô, gật đầu chào chủ: "Vâng ạ, cho hai xửng tiểu long bao sữa đậu nành."

"Có ngay, hai đứa ngồi đi nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=49]

Ôn Tri Lê đây lần đầu tiên đến tò mò ngó nghiêng quanh: "Ông chủ nhìn thà mà nhiệt tình ghê, chi quán đông khách thế, mà chúng ta đến sớm."

Thẩm Tự dùng khăn lau sạch sẽ bàn xong mới đáp lời "Ừm, ngày mùng 4 mùng 5 chúng ta đi nghỉ dưỡng nhé."

"Được chứ, ba ngày em đều làm ca ban ngày thì phải dạy kèm, cho nên tối mấy ngày này anh tự giải quyết đấy nha."

"Được."

Giọng điệu Thẩm Tự có gì thay đổi, lãnh đạm như mọi có điều khác biệt bây giờ anh rất thích chằm chằm vào cô khi chuyện. Ôn Tri Lê vừa định anh đừng nhìn nữa thì chủ đã đích thân bưng khay ăn đi lên. Cô tức bị xửng bánh nóng hổi vừa mới ra thu hút, nước miếng suýt tràn ngoài.

"Hai đứa dùng tự nhé, giấm ở ngay cạnh."

Ôn Tri Lê: "Cháu ơn chú ạ!"

"Thẩm Tự ơi, bánh mới ra lò thơm luôn này!"

Thiếu niên đang xếp đĩa giấm, vừa định tiếng nhắc cô cẩn kẻo bỏng thì cô dính chưởng rồi.

"Á... nóng nóng nóng Cô bị phần nước bên trong vỏ bánh cho trở tay không

Thẩm Tự nhíu mày: em không đợi một

Gương mặt Ôn Tri nhăn nhó lại một hối hận ra mặt: mà mấy lần anh mang về nhà có bị miệng đâu chứ."

Thiếu niên đi đến lạnh lấy ra một nước khoáng, vặn nắp: vào, mười phút."

Một lúc sau, Ôn Lê giống như một cún con tội nghiệp, ức nhìn anh chằm Còn Thẩm Tự thì ngồi mặt cô một cách thanh từ tốn và vô tình thưởng món ăn ngon lành.

Vừa hết giờ, cô tức nhổ ngụm nước vừa mới cầm đũa thì cằm đã bị ta giữ chặt lấy.

"Làm gì thế anh?" Tri Lê oán hận anh: "Đừng nghịch nữa, đói lắm rồi."

Thẩm Tự trầm mắt, chằm chằm vào khuôn cô: "Há ra."

Ôn Tri Lê làm lệ há miệng ra, đầu lưỡi nhỏ mềm hồng hào ra một Do được sơ cứu kịp nên ngoại trừ một nốt nước nhỏ xíu dưới đầu lưỡi, chỗ khác đều không bị Sắc hồng ẩm ướt trong tầm vô cùng bắt mắt, lưỡi khẽ thò ra chịu nổi sức nặng run rẩy.

Yết hầu Thẩm Tự mạnh một cái: "Không rồi."

Ôn Tri Lê thấy vẻ của anh như vẫn chưa ăn no, nhường cho anh hai bánh, chân thành khuyên nhủ: này anh tốt nhất đừng chân vào nhà bếp nữa nhé."

Thẩm Tự: "...Ừm."

Lúc hai người trở người giúp việc theo đã dọn dẹp nhà sạch bong kin kít. Tri Lê đội mũ bảo vào, chuẩn bị đi xuống Thẩm Tự vừa quay đầu lại nhìn thấy ở ngay khu huyền quan có một cái đầu cứ lắc qua lắc ánh mắt anh khẽ lại. Chiếc mũ bảo hiểm mua có thiết kế hai cái mèo phía sau, tủ ở huyền quan che khuất thân dưới của cô, nhìn lướt trông vô cùng đáng ngộ nghĩnh.

Anh cầm lấy chìa xe, một tay đặt lên cái tai mèo mũ, cảm giác lành cứng cáp.

"Tiện đường, tôi đưa đi."

"Thế thì còn gì

Ôn Tri Lê nhanh cởi mũ bảo hiểm cằn nhằn: "Mỗi lần cái mũ bảo hiểm là không tài nào kẹp được, không buộc thấp thì xõa xuống, đã thế còn làm hết cả phần tóc trên đầu nữa chứ!" Cô vừa lải theo sau Thẩm Tự, lật tấm chắn nắng xe xuống để soi gương điểm.

Thẩm Tự nhìn cô từ trong túi xách một chiếc lược kẹp càng cua, khung này lập tức trùng khớp lần đầu tiên hai người hò ở thư viện.

Lúc đó anh còn người này thật kỳ đến thư viện túi không có nổi quyển sách.

"Thẩm Tự, anh cười gì thế?"

Độ cong thoang thoảng khóe môi thiếu niên tức thu liễm lại: cười đâu."

Lúc xe chạy ra hầm, cơn gió nhẹ vào trong xe, mùi chanh từ mái tóc hòa quyện cùng mùi hương của nước hoa ô tô, từ làm dịu đi sự hỗn vội vã vừa rồi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận